Chương 1889
“......”
Cơ thể con chuột trông như sắp ngã về phía sau. Đó là vì ông ta quá hăng hái với mong muốn ghi lại hình ảnh của vị thần khổng lồ trong tầm mắt mình. Thanh Long - được cho là mạnh nhất trong Tứ Tượng - không cho phép ánh mắt cùng sự am hiểu của những kẻ phàm trần. Nó cư xử cao thượng, như thể nguồn gốc và tấm lòng của nhân loại - ‘khát vọng của nhân loại’ - là rất quý giá.
“Thật ngạc nhiên là ông không chửi rủa đấy.”
Grid phản ứng với vẻ ngạc nhiên trước Bunhelier đang im lặng. Thanh Long đã dần học được phép xã giao và giờ nó đang cúi đầu Grid. Grid đã dự đoán lời buộc tội của Bunhelier. Anh đã nghĩ rằng gã này sẽ nói lảm nhảm là Thanh Long thật thảm hại khi nó giống với một con rồng.
Thế nhưng không ngờ, Ông ta lại im lặng. Ông ta im lặng quan sát Thanh Long bằng cặp mắt đờ đẫn một cách bất thường.
“Cúi đầu trước ngươi đâu có gì là đáng hổ thẹn,” Bunhelier thờ ơ trả lời.
Chỉ có vậy thôi. Ông ta lại im lặng và xem xét Thanh Long. Có vẻ là mất khá nhiều thời gian do góc nhìn hẹp vì dị dung thành một con chuột.
Grid nhìn ông ta một cách kỳ lạ trước khi nhìn vào mắt Thanh Long một cách tự nhiên.
“Dạo này ngài thế nào?”
Grid cũng nhã nhặn với Thanh Long. Thần thoại về Tứ Tượng có lẽ đã được hợp nhất vào Vượt hạng vũ trang Giới, nhưng điều này không có nghĩa đó là một mối quan hệ chủ-nô.
Đối với Grid, Tứ Tượng giống như những tiền bối đáng kính hơn. Điều này vẫn đúng ngay cả khi họ đã hứng chịu một lần thua trận và một lần thất bại. Họ là những thực thể quá cao quý để bị áp bức bởi hệ thống phân cấp đơn thuần.
-Con người đang hòa đồng tốt đến không ngờ nhờ mối lo âu đã giảm đi.
Thanh Long đã trở nên mạnh hơn vài lần so với lần đầu họ gặp và đã trao hết công lao cho nhân loại. Đó là thái độ không bao giờ quên cội nguồn của mình. Trên thực tế, đó cũng là một cách bày tỏ lòng biết ơn với Grid. Thành tích của Grid vượt xa việc khôi phục các thần thoại mà con người của Lục địa phía Đông đã quên và giảm bớt nỗi lo của họ.
“Ta không nghĩ điều đó là quá nhiều đâu.”
Biểu cảm của Thanh Long còn khó đọc hơn biểu cảm của một con rồng. Một cơ thể được tạo thành từ lôi năng thần thánh, không phải xương và thịt—thiếu cơ bắp đồng nghĩa với việc không có sự thay đổi nét mặt.
Tuy nhiên, Grid hiểu nội tâm của Thanh Long. Cái lạnh ập đến do cơn giận bị bỏ lại. Những người vì nó mà không có nơi nào để đi. Việc được con cháu mình tôn thờ đã khiến Thanh Long cảm thấy một gánh nặng lẫn tội lỗi khủng khiếp.
Grid an ủi Thanh Long bằng cách nói mọi chuyện vẫn ổn. “Ngài chỉ cần làm tốt hơn trong tương lai. Không phản bội đức tin của mọi người nữa là được rồi mà?”
-......
Không phản bội đức tin. Với các vị thần, điều đó tức là không thất bại.
Anh đang thản nhiên thảo luận chuyện gần như không thể. Thoạt nghe, nó gần giống một lời chọc tức. Tuy nhiên, Thanh Long không hiểu lầm.
