Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1916: Chương 1910

Chương 1910

Shin Youngwoo lập tức nhận được một thư điện tử sau khi đăng xuất. Nó là một báo cáo rằng Tòa tháp Thông thái có thể gặp nguy hiểm. Nó nói thêm là toàn bộ các thành viên Vượt hạng vũ trang Hội đã rời đi để hỗ trợ.

Youngwoo không cảm thấy lo lắng. ‘Hayate-ahjussi sẽ phản ứng thôi.’

Người giết Rồng là người nhạy cảm nhất đối với những thay đổi của tộc rồng. Youngwoo tin rằng Hayate hẳn đã nhận thấy những thay đổi trên thế giới bằng các giác quan bản năng của ông ấy. Hayate sẽ từ bỏ tòa tháp - nơi Bunhelier đã đến và đi như đó là nhà của ông ta.

‘Ngoài ra, các Cổ Long đã được trao cho Xi Vưu. Ngay cả khi các thành viên tòa tháp không thể trốn thoát, họ vẫn có thể cầm cự nếu họ hợp tác cùng nhau.’

Không... họ đâu còn ở mức độ chỉ có thể cầm cự nữa. Họ phải cầm cự vô điều kiện.

Họ còn tiếp tục nói những thứ yếu ớt trong bao lâu nữa đây khi bây giờ họ đã được trang bị các vũ khí rồng?

‘Họ cần sớm đền đáp cho nó.’

Kể từ hồi đó tới nay, thời gian đã trôi qua quá nhiều rồi, họ không thể lấy cớ đối thủ quá mạnh được nữa.

Youngwoo nhớ lại cách các đồng sự của anh chiến đấu chống lại Tiểu Tinh Vương. Dẫn đầu bởi Kraugel, họ đã mạnh hơn trông thấy.

Anh ngại nói ra điều này vì nó có thể bị hiểu sai thành một lời nguyền, nhưng anh mong họ sẽ trải qua nhiều thử thách hơn càng sớm càng tốt.

‘Sẽ hiệu quả hơn nếu họ cứ chết liên tục và tăng trưởng.’

Các đồng sự của anh không hề thiếu sót khi nói đến sát thương. Có đủ hỏa lực để giết đối thủ trừ khi đó là một Bậc chí tôn.

Khả năng kiểm soát? Các giác quan? Họ đã vượt trội hơn anh trong những lĩnh vực như vậy ngay từ đầu. Vấn đề duy nhất là họ có cơ thể yếu hơn vô cùng so với kẻ thù của mình... đây là điều không tránh được chừng nào họ còn là người chơi,và từ đầu nó đã không phải vấn đề lớn.

Điều quan trọng là phải có hỏa lực để tiêu diệt kẻ thù.

Họ phải lợi dụng thực tế rằng cấp độ của kẻ thù cao hơn. Kể cả nếu họ chết, giết hoặc làm kẻ thù bị thương nghiêm trọng vẫn có lợi vô điều kiện. Lợi ích thu về lớn hơn nhiều so với lượng kinh nghiệm bị mất.

Đây là quá trình mà Youngwoo đã trải qua trước tiên. Anh có tỉ lệ thắng thấp khi chiến đấu với những kẻ thù cùng địa vị, nhưng bất chấp điều ấy, anh vẫn không ngừng trở nên mạnh hơn.

‘...Mà tiện thể, thời điểm mail tới đúng là nực cười mà.’

Youngwoo lo lắng về những thứ khác.

Thư điện tử đến từ Lauel. Nó đến vào đúng lúc anh đăng xuất mà không lệch 1 giây. Canh giờ quá chính xác để chỉ coi nó như là sự trùng hợp.

‘Một đứa bận túi bụi như thế thậm chí còn khó mà tính được giới hạn thời gian truy cập của mình...’

Nói thật thì chuyện này có hơi đáng sợ.

‘Mình e là cậu ấy sẽ bị hói sau khi làm việc quá sức.’

Youngwoo làm những gì anh phải làm.

