Chương 1894
“......”
Dương Nham nuốt nước bọt.
Người đã chạm đến cảnh giới Niết bàn thay vì giữ nguyên tư cách một huyền thoại trên đời—Tiên Kiếm duy trì trạng thái tinh thần bình lặng như một tấm gương bóng loáng nhờ vào sự tu luyện thâm sâu của mình. Tuy nhiên, lúc này ông ta không khỏi cảm thấy bối rối, dù cho hiếm khi cảm thấy như vậy.
Có quá nhiều biến số.
Một lãnh địa đã nhiều lần được củng cố bằng quyền năng của phép tắc để suy ngẫm về quá khứ và hiểu rõ hơn về tương lai—khó mà ngồi im quan sát lúc những vị khách không mời lần lượt đến với ‘địa điểm bị phong ấn của long châu’ - nơi đã tránh được ngay cả những giác quan của các vị thần.
Đó là nghiệp chướng của ngươi vì đã không thể rời bỏ thế giới và từ bỏ lòng từ bi. Không phải là ngươi không dự đoán được tình hình hiện tại, nhưng lẽ ra ngươi nên ngăn chặn ‘truyền khẩu’.
Một nơi mà Tiểu Tinh Vương không thể tìm—Hoàng Cát Đồng Tìm được nơi này hoàn toàn là qua truyền khẩu : một câu chuyện được truyền lại bằng miệng theo đúng nghĩa đen. Ngay cả những câu chuyện được coi là dân gian và bị thường dân phớt lờ cũng được Đạo chích Hiệp nghĩa coi là nghiêm túc. Mọi thứ phải thật kỹ lưỡng để bảo vệ người dân.
Nhờ vậy, Hoàng Cát Đồng mới có thể dẫn Kraugel tới nơi này. Điều này đã gây ra tình trạng hiện tại.
Ta biết ơn vì cơ hội này đấy.
Tiểu Tinh Vương cười nhạo báng lúc hắn tiếp tục khắc ý chí của mình lên không gian này. Hắn đang chế nhạo sự ngu ngốc của Dương Nham vì không ngăn cản truyền khẩu do ông ta không thể làm hại mọi người.
Ta sẽ cống hiến hết mình để bù đắp cho lỗi lầm này.
Dương Nham không hề oán hận với kết quả từ sự lựa chọn của mình. Ông ta cúi đầu suy nghĩ trong khi không ngừng tìm kiếm giải pháp.
Mũi tên sượt qua mũi Dương Nham đã khiến một đỉnh núi khác sụp đổ. Cảnh tượng những tảng đá khổng lồ nằm rải rác trông thật phi thực tế. Mây bay khắp nơi đã bị nghiền nát hoặc bị xé thành từng mảnh.
Dương Nham di chuyển như một con bướm giữa sự tàn phá. Ông ta dùng các tảng đá đang lao tới làm bàn đạp và liên tục bay vút lên trời, với mục đích gia tăng khoảng cách để những vị khách không mời - đang làm rối tung các thể thức - không bị cuốn đi lẫn bị thương sau trận chiến.
Ngươi vẫn cứng đầu dù đã vươn tới mức này.
Các cảm xúc của Tiểu Tinh Vương được hé lộ lúc hắn cau mày.
Tư duy tạo ra kết quả ngay khi nảy nở ý định—có những bất lợi đối với tư duy này ngay cả trong cảnh giới của một Bậc chí tôn.
Pháp quyền của Dương Nham đọc đường đi của cây đại cung - đang bắn một thần tính hung bạo. Mũi tên thấm đẫm những cảm xúc bạo lực có một mặt đơn giản. Nó không thể chạm tới Dương Nham - đã đồng hóa khuôn phép mà ông ta tích lũy trong suốt cuộc đời vào cơ thể mình.
Tiểu Tinh Vương dần bình tĩnh lại.
Hơi thở của ngươi đã bắt đầu trở nên nhọc nhằn.
Cuối cùng, một tiếng gầm không ngớt đã vang lên từ các đầu ngón tay của Tiểu Tinh Vương lúc hắn điều khiển tâm trí. Ý niệm về không gian bị loại bỏ hết lần này tới lần khác do hắn liên tục lặp lại hành động tốc xạ. Cảm giác như mỗi mũi tên thần tính đều đang dùng Thuấn bộ.
Tiên Kiếm Dương Nham đã bị cô lập trong nháy mắt cho dù đang sử dụng bầu trời rộng lớn làm chiến trường. Ông ta hẳn đã bị thương nặng nếu những lá bùa hộ mệnh xung quanh không chặn được các mũi tên. Ngoài ra, những lá bùa của ông ta không phải vô hạn. Chúng chỉ là các vật phẩm tiêu hao được khắc những hình ảnh hoặc ký tự với ý nghĩa tâm linh. Nó kém hơn so với các cổ ngữ của Zik.
