Chương 1916
Lục địa phía Đông, phía trước một kẽ hở không gian.
Nevartan đang đối đầu với Võ Thần Xi Vưu nhưng ông ta không hề cảm thấy lo âu hay bồn chồn. Đó là bởi ông ta là một Cổ Long. Raiders đang ở cạnh ông ta còn Trauka thì sắp tới. Đây là một sức mạnh có khả năng loại bỏ Xi Vưu mà không gặp biến số nào và để xác định các ý đồ của Thần Trời đang tồn tại phía bên kia kẽ hở.
Leng keng.
“Hôm nay sẽ là ngày cuối cùng của ta.”
Bản thân Xi Vưu đang quan sát số phận của chính mình. Tiếng cười nhạt nhòa thấm qua những tiếng chuông vang lên lặng lẽ. Tên Võ Thần điên rồ này - kẻ đã chặn đường - đang mơ về sự tuyệt diệt giản đơn. Giờ thì anh ta hiển nhiên là đang hạnh phúc. Anh ta ngóng đợi Trauka tới đây hơn bất kỳ ai.
“......?”
[......!]
Khi mà sự im lặng khó chịu đang ngày càng sâu sắc...
Các Bậc chí tôn - lặng lẽ đối mặt nhau - đồng thời cảm nhận được điều gì đó kỳ lạ. Họ có thể cảm thấy nhiệt độ của khí quyển đang tăng nhanh. Sức nóng do Trauka tỏa ra thậm chí còn ảnh hưởng đến cả Lục địa phía Đông xa xôi.
[Hả?]
Kể từ khi kết thúc Kỷ nguyên Quên lãng, tộc rồng đã nhận ra bổn phận của mình. Họ không còn săn lùng nhau nữa. Tức là không cần phải nỗ lực nhiều để trải rộng giác quan của họ khắp thế giới trong trường hợp nguy hiểm có thể xảy ra. Thế nên, các Cổ Long không thể hiểu được hoàn cảnh của Trauka. Họ không thể tìm ra kẻ nào đang dồn ông ta vào một góc.
[Ta đoán là ta cần phải giúp đỡ trước.]
Khoảnh khắc Raiders quyết định nhanh chóng và sắp rời đi...
“Ngươi sẽ phải giết ta nếu ngươi muốn đi.”
Trước khi họ kịp nhận ra, Xi Vưu đã tiếp cận và chặn đường Raiders. Có lẽ họ được tự do tới khi họ muốn, nhưng lúc đi thì không. Không có sự ép buộc nào, nhưng Raiders đã đáp lại một cách bình tĩnh.
[Hãy để ta đi. Nếu ta đưa Trauka trở lại an toàn, điều đó sẽ làm tăng khả năng tuyệt diệt của ngươi.]
Có lý đó chứ. Theo quan điểm của Xi Vưu - kẻ chỉ muốn chết, cùng lúc đánh nhau với 3 Cổ Long thì mới là lý tưởng.
Suy cho cùng, Trauka đã có tiểu sử đi săn các vị thần trên trời. Ông ta là kẻ được chứng minh rõ ràng nhất trong số các Cổ Long và có đủ những tư cách để làm một Kẻ giết Thần. Ngạc nhiên thay, lời nói kia không thuyết phục được Xi Vưu.
“Nếu các ngươi không trở lại thì sao?” Xi Vưu chớp mắt và nói nhảm. Thoạt nhìn, anh ta có vẻ ngây thơ. Đó là một thái độ cực kỳ cuồng tín.
Nevartan nhíu mày với vẻ ghê tởm.
[Ngươi nghĩ bọn ta sẽ bỏ chạy vì bọn ta sợ ngươi à?]
“Không phải thế. Ta chỉ lo các ngươi sẽ rơi vào một tình huống không thể quay lại.”
[Ngươi nghĩ bọn ta sẽ thua trận sao?]