Anh tắm rửa, ăn uống, và tập luyện. Anh bắt đầu thực hành những thói quen mà mình vẫn đang áp dụng trong 7 năm và nó có hiệu quả ngay lập tức. Tâm trí phức tạp của anh đã trở nên sáng suốt và trái tim đang phấn khích của anh đã bình tĩnh lại.

‘Đúng như dự đoán, không có liên lạc từ Tập đoàn S.A.’

Hôm nay, Youngwoo đã đưa ra một lựa chọn có thể thay đổi định mệnh của Satisfy. Anh không biết nó có phải là đáp án đúng hay không. Anh chỉ muốn làm vậy và tin rằng mình nên làm vậy. Anh không biết làm cách nào để thuyết phục mọi người nếu họ phản đối hoặc chỉ trích anh.

Nhất là, anh đã mong đợi Tập đoàn S.A làm ầm lên, nhưng chẳng có phản hồi nào hết. Cũng không có tin nhắn gì từ Chủ tịch Lim Cheolho - người liên lạc với anh và gửi quà mỗi lần Youngwoo giải quyết một vụ việc lớn.

‘Ông ấy đang rất khó chịu à...?’

Youngwoo nhớ lại một vài cuộc phỏng vấn trước đây với Chủ tịch Lim Cheolho.

Satisfy là một thế giới được tạo ra để làm hài lòng tất cả mọi người. Lim Cheolho đã hy vọng rằng những người đang gặp phải các vấn đề như giáo dục, địa vị, tiền bạc, hoặc khuyết tật ngoài đời sẽ có những cơ hội bình đẳng và được hạnh phúc như nhau trong Satisfy...

Ông ấy cũng thêm những lời này vào cuối mỗi khi ông ấy được các phương tiện truyền thông khác nhau phỏng vấn.

Do đó, Youngwoo đã đứng về phía Rebecca. Anh biết rằng giây phút Rebecca được Morpheus ‘chữa khỏi’, Satisfy sẽ trở thành một thế giới chỉ dành cho người chơi. Tất nhiên, người hẳn sẽ cảm thấy bị phản bội nhất trước sự lựa chọn của anh chính là Chủ tịch Lim Cheolho.

‘Ông ấy có phải người cộng sản đâu. Hạnh phúc bình đẳng là điều nhảm nhí... Ông ấy thực sự tin chuyện đó là khả thi à?’

Có thể nào ngài chủ tịch là người ngoài hành tinh như lời đồn không? Đây là lý do ông ấy không thể hiểu thấu bản chất của con người chăng?

Youngwoo đang suy nghĩ về thứ gì đó một cách đùa bỡn thì anh nhận được một cuộc gọi. Là từ nhân viên của Lauel.

-Tôi liên lạc với anh vì sếp bảo tôi báo cáo cho anh, Grid.

“Có chuyện gì?”

-Tôi đã tới Innsbruck sáng nay và ghé qua lâu đài của Agnus, nhưng tôi không thấy bóng người nào cả. Cũng không có dấu hiệu nào cho thấy gần đây anh ta ra ngoài. Tôi đoán tôi sẽ phải để mắt đến chuyện này trong khi ở gần đây.

“......”

Cuối cuộc gọi, nét mặt Youngwoo trở nên hơi nghiêm túc. Anh đang đoán Agnus cảm thấy thế nào khi hy sinh thân mình để cứu Betty. Anh nghĩ là có khả năng cao Agnus sẽ bỏ game. Anh cũng hy vọng rằng cơ hội này sẽ giải thoát Agnus khỏi mọi nỗi đau. Anh chỉ đơn giản là suy nghĩ tích cực.

Tuy nhiên, Lauel dường như có tư tưởng khác khi cử người đi điều tra. Còn gì nữa, không có dấu hiệu của người cả ngày á?

Youngwoo đương nhiên đã tưởng tượng ra một tình huống xấu.

‘...Không, anh ta là một gã sống đơn độc trong lâu đài lớn đó. Trừ khi anh ta ra ngoài, bằng không thì việc chẳng thấy được bất kỳ dấu hiệu nào của con người là điều hiển nhiên.’

