Chương 1890
“Tuy có nhiều chiêu trò, nhưng chúng không mang tính đe dọa lắm.”
Đây là cách Grid đánh giá bất tử đạo sĩ Dương Ngọc Lan.
Chẳng ai đồng tình với điều này.
Kỹ thuật của Dương Ngọc Lan - được Grid mô tả là ‘ồn ào huyên náo’ hoặc được Huroi mô tả là ‘lộn xộn và ít thực chất’ - đã khiến các thành viên Vượt hạng vũ trang Hội gặp đủ kiểu khó khăn. Nó vừa kỳ lạ vừa phức tạp, nhưng các sơ hở thì lại nhỏ như những cái lỗ tí xíu trên đập nước. Họ phải dành rất nhiều thời gian và sức mạnh để tìm ra một cách đột phá.
Grid gạt bỏ nó là ‘chả gây chảy máu chút nào’ còn Huroi thì bảo rằng ‘sát thương sẽ nhỏ nếu mọi người để lọt 1 hoặc 2 chiêu’, nhưng cuộc tấn công của Dương Ngọc Lan đã vài lần làm các thành viên Vượt hạng vũ trang lạnh sống lưng.
Đó là vì nó có sức tàn phá cao cùng một khả năng cản trở tốc độ lẫn năng lực phục hồi của mục tiêu. Các thành viên Vượt hạng vũ trang Hội sẽ phần nào bị vô hiệu hóa miễn là họ để lọt dù chỉ 1 đòn tấn công. Các khả năng của họ bị suy yếu về nhiều mặt, nên nó đặc biệt chết chóc.
Trái với đánh giá của Grid, các bất tử đạo sĩ là những tồn tại rất mạnh. Đó là điều hiển nhiên. Chỉ từ xuất thân của họ thôi thì một bất tử đạo sĩ đã đặc biệt rồi.
Một thượng nhân phi thăng sau khi đắc đạo. Lý do họ là những bất tử đạo sĩ là bởi họ thực sự gần như là một vị thần. Trên thực tế, họ được phân loại là các bán thần.
Ông già trước mặt họ dường như có cấp bậc cao hơn Dương Ngọc Lan. Họ tưởng Dương Ngọc Lan là kẻ giỏi nhất giữa các bất tử đạo sĩ, song như mọi khi, thế giới rất rộng lớn.
Hoàng Cát Đồng đề xuất, “Ngay cả khi 2 chúng ta hợp tác, tỉ lệ thắng dường như vẫn thấp... để cậu hy sinh thì tốt hơn còn gì? Thánh Kiếm, cậu hãy xử lý lão già trong khi ta đi tìm con thuồng luồng.”
“Nếu tìm được thuồng luồng thì một mình ông đối đầu nó nổi không?”
“Làm sao ta biết được? Thuồng luồng đã luôn được coi là một linh thú bất thành văn trong truyền thuyết. Do nhiều khúc quanh trong những câu chuyện truyền miệng được truyền lại qua nhiều năm, gần như là không thể đo lường những kỹ năng của nó.”
“Nếu ông không chắc về cơ hội chống lại thuồng luồng thì hãy chiến đấu cùng nhau tại đây. 2 chúng ta cùng làm việc sẽ tốt hơn còn gì?”
“Cậu có vẻ nóng nảy so với giọng điệu bình tĩnh của mình nhỉ. Một Thánh Kiếm chỉ nghĩ đến đánh nhau thôi à? Sở dĩ ta nghiên cứu những lời dạy của tổ tiên và khắc ghi chúng vào tâm mình là để có được sự hiểu biết để giải quyết đủ loại tình huống một cách hòa bình. Không có gì đảm bảo ta sẽ gặp và đánh nhau với con thuồng luồng.”
Ông già cảnh báo họ, “Đừng nghĩ tới việc trộm đồ của thuồng luồng nữa. Nó không phải thứ mà một kẻ vụng về có thể thèm muốn đâu.”
“Ta nói mình sẽ trộm nó hồi nào? Tên bất tử đạo sĩ kia, đừng có hiểu sai ao ước hòa bình của ta. Tại sao Thánh Kiếm lại nhìn ta như thế? Chẳng lẽ cậu bị cuốn vào công pháp của lão già đến mức không thể phân biệt kẻ thù à?”
Hoàng Cát Đồng phản ứng rất nhạy cảm với từ ‘trộm’.
Thủ phạm luôn là kẻ xấu hổ nhất.
Kraugel nhìn ông ta một cách hờ hững trước khi giơ kiếm theo một góc. Thần tính màu cam tạo thành ánh hoàng hôn trên thanh kiếm đã tóe ra như tia chớp. Nó bị ảnh hưởng bởi những làn sóng kiếm năng. Các lá bùa hộ mệnh đang trôi về phía Hoàng Cát Đồng đã lập tức bị xé nát khi bị thanh kiếm chặn lại.