“Chuyện đó là bất khả thi. Tuy nhiên, không có gì đảm bảo Trauka sẽ được giải cứu trong tình trạng nguyên vẹn, đúng không? Nếu các ngươi mặc kệ ta và đợi Trauka hồi phục, ta sẽ lại phải chờ đợi các ngươi lần nữa.”
Leng keng.
“Ta mệt mỏi vì chờ đợi rồi...”
Kỷ nguyên Quên lãng đã tới sau khi Rebecca - Nữ thần Ánh sáng - phong ấn một phần quyền năng của Rồng Phản quang. Điều này đã mang tới những ngày tháng địa ngục cho Xi Vưu. Là vì Nữ thần đã dùng quyền hạn của chính mình để thiết lập quy tắc ‘niêm phong ký ức có thể chưa hoàn thiện, vậy nên không được khiêu khích tộc rồng’.
Xi Vưu nằm trong điều cấm kỵ và đã bị ép buộc chỉ có thể đứng nhìn các Cổ Long hùng mạnh. Theo bản năng, Các Cổ Long cũng né tránh anh ta. Những năm tháng họ không thể săn lùng lẫn nhau đã quá dài để có thể đếm nổi. Xi Vưu không muốn phải trải qua điều đó một lần nữa.
“Tóm lại là—”
Xi Vưu lôi vũ khí ra và cầm nó. Đó là một vũ khí có hình dạng như một thanh thép. Anh ta đập vỡ vảy của Nevartan mỗi lần anh ta vung nó.
“Hai kẻ các ngươi nên gắng sức hơn. Miễn là các ngươi không mất cảnh giác, hai kẻ các ngươi có cơ hội chiến thắng còn gì?”
Vũ khí của Xi Vưu chưa gì đã bổ xuống như sét đánh. Raiders đã hoàn toàn hồi phục vết thương do Hayate gây ra. Lớp vảy của ông ta được đan chặt vào nhau, nhưng Xi Vưu đã chấp nhận thử thách không do dự.
“Tóm lại là, hai kẻ các ngươi nên gắng sức hơn. Miễn là các ngươi không mất cảnh giác, hai kẻ các ngươi có cơ hội chiến thắng còn gì?”
Ngay trước khi vũ khí của Xi Vưu va chạm với lớp vảy vàng, Xi Vưu đã lùi lại vài bước, cất vũ khí của mình đi, và lại rút nó ra. Rồi anh ta vung nó lần nữa.
“Tóm lại là, hai kẻ các ngươi nên gắng sức hơn. Miễn là các ngươi không mất cảnh giác, hai kẻ các ngươi có cơ hội chiến thắng còn gì?”
Điều tương tự cứ lặp đi lặp lại. Chỉ có thời gian của Xi Vưu là đang đi lùi. Xi Vưu đã mắc kẹt trong thời gian tua ngược và chỉ không ngừng lặp lại 1 giây cuối cùng.
[...Chỉ có 1 giây thôi sao?]
Mắt Raiders căng ra. Vốn dĩ, quyền năng của ông ta có thể quay ngược thời gian của mục tiêu lên đến 1 ngày. Có một số hạn chế, như là tiền đề rằng mục tiêu phải còn sống. Nhưng bất luận thế nào, ngay cả thời gian của Người giết Rồng cũng bị quay ngược 3 phút bất chấp có là kẻ thù tối thượng của họ.
Tuy nhiên, thời gian của Xi Vưu bị giới hạn chỉ quay ngược đúng 1 giây. Ngay cả khi thời gian của một Cổ Long bị tua ngược, nó cũng chả tới mức này.
“Miễn là các ngươi không mất cảnh giác, hai kẻ các ngươi có cơ hội chiến thắng còn gì?”
“Không mất cảnh giác, hai kẻ các ngươi có cơ hội chiến thắng còn gì?”
“Hai kẻ các ngươi có cơ hội chiến thắng còn gì?”
Chu kỳ cũng càng lúc càng ngắn hơn. Trước khi ông ta kịp nhận ra, quyền năng của Raiders chỉ còn có thể quay ngược 0,3 giây thời gian của Xi Vưu. Càng nhiều lần sử dụng quyền năng của mình, biểu cảm của Raiders càng trở nên khó chịu.
