Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1897: Chương 1891

Chương 1891

“Dù sao thì... Tôi có thể hiểu tại sao Thần Trời vẫn chưa bình phục.”

Thần Trời là một vị thần thất sủng đã suýt soát trốn thoát sau khi bỏ chạy. Không khó để suy đoán rằng ông ta đã trọng thương. Ông ta cũng đã đầu tư một lượng lớn tài nguyên để tạo ra một chiều không gian nữa. Ông ta không đủ khả năng để chăm sóc cho các vết thương của mình.

Grid cố làm dịu bầu tâm trạng và Thanh Long đáp lại anh.

-Ông ta tuyệt đối không thể tự bình phục. Việc ông ta bị đánh bại khi có thứ bậc của một Vị thần Khởi nguyên nghĩa là ông ta hẳn đã hứng chịu một mất mát đáng kể.

“......”

Thứ bậc càng cao, mất mát khi thất bại càng lớn—mặt Grid đanh lại lúc anh nhận ra điều hiển nhiên này.

‘Mình nên lo sợ thất bại hơn trong tương lai.’

Địa vị của Grid đã tăng theo chiều dốc đứng. Đó là kết quả khi liên tục chiến đấu và giành chiến thắng trước kẻ thù mạnh hơn mình. Đó là bí mật đằng sau cách anh xoay xở để nén những năm tháng cần thiết để bù đắp cho những gì anh còn thiếu, nhưng đó cũng là một điểm yếu mà Grid đã tự mình mài giũa.

Anh có một thứ bậc ‘phải’ nằm trong 10 kẻ đứng đầu của thế giới.

Vị trí của Grid đã trở nên quá cao. Nó tới mức mà sự mất mát anh phải gánh chịu trong trường hợp thất bại đã đạt đến cảnh giới không thể tưởng tượng. Tức là anh nên dùng Thần Trời như một tấm gương.

Grid liên tục thì sẽ cẩn thận hơn trong tương lai. Anh nhiều lần nhắc nhở bản thân rằng không nên quá tự tin vào sức mạnh lẫn quyền lực của mình. Anh nên đặt lý trí lên trên cảm xúc.

‘Thôi thì đừng hành động hấp tấp vậy.’

May mắn thay, tin tốt là hầu hết lãnh thổ của bề mặt với địa ngục đã trở thành lãnh địa của Vượt hạng vũ trang Giới. Nghĩa là Grid có một cơ quan cảm giác khổng lồ bằng kích cỡ một chiều không gian. Tất nhiên, đó là một giác quan mà anh chỉ nhạy cảm với các tình huống nhất định do đủ loại vấn đề thực tiễn, nhưng vậy là đủ rồi. Thông tin cần thiết tràn vào ở mọi thời điểm quan trọng.

Đây là lợi thế để nhanh chóng phát hiện sự bất thường. Hệt như lúc này.

-Hơn nữa... Ưm.

“......”

Có một rung động nhỏ từ cơ quan cảm giác của Grid. Anh cảm nhận được những làn sóng xảy ra khi tia chớp của Thanh Long can thiệp vào thế giới.

Sau đó, phép thuật của Thanh Long lộ ra. Đúng, phép thuật. Để đối lấy việc Braham có được những nguyên tố thuần khiết từ Tứ Tượng, Tứ Tượng đã học phép thuật từ Braham.

-Có một kẽ hở không gian nơi vẫn còn sót lại ‘dấu vết của ánh sáng’. Gần đây ta đã đi ngang qua nó. Ngài có muốn xem không?

“Dấu vết của ánh sáng sao?”

-Ta cho rằng đó là dấu vết do quyền năng của Rebecca để lại. Thưa Thần, nếu ngài nhìn vào thứ này thì sẽ dễ dàng hiểu được tình trạng của Thần Trời nghiêm trọng đến mức nào...

“Đó là một thời cơ quý giá. Ngay cả các Cổ Long cũng không có cơ hội nhìn thấy quyền năng của Rebecca đâu. Chít.”

“Đi thôi nào.” Grid lập tức di chuyển.

Thanh Long bay qua kẽ hở trong chiều không gian.

Toàn bộ các giác quan đã bị cắt đứt khỏi thực tại.

***

Não và các mảnh xương văng tung tóe cùng với máu phun ra. Đó là một cái chết tại chỗ. Mũi tên vừa rơi xuống lúc nãy chứa đựng sức tàn phá áp đảo, nhẹ nhàng chà đạp lên ‘năng lực bất tử’ của một huyền thoại - vốn chỉ có tác dụng tạm thời.

