Chương 1913
“Ta chưa bao giờ nghĩ là ta sẽ khao khát học hỏi.”
Áo giáp bị xé toạc như thể đã bị cào rách bởi móng vuốt của một dã thú khổng lồ—người đàn ông tóc đỏ tò mò thẩm tra chiến lợi phẩm làm từ vảy của chính mình. Rồi ông ta quẳng nó đi và cười lớn. Ông ta là một kẻ bảnh bao đến mức diện mạo dữ tợn của ông ta không có nổi một khuyết điểm nào.
Ngọn lửa trong bàn tay phải của ông ta đã biến thành một thanh kiếm.
Đó là một hình dạng được làm từ nhiều cái vảy hợp lại với nhau và có đầu nhọn. Nó trông như phiên bản thu nhỏ của đuôi rồng.
Hỏa Long Trauka—mỗi lần nhả ra một Khí huyết, con rồng khổng lồ lại biến cả khu vực thành biển lửa. Giờ thì ông ta đã bắt chước một kiếm sĩ trong hình dạng con người.
Đó là do kết giới kiếm năng đã bao phủ toàn bộ bầu trời. Hàng trăm triệu kiếm năng đang lung linh ánh trắng. Mỗi cái đều chứa đựng năng lượng giết rồng.
“......”
Người đàn ông đứng ở phía bên kia của kết giới thì vẫn im lặng.
Người giết Rồng Hayate—phong thái hoàn mỹ của ông ấy - trông như một quý tộc cao quý - giờ đã trở thành một mớ lộn xộn. Mái tóc cùng với đôi vai ông ấy xõa xuống và bụi đen phủ đầy chiếc áo sơ-mi trắng. Có những dấu vết của máu khô.
“Ngươi đang làm phiền ta cho đến cùng.”
Chả có lời giễu cợt nào trong thái độ phàn nàn của Trauka. Con người trước mặt ông ta dám săn tộc rồng và giành được phẩm cách của một Bậc chí tôn. Hắn xứng đáng được tôn trọng.
Trauka nhận ra điều đó sau trận chiến ngày hôm nay. Nỗi căm ghét mà ông ta dành cho Người giết Rồng suốt hàng ngàn năm qua đã phai nhạt.
Tuy nhiên, giết hắn là đúng. Đó là nghĩa vụ của kẻ bảo vệ thiên mệnh.
Rồng vàng khổng lồ - vẫn đang quan sát tình hình - đã mở miệng,
[Ta sẽ tới phương đông trước.]
Rồng Sành ăn Raiders—một trong các Cổ Long có một vết sẹo rõ rệt.
Khả năng tự vệ của ông ta - có quyền năng của Phòng thủ Tuyệt đối - đã dập dờn một cách không ổn định như thể sẽ lập tức biến mất. Những cái vảy đã bong ra từ nhiều bộ phận khác nhau trên cơ thể ông ta đã không thể nào dễ dàng tái tạo.
“Ừ, ta sẽ kết thúc cái nơi này và tham gia cùng ngươi.” Trauka gật đầu. Đồng thời, Raiders rời khỏi hiện trường. Ông ta đã hướng về Lục địa phía Đông thay vì truy đuổi tàn dư của tòa tháp. Đó là vì có một yêu cầu hỗ trợ từ Nevartan. Dường như ông ta đang vật lộn với Võ Thần.
“...Lẽ ra ngươi nên sống theo ý trời. Sự tham lam của Nữ thần ngu xuẩn đã khiến nhiều kẻ phải lang thang, trong đó có ngươi.”
Trauka nhìn vào đôi mắt màu xanh dương của Hayate. Đó là đôi mắt đang mất đi ánh sáng. Con người vĩ đại này đang chết dần trong từng giây. Kết giới kiếm năng đang chặn bước tiến của Trauka giống như một lời di chúc lẫn ý nguyện cuối cùng. Ông ta không thể vượt qua nó...
Nó chứa đựng một ý chí mạnh mẽ để bảo vệ các thành viên tòa tháp.
“Thật là đáng tiếc.”