[Tên khốn quái dị này đang kháng cự trong thời gian thực à?]
Nevartan tặc lưỡi và không thể đứng yên lâu hơn được nữa.
Trong quãng thời gian bị lệch—
Baaang!
Xi Vưu đã không phản ứng được với đòn tấn công của Nevartan. Ngực anh ta bị xé toạc bởi những móng vuốt khổng lồ và eo anh ta bị cái đuôi uốn cong như cây roi đập vào. Đồng thời, Raiders giải trừ quyền năng của mình. Ông ta sử dụng kỹ năng Chớp mắt để thay đổi vị trí. Một khi thời gian không bị tua ngược nữa, Xi Vưu đã đối mặt với một tình thế không thể hiểu nổi.
Đòn tấn công của anh ta không chỉ trượt mục tiêu, mà anh ta còn để lọt một đòn phản công rồi bị thương. Đó là một đòn tấn công anh ta để lọt mà không nhận thức được nó.
“...Thật tuyệt vời.” Nụ cười khát máu của Xi Vưu càng thêm sâu đậm. Ngay cả khi đối mặt với tổn hại khó hiểu mà Võ Thần lẽ ra không phải gánh chịu, anh ta vẫn không rụt mình hay cảm thấy cẩn trọng. Anh ta chỉ vui mừng một cách thuần khiết. “Đúng như mong đợi, ta cần các ngươi.”
***
“Ta đoán hôm nay hắn sẽ lại không tới đâu~”
Hắc Bạch tỷ muội không có lựa chọn nào ngoài thừa nhận. Khái niệm thời gian chẳng là gì đối với những sinh vật sinh ra đã là Bậc chí tôn. Chỉ khi đó thì thái độ của tổng lãnh thiên sứ Raphael mới có lý. Hắn đã lãng phí hàng tháng trời để đợi con mồi rồi, nhưng ngoài 2 ngày đầu tiên ra, Raphael chẳng cảm thấy lo âu chút nào.
“Đất thánh của Grid kết thúc ở điểm mà chúng ta thấy hôm qua, đúng chứ? Hôm nay chúng ta đi tham quan dòng sông luân hồi đi nhỉ?”
“...Hắc Kỵ sĩ Eligos lại không nhận ra được ngươi à?”
Raphael chất vấn, “Hắn phát hiện ra bằng cách nào đây? Các ngươi đã nhiều lần chứng kiến phép ngụy trang của ta hoàn hảo ra sao rồi còn gì?”
“Nhưng dòng sông luân hồi là khu vực trung tâm nhất trong Vượt hạng vũ trang Giới...”
“Ai dà, chả sao hết. Sẽ không có rắc rối lớn trừ khi có ai đó trình báo ta.”
Hắc Bạch tỷ muội đã mất đi người thương của họ vì Baal và lũ ác quỷ. Họ đã trở thành các đại quỷ để có được sự trả thù hoàn hảo và cuộc chiến trả thù của họ hiện đang diễn ra. Ngay cả khi Grid đã giết Baal, một lượng nhỏ ác quỷ - gồm cả Rose - vẫn còn sống.
Mục tiêu của 2 chị em là tìm và giết hết bọn chúng.
Các vị thần trên trời - những kẻ nhìn ngắm ác quỷ hoành hành - cũng không thoát khỏi cơn thịnh nộ của họ. Do đó, nhiệm vụ trước mắt của 2 chị em là gây rối Raphael sao cho hẳn hoi.
Tổng lãnh thiên sứ Raphael - kẻ đã vì lý do nào đó mà tới địa ngục với mục đích săn lùng Jishuka—để ngăn Raphael đạt được mục đích của hắn, 2 chị em sẽ đứng quan sát từ bên cạnh và can thiệp vào thời điểm quan trọng.
‘Mình sẽ không trình báo hắn... Mình không thể để một con quái vật như thế này chạy loạn được.’