Đòn tấn công bất ngờ của một Bậc chí tôn—nó gây ra sự khó hiểu thì cũng không có gì lạ.

Mũi tên đập vỡ đầu Hoàng Cát Đồng và rồi cắm xuống đất. Hàng trăm ngàn con rồng đất đã vì thế mà vươn lên.

“Tôi hỏi ông một câu được không?” Kraugel - đang lao về phía những con rồng đất - hỏi ông già, “Ông cũng là một Bậc chí tôn à?”

Chiều tà của Kraugel phát ra một tiếng gầm vang như sấm. Nó chém vào những con rồng đất đang nhanh chóng tiếp cận. Tất nhiên, chúng không phải những con rồng thật. Chúng đơn giản là ‘những trụ đất mọc lên từ mặt đất nứt nẻ’ giống như những con rồng.

“Theo những gì ta biết, không có sinh vật hoàn hảo trên đời,” ông già không phủ nhận cũng như không khẳng định.

Đây là lý do Grid không ưa các bất tử đạo sĩ. Họ làm anh tốn thời gian bằng cách nói nhảm rất nhiều.

Mặt khác, Kraugel không bất mãn là mấy trước cách nói chuyện của ông già. Anh hiểu ý của người kia là gì. Anh nói, “Tôi sẽ tin tưởng ông. Xin hãy sơ tán thuồng luồng trong khi tôi chặn hắn.”

“Ta sẽ làm thế.” Ông già là người bình tĩnh chỉ trích các vị thần trên trời - những kẻ đã trị vì với tư cách các Bậc chí tôn trong thời gian dài, ấy vậy mà, ông ta lại không thể phủ nhận rằng mình cũng là một Bậc chí tôn. Lúc này, ông ta làm những đám mây xanh bốc lên. Nó dày đặc đến mức những đám mây xanh hồi chiến đấu với Kraugel chẳng thể so sánh nổi.

Ngay sau đó, một mũi tên mới rơi xuống đã để mất mục tiêu và đâm vào mặt đất giữa Kraugel với ông già, khiến mặt đất nhanh chóng vỡ vụn.

Kraugel phóng Chiều tà về phía chân mình - đang bị hút xuống lòng đất.

Ngự kiếm phi hành—thanh kiếm chở theo chủ nhân của nó và di chuyển về phía trước, phá nát những con rồng đất và chạm tới Hoàng Cát Đồng - người đã bắt đầu tan thành tro. Ông ta đã mất đầu và thân trên thì bị phá hủy một nửa.

Đó là một cảnh tượng khủng khiếp. Kraugel xé một mảnh áo khoác đẫm máu của Hoàng Cát Đồng và cất nó đi. Anh dự định giao nó cho Đạo chích hiệp nghĩa.

‘Ông ta là một trong những mối liên hệ của Grid.’

Grid chưa bao giờ nói gì tốt đẹp về Hoàng Cát Đồng. Tuy nhiên, khi có chuyện xảy ra liên quan đến Lục địa phía Đông, rõ ràng là Grid tin tưởng Hoàng Cát Đồng vì anh đương nhiên dựa vào Hoàng Cát Đồng.

Mình đã không thể bảo vệ ông ta...

Kraugel đang ngập trong cơn thịnh nộ lạnh lùng thì một giai điệu nào đó lọt vào tai anh. Đó là một màn trình diễn với thanh kiếm làm nhạc cụ. Nó là dấu hiệu của thanh kiếm được để lại bởi ông già - kẻ đã đi vượt nhịp độ của Kraugel trong nháy mắt.

Đó là một loại hình nghệ thuật âm nhạc. Nó cho Kraugel một bổ trợ rất mạnh. Mọi chỉ số của anh đều tăng lên và uy lực trong thanh kiếm của anh cũng tăng. Mặt khác, nó dường như gây ra một vết thương nặng cho Bậc chí tôn đang tới gần mặt đất.

“Dương Nham... Lão ta còn tệ hơn lời đồn.” Tiểu Tinh Vương cuối cùng cũng hạ phàm. Những vết máu vẫn còn đọng lại ở những nơi mà bộ quần áo màu vàng rực rỡ tung bay trong gió. Chúng là những vệt máu chảy ra từ tai hắn.

Bậc chí tôn bị thương ngay khi hắn xuất hiện. Đó là một cảnh tượng hiếm hoi và gây sốc.

Dù là vậy, thế này vẫn chưa đủ để thu hút sự chú ý của Kraugel. Thánh Kiếm đương thời chú ý đến cây đại cung trong tay Tiểu Tinh Vương, không phải thứ máu bẩn thỉu của hắn. “Nó trông giống cây cung mà Đại Tinh Vương đã tạo ra từ thần tính của ông ấy.”