Con người của thế giới này không được cho là vĩ đại. Là bởi số phận được ban cho họ là trở thành trò giải trí của những sinh vật đến từ một chiều không gian cao hơn. Nhưng đó là một bản năng phàm trần chăng?
Con người có xu hướng vượt qua những giới hạn của mình. Có lẽ đó là một xu hướng xuất phát từ sự ngu dốt, nhưng... bất luận thế nào, những sinh vật vĩ đại như vậy cũng thường khởi sắc. Tới mức ép buộc cả việc học hỏi lên các Cổ Long - vốn đã hoàn hảo từ khi ra đời.
Trauka kéo chuôi kiếm. Mục đích của ông ta là phá hủy kết giới được tạo ra bởi kiếm năng của Người giết Rồng. Ông ta nhất định sẽ cắt đứt đường sống của Hayate - đang ở phía bên kia của kết giới...
Hàng trăm triệu kiếm năng ngập tràn bầu trời đã đồng loạt dao động.và theo sau đó là một âm sắc nét. Những nguyên lý và cấu trúc của năng lượng giết rồng.
Trauka đã hiểu thấu nó từ đầu. Ông ta chỉ cảm thấy khó mà phá hủy được nó bằng pháp lực lẫn sức mạnh bẩm sinh của rồng. Do vậy, ông ta đã lấy hình dạng con người. Ông ta không chỉ thay đổi vẻ ngoài, mà còn phong ấn sức mạnh lẫn pháp lực của mình. Ông ta tiếp nhận ‘kiếm thuật của con người’.
Kết quả là đây. Bầu trời - bị xâm lấn bởi năng lượng giết rồng và bị nhuộm màu trắng tinh khôi - đã rung động và lấy lại màu xanh của nó. Đó là hậu quả khi Trauka sử dụng kiếm thuật được tạo ra từ việc tham khảo kiếm thuật của Hayate và chém chính xác vào điểm hạt nhân của kết giới kiếm năng.
Hàng trăm triệu lưỡi kiếm trắng đã biến mất như phù du.
“Xin ngươi đừng có tái sinh.”
Trauka tiếp cận Hayate và nói lời tạm biệt không khác gì một lời nguyền. Không có chút do dự nào trong thanh kiếm đã duỗi ra của ông ta. Nó nhanh chóng nhắm tới để xuyên qua họng của con người cao thượng - đã luôn ngay thẳng bất chấp những giông bão ngàn năm.
Đúng lúc này, 2 thanh kiếm bay đến, đan vào nhau và chặn thanh kiếm của Trauka. Chúng là kiếm của Zik và Mir, các sứ giả của Grid. Những chiếc cánh được mượn từ Sariel đang vỗ sau lưng họ.
“Mau lên và rời khỏi đây cùng Hayate đi.” Zik và Mir hối thúc Sariel. Kiếm của họ vẫn đan vào nhau. Chúng nắm lấy thanh kiếm của Trauka như một chiếc kéo.
Khoảnh khắc Sariel gật đầu và đỡ lấy Hayate...
“Cảm ơn các ngươi vì đã tự mình đến đây.” Trauka cười lớn và kích hoạt phép thuật lẫn năng lượng đã bị phong ấn trong một thời gian.
“Khụ...!”
“Hụa!”
Cơ thể của Zik và Mir bị một vụ nổ cực mạnh cuốn đi và bay ngược trở lại trong bất lực. Sariel đã sắp hoàn thành phép thuật Dịch chuyển tức thời. Giờ thì cô cũng đã quay vòng hàng chục lần trong không trung khi ôm lấy Hayate.
“Hãy đổ lỗi chủ nhân của các ngươi vì đã bị Nữ thần ám.”
Mặt trời dường như đã đến gần hơn sau lưng Trauka lúc ông ta giơ cao thanh kiếm. Đó là ảo giác quang học được tạo ra bởi khí quyển đang lung linh do sức nóng. Không thể kháng cự được chuyện này.