“Ta không chắc, nhưng lão ta nhất định không phải là một Bậc chí tôn.” Đây là cảm nghĩ của Braham. Ông ấy rất keo kiệt trong lời đánh giá của mình về Tiên Kiếm - đang đơn độc đối mặt với một Bậc chí tôn của Hoàn Quốc đồng thời kìm chân Thánh Kiếm đương thời.
Hoàng Cát Đồng tặc lưỡi. “Cái kẻ chả có vẻ gì là con người này tự dưng nói nhảm gì vậy...?”
Con quái vật đã biến khu vực này thành một biển lửa với sự xuất hiện của mình—đối với Hoàng Cát Đồng, Braham khiến ông ta nhớ đến đủ loại truyền thuyết.
Lúc đầu, ông ta cảnh giác đến mức tưởng rằng đây là con thuồng luồng đang ngụy trang.
Tuy nhiên, Tiên Kiếm đang ở trong một thế giới hoàn toàn khác. Chẳng cần biết con quái vật tóc bạc khủng đến mức nào, Hoàng Cát Đồng vẫn tự hỏi liệu kẻ đó đủ tư cách để liều lĩnh đánh giá Tiên Kiếm hay không.
Braham cương quyết. “Lão ta đang bốc phét vì lý do nào đó.”
Kraugel cũng đang bắt đầu để ý. ‘Chắc chắn rồi... các công pháp bị tiêu thụ nhanh một cách kỳ lạ.’
Mỗi lần Tiểu Tinh Vương bắn một mũi tên, Tiên Kiếm Dương Nham lại lặp lại những biện pháp đối phó của mình bằng cách cộng dồn một vài công pháp hoặc tiêu hao hàng chục lá bùa.
Cứ như thể ông ta đã lôi hết các lá bài của mình ra và sử dụng chúng. Kiếm năng với pháp quyền đã nhanh chóng mất đi động lực của nó. Nó giống như mạo hiểm trong một cuộc chiến tranh tiêu hao mà không có lợi nhuận. Tức là ông ta đang bị xô đẩy về mặt kỹ năng. Rất khó mà coi đó là một cuộc chiến giữa 2 Bậc chí tôn ngang sức.
‘Đó là một sự cân bằng sẽ nhanh chóng sụp đổ.’
Kraugel trở nên mất kiên nhẫn. Anh không thể đợi những ngọn lửa của Braham phá hủy các thể thức đã được thiết lập, nên anh vung kiếm. Đó là kiếm thuật đảo ngược phép thuật mà kẻ khác sử dụng. Anh được truyền cảm hứng từ Dương Nham - kẻ đã đặt pháp quyền của ông ta vào kiếm năng - và tạo ra một kỹ năng mới bằng Sáng tạo Kiếm thuật.
Lông mày của Braham nhíu lại. ‘Tên nhóc này là sao đây?’
Về cơ bản, Thánh Kiếm có lợi thế hơn các pháp sư. Đặc biệt là, không sai khi coi Kraugel gần như là một Tử Thần. Kraugel sẽ là một mối đe dọa khá lớn với ông ấy trước khi ông ấy lấy lại quyền năng của mình với tư cách một hậu duệ trực hệ.
“Nhóc xứng đáng nhận được sự ưu ái của Grid...” Braham lẩm bẩm trong khi vẻ mặt dần méo mó. Ông ấy chồng các thần chú khác lên Tường Lửa đang mở ra. Đó là một cấp độ vượt xa việc chỉ ban các thuộc tính đơn giản và thực chất đã thay đổi nguyên tắc của phép thuật. Cứ như thể ông ấy có thể cầm nắm thứ này. Đó là một lời khiêu khích hiển nhiên. Nó xuất phát từ tinh thần cạnh tranh.
Từ đây, một vấn đề đã nảy sinh. Kraugel cũng có tính cách không né tránh sự cạnh tranh. Những đường gân xanh nổi lên trên mu bàn tay của Kraugel lúc anh nắm chặt thanh kiếm. Trong quá trình liên tục thay đổi cách cầm kiếm, tiếng các khớp ngón tay bị gãy đã nối tiếp nhau vang lên.
“Hả, cái gì v...” Hoàng Cát Đồng giờ mới nhận ra tình hình và nhìn 2 kẻ bọn họ như thể họ bị điên.
‘Tại sao Braham lại đến đầu tiên cơ chứ?’ Lúc Faker đang phàn nàn từ trong những cái bóng...
Kraugel vận Chiều tà - chứa đựng 5 thuộc tính và 7 loại phép thuật - và thổi bay một nửa thể thức.