Có lẽ Agnus đã không bỏ game. Có thể anh ta vẫn đang bị khóa trong một cỗ máy.

‘Anh ta nhận được một nhiệm vụ ẩn với thẻ đổi tên chăng?’

Quyền đổi tên trong trò chơi là có thật. Điều này đã được chứng minh khi Youngwoo trở thành một Đơn Nhất chi Thần. Tập đoàn S.A đã ép những ai sử dụng cùng ID với Grid phải đổi tên và tặng họ ‘thẻ đổi tên’.

‘Hãy đi ngủ trước đã.’

Khoảnh khắc chuông báo thức vang lên, Youngwoo rũ bỏ những suy nghĩ của mình và nằm xuống giường. Nghỉ ngơi là điều cần thiết cho mọi sự chuẩn bị.

***

“Phản ứng của chúng ta đâu có chậm...”

“Đúng là không hề cường điệu khi nói họ có thể băng qua lục địa chỉ với một lần vỗ cánh.”

Vẻ mặt của các thành viên tòa tháp thật u ám. Có tới hàng chục con rồng đang bao vây họ.

Màn kịch trốn thoát tuyệt vọng đã đi đến hồi kết. Kết quả là tồi tệ nhất. Dường như sẽ khó mà thoát khỏi sự hủy diệt.

“Thứ đó vẫn không hoạt động à, Ngài Radwolf?” Biban liếc nhìn chiếc vòng tay của Radwolf. Nó là một thiết bị đầu cuối kết nối với cổng dịch chuyển của các tòa tháp tồn tại ở nhiều nơi khác nhau. Nó là thứ đã được phát triển gần đây nhưng nó không hoạt động.

Radwolf gật đầu với gương mặt tái nhợt. “Tại thời điểm này, ta không còn lựa chọn nào khác ngoài thừa nhận điều đó. Có vẻ như tất cả các cánh cổng đã bị phá hủy.”

“Vị trí của các tòa tháp đã bị phát hiện...”

Ngày hôm nay, Hayate đột ngột ra lệnh di chuyển căn cứ ngay lập tức. Các thành viên tòa tháp đã quyết định chuyển đi mà thậm chí không đóng gói đồ đạc. Tuy nhiên, tạo tác của Radwolf không hoạt động. Các thành viên tòa tháp buộc phải dùng những cỗ máy phép thuật và rốt cuộc đã để cho kẻ thù truy đuổi họ.

Chỉ có một lý do : các tòa tháp đã được chuẩn bị ở nhiều nơi khác nhau để đề phòng trường hợp khẩn cấp—tất cả đều đã sụp đổ.

Rõ ràng là trách nhiệm thuộc về tộc rồng.

“Họ đang nói là họ thậm chí sẽ không cho chúng ta một chút hy vọng nào sao...? Giờ thì những gã đáng sợ này đang chụm đầu lại với nhau, mức độ đe dọa nằm trên một đẳng cấp khác hẳn luôn rồi.” Biban tặc lưỡi và phải đối mặt với một lựa chọn. Ông ấy nên đột phá vòng vây và để các thành viên khác trốn thoát, hay là nên làm việc cùng nhau để kháng cự?

‘...Mình đoán là về sau.’

Ông ấy cảm thấy tiếc cho Ngài Hayate - đang một mình kìm chân các Cổ Long để họ trốn thoát, nhưng cả lục địa đã trở thành một vùng đất chết. Thoát ra khỏi vòng vây chẳng có ý nghĩa gì cả. Cách sống của họ đã không còn kể từ thời điểm tộc rồng bắt đầu hợp tác với nhau mà không săn lẫn nhau.

“Tạo ra lãnh thổ của mình đi, Ngài Abellio.”

Ghế số 7 gật đầu và chỉnh lại chiếc mũ chóp nhọn rộng vành của mình. Trước khi bất cứ ai kịp nhận ra, cây bút lông của ông ấy đã rải một lớp sơn đầy màu sắc.

