Chương 1888
Thế giới đã lấy lại trật tự vì Vị thần Đức hạnh - Grid - đã giải phong ấn của Tứ Tượng. Nhờ điều này mà mọi người mới tìm lại được những thần thoại bị lãng quên, nhận ra vị trí của họ, và hoàn thành những nhiệm vụ của mình.
Phương Quan Diễm là một trong số họ. Gia tộc anh ta mới nhậm chức tỉnh trưởng mấy năm trước và đã quấy nhiễu dân chúng bằng cách làm việc ác. Câu chuyện về việc đám quý tộc lột trần mọi người dân vì họ phải đưa áo choàng của mình cho các lưỡng ban nổi tiếng đến mức nó lan truyền ra khắp vương quốc. Họ là một gia tộc hung ác với nhiều hành vi xấu xa đến mức khó có thể liệt kê hết.
Tuy nhiên, tính khí của họ đã hoàn toàn thay đổi khi họ nhớ lại thần thoại mà mình đã lãng quên. Ban đầu, họ là một gia tộc chiến binh truyền thống phục vụ Thần Thanh Long...
Ngày mà thần thoại bị lãng quên bén rễ trở lại trên lục địa. Phương Quan Diễm ngạc nhiên khi biết được điều gì đó mà anh ta không biết và trước hết đã dâng một lời xin lỗi tới tổ tiên của mình. Anh ta bế thực trong 1 tháng để trừng phạt bản thân vì đã làm hổ thẹn gia môn. Anh ta cầu nguyện suốt đêm để tha thứ cho cha với ông nội của mình - những người đã dạy dỗ anh ta theo hướng sai lầm.
Sau đó, anh ta chạy ra khỏi nhà và hét lên một lời thề rằng anh ta sẽ sống để phục vụ những người đã bị mình lẫn gia tộc mình làm hại. May mắn thay, sự chân thành của anh ta đã có tác dụng. Những người đã tìm lại được các vị thần cùng cuộc sống thực sự của họ đã trở nên rất hào phóng. Họ quyết tâm quên đi quá khứ sai lầm và sống một cuộc sống hẳn hoi từ nay trở đi. Tới mức mà họ thậm chí còn cân nhắc vị trí của một kẻ gian ác như Phương Quan Diễm.
Nhờ vậy, Phương Quan Diễm sau khi được tha thứ đã bắt đầu trung thành với nghĩa vụ của mình. Anh ta giúp đỡ thường dân bằng sức lực và quyền uy của mình. Cuối cùng, anh ta trở nên nổi tiếng với vương thất Tẩu Quốc. Tẩu Vương đánh giá cao những nỗ lực cùng nhiệt huyết của anh ta và đã triệu gọi anh ta tới cung điện vào một ngày nọ.
“Ta sẽ cho ngươi biết nơi Thần Thanh Long đang ở. Cũng như tổ tiên của ngươi, ngươi nên được Thần Thanh Long thừa nhận và phụng sự ngài ấy một cách chân thành.”
Kể từ đó, 2 tháng đã trôi qua. Phương Quan Diễm đang canh giữ lối vào Bạch Lâm. Đó là con đường dẫn đến chỗ ở của Thần Thanh Long. Có lẽ là vì anh ta đã tích lũy quá nhiều tội lỗi, song anh ta vẫn không được Thần Thanh Long hoan nghênh. Tuy nhiên, Phương Quan Diễm đã rất cảm động.
Ít nhất thì, anh ta không bị đuổi ra ngoài. Thần Thanh Long đã cho phép anh ta làm lính canh...
Trên thực tế, chỉ riêng điều này thôi là đã làm Phương Quan Diễm choáng ngợp rồi. Anh ta thề nhiều lần rằng sẽ ở lại đây cho tới khi chết vì tuổi già.
“Đệ đoán cô ấy là một tiên nữ.”
“Cô ấy đẹp đến thế à?”
“Ah, đệ còn phải nói bao nhiêu lần nữa đây? Ầm, nghĩ lại thì, huynh nói huynh đã gặp Tú Hoa Tiểu thư trước đây rồi đúng không? Họ bảo cô ấy xinh đẹp như Tú Hoa, người từng mang danh tiếng đệ nhất mỹ nữ tại Thảo Quốc đấy.”