Ông già - tự cho mình là đúng - có cặp mắt soi mói lúc ông ta nói, “Đây là một thành tích mà những người tiền nhiệm của ngươi sẽ không đạt được ở tuổi của ngươi.”
“Tất nhiên.”
Chiều tà của Kraugel khác với Chiều tà của Grid. Do xuống cấp trong chất lượng vật liệu, nó rõ ràng thấp hơn một bậc. Tuy nhiên, nó có một ít điểm mạnh mà Chiều tà của Grid không có. Đó là tính chất tinh thần. Chiều tà của Kraugel đã vài lần phát triển các khả năng đặc biệt trong quá trình tăng trưởng cùng chủ nhân của nó.
Một trong số chúng là khả năng dùng lực cắt áp đảo để phá vỡ chính bản chất của mục tiêu. Nó tăng cường năng lực ‘chém bất cứ thứ gì’ của Thánh Kiếm lên tới giới hạn.
Đó là nguyên nhân khiến phép thuật trong những lá bùa bị phá hủy trong chớp mắt. Đó là do vượt hạng vũ trang.
Kraugel đã tận hưởng các hiệu ứng từ vật phẩm của Grid ngay từ đầu, trong khi Biban với Muller mới chỉ tiếp xúc với chúng trong những năm về sau của mình.
Do đó, ông già đã hiểu lầm khi nghe anh trả lời ‘tất nhiên’. Ông ta nói, “Tính cách ngông cuồng của ngươi cũng đã vượt qua những người tiền nhiệm của mình rồi.”
“Ông đang hiểu nhầm đấy. Tôi không nghĩ đây là thái độ mà ai đó đã phi thăng tới đỉnh cao của đắc đạo nên thể hiện đâu.”
Hoàng Cát Đồng chắc là đang cảm thấy hơi bất công...
Chính Kraugel đã nhận ra điều này và hình thành một sự nhất trí kỳ lạ. Ông già tỏ ra thờ ơ. Ông ta phẩy tay qua không khí trong khi giữ nét mặt nhất quán của mình.
Hàng trăm bùa hộ mệnh phản hồi lại. Một số lá bùa bắn bom nước để làm mặt đất nơi Kraugel đang đứng trở nên lầy lội. Các lá bùa khác tạo ra cơn gió như đao, làm kiếm năng của Thánh Kiếm dịu đi một chút.
Thời tiết cứ liên tục thay đổi. Nó đang thực hiện những gì Mẹ Thiên nhiên đã làm trên một quy mô cục bộ.
Sự khác biệt giữa khả năng của Lauel với khả năng của ông ta là rõ. Khả năng tác động đến thời tiết của Lauel chỉ đơn giản là hô mưa gọi gió. Đổi lấy việc ảnh hưởng đến phạm vi chiến trường, nó có thời gian hồi vài giờ mỗi lần thời tiết thay đổi.
Mặt khác, ông già điều chỉnh thời tiết tinh tế hơn. Nhiệt độ, độ ẩm, và hướng gió đều ảnh hưởng xấu đến Kraugel.
‘Pháp quyền..’
Mặt đất ẩm đã đóng băng. Bàn tay đang cầm thanh kiếm thì đẫm mồ hôi. Đạo bào phất phơ trong gió, tiếc thay, đã cản trở tầm nhìn của anh.
“...!!!” Kraugel mở to mắt.
khoảnh khắc ông già rút ‘thanh kiếm’ của mình và cầm nó. Kraugel tưởng là sẽ dễ dàng chiến đấu, nhưng đây là một đánh giá sai lầm.
Một Thánh Kiếm đương nhiên nên chiếm thế thượng phong trong một trận chiến giữa kiếm và kiếm, nhưng anh đã bị đẩy lùi từ đòn đầu tiên. Là do sức lực bị rút cạn khỏi khỏi cổ tay và ngón tay anh sau khi chặn thanh kiếm của ông già - ngập trong những đám mây xanh. Cảm giác như anh đang bị ma ám vậy.
‘Hả?’
Ông già không cho Kraugel thời gian để suy nghĩ.
Kraugel hít một hơi dài và nhanh chóng rút kiếm về. Thế nhưng, mỗi lần anh đỡ một đòn, nắm tay của Kraugel lại yếu đi. Nó chạm đến mức anh gần như đã buông kiếm.
