Chương 1892
Kẽ hở không gian—nó nổi tiếng là nơi mà Thánh Kiếm đã ẩn náu trong nhiều năm. Chúng đã xuất hiện nhiều trên thế giới khi Hỏa Long Trauka thay đổi hệ sinh thái, nên Grid đã quen với nó.
Không, bảo ‘quen’ thì là sai. Kẽ hở không gian không ám chỉ tới một nơi duy nhất. Như những ngôi sao trong vũ trụ đều khác nhau, các kẽ hở không gian cũng vậy.
“Nó thật kỳ lạ về nhiều mặt... Chít,” Bunhelier lẩm bẩm trong khi bước vào kẽ hở không gian do Thanh Long mở ra.
Một vùng đất xa lạ ngay cả với các Cổ Long—kẽ hở không gian là một nơi như thế.
“Đây là nơi mà các ngài bị giam sao? Ngài vô tình tìm được dấu vết của ánh sáng tại chỗ này à?”
Một không gian nơi ánh sáng bị phân tán—nó chói lọi đến mức khó mà đoán được quy mô. Ánh sáng phản chiếu tạo thêm vô số sắc màu, khiến mắt họ nhức nhối và đầu óc thì lẫn lộn.
Grid suy đoán rằng đây là nơi Thanh Long bị phong ấn.
‘Họ nói là Thanh Long bị phong ấn bên trong Thanh Long Đao, nhưng chuyện đó là vô lý.’
Với sự hồi sinh của mình, Thanh Long đã lấy lại được ‘thân thể’ của nó. Tức là ngoài linh hồn, thể xác cũng bị phong ấn trong Thanh Long Đao. Về mặt vật lý thì là bất khả thi. Sao một cơ thể lớn như vậy có thể khít vào một thanh kiếm cơ chứ?
‘Tất nhiên, cơ thể của Thanh Long được làm từ thần tính và tia sét.’
Phải tính đến trường hợp của các vị thần còn lại trong Tứ Tượng. Huyền Vũ và Bạch Hổ có thân thể vật lý tạo thành từ vật chất. Dù là vậy, họ vẫn bị phong ấn trong một viên ngọc và một ngọn giáo. Họ chỉ lấy lại được toàn bộ thân thể mình sau khi được phục sinh.
Do đó, Grid suy đoán rằng nơi mà Tứ Tượng đã ở khi họ bị phong ấn là một kẽ hở không gian.
-Ta bị phong ấn trong Thanh Long Đao chứ...? Ngài biết rồi còn gì?
“Làm sao mà đặt được cơ thể to như thế trong mỗi một thanh đao nhỉ?”
-Là vì phép thuật của phong ấn đã thực hiện một điều kỳ diệu. Giờ ngài đang thử ta chăng...? À, ta hiểu rồi. Ánh sáng ở đây chói lọi đến mức gần như mất phương hướng. Ngài đang lo cho tình trạng của ta.
“...Đó là tất cả những gì tôi cần biết.” Grid xấu hổ vì đưa ra phán đoán vô dụng và hiểu sai ý.
Bunhelier nhìn Grid đang ngượng nghịu bằng ánh mắt đầy nghi ngờ. “Giả định của ngươi rằng ta là loài lai cũng có thể là sai đấy. Chít.”
“Ai mà chả mắc sai lầm, nhưng sai lầm của tôi thì không thường xuyên.”
Mỗi lần Grid vượt qua một kẻ thù mạnh, anh lại nhận thức được vị trí của mình. Anh thề đi thề lại là sẽ thận trọng. Anh lắng nghe lời khuyên của Lauel trong thời gian dài và đã nhiều lần chứng kiến sự thông thái của Braham với Sticks.
Grid tự hào vì mình bây giờ đã gần như một nhà hiền triết. Dựa trên kiến thức và thông tin tích lũy qua nhiều năm, Giờ đây, anh đang trong quá trình mở rộng sự thông thái của mình như một đại dương rộng lớn.
“Sự tự tin đó... là chân thành.”
Bunhelier thấy vẻ mặt nghiêm túc của Grid và không lên tiếng nữa.
-Đây là nơi ta vẫn đang nhắm tới kể từ ngày đầu tiên ta gặp Thần Trời. Mượn lời các pháp sư thì, nó là một nơi ta không bao giờ quên ‘toạ độ’. Ta đã ghi nhớ chúng.