“Nếu đệ nói vậy thì cũng có lý. Đệ đang lo về chuyện đó hả? Nếu một người phụ nữ xinh đẹp như vậy đơn độc hành tẩu thì chắc chắn là sẽ có nhiều rắc rối rồi.”
“Phải đấy. Dù thế gian có trở nên tốt đẹp hơn như thế nào đi nữa thì vẫn sẽ luôn có lũ ác bá thôi.”
“Dừng lại.”
“......?!”
Những người đàn ông trung niên - đang tới gần Bạch Lâm trong khi trò chuyện - đã dừng lại vì ngạc nhiên.
Tại lối vào khu rừng—đó là một người tuyết to lớn - chưa hề động đậy - đã đột ngột mở miệng.
“Một u linh ở nơi linh thiêng như vậy á?”
“Thế gian đang trở nên tốt đẹp hơn cơ đấy.”
Vào giây phút những người đàn ông trung niên tặc lưỡi và rút kiếm...
“Ta là một chiến binh tôn thờ Thần Thanh Long. Đây là đường dẫn tới thánh địa, nên người ngoài không được phép vào,“ người tuyết tiến lên một bước và giải thích.
Giọng nói êm dịu và thấm đẫm sức mạnh bẩm sinh. Tuyết đang rơi dày đặc và chắc hẳn đã bao phủ người đàn ông này ít nhất là nửa ngày.
“Phương huynh đài... đại hiệp trong lời đồn.”
“Trông tinh thần của y kìa, y không có vẻ gì là một kẻ mạo danh.”
Những người đàn ông trung niên nhẹ nhõm hạ kiếm xuống. Họ chủ động giải thích tình hình của mình cho Phương Quan Diễm.
“Bọn ta tới từ Đào Tiềm Quận công gia. Bọn ta phụng sự Tứ Tượng, cũng như Phương huynh đài đây. Tại hạ từ xa tới để lấy rễ của Hoàng dương Thụ. Các hạ có thể vui lòng hiểu cho không?”
“Đào Tiềm... rễ Hoàng dương thụ... ta đoán tin đồn Đào Tiềm Tiểu thư đang mắc bệnh nan y là thật.”
“Các hạ biết sao?”
Sắc mặt của những người đàn ông trung niên sáng lên. Là vì họ nghĩ cuộc trò chuyện sẽ diễn ra tốt đẹp. Tuy nhiên, những lời tiếp theo của Phương Quan Diễm khác với những gì họ mong đợi.
“Hoàn cảnh của Đào Tiềm Quận công thật đáng thương, nhưng ta không thể phá bỏ các quy tắc.”
“Hở...?”
“Như đã nói từ trước, ta không thể cho phép người ngoài bước vào.”
“Thế là sao...? Sinh mạng của một người đang lâm nguy! Hơn nữa, Đào Tiềm Quận công là một chiến binh phục vụ Thần Bạch Hổ. Tuy hai người chưa đích thân tiếp xúc, nhưng sao các hạ có thể thờ ơ đến vậy khi cả hai chẳng khác nào chiến hữu chứ?”
“Hoàn cảnh của Đào Tiềm cũng như ta nên ta phải đặt ra ranh giới hơn nữa.” Phương Quan Diễm thở dài và giải thích, “Những kẻ phụng sự các vị thần đều luôn sẵn sàng hiến dâng mạng sống của mình cho các vị thần. Vậy mà lại xâm phạm lãnh địa của một vị thần để cứu sinh mệnh của tiểu nữ nhà mình sao? Đó là một điều không minh bạch. Về đi. Vì Đào Tiềm Quận công thì các ngươi thà quay về tay trắng còn tốt hơn.”
Bản thân Đào tiềm Quận công đâu có biết liệu trong Bạch Lâm có phương thuốc nào cứu được con gái của mình hay không.
Thái độ của những người trung niên đột ngột thay đổi khi Phương Quan Diễm một lần nữa ra lệnh cho họ quay trở về.
“Một kẻ không khác gì đạo tặc chỉ vài năm trước mà giờ đang nói về các vị thần và khuyên răn bọn ta cơ đấy.”
“Tên khốn thô tục nhà ngươi. Ngươi rửa sạch danh tính của mình nhờ vào sự thay đổi của thế gian. Ngươi không được phép lấy đi mạng sống tiểu thư của bọn ta.”
“Ưm.”