Họa sĩ huyền thoại—ông ấy vẽ nên sân khấu của cuộc đại chiến mà các thành viên tòa tháp vẫn đang luyện tập trong hàng trăm năm qua. Bầu trời xanh - ưu ái những dã thú có cánh - đã biến đổi thành một địa hình quen thuộc và có lợi cho các thành viên tòa tháp.

Tộc rồng phản hồi rất nhanh. Như các bậc thầy phép thuật, họ đã thi triển đủ loại phép thuật để phá rối Abellio.

Thế nhưng, bức tranh của Abellio nằm trong cảnh giới của một quyền năng. Ông ấy không bị ảnh hưởng bởi phép thuật, nên một số con rồng hung hãn đã nhắm thẳng vào ông ấy.

Ghế số 6, Ken, dẫn đầu. Ông ấy biểu diễn một điệu nhảy rực rỡ và khiến bước tiến của rồng phải chùn lại ít lâu. Trong tích tắc, cả 2 tai và cánh tay phải của ông ấy đã bị xé toạc, nhưng nét mặt của ông ấy không thay đổi chút nào. Ông ấy nắm lấy đuôi của một con rồng đang bay ngang qua và tiêu thụ Chân Nguyên Năng của mình để ném nó đi.

Rồi 2 Khí huyết bắn từ đằng sau đã nhắm vào đầu và tim ông ấy. Trong chốc lát, đôi mắt của Ken đã mất đi ánh sáng và trở nên trống rỗng. Có một bầu không khí bất thường.

Bỗng dưng, Biban nắm vào vai ông ấy. “Vẫn còn quá sớm để hấp hối.”

Baaaang!

Kiếm Gãy đã xẻ đôi 2 Khí huyết. Khí huyết của một con rồng hàng đầu dường như thật tầm thường đối với Thần Kiếm Biban. Ông ấy gạt những tàn dư của các Khí huyết như thể ông ấy đang phủi bụi.

Rồi một tia sáng vàng khổng lồ nhắm vào ông ấy. Tầm nhìn của Biban đã bị che phủ bởi màu vàng kim bóng loáng lúc ông ấy đứng chặn bằng thanh kiếm của mình. Đó là vảy của một con Rồng Vàng. Rồng hàng đầu Kubartos đã tóm lấy thanh kiếm của Biban chỉ bằng một tay trong khi Khí huyết của hắn lan rộng khắp chiến trường.

[Thật đáng tiếc khi Hayate bị 2 Cổ Long cướp đi, nhưng mọi chuyện đã diễn ra tốt đẹp. Ta sẽ giết ngươi một cách tàn nhẫn và hoàn thành một nửa giao ước trong quá khứ của ta.]

Khí huyết của Rồng Vàng lạnh lẽo như kim loại. Mỗi lần nó chạm vào da của các thành viên tòa tháp, nó lại biến họ thành vàng. Thậm chí bàn tay của Abellio cũng đã biến thành vàng khi ông ấy đang bận di chuyển cây bút lông. Cuối cùng, ông ấy đã không thể vẽ.

“Một con rồng hàng đầu...!” Theo sau là tiếng than thở của các thành viên tòa tháp.

Biban - tiếp xúc trực diện với Khí huyết của Kubartos - đã hoàn toàn biến đổi thành một bức tượng vàng.

Pháp lực tập trung trong miệng của một vài con rồng đang bay ngang qua ông ấy. Đó là điềm báo cho hàng chục Khí huyết.

Đó là lúc khí quyển chìm trong hỗn loạn.

Kiếm Gãy của Biban bắt đầu trải rộng ra rất nhanh. Ông ấy đẩy lùi Kubartos - đang bám vào mình - ra xa trong khi tấn công các con rồng từ mọi hướng.

Nó là một cảnh tượng ngoạn mục. Cảnh tượng hàng chục con rồng khổng lồ cùng lúc rơi xuống.

Kết thúc rồi.

“Sinh Kiếm.”

Sau đó, một kiếm quang màu xanh dương trút xuống từ chiếc phi thuyền khổng lồ xuất hiện trên chiến trường. Nó chém vào các thành viên tòa tháp chứ không phải những con rồng. Chính xác thì, nó chém vào lớp vàng che phủ da của các thành viên tòa tháp.