Các sứ giả của Grid cảm nhận được điều ấy trong khi cảm thấy đau đớn vì da họ đang tan chảy. Họ nhận ra là sự vĩ đại của một Cổ Long và đã liều lĩnh hành động. Họ dồn hết năng lượng vào việc bảo vệ Hayate bằng mọi giá.
Mir giăng ra một màn kiếm chứa đựng quyền năng của Tứ Tượng. Chưa kể, các cổ tự của Zik chứa đựng thần tính của Tiểu Tinh Vương cùng vòng ánh sáng lẫn thánh thuật do Sariel giải phóng đã hoạt động chỉ để bảo vệ Hayate.
Cái chết của họ là một kết luận đã được định đoạt. Thế nhưng, không có gì đảm bảo rằng họ có thể bảo vệ được Hayate.
Thanh kiếm mà Trauka sử dụng đã tuôn ra một dòng lửa. Nó phá hủy mọi phương thức phòng thủ của các sứ giả và vươn tới chỗ Hayate.
Trong tình thế tuyệt vọng này, những cột lửa có đường kính 50 mét đã đột ngột bốc lên. Nó nuốt chửng dòng lửa của Trauka - lan ra theo hình cánh quạt - và mở rộng lãnh thổ của chính nó cho tới khi cuối cùng cũng đánh trúng Trauka.
Nhờ vậy mà các sứ giả đã sống sót. Sau đó, một con rồng xuất hiện trước mặt họ. Nó hiển nhiên là nhỏ bé so với Trauka, nhưng nó to gấp đôi một con rồng bình thường. Vảy của nó có màu đỏ.
Trauka nghiêng đầu qua một góc. “Ngươi là con của Ifrit hả...?”
[Ta sẽ trả thù cho mẹ ta.]
Rồng đỏ vô danh dường như không có ý định bắt chuyện. Cô ta kích hoạt Dịch chuyển Số lượng lớn để di dời Hayate và các sứ giả. Rồi cô ta xông vào Trauka.
Trauka bước trên không khí và nhảy lên. Ông ta nắm lấy cái sừng của con rồng, lượn vòng quanh, đặt chân lên trán cô ta và thở dài. “Đứa trẻ ngờ nghệch. Bị ám ảnh với những gì đã xảy ra trong Kỷ nguyên Quên lãng thì có nghĩa lý gì đây? Nếu phải trách ai đó để giải tỏa oán giận của mình thì hãy trách Nữ thần, kẻ đã phong ấn Rồng Phản quang và biến chúng ta thành những dã thú đơn thuần.”
[Thật ghê tởm khi thấy ngươi đổ lỗi cho kẻ khác khi mà ngươi đã nuốt chửng quá nhiều đồng loại của mình...!]
Navaldrea—con gái của Hỏa Long Ifrit. Giống như hầu hết các xích long, cô ta đã dành cả đời để ẩn náu nên thậm chí còn không nhận được một danh hiệu nào. Dù là vậy, cô ta đã thể hiện đầy đủ quyền năng của một hậu duệ trực hệ của Hỏa Long Trauka. Ngay cả sau khi bị bắt trúng sừng, cô ta vẫn nhất định thoát ra được khỏi tay Trauka.
“...Thế hả?” Trauka bị đẩy ra xa và đã tin chắc. “Ngươi chẳng là gì ngoài một ngọn lửa còn sót lại.”
Tính hung dữ của Trauka không phải do lời nguyền của Nữ thần gây ra. Tất cả những gì Rebecca đã làm là phong ấn một phần quyền năng của Rồng Phản quang. Hành vi của tộc rồng trong Kỷ nguyên Quên lãng chỉ đơn giản là ham muốn sinh tồn, hoặc là bản chất của họ. Rồi bây giờ—
“Sâu mẹ đẻ sâu con.” Trauka bộc lộ một phần bản chất ban đầu của ông ta. Phần bản chất khủng khiếp - ép buộc những con rồng khác phải chiến đấu để sinh tồn - đương nhiên là kinh khủng rồi. “Để ngươi làm một phần của ta thì tốt hơn.”
Màn đêm đã đến.