Phương Quan Diễm im lặng. Anh ta hiểu phản ứng của những người trung niên. Quá khứ của anh ta quá đáng xấu hổ. Anh ta không thể viện cớ là các lưỡng ban đã nguyền rủa gia tộc mình vì gia tộc anh ta tôn thờ Thần Thanh Long từ xa xưa.
Đào Tiềm gia của Ba Quốc—ngay cả trong thế giới méo mó, các sứ giả của Tứ Tượng - những người sống vì nhân dân - vẫn tồn tại.
“Ta hiểu lòng trung thành của các ngươi.”
Cả khi các vị thần bị mất tích, và sau cả khi các vị thần được hoàn trả. Đào Tiềm gia vô cùng vĩ đại, không như anh ta. Các thành viên gia tộc hết sức trung thành. Phương Quan Diễm tin chắc. Vì lý do đó, trình độ của các thành viên gia tộc bọn họ đã được nâng lên. Ngay cả khi xem xét chuyện này, họ vẫn có những kỹ năng rất xuất sắc.
‘Họ là những chiến binh đã mài giũa tài năng thiên bẩm của mình suốt cuộc đời.’
Họ là những chiến binh thực thụ. Họ chắc hẳn đã sống một cuộc sống mang phẩm chất khác hẳn so với anh ta - kẻ luôn tâng bốc lưỡng ban và bắt nạt dân thường. Họ được sinh ra với một dòng dõi có phúc và sẽ thật tội lỗi nếu chà đạp lên họ.
Phương Quan Diễm rút vũ khí. Đó là với nhận định rằng trình độ của họ cao đến mức khó có thể trấn áp được trừ khi cổ tay của họ bị cắt.
Tuy nhiên, quỹ đạo của lưỡi kiếm đã bị lệch. Các thanh kiếm của những người trung niên cũng vậy. Một thanh kiếm bay tới như một tia sáng và lần lượt tấn công các thanh kiếm của những người đàn ông trung niên lẫn của Phương Quan Diễm, làm thay đổi quỹ đạo.
‘Một thượng nhân...!’
Nếu họ có cấp độ cao thì nhìn chung là họ có con mắt sáng suốt. Phương Quan Diễm cùng những người trung niên hoảng hồn, hướng ánh mắt về phía mà thanh kiếm bay ra. Đang đứng đó là một người phụ nữ tóc vàng óng. Cô đẹp như một tiên nữ bay xuống từ trời. Cô mỉm cười với đôi mắt mỏng, khó có thể biết được là đang nhắm hay mở.
“Các ông có vẻ là những người thẳng thắn. Xin hãy giải quyết vấn đề này một cách hòa bình thông qua đối thoại.”
Danh tính của người phụ nữ tóc vàng vừa lên tiếng là Grid. Anh đang cố hết sức để bắt chước những hành động của Basara mà anh đã tận mắt chứng kiến và trải nghiệm.
“Có thứ gì đó... kinh tởm. Chít.”
Con chuột đang trốn trong tay áo của anh thì nói những lời nhảm nhí, nhưng anh mặc kệ nó.
“Tại hạ có thể hỏi tên của tiểu thư trác tuyệt đây không?” Phương Quan Diễm thận trọng hỏi.
Bất kể là ngoại hình hay trang phục, cô ấy cũng trông như là tới từ phương tây. Anh ta sẽ chẳng biết danh tính của cô ấy ngay cả khi nghe tên. Cơ hội để hỏi một câu có giá trị đã bị lãng phí mất rồi.
Phương Quan Diễm đang hối tiếc trong khi những người trung niên thì nói thầm với nhau.
“Lẽ nào cô ấy...?”
“Cô ấy là một trong những người mà đệ đã đề cập trước đó đó.”
Một người phụ nữ xinh đẹp với mái tóc đen dài và một người phụ nữ xinh đẹp tóc vàng với nụ cười cuốn hút—họ là những người phụ nữ đẹp nhất đã trở thành chủ đề nóng tại Tẩu Quốc dạo gần đây. Họ hiện ra từ trong hư vô. Bỗng nhiên, một trong số họ xuất hiện trong khu vực của các vị thần. Cô thậm chí còn là một thượng nhân.
Họ có linh cảm xấu. Phải mất giây lát thì những người trung niên mới quyết định tốt hơn hết thì là hợp tác với cô. Nhưng trước khi họ nói ra thì tâm trí đã trở nên trống rỗng.