“Ngươi nhìn đúng rồi đấy. Có tin đồn là ngươi đã giúp khuất phục linh hồn của anh trai ta tại địa ngục. Ta đoán điều đó là sự thật.”

“Thần tính của ông ấy ấm áp.”

“Nó chỉ là hơi nóng từ mặt trời rụng thôi. Đừng để bị lừa.”

“Ngươi trở nên nhẫn tâm vì ngươi bắn rụng được mặt trăng à? Đó hẳn là một điều đáng tiếc. Những mũi tên mà ngươi bắn đi hẳn đã tan ra và chảy xuống mà không chạm tới được mặt trời.”

“Gã tiền nhiệm của ngươi trốn trong kẽ hở không gian vì hắn hèn nhát, còn ngươi thì hoàn toàn ngược lại. Ngươi có một số phận sẽ không sống lâu đâu.”

“Ai biết được? Ta thực sự chả thể liên hệ nổi khi nhìn vào thế hệ trước.”

Kraugel vừa vô cùng ấm áp, vừa vô cùng lạnh lùng. Thái độ của anh rất khác tùy thuộc vào đối phương kia là ai.

Ăn miếng trả miếng. Đây là một thuật ngữ được dùng để mô tả anh. Đó là lý do hầu hết mọi người đều trở nên khiêm tốn trước Thánh Kiếm đương thời.

“Bàn tay trái của Grid. Ta đã định đánh giá cao vị trí của ngươi và đối xử tốt với ngươi, nhưng ngươi đã tự hủy hoại vận may của mình.”

Tiểu Tinh Vương nâng cao thần tính không màu của mình. Nó hấp thụ toàn bộ kiếm năng khá là phiền nhiễu của Kraugel. Hậu quả không hề nhỏ. Đáp lại kiếm năng của Kraugel, thần tính đang làm loạn xung quanh Chiều tà đã phai mờ và Kraugel mất đi năng lực tự vệ mạnh mẽ của mình.

Thế nhưng, Kraugel không hề kích động. “Ngươi lầm rồi.”

Thần tính lấy bất kỳ quyền năng nào làm của riêng nó—năng lực của Tiểu Tinh Vương hết sức áp đảo, nhưng Thánh Kiếm là ngoại lệ. Không, nói chính xác thì, ‘Kraugel’ là ngoại lệ.

Đó là vì kiếm năng của Chiều tà sắc nhọn một cách khác thường.

“Ta không phải tay trái của ai hết chứ nói gì tay trái của Grid.”

“......!”

Từ bên trong, Tiểu Tinh Vương đã bị cắt thành từng mảnh.

Kiếm năng của Kraugel - bị hắn hấp thụ - đã vô hiệu hóa thần tính không màu và liên tục chém hắn.

“Từ góc nhìn của Grid, ta là một lá bài có thể bị loại bỏ bất cứ lúc nào.”

Do đó, thất bại cũng chẳng sao. Anh không hề sợ chết...

Trí giới của Thánh Kiếm - vốn tập trung vào ‘cắt chém’ - đã bị đẩy tới một mức độ thậm chí còn lớn hơn. Nó rất mang tính lật đổ.

“Ngươi không phải một Thánh Kiếm, ngươi là Ma Kiếm.”

Nó là ý niệm mà chỉ các sinh vật với cuộc sống vô hạn mới có thể có.

Nếu ta có thể chém đối thủ dù chỉ một lần, ta sẽ từ bỏ mạng sống của mình nhiều lần nếu cần thiết...

Tiểu Tinh Vương đã cảm nhận được quyết tâm của Kraugel. Cứ như thể anh là hiện thân của Baal.

“Ngươi là một tên khùng dưới trướng Cuồng Thần với Cuồng Long hả?”

Thật là đáng ngại. Tiểu Tinh Vương muốn loại bỏ Ma Kiếm trước mặt mình ngay lập tức.

Tuy nhiên, đó là lúc hắn nên cẩn thận. Các kỹ năng của Tiên Kiếm Dương Nham mạnh hơn mong đợi. Một nhát kiếm duy nhất cũng đã làm Tiểu Tinh Vương bị thương. Dương Nham cũng cường hóa cho Thánh Kiếm đương thời thêm vài lần nữa.

Những đám mây xanh được tạo ra bởi pháp quyền rắc rối như trong lời đồn. Không rõ là con thuồng luồng - được Tiên Kiếm bảo vệ trong một thời gian dài - sẽ thể hiện ra kiểu biến số gì nữa.