Khóe miệng Braham cong lên. “Ta được 70%. Ta thắng.”
“......” Mắt Kraugel run rẩy.
Braham giục anh băng bó cổ tay như thể đang bảo anh thử thách nó lần nữa. “Đừng đùa nữa và nhanh lên. Người đó không trụ lâu được đâu.”
Người đó, không phải gã đó—Braham thể hiện sự tôn trọng hiếm thấy khi nói tới Dương Nham.
Một người đã bước chân lên ngưỡng cửa trở thành một Bậc chí tôn bằng cách sử dụng mọi lá bài mình có—nói cách khác, Dương Nham đã tiếp cận việc trở thành một Bậc chí tôn chỉ qua các kỹ năng thuần túy.
Khoảnh khắc Dương Nham tích lũy đủ thành tích ở trạng thái gần như Chí tôn này và nâng cao địa vị của mình, ông ta sẽ có thể thăng lên một xếp hạng tương tự Grid và Hayate. Đương nhiên là Braham tôn trọng Dương Nham rồi.
Mặt khác, cũng có sự cảnh giác. Sẽ ra sao nếu mà, trong trường hợp khó xảy ra khi Dương Nham thực sự sẽ sớm làm hại được Tiểu Tinh Vương. Cấp độ địa vị của ông ta sẽ tăng lên đáng kể. Đó là kết quả mà Braham không muốn. Một kẻ khác sẽ đạt được mục tiêu của ông ấy trước khi ông ấy làm được. Niềm kiêu hãnh của ông ấy không thể chấp nhận chuyện đó.
Braham nói, “Hết cách rồi. Tự lo cho bản thân đi.”
“......?”
Một người thất thường luôn khiến người xung quanh họ phải bối rối.
Braham giống như thế.
Kraugel và Hoàng Cát Đồng thất thần khi nhìn ông ấy thay đổi lộ trình và lao vào chiến trường.
Mặt khác, Faker thở phào nhẹ nhõm. “Hãy cùng ra khỏi đây trước khi ông ấy quay lại.”
Đó là thái độ cảnh giác với Braham hơn cả Tiểu Tinh Vương.
Kraugel nhận ra lý do và đỏ mặt.
Khoảng cách với thuồng luồng đang nhanh chóng được thu hẹp.
***
Hoàn Quốc—nó là một linh giới được tạo ra và cai trị bởi Vị thần Khởi nguyên, Thần Trời. Trái với trạng thái điêu tàn của Thần Trời, nó đã từng hưng thịnh.
Đại Tinh Vương và Tiểu Tinh Vương - hoạt động với võ công tuyệt vời của mình trong Cuộc chiến của các vị thần - vẫn còn mạnh mẽ. Chưa kể, Tam Sư luôn bảo vệ nó. Các lưỡng ban được tạo ra để đối đầu với tổng lãnh thiên sứ đã tăng số lượng của chúng lên từng ngày.
Quan điểm phổ biến cho rằng ngày nào đó nó sẽ xứng đáng để đối đầu với Asgard, miễn là Xi Vưu đảm bảo sự độc lập của Hoàn Quốc.
“Tất cả là chuyện xưa rồi,” Vantner nói một cách khí thế.
Chả ai phủ nhận nổi. Kể từ khi Đại Tinh Vương rơi vào địa ngục và Grid đặt chân lên Lục địa phía Đông, Hoàn Quốc đã tàn lụi không ngừng.
Các lưỡng ban đi cùng với các thành viên Vượt hạng vũ trang Hội ngay bây giờ đang chứng minh điều đó. Vì lý do nào đấy, những nam thanh nữ tú vô song này đều mang nông cụ bên cạnh trang bị của họ.
Họ mặc quần áo nhăn nheo bạc màu như những tấm thảm rơm và là biểu tượng cho sự sụp đổ của Hoàn Quốc.
“Trông họ quen quen...?” Người dân từ Lục địa phía Đông thì thầm với nhau tại lối vào Tẩu Quốc.
Họ đang nhìn các lưỡng ban.
Kẻ đi đánh người khác thì có thể quên, nhưng người ăn đòn thì không bao giờ quên. Họ bị lưỡng ban giày vò nhưng lại không nhận ra được những kẻ đã tấn công mình. Các lưỡng ban trông bẩn thỉu đến vậy đấy.
“Một người đàn ông tên là Piaro.”
“Chắc chắn là hắn có ác cảm với bọn ta...”
Các lưỡng ban run rẩy lúc họ cụp mắt xuống vì xấu hổ.
