Chương 1915
[Thế giới đã vượt qua thảm cảnh hủy diệt.]
Trong giây lát, các thành viên Vượt hạng vũ trang Hội đã không hiểu được nội dung của thông điệp thế giới.
Cách đó chưa lâu. Thánh thể - đã xuất hiện để làm thế giới ngập trong ánh sáng - đã phù hộ cho Hayate. Bà ấy giúp trái tim ngừng đập của vị anh hùng đập trở lại.
Tuy nhiên, hệ thống đã đánh lừa quần chúng vào thời điểm bà ấy rời đi. Cứ như thể bà ấy đã mang nguy hiểm đến cho thế giới. Họ mất một lúc để nhận ra rằng đó là một lời xuyên tạc hiển nhiên. Tới mức mà họ gần như đã thấy đồng cảm với Baal.
“Quyền năng của hệ thống lớn hơn tôi tưởng. Không chắc là những trang sử của Grid sẽ hoạt động có lợi cho anh ấy trong tương lai.”
Cho tới nay, các trang sử của Grid hầu hết đều hoạt động theo hướng có lợi cho anh. Nhìn lại thì, điều này chỉ khả thi do sự ưu ái của hệ thống về phía Grid. Bản thân trang sử là một hệ thống sử dụng các thông điệp thế giới. Và theo chiều ngược lại, hệ thống có thể làm suy yếu trang sử.
“Grid chắc hẳn cũng đã mong đợi chuyện này,” Katz lên tiếng thản nhiên giữa bầu không khí trang nghiêm. Anh đã chứng kiến Grid giết Đại Quỷ thứ Hai bằng một đòn. Grid là Grid, ngay cả khi không có sự trợ giúp của các trang sử.
“Chúng ta không phải lo cho Grid đâu. Chúng ta nên nghĩ ra một cách để tiến về phía trước.”
Katz đưa ra một lời nhận xét tự hạ thấp bản thân.
Ngày hôm nay không có Grid. Bất chấp sự hợp tác của hàng ngàn người, các thành viên Vượt hạng vũ trang Hội vẫn không thể tiêu diệt dù chỉ một con rồng hạ cấp. Họ đã hoàn thành mục tiêu cứu các thành viên tòa tháp, nhưng chỉ là bằng sự trợ giúp Cranbel.
Họ vô lực.
Cuối cùng, không ai có thể phản bác Katz - người đang nghiến răng.
Săn rồng ư? Cho tới nay, chẳng có ai làm nổi ngoại trừ Hayate.
Chả cần bàn cãi nữa, họ không thể săn rồng. Họ biết điều đó là hiển nhiên, nhưng họ rất bực bội. Họ được trang bị vũ khí và giáp rồng. Nó giống với việc mang thiện chí cùng niềm tin của Grid trên vai vậy. Khi đơn độc thì họ có lẽ chỉ là một hạt bụi, nhưng nếu tất cả họ cùng nhau hợp tác, đáp ứng được niềm tin ấy tới mức nào đó thì cũng đúng thôi.
Tuy nhiên, họ đã không thể làm vậy.
“Không có linh hồn.” Giọng ai đó vang lên tại hiện trường nơi đủ loại cảm xúc đang giao thoa. Có nhiều người cảm thấy nó xa lạ. Đó là vì người mở miệng là Hiệp sĩ.
Anh ta được Lauel trực tiếp tuyển dụng làm ngự sử. Kể từ hồi gia nhập Vượt hạng vũ trang Hội tới giờ thì vẫn chưa được lâu. Vì vai trò của mình mà anh ta ít tương tác với các thành viên hội.
“Người này... có lẽ sẽ không bao giờ mở mắt được trong tình trạng này.”
Hiệp sĩ - đang ngồi cạnh Hayate - nói như một bác sĩ đang chẩn đoán bệnh nhân. Không ai có thể phê phán thái độ của anh ta.
Hiệp sĩ là chủ nhân của một lớp nghề ẩn mang tên Tử Thần. Anh ta có khả năng khắc những lời nguyền lên linh hồn của đối tượng và tiêu thụ một tài nguyên đặc biệt được gọi là ‘thanh linh hồn’. Tức là anh ta có thể nhận dạng linh hồn.
“Dường như linh hồn đã rời khỏi cơ thể ông ấy khi ông ấy chết. Tôi nghĩ lúc này ông ấy có lẽ đang lang thang tại địa ngục.”