Tiểu Tinh Vương phải cẩn thận để không bị thương sớm. Hắn có thể vô tình chịu thiệt.

“...Khưkhư.” Tiểu Tinh Vương lặng lẽ quan sát động tác của Kraugel và bắt đầu cười cợt. Đó là một tiếng cười méo mó. Thật phi lý khi hắn - con trai của một Vị thần Khởi nguyên kiêm một thần trưởng của Hoàn Quốc - lại phải thận trọng như vậy với chỉ một con người. Đó là ảnh hưởng của Thánh Kiếm đương thời. Thanh kiếm của anh - chém được bất cứ thứ gì - là mối đe dọa ngay cả với một Bậc chí tôn. Anh bây giờ thậm chí còn có sự giúp đỡ của Tiên Kiếm.

‘11 giây.’

Kraugel ước tính thời gian để anh tiến vào trạng thái bất tử là 6 giây. Anh tính rằng mình sẽ trụ được tổng cộng 11 giây kể từ thời điểm Tiểu Tinh Vương vứt bỏ sự do dự của hắn và tấn công.

Vậy là đủ rồi. Kraugel có thể cắt đứt một mắt cá chân.

Kraugel kìm nén cơn giận của mình để đổi lấy một cái đầu lạnh và dùng điều này để xây dựng một kế hoạch công phu. Rồi một tiếng kêu từ xa lọt vào tai anh.

“Cậu làm gì ở đằng đó thế? Bị điên à? Ta có nên đi trước không?” Ngạc nhiên thay, đó là giọng của Hoàng Cát Đồng - chưa chết và thực chất là vẫn còn sống.

Tiểu Tinh Vương cảm thấy sát khí khủng khiếp của Kraugel đang hướng tới Hoàng Cát Đồng. Đó là khoảnh khắc mà quyết tâm của một người đã chuẩn bị chết mất đi...

Một sơ hở chết người đã lộ ra.

Baaaang!

Cuộc đọ sức giữa các Bậc chí tôn hiếm khi là một cuộc chiến kéo dài. Đó là vì họ có tốc độ tuyệt đỉnh khiến khoảng cách là vô nghĩa và những kỹ thuật làm vô hiệu hóa khả năng tự vệ. Tất nhiên, kết quả còn đến nhanh hơn khi một Bậc chí tôn đối mặt với một thượng nhân.

Cơ thể của Kraugel lơ lửng trong không trung do anh nhất thời mất tập trung. Cùng lúc ấy, Tiểu Tinh Vương đã biến mất khỏi chiến trường. Hắn vội vã theo sau Tiên Kiếm như thể hắn thậm chí không có thời gian để lấy mạng Kraugel.

‘Thuồng luồng?’ Kraugel ho ra máu trong cổ họng một cách cộc cằn và thẩm tra xung quanh. Anh tìm những dấu vết mà một con rắn khổng lồ sẽ để lại khi nó rời đi đâu đó.

Tuy nhiên, không có dấu hiệu nào cả. Đó là bằng chứng cho thấy con thuồng luồng vẫn chưa rời đi.

“Chuyện đó... Ta xin lỗi?” Hoàng Cát Đồng đã tiếp cận trước khi anh nhận ra và chìa bàn tay của ông ta.

Ông ta cũng là một thượng nhân. Ông ta đương nhiên đã nhận ra rằng Kraugel vừa hứng chịu một bước thụt lùi vì ông ta. Ông ta thấy mệt mỏi với sát khí lẫn kiếm năng và đã vội vã vào ý chính.

Hoàng Cát Đồng bảo anh, “Chúng ta hãy tới chỗ con thuồng luồng. Chúng ta có thể đến đó trước.”

“Làm sao mà chuyện đó có thể được?”

“Ta rất thành thạo trong các kỹ xảo bí mật đấy.”

“Ông đã lừa gạt Tiên Kiếm à?”

“Lão ta là kẻ thù, nên điều đó là hiển nhiên còn gì? Nhân tiện, sao cậu cứ nói chuyện thân mật với ta thế? Cậu coi ta là bạn à? Phân thân của ta...” Hoàng Cát Đồng lắc đầu. Ông ta đã chứng kiến cảnh Kraugel nhảy vào hiểm nguy để lấy lại một mảnh quần áo của ông ta.

Kraugel trừng mắt nhìn ông ta và thúc giục, “Im mồm và dẫn đường đi.”

“Cậu đã trở thành một con ma theo đánh giá của Tiểu Tinh Vương... Ah, hiểu rồi. Chúng ta phải mau lên, nên là hãy cất thanh kiếm đó đi.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!