“Tên ta là Basara.”
Vợ của Grid kiêm hoàng phi của Titan - thủ phủ thứ hai của Đế chế—Grid tiết lộ cái tên này trước và cố gắng giới thiệu bản thân.
“T-Tiểu nhân bái kiến phu nhân của Vị thần Đức hạnh!”
Phương Quan Diễm và những người trung niên đã cắt ngang lời nói của anh bằng cách quỳ xuống và cúi đầu.
Một lục địa xa xôi phía bên kia Biển Đỏ. Họ khó có thể nắm bắt được hết người dân của Lục địa phía Tây trừ khi là những người ở vị trí độc tôn và có một mạng lưới tình báo phi thường. Tuy nhiên, có một số ít ngoại lệ và một trong số đó là Basara.
Một trong hai người vợ của Vị thần Đức hạnh. Có không ít tin đồn về cô. Là vì các binh sĩ thường tới Lục địa phía Tây trong và sau Đại Chiến Nhân Quỷ đã thấy cô và ca ngợi cô xinh đẹp sau khi họ trở về. Họ gây ồn ào và nói rằng Vị thần Đức hạnh lấy cô làm vợ là có lý do cả.
“L-Làm thế nào mà một trong những người cao quý nhất trên đời như Điện Hạ lại đích thân đi xa đến thế ạ?”
Những đặc điểm của Basara và những đặc điểm của người phụ nữ trước mặt cô là khá nhất quán. Hơn nữa, đó là ngay sau khi chứng kiến các kỹ năng đáng kinh ngạc của cô.
Phương Quan Diễm cùng những người trung niên không dám nghi ngờ và đã ngoan ngoãn chấp nhận danh tính của Grid. Đó là một phát triển đầy bất ngờ dưới góc nhìn của Grid, nhưng nó lại khá tiện.
“Là 1 trong 4 người vợ của ngài ấy, Thần Grid đã đích thân giao cho ta một nhiệm vụ đặc biệt.”
Anh cố gắng mô phỏng giọng điệu của Basara nhiều nhất có thể.
“...4 á?” một trong những người đàn ông trung niên đột ngột hỏi trong sửng sốt trước khi vội vàng ngậm miệng.
Vị thần Đức hạnh—Grid là biểu tượng của lòng nhân từ. Ông ta muộn màng nghĩ rằng việc Grid có nhiều phu nhân là chuyện đương nhiên.
“Ngài đến đây để gặp Thần Thanh Long phải không ạ?”
“Đúng.”
Phương Quan Diễm bình tĩnh lại và kiên nhẫn giải thích, “Tiểu nhân xin lỗi, nhưng người ngoài không được phép vào ạ. Xin hãy đợi cho. Tiểu nhân không biết sẽ mất bao nhiêu ngày, nhưng tiểu nhân sẽ xin phép Thần Thanh Long...” Dù có cao quý đến đâu, cô cũng không phải Grid. Do đó, Phương Quan Diễm cố gắng làm tròn bổn phận của mình.
Lúc này, tới cả những người trung niên cũng phải tặc lưỡi. Lý do người này không mở đường cho họ—họ nhận ra là không phải vì anh ta phớt lờ họ hay có ác cảm với Đào Tiềm Quận công. Đó là vì anh ta chính trực đến mức này. Họ hối hận vì đã vận kiếm một cách khinh suất. Lẽ ra họ không nên phán xét với thành kiến bắt nguồn từ những tin đồn họ nghe được trong thời kỳ vặn vẹo.
Lúc những người trung niên đang kiểm điểm bản thân...
Họ nghe thấy tiếng sấm vào một tia sét màu xanh sáng đánh vào cơ thể của Phương Quan Diễm.
“Khưaaa!”
Đó là một ma nhân chăng?
Những người trung niên sửng sốt đứng nhìn lúc Phương Quan Diễm gào thét một cách khủng khiếp và bay đi, làm gãy nhiều cái cây trước khi lăn lộn trên mặt đất và run rẩy.
Cái bóng của một vị thần—họ thấy cái bóng của Thanh Long đang che phủ nền đất tuyết. Thanh Long đang tức giận vì sự náo động ư? Những người trung niên không dám ngẩng đầu lên và bắt đầu run rẩy. Rồi họ chẳng mấy chốc không tin vào tai mình.