“Tôi sẽ gọi ngay cho chi nhánh địa ngục để tìm kiếm linh hồn ông ấy.”
Yura lôi ra một quả cầu pha lê. Đó là một vật phẩm có thể giao tiếp với quỷ đỏ ở địa ngục.
Hiệp sĩ phản ứng với vẻ hoài nghi. “Số lượng linh hồn đang ở địa ngục hẳn phải lên đến hàng chục tỷ. Tôi tự hỏi là tìm kiếm ông ấy có dễ dàng không đây. Nhất là, diện mạo của linh thể khác với ngoại hình thực tế. Khó mà nhận ra họ được vì hầu hết họ đều trông như khi họ hạnh phúc nhất hoặc khi trải qua chấn thương lớn.”
“Thế thì chúng ta chỉ nên đợi Hayate tự mình trở về thôi sao?”
“Ai mà biết được? Hẳn là ông ấy nghĩ mình đã chết... Ông ấy có thể tin là mình không còn cơ thể vật lý để quay về nữa. Ký ức của ông ấy sẽ không nguyên vẹn và khả năng ông ấy tự mình trở lại là không cao.”
Rốt cuộc, điều đó tức là...
“Tôi đoán mình sẽ phải tự đi đón ông ấy.”
Hiệp sĩ sẽ đi và mang Hayate trở về.
Không ai nghi ngờ anh ta cả. Sau khi trở thành một ngự sử, anh ta đã tìm kiếm kỹ lưỡng và trừng phạt các quý tộc biến chất tại nhiều nơi khác nhau. Anh ta có tiếng thơm là người trung thành với vai trò của mình. Ngay từ đầu, anh ta đã là một nhân tài đáng tin cậy, đó là lý do Lauel đích thân tuyển dụng anh ta.
“Bất cứ thứ gì anh cần, cứ nói với tôi,” Lauel hứa sẽ hỗ trợ hết mình cho Hiệp sĩ. Không cần biết đó là vật phẩm hay là con người, Lauel hứa với Hiệp sĩ rằng anh ta sẽ có được bất cứ thứ gì anh ta cần.
Hiệp sĩ gãi đầu. “Có một người có thể giúp ích rất nhiều, nhưng mà...”
“Là ai?”
“...Seuron.”
“......”
Mặt Lauel cứng đờ ra trong khi biểu cảm của các thành viên Vượt hạng vũ trang thì trở nên nhăn nhó.
Kẻ săn đuổi Linh hồn Seuron—anh ta là một trong các kẻ thù dai dẳng của Vượt hạng vũ trang Hội. Anh ta ít có khả năng chấp nhận yêu cầu giúp đỡ của họ. Ngay cả khi anh ta đề nghị giúp đỡ thì vẫn khó có thể tin anh ta. Anh ta không đánh lén vào gáy họ đã là tốt lắm rồi.
“Chắc là khó lắm phải không? Thế thì làm ơn cử càng nhiều binh sĩ đi hỗ trợ càng tốt. Sẽ tốn nhiều thời gian nhưng chúng ta có thể vượt qua nhờ số lượng.”
“Thôi khỏi.” Katz ngắt lời Hiệp sĩ - vẫn đang gãi đầu. “Tôi sẽ biến Seuron thành đối tác của chúng ta.”
Đó là một lời khẳng định tự tin hơn mức cần thiết.
Các thành viên Vượt hạng vũ trang Hội không nói nên lời.
“Chuyện đó... khả thi sao?”
“Dễ ấy mà.” Một nụ cười nở ra trên mặt Katz. Đó là nụ cười nham hiểm khiến họ nhớ lại hồi đầu còn làm phản diện của anh. “Tôi có thể biến ước mơ của anh ta thành hiện thực.”
***
Hiệp sĩ thật sự đã liên lạc được với Seuron và tới địa ngục.
Biểu cảm trên mặt các thành viên tòa tháp và các thành viên Vượt hạng vũ trang Hội đã trở nên nhẹ nhàng hơn. Chính nhờ điều này mà họ đã có thể mong chờ sự phục sinh của Hayate.
Một khi mọi chuyện lắng xuống một chút, Faker lên tiếng, “Trauka đang ở sa mạc Reidan.”