-Ta sẽ lắng nghe cẩn thận.
Thanh Long ngẫm nghĩ về việc Grid là một nhân vật ra sao.
Sau một chuỗi các hoạt động khó tin, ngài ấy đã cứu vớt nhân loại và thậm chí còn tiêu diệt một Bậc chí tôn cai trị một chiều không gian...
Đó nhất định là điều đáng tự hào. Những điều tưởng chừng như bất khả thi đối với Thanh Long lại thật dễ dàng đối với ngài ấy.
“Ưmm...” Bunhelier bật ra một âm thanh giống tiếng rên rỉ. Đôi mắt ông ta vẫn dán chặt vào Thanh Long. Trên thực tế, thật kỳ lạ khi ông ta dường như chả hứng thú với viên long châu mà Thanh Long đang cầm. Thứ gì đang làm ông ta phân tâm?
-Đúng là khi 12 Con Giáp thi đấu, chuột luôn dẫn đầu. Điều này không phải là vì nó phi thường. Đó là vì chuột lợi dụng niềm kiêu hãnh lẫn sức mạnh của các thành viên khác trong 12 Con Giáp làm lợi thế cho mình.
Thanh Long không thể nhìn vào con chuột được nữa. Nó khuyên rằng loài chuột không phù hợp để sử dụng làm các đối tượng tâm linh và đã nhìn con chuột một cách tinh tế. Mặc dù Bunhelier ở ngay trước mắt, Thanh Long vẫn không thể nắm bắt được danh tính của Bunhelier.
Có điều gì đó sai sai và Thanh Long phán xét rằng nó không phải một con chuột tầm thường, nhưng Thanh Long không thể nào nghĩ đến một con rồng. Đấy là do kỹ năng Dị dung thuật của Bunhelier được tinh chế sau nhiều trận chiến. Đó cũng là kết quả của sự chênh lệch cấp độ giữa Bunhelier với Thanh Long.
Grid cũng cảm thấy vậy. So sánh Bunhelier với Thanh Long cạnh nhau, Cổ Long quả thực là khác hẳn. Bunhelier có lẽ là kẻ yếu nhất trong các Cổ Long, nhưng ông ta áp đảo Tứ Tượng về nhiều mặt. Không, chẳng phải chỉ mỗi Tứ Tượng. Có khi ông ta còn sánh ngang với Thần Trời - kẻ đã sa sút đến mức bị Thanh Long đánh trọng thương - chăng?
Grid nhớ lại điều mà anh đã luôn thắc mắc và hỏi Thanh Long. “Ta nghe nói ngài đã xuyên thủng trái tim của một trong các Vị thần Khởi nguyên.”
-Ưm...
Giọng điệu của Thanh Long trở nên thận trọng hơn.
-Ta gặp may thôi. Lúc đó, Thần Trời đang không toàn vẹn ngay sau khi lão ta bại trận. Lão ta cũng đã tiêu tốn một lượng năng lượng đáng kể để tạo ra một ‘chiều không gian’. Một nước cờ thắng lợi mà ta giấu đi đã có tác dụng tốt trong hoàn cảnh đó. Nhưng mà, việc nó chỉ là một vết thương nhỏ cũng là yếu tố quyết định khiến ta nản lòng vào lúc đó...
“Tốn rất nhiều năng lượng để tạo ra một chiều không gian à...?”
Vượt hạng vũ trang Giới—Grid cũng là một sự sống đã tạo ra một chiều không gian.
Tất nhiên, vị trí của anh rất khác so với Thần Trời - kẻ tạo ra Hoàn Quốc giữa bầu trời nơi chẳng có gì tồn tại. Vượt hạng vũ trang Giới được dựa trên Vương quốc Vượt hạng vũ trang và hệ thống thì hỗ trợ nó. Cứ như thể anh được hưởng quyền hạn của Hoàng đế và các đặc quyền của người chơi cùng lúc vậy. Do đó, anh không thể hiểu nổi lập trường của Thần Trời.