Đây là kỹ năng tối thượng được tạo ra bởi Kraugel - Thánh Kiếm đương thời - vì lợi ích của ‘lối chơi đồng đội’. Từ thời điểm nào đấy, anh cho rằng mình sẽ không tiếp tục chiến đấu một mình mà thay vào đó là cùng với mọi người. Điều ấy đã cho phép anh sáng tạo ra kiếm thuật này.

“Ngài Kraugel!”

Nhờ vậy, các thành viên tòa tháp đã lấy lại được tự do và bắt đầu phân tán. Họ sử dụng các đặc điểm địa hình do Abellio vẽ nên để tìm ra vị trí tốt nhất.

[Ngươi biết không? Lựa chọn ngu xuẩn của ngươi đã khiến ta rất vui đấy.]

Kubartos cuộn tròn đôi cánh của mình để chống đỡ cuộc oanh tạc từ Nấm mồ của Các vị thần. Rồng hàng đầu - phủ vảy vàng - mỉm cười.

[Ta sẽ tàn sát các ngươi và tận hưởng niềm vui.]

“Ta sẽ không cho phép điều đó.”

Khoảnh khắc thanh kiếm của Biban bổ xuống Kubartos...

[Con người không thể nổi dậy chống lại ta.]

Thịch!

Biban vung kiếm với đôi mắt rực lửa, nhưng nó đã dừng lại ngay trước mũi Kubartos. Các thành viên tòa tháp và các thành viên Vượt hạng vũ trang - vẫn đang chuẩn bị cho cuộc chiến trên Nấm mồ của Các vị thần - đã cứng đờ người như những bức tượng đá.

Long Ngôn—việc sử dụng Long Ngôn của một con rồng hàng đầu đã cấm chế loài người. Dĩ nhiên, Biban là một Bậc chí tôn và đã từ từ kháng cự. Ngay từ đầu thì, Long Ngôn chỉ định càng nhiều mục tiêu thì hiệu quả của nó càng kém.

Bang!

Thanh kiếm Biban di chuyển trở lại và va chạm với sừng của Kubartos. Các thành viên tòa tháp và các thành viên Vượt hạng vũ trang - gồm cả Kraugel - đã bắt đầu di chuyển trở lại.

Thế nhưng, chính hành động kháng cự Long Ngôn đã gây ra tổn thất lớn. Các tài nguyên như thể lực, máu, và mana bị giảm đi hơn nửa. Một số kỹ năng tiến vào thời gian hồi và chỉ số của họ cũng giảm xuống.

Rồng hàng đầu Kubartos—hắn khôn lanh. Không nói tới sự ngạo mạn của hắn thì hắn đã dùng thủ đoạn. Hắn cố tình làm suy yếu sức người.

Các thành viên tòa tháp - vốn đã ở thế bất lợi - thậm chí còn cảm thấy nhiều áp lực hơn mối nguy từ hàng chục con rồng.

‘Mình không thể tin là nó lại thành ra thế này trước cả khi bọn mình bắt đầu chiến đấu.’

Giây phút nhuệ khí của các thành viên Vượt hạng vũ trang bị hạ thấp đi vô cùng.

[Con người rất mạnh mẽ.]

[Đây là ý trời mà ta đã đích thân chứng kiến và nó không hề bị bóp méo.]

Long Ngôn mới đã chi phối chiến trường. Pháp lực ánh bạc lan tỏa như sóng thủy triều, truyền đủ loại năng lượng có lợi vào các thành viên tòa tháp lẫn các thành viên Vượt hạng vũ trang Hội.

Kubartos nhíu mày.

[Ngươi... cái loại mánh khóe gì đây?]

Bên trên chiến trường được Abellio vẽ ra, lớp vảy bạc mờ tỏa sáng trên bầu trời xanh không một gợn mây. Kẻ đã sớm lộ ra toàn bộ diện mạo của mình là một con rồng thứ hạng cao khác không hề thua kém Kubartos. Đó là Rồng Ẩn hình, Cranbel.

[Ta chỉ đang làm những gì ta tin là đúng.]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!