Faker ít nói. Anh chỉ nói khi cần thiết thôi. Ấy vậy mà với giọng nói trầm của mình, anh vẫn gây sự chú ý với mọi người.
“Ông ta bị thương nghiêm trọng đến mức ngay cả một Cổ Long cũng không thể dễ dàng phục hồi. Có vẻ như ‘con rồng đỏ’ mà các sứ giả nói đến đã đóng một vai trò rất lớn cùng với Hayate.”
Ánh mắt Faker chăm chú vào Hayate trong giây lát. Anh có thể nhớ rất rõ cơ thể lạnh lẽo của Hayate. Trong mắt anh hiện lên sự tức giận cùng sát khí dữ dội.
“Đó là cơ hội để giết một Cổ Long.”
Không cần giải thích thêm nữa.
Lauel đang theo dõi tình hình một cách chặt chẽ.
Một Cổ Long bị thương sau một loạt trận chiến—tên khốn đã chiến đấu không ngừng nghỉ giờ đang đối mặt với Thần Kiếm Biban tại sa mạc. Trùng hợp thay, đó lại là thành trì của Marie Rose. Anh không sẵn lòng kéo hoàng phi đang có thai vào cuộc chiến, nhưng kết quả rất khả quan.
Nếu 2 Bậc chí tôn hợp tác thì sẽ là quá sức đối với một Cổ Long đang bị thương. Từ đầu thì, một Bậc chí tôn không bất khả chiến bại. Hayate - đang nằm đây lúc này - chính là bằng chứng. Đó là cơ hội ngàn vàng. Nếu bỏ lỡ thời cơ này, có lẽ họ sẽ không bao giờ có lại một cơ hội để giết Trauka.
“Tôi sẽ triển khai toàn bộ quân đội. Sariel, xin hãy liên lạc với các sứ giả đang đi công tác và cho họ biết điểm đến của chúng ta.”
Ngày hôm nay, hầu hết các thành viên Vượt hạng vũ trang Hội đã chết 2 lần và bị cưỡng chế đăng xuất. Thế nhưng, có hơn 100 người sống sót. Từng người bọn họ đều là giỏi nhất. Nấm mồ của Các vị thần - chở những thành viên ưu tú này và các thành viên tòa tháp lẫn các sứ giả - đã khởi hành.
***
Vùng đất đã đi vào lịch sử.
Lịch sử - đã được tích lũy trước cả khi loài người ra đời - vượt xa tầm hiểu biết cùng trí tưởng tượng của một cá nhân. Điều này cũng đúng với sa mạc Reidan. Từ khi nó còn chưa phải là sa mạc cho tới giờ, vô số sinh vật đã được sinh ra tại đây và đối mặt hồi kết chung là cái chết.
Giờ đây, dòng dõi thuần khiết nhất trên thế giới đã biểu thị lịch sử được chất chứa trong từng hạt cát của sa mạc. Bụi vàng tràn ngập bầu trời dường như đã chuyển sang màu đỏ và tuôn ra.
[Kuock...?!]
Máu đổ xuống đã dập tắt những ngọn lửa xung quanh và đập vào vảy của Trauka. Sức tàn phá rất đáng kể. Nội tạng của ông ta đã tổn thương do để lọt đòn cuối cùng của Hayate và giờ thì ông ta cảm thấy chúng đang vặn vẹo.
Tình hình của Biban không khác là bao. Ông ấy đã gần như gục xuống.
“Nếu ngươi cố tình kéo ta vào cuộc chiến—”
Biban lạnh sống lưng lúc ông ấy nghiến răng.
“Ta sẽ coi ngươi là một kẻ xấu chứ không phải bạn của chồng yêu.”
Phẩm giá của một nữ hoàng—giọng nói cao quý ấy mang lại cảm giác áp bức vô cùng. Biban nhận ra danh tính của kẻ đã tới bên cạnh mình và chỉ nói lên sự thật.
“Ta thề trên thanh kiếm của mình, ta không cố ý.”
Việc Trauka đâm vào sa mạc Reidan hoàn toàn là trùng hợp ngẫu nhiên. Có lẽ bản thân Trauka không có ý đó. Không đời nào ông ta không biết thứ gì đang nằm dưới lòng đất ở đây.
“Đó là sự thật.”