Trauka giải trừ Dị dung thuật. Cánh của ông ta tạo ra một cái bóng khổng lồ đến mức bao phủ toàn bộ cơ thể Navaldrea. Hàng chục cột lửa dâng lên từ mọi hướng đã lần lượt bắt chéo vào nhau. Tại trung tâm, Navaldrea đã bị cô lập.
Cả lục địa đã nóng bừng lên.
***
“......!”
Một tiếng hét yếu ớt đã làm bừng tỉnh ý thức của Hayate. Rất nhiều người đang tụ tập xung quanh ông ấy. Họ là các thành viên tòa tháp, các sứ giả, và các thành viên Vượt hạng vũ trang Hội.
“Ahh! Ngài tỉnh lại rồi, ta mừng quá!”
Cách đó chưa lâu.
Nấm mồ của Các vị thần đã giải cứu toàn bộ các thành viên tòa tháp và phát động một cuộc tấn công toàn diện.
Nhờ các thành viên Vượt hạng vũ trang Hội và các thành viên tòa tháp tung ra đủ kiểu công kích từ Vượt hạng vũ trang Giới di động, tiền tuyến của tộc rồng đã chùn bước trong giây lát. Tuy chỉ là trong chốc lát, nhưng Cranbel đã không bỏ lỡ cơ hội nhỏ này.
Ông ta giải phóng quyền năng của mình trong khi kẻ thù bị phân tâm và đã di dời Nấm mồ của Các vị thần từ trên không xuống đất. Theo lời Euphemina, đó là một năng lực lố bịch. Có thể nói rằng Nấm mồ của Các vị thần đã bị dịch chuyển, tức là chiều không gian bị dịch chuyển.
Kiểu gì thì kiểu, nhờ điều này, cả nhóm đã trốn thoát bình yên vô sự và tái hợp với Hayate. Thời tiết rất nóng nhưng vẻ mặt họ chắc chắn là rất tươi sáng.
“...Có ai đó cần được cứu.”
Mặt khác, biểu cảm của Hayate vẫn cứng đờ. Ngay khi mở mắt, ông ấy đã đứng dậy và tìm một thanh kiếm.
Ruby và Sariel choáng váng.
“Những vết thương của ông vẫn chưa lành đâu!”
“Ngài phải nghỉ ngơi.”
Hayate đã bị thương nặng. Không quá lời chút nào khi nói ông ấy đã ở ngưỡng cửa tử chỉ vài giây trước. Ruby - đã tiêu hao thần lực của mình trong suốt cuộc chiến - không thể nào phục hồi hoàn toàn cho ông ấy.
Mana và kiếm năng của ông ấy cũng đã gần cạn.
Khi thấy rằng không hề có dấu hiệu phục hồi ngay cả sau khi đã đổ các lọ pháp dược mana, rõ ràng là ông ấy đã dùng hết Chân Nguyên Năng của mình như Ken. Mái tóc vàng óng gần như trắng xóa là minh chứng cho chuyện này.
Trên hết là, không có bộ giáp nào cả. Giáp rồng giống với áo giáp của Grid—cuộc chiến với các Cổ Long quyết liệt đến mức dường như nó đã bị phá hủy.
“Ta xin lỗi nhưng không còn thời gian để lãng phí nữa.” Bàn tay đang cầm kiếm của Hayate đã mờ đi trong tích tắc.
“...Ơ?” Các thành viên tòa tháp cùng các thành viên Vượt hạng vũ trang Hội dụi mắt.
Kiếm năng màu trắng tinh khiết lan tỏa trước mặt họ và rồi chia thành hàng ngàn mảnh. Những chấn song làm từ năng lượng của một Người giết Rồng đã giam cầm hàng trăm người.
Hayate chưa gì đã biến mất không một dấu vết.
“Khốn nạn!” Đôi mắt sắc bén của Biban mở to ra và ông ấy nâng cao sức mạnh của mình để đập vỡ lồng giam.
***
[Ơ... Ưghh....]