Sau khi thất vọng với các vị thần và quay sang Grid. Vì lý do nào đó, họ mơ tưởng về việc làm nông dân và học cách làm việc trên đồng ruộng. Rồi họ đã phải chịu đựng rất nhiều trong vài tháng. Họ phải chạy khắp các cánh đồng nông nghiệp cho đến khi đạo bào bằng lụa của họ - vốn luôn cứng ngắc - trở nên mòn vẹt hoàn toàn.
Lúc đầu, họ chấp nhận điều đó như một phần trong quá trình rèn luyện để trở nên mạnh hơn. Rồi họ dần dần bắt đầu nghĩ rằng như vậy là quá nhiều. Tại thời điểm nào đấy, họ ngờ rằng cái người tên là Piaro kia đang lạm quyền để tra tấn họ.
“Mấy người đang nghi ngờ thiện chí của đấng vĩ đại à?” Một người đàn ông với mái tóc hoa râm lên tiếng. Đó là một người đàn ông trông có vẻ buồn ngủ nhưng lại có vẻ mặt hiếu chiến.
Đó là Hurent - tự xưng là người bảo hộ của Piaro. Ông ấy là người đã phớt lờ ý kiến của các lưỡng ban rằng họ nên sửa sang đạo bào trước khi di chuyển về phương đông qua cổng dịch chuyển.
“Thiện chí cái gì? Người hạ nhục bọn ta theo cách này không đáng tin đến thế đâu.”
Hurent đáp lại, “Tôi đã giải thích nhiều lần là quần áo phủ trong mồ hôi với bụi đất là niềm kiêu hãnh của nông dân rồi còn gì? Đáng tiếc là mấy người vẫn còn lẫn lộn.”
“Bọn ta đã quan sát xã hội loài người và phát hiện ra rằng quần áo thay đổi theo thời gian và địa điểm.”
“Nông dân là ngoại lệ.”
“Ông được trang bị áo giáp sáng choang đó thôi?”
“Đây là một món quà từ Grid. Liệu mấy người có dám cởi nó ra không? Thôi càu nhàu và dẫn đường cho bọn tôi nhanh lên.”
Lưỡng ban là các bán thần. Bất chấp hoàn cảnh của Hoàn Quốc, họ vẫn hùng mạnh. Ngay cả Tuyệt đỉnh Kiếm với Vantner mồm mép thô tục cũng tỏ ra khiêm tốn trước mặt họ. Tuy nhiên, Hurent không quan tâm và các lưỡng ban thì không kháng lệnh ông ấy nhiều lắm. Họ đã cùng nhau đấu tranh và dường như đã nảy sinh một tình bằng hữu.
“Lối này.” Yeum - thủ lĩnh của các lưỡng ban - dẫn đầu. Cô đã từng đi vòng quanh Tẩu Quốc như thể đó là phòng ngủ của mình và cô đã chỉ định tổng cộng 9 điểm.
Đó là con đường mà những người đáp lại ‘Thử thách của Trời’ phải trải qua để tới đích đến của họ.
Đúng thế. Vượt hạng vũ trang Hội đã cảnh giác trước với Thần Trời. Thần Trời có quyền năng để tùy ý thao túng người chơi lẫn các NPC dưới danh nghĩa các nhiệm vụ quy mô lớn. Họ không có ý định ăn đòn lần nữa sau khi hứng chịu khổ đau từ nó vài lần.
“Tốt lắm. Với điều này thì mọi biến số đều đã bị chặn.”
Lauel hồi tưởng. Người ta bảo rằng điều gì đó lớn lao sẽ xảy ra mỗi lần Grid tới thăm Lục địa phía Đông.
Tất cả các lưỡng ban cũng đồng ý. Quả là một cảnh đẹp khi thấy họ gật đầu tích cực như vậy.
Thái độ của họ đã trở nên khí thế hơn rồi chăng?
Quay lưng về phía ngọn tháp, bị che khuất bởi bóng tối do mặt trời lặn tạo ra, Lauel đưa ra một dự đoán gây sốc. Hành trình tới phương đông của Grid lần này nhằm mục đích trả đũa Xi Vưu vì dám xâm phạm Reinhardt.
‘Mục đích của ngài ấy chắc chắn là đặt nền móng cho cuộc chinh phạt Hoàn Quốc.’
‘Cứ tung hoành bao nhiêu tùy thích đi. God Grid. Lần này, tất cả chúng ta sẽ ở bên nhau ngay từ đầu.’
‘Nếu chúng ta có thể giữ Xi Vưu trong tầm kiểm soát, mình nghĩ Grid có thể đánh bại Thần Trời...? Tấm khiên của mình có thể cầm cự một chút trước Xi Vưu...’
Trái ngược với kế hoạch của Grid, mọi thứ đang ngày càng leo thang.