Thanh Long hồi tưởng về ký ức của ngày hôm đó.
-Như nhiều lần ta đã nói, Thần Trời không ở trong tình trạng hoàn hảo. Ông ta không chỉ mất một lượng địa vị đáng kể vì sự bại trận của mình, ông ta còn hứng chịu những nội thương lớn. Thế nhưng, ông ta vẫn cứ hờ hững khi đối phó với Tứ Tượng bọn ta.
Cặp mắt hung dữ của Thanh Long càng trở nên sắc bén hơn.
-Ta không thể thấy chút căng thẳng nào khi ông ta tuyên bố sẽ chiếm lấy vùng đất cùng thần thoại của bọn ta làm của riêng. Ông ta ngạo mạn và nhàn nhã. Ông ta đã khuất phục Chu Tước, Bạch Hổ, với Huyền Vũ. Thái độ của ông ta không hề thay đổi ngay cả khi tìm đến ta.
Tức là Thanh Long bị coi như bằng vai với phần còn lại của Tứ Tượng.
Câu chuyện Bạch Hổ bị Thanh Long đánh bại vài lần chả có ý nghĩa gì với các vị thần trên trời cao quý đó.
“Ông ta đã bất cẩn. Nhờ thế mà nước cờ ngài giấu đi đã xuyên một lỗ trên ngực Thần Trời.”
-Đúng, những vị thần đi theo Thần Trời cũng đang trong tình trạng rất hốc hác. Trong khi đó, các sứ giả của bọn ta cùng 12 Con Giáp vẫn ổn. Nhắm tới một cú đảo ngược thì cũng bõ công. Đó là khi kẽ hở không gian mở ra. Chính xác là tại đây.
“......”
Ngữ cảnh của những lời này thật kỳ lạ. Grid gặp khó khăn trong việc theo kịp diễn biến của cuộc trò chuyện. Tất nhiên, anh không bày tỏ ra. Anh giả vờ hiểu mọi thứ một cách bình tĩnh để Bunhelier không ngờ vực anh lần nữa.
Làm vậy là đúng. Địa vị của anh có thể bị tổn hại nếu Đơn Nhất chi Thần kiêm chủ nhân của Vượt hạng vũ trang Giới không hiểu đúng được dù chỉ 1 từ.
‘Nó lố bịch một cách nghiêm trọng.’
Anh đã trở nên mạnh hơn vô cùng, nhưng vẫn còn nhiều thứ phải lo. Đó là một thế giới quan bệnh hoạn...
Lúc Grid - cuối cùng cũng vướng vào khái niệm ‘địa vị’ đã ghìm anh lại vài lần - thở than trong lòng...
-Thần Trời mở kẽ hở không gian và đã đặt vết thương của ông ta tại đây.
Thanh Long giải thích cho Grid đang ngậm chặt miệng.
-Đó là nghĩa đen đấy. Thần Trời đích thân cắt phần ngực bị thương của ông ta và ném nó vào đây. Kết quả là, ngực của ông ta phát triển một cái lỗ lớn hơn trong nó và đồng hóa vào bầu trời, trở thành Thần Trời, hay là thiên đình. Ta đã bị đánh bại trước khi có thể tung ra một khí huyết. Cảm giác như cả bầu trời đang đè nặng lên ta vậy. Sau khi cắt bỏ vết thương và ‘loại bỏ nó’, Thần Trời đã gần như hoàn chỉnh dù chỉ là trong chốc lát.
Thanh Long dẫn Grid vào khu vực bên trong của chiều không gian.
-Đó là một sự cố rất sửng sốt. Ta không thể hiểu được phương pháp của Thần Trời. Ta đã cố gắng hiểu nó trong suốt thời gian bị phong ấn, nhưng vô ích.
Bởi vậy—
-Sau khi học phép thuật từ Braham... Ta quyết định đích thân ghé thăm nơi Thần Trời đã chôn vùi vết thương của ông ta. Để tới được tọa độ trong trí nhớ của mình, ta đã liên tục cắt qua không gian và trôi dạt qua vô số kẽ hở chiều không gian.
“Ngài đã đến đây vào cuối cuộc hành trình này.”