Nó khác với Phá Kiếm của Grid. Phá Kiếm là một kỹ thuật phá hủy chính thanh kiếm trong khi ông già thì khiến ‘bàn tay cầm kiếm’ yếu đi. Đó là cảm giác bị cưỡng chế phải thả kiếm. Nếu đây không phải Kraugel, hầu hết mọi người hẳn đã bị cưỡng chế ‘tước vũ khí’ ngay khi họ đấu kiếm với ông già.
Những đám mây xanh lam bao quanh ông già trở nên dày đặc hơn. Kraugel thấy rằng nó là võ thuật cao cấp của ‘Chân thực chi Vân’ mà anh đã học từ Lục địa phía Đông trong quá khứ.
Cơ thể Kraugel phát nổ và anh bật ngược trở lại. Tính đàn hồi của thanh kiếm - xuyên qua những đám mây - thật là khủng khiếp.
‘...Tiên Kiếm.’
Chủ nhân của một loại kiếm thuật đã tách Thánh Kiếm khỏi thanh kiếm của mình. Nó thậm chí còn che khuất ‘thẩm quyền’ đọc quỹ đạo kiếm của mục tiêu của Thánh Kiếm. Trên đời không thể có nhiều thực thể như vậy...
Kraugel nhận ra điều này và năng lượng chiến đấu của anh phai đi như một lời nói dối.
Anh kìm nén bản thân.
Không phải vì anh bị đe dọa bởi thứ công pháp gần như là huyễn thuật này, trở nên khiêm tốn khi cảm nhận được uy lực thuần khiết, hay là vì anh đã phải lòng kiếm thuật của người này.
Kraugel chỉ nghĩ một cách logic. Anh mơ hồ hiểu được tại sao ông già trước mặt anh - kẻ vĩ đại tới mức làm anh liên tưởng tới một Bậc chí tôn - lại đang bảo vệ thuồng luồng. “Tôi được dạy rằng các bất tử đạo sĩ không can dự vào thế sự.”
“Là vì ta đã tự lột bỏ danh tính cá nhân của ta thôi.”
“Có vẻ như ông coi trọng những quy tắc hơn là mạng sống. Tôi thậm chí còn thoáng thấy một chút điên rồ từ thái độ của ông khi sẵn lòng nhìn thường dân bị lũ ngụy thần thao túng.”
“Ra là vậy. Chắc hẳn là bản chất của một tên khùng bị ám ảnh với việc đắc đạo cho đến khi chạm tới Niết bàn vẫn chưa bị xóa bỏ hoàn toàn. Một sự thiếu kỷ luật.”
“Nhưng ông đã kìm nén sự điên rồ của mình và tích cực hoạt động trong nhân gian. Việc bí mật bảo vệ thuồng luồng ở đây có liên quan trực tiếp tới việc bảo vệ thế giới à?”
“Ta đã chạm tới mức mạn đàm chuyện thế gian với một gã thường dân rồi sao? Cái giá để ta đặt chân vào nhân gian là rất lớn đấy.” Biểu cảm của ông già lúc ông ta bày tỏ sự bất mãn của mình vẫn rất bình tĩnh. Ngạc nhiên thay, ông ta không có vẻ khó chịu. “Tóm lại, đó là câu trả lời đúng. Thuồng luồng sống tại nơi này đang góp phần rất lớn vào an ninh của lục địa.”
Kraugel thắc mắc, “Ông đang chống đỡ cho thế gian sao? Dường như nó là một đại linh thú nên được ưu tiên hơn Tứ Tượng bị các vị thần của Hoàn Quốc phong ấn.”
“Nó không phải một linh thú mà là quái vật. Nó là một vị thần quái dị mà bản thân sự tồn tại của nó đã là một tội lỗi.”
“Thế mà ông lại đang bảo vệ nó à?”
“Ngươi không thể coi con thuồng luồng này tách biệt khỏi Hoàn Quốc.”
Kraugel là một người có bộ não phi thường. Qua cuộc trò chuyện ngắn, anh lập tức nắm bắt được phần lớn tình hình. “Thuồng luồng... Chẳng phải các vị thần của Hoàn Quốc cũng đang nhắm tới long châu sao?”
“......”
Ông già không trả lời. Ông ta đã khẳng định chuyện đó bằng sự im lặng.
Ông ta làm Kraugel nhớ tới một cây cổ thụ. Khó mà đo được ông ta đã một mình quan sát nơi này bao lâu rồi. Đúng, một mình.
Khu vực xa xôi ở cực đông của lục địa. Nó chứa đầy những khu vực đầm lầy tỏa ra sương mù làm tan chảy phổi và hoàn toàn bị cắt đứt khỏi giao thông đường bộ. Bằng chứng là nó vẫn chưa được tích hợp vào Vượt hạng vũ trang Giới. Không có ai ở đây để tôn thờ Grid, nên thần thoại về Grid đã không vươn tới được nơi này.