-......
Thanh Long đón nhận câu hỏi đó theo kiểu khác.
Bunhelier đọc rõ được sự kinh ngạc của Thanh Long.
***
“Ta không thể động vào con thuồng luồng này sao? Không đời nào một bất tử đạo sĩ lại tự xưng là kẻ hộ tống cho một con quái vật được? Ấy thế mà nó lại như một quả bom sẽ phát nổ nếu ta động vào nó hả?”
Hoàng Cát Đồng cố hết sức để vặn lại. Không thể xác định được vị trí của ông già kia. Khung cảnh - đã thay đổi nhiều lần do các thể thức chồng lên nhau - đã đột ngột biến đổi thành giữa một con phố.
Rì rầm rì rầm.
Các thương nhân mời chào buôn bán, những người qua đường lo lắng lựa chọn sản phẩm, các bợm nhậu đang uống rượu giữa ban ngày, vân vân. Họ nghe thấy đủ loại âm thanh từ mọi hướng. Mùi cá được bày trên quầy hàng bên cạnh đã xộc vào mũi ông ta. Mọi thứ đều như thật.
‘Nó nằm ở cảnh giới đáng kinh ngạc... bên cạnh đó, nó quá sức tỉ mỉ ở những lĩnh vực kỳ lạ nhất.’
Đó là giữa mùa hè khi mặt trời đang chói lọi. Dù Hoàng Cát Đồng có là một thượng nhân đi chăng nữa thì bộ quần áo mùa đông của ông ta vẫn có cảm giác hơi ngột ngạt. Chiếc khăn quàng giày lập tức đẫm mồ hôi. Sau cùng, ông ta không thể cưỡng lại và đã vứt chiếc khăn quàng trong khi tìm kiếm tung tích của ông già.
Khung cảnh lại thay đổi và gió thổi đến. Hoàng Cát Đồng tặc lưỡi lúc mồ hôi trên cái cổ lộ ra của ông ta nguội đi trong chớp mắt. “Tính cách của ngươi thật bẩn thỉu.”
“Những gì lợn thấy chỉ là lợn. Đây không phải là những gì ta muốn nghe từ ngươi - kẻ lợi dụng thế sự để do thám mọi nước đi của người khác và thèm muốn của cải của họ.”
Giọng nói của ông già cất lên. Cảm giác như nó tới từ ngay sau lưng ông ta, ở trên đầu ông ta, và đồng thời từ rất xa. Không thể nào phân biệt phương hướng được.
“Những gì lợn thấy chỉ là lợn?”
“Tức là trong mắt của lợn chỉ nhìn thấy lợn thôi.”
“Ta có hỏi vì ta không biết nghĩa đâu. Thánh Kiếm của thời đại này có tính cách lập dị như những sở thích của mình vậy.”
“Ông già này có một con mắt sáng suốt tuyệt vời.”
“......”
Hoàng Cát Đồng hiểu rằng tính cách của Kraugel cũng rất đáng gờm và chọn cách im lặng. Ông ta cũng không giải thích rằng mình liên tục giám sát mọi nước đi của người khác và giật đồ hoàn toàn là vì lợi ích của người dân. Ông ta kìm nén tiếng kêu rằng vị bất tử đạo sĩ này - một kẻ đứng ngoài cuộc trong thiên hạ - không xứng đáng phê phán ông ta.
Hoàng Cát Đồng đã luôn như thế. Trong một thế giới nơi các thần thoại bị lãng quên và bị xuyên tạc, ngay cả khi ông ta trở thành kẻ thù chính của lưỡng ban cùng 4 vương quốc và bị bêu xấu, ông ta vẫn bước đi theo con đường riêng của mình một cách xa rời. Ông ta là một trong những vị anh hùng thầm lặng.
‘Ta nhớ Cổ Quỷ Kiếm.’