-Đúng. Rồi ta tìm thấy thứ gì đó tuyệt vời. Những dấu vết của ánh sáng mà ta đã đề cập trước đó.
“......”
Bước chân của Grid dừng lại.
Một cảnh tượng không thể hình dung đã hiện ra trước mắt anh. Thứ gì đó có kích thước bằng đầu của một đứa trẻ—một vật thể không xác định tỏa ra quầng sáng đậm từ trung tâm của không gian nhỏ.
Nó có màu đỏ.
“Một quả tim. Chít. Nó thực sự là quả tim của Thần Trời à?” Bunhelier đã lập tức nhận ra nó.
Thanh Long nghiêng đầu.
Sinh vật không xác định này—dường như nó không có khái niệm về sự lễ phép khi phục vụ một vị thần.
-Nó đúng là trái tim của Thần Trời. Bộ ngực bị cắt ra khi ông ta bị thương đã không còn nữa, nhưng bộ ngực tồn tại kể từ đó thì chắc hẳn vẫn còn nguyên vẹn.
Thanh Long Thậm chí không thèm nhìn Bunhelier. Nó coi Bunhelier là không tồn tại và chỉ giải thích cho Grid.
Bunhelier lại xen vào, “Vết thương trên ngực lão ta đã được chữa lành và khôi phục, nhưng cái này thì không. Chít.”
“Là vì thứ ánh sáng kia à?” Grid hỏi lúc anh từ từ tiến tới trước.
Một trái tim đang đập nhè nhẹ. Sở dĩ nó tỏa ra sự rực rỡ là vì ánh sáng đang không ngừng chuyển động bên trong.
-Ta nghĩ đó có lẽ là chiêu trò của Rebecca.
Bunhelier nhíu mày. “Ánh sáng không thể xuyên qua à?”
Đây thực sự là trái tim của một vị thần á?
Trái tim của Thần Trời tầm thường đến mức câu hỏi như vậy nảy sinh. Chả có gì khác biệt ngoại trừ việc nó lớn hơn một chút so với trái tim của người bình thường. Nghĩa là không thứ gì có thể được sử dụng làm vật phản xạ.
Tuy nhiên, ánh sáng bên trong trái tim không xuyên ra được bên ngoài trái tim. Nó cứ lơ lửng bên trong. Nó tuần hoàn không ngừng và phá hủy trái tim trong từng giây. Nếu không nhờ ‘thần tính vĩ đại’ tràn ngập trong không gian này, trái tim của Thần Trời có lẽ đã không thể duy trì ngay cả hình dạng của nó và sẽ biến thành bột.
“Nó có sức tàn phá điên rồ.”
Thứ ánh sáng làm sụp đổ trái tim của một Vị thần Khởi nguyên từ bên trong—thần tính của Rebecca - sẽ không biến mất cho tới khi hoàn thành vai trò của nó - cũng là một cú sốc đối với Bunhelier. Thật lòng mà nói, khó mà tin được cho dù ông ta đang nhìn thấy nó.
“Tại thời điểm này, Thần Trời vẫn sống sót thì đúng là đáng kinh ngạc...”
Lúc Bunhelier tặc lưỡi, Grid nhớ về một cảnh tượng trong quá khứ. Đó là cảnh Yatan - một Vị thần Khởi nguyên - bị đập tan nát. Ông ta tan thành máu ngay khi cột ánh sáng dội xuống. Thực sự là không có cách nào khác để mô tả chuyện đó ngoài ‘ông ta đã bị trừng phạt’.
‘Mình đã mong đợi điều này kể từ hồi đó rồi, nhưng... Rebecca là một con quái vật ở đẳng cấp khác.’
Xi Vưu và các Cổ Long—tính riêng về mặt sức mạnh, ngay cả những kẻ mà dường như không có đối thủ trên thế giới này cũng có vẻ không thể so sánh nổi với bà ta.
‘Mình phát điên lên mất.’
Rebecca chưa bao giờ trực tiếp can thiệp vào tiến trình của Grid. Ngay cả phước lành của bà ta cũng không bị rút về...