“......”
Kraugel quay sang Hoàng Cát Đồng. Anh đưa ra một ánh mắt, ý bảo Hoàng Cát Đồng thuyết phục ông già này bằng tài hùng biện đặc trưng của mình. Tuy nhiên, Hoàng Cát Đồng im lặng. Ông ta vẫn đang duy trì sự im lặng không phù hợp với mình.
Kraugel nhớ lại câu nói rằng những thứ thường được cho là tầm thường khi cần gấp sẽ chẳng thể nào tìm được. Sau cùng, Kraugel phải tự mình thuyết phục người này thôi.
Trước hết, tình hình đã được giải thích. Anh không nói gì Bunhelier. Anh chỉ tiết lộ rằng một vị thần vĩ đại tên là Grid muốn có long châu. Anh thuyết phục ông già rằng nếu long châu được giao cho anh ta, Hoàn Quốc sẽ không còn có thể nhắm đến long châu được nữa.
Tuy nhiên, lời giải thích không có tác dụng. Có một vấn đề cơ bản.
Ông già nói, “Ta biết rõ những chiến công của hắn. Nó được kể thông qua suy nghĩ của mọi người được cơn gió mang đi.”
Ông ta đã đạt đến đỉnh cao của Trạng thái Tự nhiên rồi à? Khoảnh khắc Kraugel nắm bắt được một khía cạnh nữa về tình trạng của ông già...
“Nhưng với Xi Vưu thì không.” Ông già đưa ra một vấn đề không có lời giải. “Ngươi có lẽ biết điều này rồi, chứ Hoàn Quốc nằm dưới sự bảo hộ của Xi Vưu. Ngay cả khi thái độ thường ngày của Xi Vưu không mang tính hợp tác, rất có thể long châu sẽ là một ngoại lệ. Nó là mục tiêu cuối cùng của Hoàn Quốc lẫn Thần Trời. Ngay khi tung tích của long châu bị lộ, Thần Trời sẽ dùng mọi cách lẫn thủ đoạn để làm Xi Vưu di chuyển.”
Mọi thứ đều bình đẳng trước mặt Xi Vưu. Ông già nghĩ rằng danh tiếng cùng vũ lực cao chót vót của Grid là vô dụng.
“......”
Đó là khoảng thời gian Kraugel rời đến tinh linh giới dưới sự hướng dẫn của bất tử đạo sĩ Bentao. Kraugel đã rất mong đợi được gặp Tiên Kiếm ở Đào Hoa Nguyên. Anh kỳ vọng rằng mình có thể học được đủ thứ và các nhiệm vụ ẩn sẽ bật ra.
Rồi cuộc gặp diễn ra ngày hôm nay chẳng được như dự kiến. Anh không nhận được gì cả...
‘Mình không có lựa chọn nào ngoài đích thân đưa Grid đến đây.’ Đã có chuyện xảy đến vào thời điểm Kraugel đưa ra phán xét này và cúi đầu để lui xuống...
Bịch!
Hoàng Cát Đồng ngã gục. Là phục kích chăng? Nhưng anh thậm chí không thể đọc được nó bằng Siêu Nhạy cơ mà? Kraugel - hiếm khi ngạc nhiên - đã phát tán năng lực dò năng lượng của mình. Ông già cũng thế. Trước khi kịp nhận ra, họ đã đứng quay lưng vào nhau. Họ đã vô thức thừa nhận nhau là những người đáng tin cậy.
Đó là một thời điểm khi sự căng thẳng mãnh liệt chi phối không gian.
“Ta tìm thấy nó rồi! Ta tìm thấy vị trí của thuồng luồng rồi!” Từ xa, Hoàng Cát Đồng la hét và vung vẩy bàn tay. Hoàng Cát Đồng - người vừa mới gục xuống giây lát trước - đang mất đi hình dạng như một lời nói dối.
“Từ khi nào thế?”
“Đó là một thành tích không thể tin được.”
Làm chuyện này xung quanh một Thánh Kiếm và một Tiên Kiếm ư? Họ ngạc nhiên trước kỹ năng tái tạo bản thân của Hoàng Cát Đồng và đã tặc lưỡi vì những lý do khác nhau.
Ông già nhanh chóng di chuyển. Ông ta không bỏ qua cho kẻ đột nhập này - đã táo bạo tìm được tung tích của thuồng luồng.
Kraugel đuổi theo ông già, nhưng vô ích.
Bỗng dưng, một mũi tên bay tới từ trên cao và phát nổ trên đầu Hoàng Cát Đồng.
Cả ông già lẫn Kraugel đều dừng lại tại chỗ.