Vòng eo dày của Navaldrea - có thể so với chu vi của một ngọn núi lớn - đã bị cắt một nửa. Pháp lực màu đỏ cùng ruột vọt ra như dung nham. Đuôi của cô ta - vẫn luôn chạm đất do thói quen ẩn náu trong hơn 1.000 năm - đã thõng xuống nhiều hơn bình thường.
Ý thức của Navaldrea dần mờ đi.
‘Mẹ ơi...’
Cô ta đang tìm cơ hội trả thù và đủ may mắn để chứng kiến trận chiến giữa Người giết Rồng và Trauka. Cô ta quan sát cặn kẽ tiến trình Trauka bị bòn rút về mặt vật lý và tin chắc rằng mình sẽ không bao giờ có được cơ hội trả thù thứ hai trừ khi đó là khoảnh khắc này.
Kết quả là một thất bại.
Ngọn lửa của cô ta đã bị nuốt chửng bởi ngọn lửa của Trauka. Mỗi lần móng vuốt của cô ta cào xước vảy của Trauka, móng vuốt của Trauka lại liên tục cắm vào cơ thể cô ta. Đó là một cách biệt quá lớn.
Ngọn lửa còn sót lại...
Cô ta nghĩ đó là cái tên phù hợp cho tấm thân tầm thường của mình.
[Chỉ việc nói cho ta một điều. Tại sao ngươi lại để Người giết Rồng sống?]
Trauka gầm gừ lúc ông ta chộp lấy cổ Navaldrea. Đó là một tiếng kêu dữ dội như một dã thú đã nuốt chửng quả tim của đồng loại mình.
Navaldrea phóng ra những mảnh than hồng yếu ớt vào mặt Trauka - ở ngay trước mặt mình - và cười toe toét.
[Ngươi... Thứ tạp vật đáng khinh...]
[Thật hèn mọn.]
Trauka nhíu mày và siết chặt nắm tay hơn. Ông ta dự định chặt đầu đứa họ hàng vô lễ này, giết nó, và lấy quả tim của nó. Đó là trong khi nghĩ rằng đây là một chuyện khá may mắn...
[...Hửm?]
Trauka nhanh chóng buông tay khỏi cổ Navaldrea. Rồi một ánh sáng trắng tinh khiết được tạo thành từ kiếm năng đã lướt qua ngay trước bàn tay ông ta. Đó là năng lượng của một Người giết Rồng. Nếu ông ta chậm hơn dù chỉ một chút, nó hẳn đã cắt vào cổ tay ông ta.
Navaldrea đang trong tình trạng có rất nhiều vết thương, nhưng cô ta giống mẹ mình nên ông ta đã cảnh giác.
[Ngươi đứng dậy được rồi à?]
Trauka cười ha hả và đảo ánh mắt sang một bên. Thực sự có ai đó ở đằng kia.
Một người đàn ông với mái tóc vàng óng và rực rỡ—có lẽ là vì một sự cưỡng bách kỳ lạ nào đó, song chiếc áo sơ mi nhàu nát trước đó đã phẳng phiu như thể nó đã được là.
[Tại sao ngươi lại ở đây?]
Navaldrea thở dài. Cô ta trông ngạc nhiên hơn vài lần so với Trauka.
Tại sao ‘hy vọng’ mà cô ta đã xoay xở cứu được lại tự quay về để chết cơ chứ? Cô ta không thể hiểu nổi tình huống trước mắt mình. Diễn biến không ngờ này mang lại cho cô ta một cảm xúc duy nhất - tuyệt vọng.
Người đàn ông kia đọc được rõ ràng nội tâm của cô ta và mở miệng nói, “Bởi vì hy vọng mà cô phải tin tưởng không phải là ta, mà là chính cô.”
Vài lời nói thôi là đã bộc lộ được phẩm giá cùng một nhân cách cao quý.
Người giết Rồng Hayate nói lời tạm biệt bằng một giọng nói ngay thẳng và kiên quyết. “Xin hãy sống sót và đi tìm ân nhân của mẹ cô.”
Bầu trời trở nên trắng xóa do hàng trăm kiếm năng bay lên như những ánh sao. Đó là một không gian diệt rồng đã cô lập Hayate với Trauka.