Một phụ nữ tiến về phía trước trong khi cẩn thận vuốt ve chiếc bụng thon thả của mình. Cô là một trong số ít các Bậc chí tôn trên bề mặt. Từ khi sinh ra, cô đã trị vì với tư cách đỉnh cao của loài ma cà rồng. Sau cùng, cô đã nuốt ngược cội nguồn của mình, thủy tổ Beriache. Chẳng phải ai khác ngoài Marie Rose.
‘Ta chắc chắn rằng một lượng lớn quyền năng của Beriache đã bị mất, nhưng cô ta vẫn mạnh tới mức này sao?’
Quyền năng của thủy tổ - bị Marie Rose hấp thụ - không phải vĩnh viễn. Quyền năng trong máu hẳn đã tan vào máu của Marie Rose và trở thành một, nhưng pháp lực cũng sẽ bị phân tán nhiều lần theo hơi thở của cô.
Ấy vậy mà, Biban vẫn rùng mình. Cùng là Chí tôn mà sao khác quá...
Marie Rose có một linh khí hùng mạnh gần giống một Cổ Long.
Trauka cũng nhận ra điều đó. Ông ta tự động nghĩ rằng mình đã gặp phải một kẻ thù quá sức trong trạng thái hiện tại. Ông ta không cảm thấy chút kiêu hãnh hay xấu hổ gì cả.
[Kẻ thống trị của loài ma cà rồng. Ta không có ý định làm phiền đến giấc ngủ của ngươi. Ta sẽ rút lui.]
“Gã này...” Biban nhíu mày ngạc nhiên trước những lời không ngờ của Trauka. Sẽ ngượng nghịu lắm nếu Marie Rose rời đi vào lúc này.
“Ngươi làm vậy mỗi lần ta gặp ngươi.”
Soạt, soạt.
Trái với quan ngại của Biban, nhịp độ của Marie Rose không dừng lại. Mỗi lần bước chân nhỏ bé của cô khắc vào sa mạc, những ngọn lửa xung quanh cô lại lắng xuống, tạo thành một vũng máu đỏ hơn cả lửa.
“Nếu lần nào ngươi cũng xin lỗi và bỏ chạy, tại sao còn nổi xung lên?”
[......?]
Trauka không tin vào tai mình.
Giọng điệu của Marie Rose và nội dung lời nói của cô thật sửng sốt đối với ông ta. “Nếu ngươi định làm thế thì từ đầu đừng có gây tội.”
[Lời nói và hành động của ngươi khá là chướng tai gai mắt đấy.]
Ông ta đang cố gắng nói chuyện một cách lịch sự tùy theo hoàn cảnh. Ý nghĩa trong lời nói của Trauka rất rõ ràng.
Đừng có nói như thế với Hỏa Long Trauka vĩ đại.
Marie Rose thậm chí còn không trước mắt.
“Ta cũng vậy thôi.”
Kẻ thống trị của loài ma cà rồng—Trauka dùng danh hiệu này để tỏ ra lịch sự. Nếu ông ta gọi con quái vật này - kẻ đã ăn ngấu nghiến mẹ mình - là ‘con gái của Beriache’, cô ta sẽ cào cấu ông ta. Ông ta quá thiển cận mất rồi. Lẽ ra ông ta nên gọi Marie Rose là ‘vợ của Grid’.
“Ta thà chết còn hơn lần nào cũng phải sống khốn khổ.”
Vũng máu được tạo ra trên khắp sa mạc đã tràn vào thành các ao hồ, sông suối, và đại dương. Mùi máu tanh khủng khiếp khiến Biban phải cảm thấy chóng mặt.
[Đó là trạng thái rút hết máu đã thấm sâu vào lòng đất...]
Trauka nắm được trình độ của Marie Rose và đưa ra một quyết định.
[...Ta không thể để ngươi được sống.]
Thịch!
Giây phút này, các sinh vật trên khắp lục địa cảm thấy nhịp đập của những vì sao.
Con rồng lớn nhất và hung dữ nhất—đó là hậu quả khi trái tim của Hỏa Long Trauka đập thình thịch. Tiếng tim đập của ông ta lan khắp lục địa và người ta đã nhầm nó với âm thanh của những vì sao.
[Ngày hôm nay, ngươi sẽ tan thành tro bởi Khí huyết của ta.]
Long Ngôn đã khắc vào không gian.
Một biển máu bắt đầu sôi sùng sục.