...Nhưng vậy không có nghĩa là ông ta không thể cảm thấy oán giận và rằng điều đó thật bất công.
Hoàng Cát Đồng nhớ Cổ Quỷ Kiếm - người mà ông ta có thể thao túng trong lòng bàn tay. Ông ta sẽ có thể giảm bớt căng thẳng ngay lập tức nếu ở cạnh Cổ Quỷ Kiếm. Thế nhưng, thế giới - đã gợi lại thần thoại chân chính - đã giành lại được hòa bình, dù chỉ là bề ngoài.
Đột nhiên, Cổ Quỷ Kiếm rời đi và Hoàng Cát Đồng lại trở nên cô độc. Cuối cùng, ông ta vướng mắc vào một con người bẩn thỉu.
“Tại sao ông lại bảo vệ thuồng luồng?” Kraugel bỗng dưng hỏi thay cho Hoàng Cát Đồng.
Anh đã định vị chính xác vị trí của ông già.
Siêu Nhạy—năng lực tượng trưng cho Thánh Kiếm - cùng với thanh kiếm có thể chém bất cứ thứ gì - là không thể ngăn cản. Có những lúc, nó thậm chí còn khiến một Bậc chí tôn phải lo lắng. Đặc biệt, nó gần như có lợi thế vượt trội so với một bất tử đạo sĩ. Đặc trưng chung của các bất tử đạo sĩ là sử dụng bùa hộ mệnh và kiếm thuật. Đây là lý do các kỹ thuật của họ chủ yếu được sử dụng cho các huyễn thuật. Nếu họ bị Siêu Nhạy dò ra hoặc bị kiếm chém, họ chắc chắn sẽ gục xuống.
‘Nhưng mình không thể coi nó như một lợi thế được.’
Kraugel có mối liên hệ sâu sắc với bất tử đạo sĩ Bentao trong quá trình trở về từ tinh linh giới. Nhiều lần, anh đã chứng kiến những kỹ thuật vượt xa mức độ ảo ảnh và thoát ly khỏi thường thức. Ngay từ đầu, chiến lực của một bất tử đạo sĩ không tập trung vào các huyễn thuật. Mỗi người đều có võ thuật riêng mà họ đã mài giũa và thực hiện những điều kỳ diệu không thể tin được, đặc biệt là khi đối phó với nguồn tài nguyên được gọi là ‘pháp quyền’.
‘Tuy nhiên.’
Một thanh kiếm - giống như một trong những thanh bảo kiếm nổi tiếng nhất thế giới - đã lộ diện. Anh không vào bất kỳ tư thế cụ thể nào.
Trạng thái hợp nhất với thanh kiếm.
Hoàng Cát Đồng run rẩy. Như thể ông ta có thể cảm nhận được cơn gió mạnh đang bị xé thành từng mảnh. Đó là một hiện tượng gây ra bởi gió kiếm - dường như đang đếm từng sợi tóc trên đầu ông ta.
Từ Thánh Kiếm đương thời, thứ năng lượng đang phát ra mọi hướng này là một lưỡi kiếm trong suốt.
Thánh Tiên Kiếm nhiệm đã sống sót đến khi già rồi trở thành một vị thần, và Thánh Tiên Kiếm nhiệm đã trốn tránh nghĩa vụ lẫn cái chết của mình bằng cách sống trong một kẽ hở không gian—tên của Thánh Kiếm đương thời - bị che phủ dưới cái bóng của 2 tiền bối u mê với cuộc sống một cách kỳ lạ - vào khoảnh khắc này đã in sâu vào tâm trí của các thượng nhân phương đông.
‘Thánh Kiếm đương thời đã bị hạ giá trị.’
Lúc Hoàng Cát Đồng bị thuyết phục...
“Nếu ông không muốn trả lời thì hãy mở đường. Nếu ông còn tiếp tục chịu đựng thì tôi sẽ chém ông.”