Dù lý do là gì, anh cũng phải cẩn thận để không xúc phạm bà ta trừ khi anh bị điên. Nhưng đó là một rủi ro. Grid không thể cứ vậy mà để bà ta một mình được. Anh cần tìm hiểu được bà ta và đáp lại bà ta bằng cách nào đó. Với Grid, điều đó là tất yếu. Lòng anh đang rất nặng nề.
‘Mình chỉ muốn hòa bình thôi mà.’
Một thế giới nơi những người thân yêu cùng thần dân của anh có thể sống mà không lo âu. Mục tiêu của Grid là tạo ra một thế giới không cần quan tâm đến các thượng nhân - những kẻ mang tính đe dọa hơn cả thiên tai.
...Chuyện này sẽ không dễ dàng.
Ý ngươi là tiêu diệt các vị thần lẫn tộc rồng đúng không?
Ai đó cãi lại sau khi đọc được trạng thái tinh thần của Grid. Đó là chủ nhân của nơi này. Ông ta không chỉ nhận dạng được kẻ xâm nhập, mà còn cả chi tiết trạng thái tinh thần của anh.
-...Thần Trời!
Thanh Long lập tức đáp lại. Nó bắn hàng chục tia sét vào trái tim của Thần Trời. Hiệu lực là bằng 0. Kết giới phi vật thể bao quanh quả tim đã chặn tia chớp. Không, thuật ngữ ‘hấp thụ’ chính xác hơn.
Nơi mà trái tim của một Bậc chí tôn đang hồi phục—nó được chuẩn bị đầy đủ là lẽ đương nhiên. Nó được chuẩn bị đầy đủ với lớp phòng thủ sẵn có để đảm bảo không có gì xảy ra được, ngay cả khi Rebecca phát hiện ra địa điểm này.
Grid... khi tới Hoàn Quốc, ngươi nhất định là kém hấp dẫn hơn Thất Ác. Nhưng giờ ngươi là một Bậc chí tôn cai trị một chiều không gian và đang luận đàm về việc tiêu diệt các vị thần. Khoảng thời gian đó chỉ là vài năm, nhưng nó giống như là hàng trăm ngàn năm đã trôi qua.
“Một gã không có tim mà nói nhiều gớm. Chít.”
Coi chừng lời nói với hành động của ngươi đi, Ác Long.
-Ác Long...?
Không như Cổ Long các ngươi, cơ thể vật lý là không cần thiết đối với ta. Ta không những có thể toàn năng chỉ bằng suy nghĩ của mình, mà ta còn có thể tái tạo một cơ thể mới hết lần này đến lần khác. Đó mới là một vị thần chân chính. Thứ gì đó ở cấp độ một Cổ Long xoàng xĩnh khiêu khích ta chỉ làm hạ thấp giá trị của chính ngươi thôi.
“Ngươi đang giả vờ cao thượng khi ngươi mê muội với quả tim của mình đến vậy vào lúc này à? Chít. Nghe chả khác gì một lời bốc phét.”
Mê muội với quả tim...? Ngươi nhầm to rồi.
“......?”
Hứng thú duy nhất của ta là ‘ánh sáng’.
Những lời nói đầy ẩn ý.
Khoảnh khắc nhóm của Grid nhận thấy điều gì đó và mắt họ mở to ra...
[Bạn đã bị trục xuất khỏi kẽ hở không gian.]
Có một cửa sổ thông báo và cả nhóm đã quay trở về thế giới ban đầu của họ. Tàn dư của tia sét xanh lam chảy qua cơ thể của cả nhóm. Nó là tia sét gần giống với tia sét của Thanh Long, nhưng nó tràn đầy sự thù địch và sát khí. Họ cảm thấy điều đó ở mức độ cao. Nó đủ để đốt cháy da của Bunhelier lẫn Grid mà chẳng gặp khó khăn gì.
-Đây là sét của ta mà...?
Giọng nói của Thanh Long run rẩy một cách hiếm có. Nó rùng mình khi nhận ra Thần Trời đã mô phỏng quyền năng của nó.
“...Ông ta là một con quái vật.”
Anh có nên đăng xuất không? Grid choáng ngợp với cơn mệt mỏi vô cùng lớn. Anh đang nghiêm túc trầm ngâm về điều này thì giật mình.
“Vào lúc này thì lại tới Tiểu Tinh Vương à? Chít,” Bunhelier lẩm bẩm.