-Ta xin lỗi... đừng hiểu lầm ta. Con người hư hỏng kia không liên quan gì đến ta cả...
Đó chắc chắn là giọng nói của Thần Thanh Long. Nhưng nó đang xin lỗi. Nó hướng tới một người phụ nữ vốn chỉ là một con người, ngay cả khi cô là vợ của Vị thần Đức hạnh. Chỉ hình dáng của cái bóng cũng cho thấy cái đầu của nó dường như đã hạ thấp.
“Thật à? Ta đã rất vui khi nghĩ rằng Thần Thanh Long có một người tốt ở cạnh mình. Đáng tiếc đó lại là một hiểu lầm.”
-Ta sẽ giữ hắn ở cạnh mình bắt đầu từ ngày mai.
“Ngài nghĩ đúng lắm. Chúng ta bắt đầu điều trị trước thôi nhỉ?”
-Con người là điều quý giá nhất đối với ta, nên ta không hấp tấp làm tổn thương họ đâu. Ta chỉ đẩy hắn thôi, nên là đừng lo.
“Vậy là ta mừng rồi.”
“......”
[Vợ của bạn, ‘Basara’, đã có được thần tính.]
Một người khiến cho Thanh Long phải cúi đầu—không thể chấp nhận cô như một con người được. Ngay từ đầu, thân thế người vợ của Grid đã là phi thường rồi. Cô được thần thánh hóa một cách tự nhiên. Hơn nữa, những người trung niên có địa vị rất cao trong Ba Quốc. Cảnh tượng này sẽ đạt được sự đáng tin và nhanh chóng lan rộng khắp cả nước.
Nhờ thế mà Grid đã mau chóng đạt được kết quả mong muốn. Anh mỉm cười vui vẻ và cởi mặt nạ da. Anh đi theo sự hướng dẫn của Thanh Long và đi sâu vào trong rừng. Sau một lúc—
“......”
Một cái rễ cây rơi xuống trước mặt những người trung niên đang không thể ngẩng đầu lên. Đó là rễ của Hoàng dương thụ.
“Ahh... Đội ơn ngài. Đội ơn ngài...”
Người đàn ông mưu cầu được công nhận là một sứ giả của Thanh Long và những người làm việc chăm chỉ để giảm bớt nỗi lo âu của chủ nhân họ—khoảnh khắc này, những mong ước của họ đã được thực hiện. Đó là do ảnh hưởng của Grid - thứ đang ngày càng mạnh mẽ hơn.
Đồng thời, tại một đầm lầy...
“Nó ở một đẳng cấp khác với các bất tử đạo sĩ thông thường.”
Hoàng Cát Đồng - đang đi phía trước - đã lùi lại một bước lớn với một vẻ mặt rất lúng túng và vội vã. Nó không phù hợp với hành vi của một thượng nhân - dễ dàng chăm lo cho sự an toàn của thế giới trước bất kỳ thảm họa tự nhiên nào.
Suy cho cùng, Hoàng Cát Đồng là một người đã đánh những trận chiến khốc liệt với các bán thần. Ông ta đã tích lũy những kinh nghiệm mà người thường không thể có được, ngay cả khi họ chết và tái sinh vài lần. Tuy nhiên, ông ta đã bị đe dọa vì không hiểu được tình hình. Thứ động lượng tỏa ra từ ông già đang chặn đường đã vượt xa nhận thức của một thượng nhân.
“Cái này nằm ở mức độ được gọi là giỏi nhất trong các bất tử đạo sĩ rồi còn gì?”
Có hàng trăm bùa hộ mệnh đang lơ lửng quanh ông ta ngay lúc này.
“Các người không được động vào con thuồng luồng này,” ông già cảnh báo Hoàng Cát Đồng - đang toát mồ hôi, và Kraugel - đang lặng lẽ quan sát tình hình.
Cảnh quan thay đổi nhiều lần trước cả khi một từ được hoàn tất. Có một sự chồng chéo tinh vi của các thể thức.
Kraugel nghiêm túc suy nghĩ, ‘Mình nghĩ là Grid lẽ ra phải phụ trách chuyện này.’
T/N : đồng chí nào tự tin vào khoản xưng hô trong giang hồ của các tác phẩm văn học TQ thì có thể góp ý sửa một số chỗ trong chương này.