Kraugel không thể nhận được câu trả lời cho câu hỏi của mình và đã chĩa kiếm của anh về một hướng. Bầu trời đông xám xịt đã nhuốm màu hoàng hôn. Đó là hiệu ứng từ thần tính mờ nhạt của Grid đang trỗi dậy từ thanh kiếm lúc kiếm năng cắt qua cơn gió.
Kraugel cũng nhận thức được điều ấy. Trên đời chỉ có 2 thanh Chiều tà. Anh không thể hấp tấp nói về thất bại chừng nào anh còn đang mang một thanh trong số chúng.
Ông già - để lộ bóng dưới ánh sáng nền do hoàng hôn tạo ra - cười khinh bỉ, “Đặc điểm của một Thánh Kiếm là là sự điên rồ hả?”
‘Ông ta có mối liên hệ nào với các tiền bối của mình sao?’
Nghe có vẻ hợp lý đấy. Hàng trăm năm sẽ chỉ là trò tiêu khiển đối với một bất tử đạo sĩ. Hơn nữa, ông già trước mặt anh thậm chí còn già cả đối với một bất tử đạo sĩ. Ông ta có thể đã chịu đựng hàng thiên niên kỷ giống như Tên cướp Đại tài của Đêm Đỏ.
Kraugel không nghĩ nhiều về điều đó và sửa lại lời của ông già, “Tôi khác với những người tiền nhiệm của mình.”
Không như Biban hay Muller, anh khiêm tốn hơn bất kỳ ai. Vì sinh cùng thời với Grid, anh phải trau dồi sự khiêm tốn như một kỹ năng cơ bản.
Từ bên cạnh, Hoàng Cát Đồng nhìn chằm chằm vào Kraugel kiêu hãnh và ông ta lẩm bẩm, “Là vì đánh phấn bột nên da mặt cậu ta mới dày à?”
***
“Đó là dấu vết của Tiên Kiếm.”
Có 2 lý do chính khiến Thần Trời thành lập nên Hoàn Quốc ở Lục địa phía Đông.
Thứ nhất, có nhiều người sống ở đó. Không khó để nhận sự tôn thờ. Cái quan trọng hơn là có một năng lượng thể sánh ngang với trái tim của rồng. Đó là một vật mang tên long châu.
Nó không giống một con thuồng luồng đơn thuần hay Thanh Long. Các vị thần đã phát hiện ra rằng ở đâu đó trên Lục địa phía Đông, có một viên long châu đặc biệt với nguồn gốc không rõ. Nó đủ hùng mạnh để hoàn toàn khôi phục Thần Trời - bị Rebecca đánh trọng thương và đang không ngừng suy yếu.
Tuy nhiên, chẳng dễ gì tìm được nó vì không rõ tung tích của nó. Dưới nhiều hoàn cảnh khác nhau, Hoàn Quốc ngờ rằng Tiên Kiếm - kẻ vẫn chưa xuất hiện - đã giấu nó đi. Chúng chỉ e ngại là sẽ có tác động xấu nếu chúng hành động khinh suất. Giờ thì chúng chả cần phải cẩn thận đến vậy nữa. Nói chính xác thì, chúng không đủ khả năng để làm vậy.
Bậc chí tôn - thu được một cái nhìn thoáng qua hiếm có về Tiên Kiếm - đã lập tức đứng dậy.
“Thật trùng hợp là nó nằm ngoài Vượt hạng vũ trang Giới. Tất nhiên... đó là một cơ hội tốt.”
Bậc chí tôn nhấc cây cung được đặt bên cạnh ngai vàng. Nó là một vật thiêng liêng mà anh trai duy nhất của hắn đã sử dụng cho tới khi anh trai của hắn rơi vào địa ngục. Đó là một vũ khí cực kỳ mạnh mẽ, chứa đựng toàn bộ thần thoại quy mô lớn về ‘Cuộc chiến của Các vị thần’.
Tức là hắn sẽ không cho phép bất kỳ biến số nào. Nói cách khác, hắn quyết tâm làm mọi thứ có thể.