Đúng, đó hẳn phải là một thời khắc quan trọng để họ bước lên. Một Bậc chí tôn là kẻ mà tới cả một xe tải chở đầy huyền thoại lẫn thượng nhân cũng không thể đánh lại. Họ đâu đủ ngu để hành động cẩu thả chống lại Raphael - kẻ ở cùng thứ hạng với Baal.
2 chị em nói, “Ngươi nói phải.”
“Haha, thật tốt khi các ngươi nhanh trí. Đó là lý do mà các ngươi còn sống.”
2 chị em dẫn đầu sau khi đã phần nào xoa dịu hắn. Rồi Raphael đi theo họ một cách ung dung. Hắn coi 2 chị em chẳng hơn gì một hướng dẫn viên du lịch của địa ngục.
“Nếu Asgard là miền cực lạc dành cho các vị thần, thì địa ngục là miền cực lạc dành cho những kẻ đã chết. Mỗi lần ta thấy các linh hồn vui đùa mà không chút bận tâm, chẳng còn cách nào để diễn tả nó ngoài miền cực lại, đúng chứ? Thoạt nhìn, ta có thể hiểu Yatan đã cảm thấy thế nào khi ông ta tạo ra thế giới này. Ta tự hỏi liệu có cần thiết phải đi xa đến thế vì lợi ích của những sinh vật tầm thường hay không.”
Raphael cứ nói lan man mãi như một con chó con muốn ị.
Môi trường xa lạ của địa ngục dường như thu hút sự chú ý của các tổng lãnh thiên sứ theo nhiều cách.
“Ta chắc chắn Baal hẳn là đã bắt đầu có những câu hỏi như vậy và phản đối Yatan, nhỉ? Thật đáng tiếc là linh hồn hắn đã bị phá hủy. Sẽ khá là vui khi thấy sự oán hận của hắn lúc hắn nhìn địa ngục đã bị thanh tẩy. Ah... Các ngươi tức hả? Phải rồi. Nghĩ lại thì, địa ngục thành ra thế này hoàn toàn là vì Grid. Grid chắc hẳn cũng là kẻ thù của các ngươi.”
Hôm nào quá trình cũng diễn ra tương tự.
Hắc Bạch tỷ muội khám phá mọi ngóc ngách của địa ngục cùng với Raphael. Họ đại khái đáp lại lời huyên thuyên của Raphael bằng những nụ cười tươi rói trên gương mặt xinh đẹp của mình. Họ đã tiêu hao rất nhiều năng lượng tinh thần để cố gắng không mắc sai lầm nào, nhưng phần thưởng thì lại thật ngọt ngào.
[Quỷ lực của bạn đã vĩnh viễn tăng 2.]
[Ý chí của bạn đã vĩnh viễn tăng 1.]
Thần tính của tổng lãnh thiên sứ có một hiệu ứng tinh vi ngay cả khi nó được che giấu kỹ lưỡng. Nó phân tán năng lượng không thể phát hiện được, gây sát thương liên tục cho các ác quỷ đối diện. 2 chị em đã được bồi thường hợp lý mỗi lần họ chịu đựng sát thương nhiều hơn một khoảng thời gian nhất định.
Cảm giác như một bao cát dạng tăng trưởng phát triển trong khi bị đánh vậy. Tuy khó chịu đấy nhưng phần thưởng thì rất ngọt ngào. Sự cường hóa của các chỉ số đặc biệt - liên quan trực tiếp tới địa vị ác quỷ của họ - cho phép họ phát triển nhanh chóng. Thay vào đó, cấp độ của họ trì trệ do có ít cơ hội đi săn hơn, nhưng ngay cả điều đó cũng là một lợi thế.
Tốc độ của họ giữ nguyên nhưng chỉ số thì tăng đều đặn ư? Cứ như là trở nên mạnh hơn trong khi vẫn có chỗ để tăng trưởng vậy.
“Hửm...?”
Dòng sông luân hồi—các linh hồn - đang sống hạnh phúc trong địa ngục thanh bình - đã bị bản năng nào đó chèo lái và đặt chân lên nó.
Raphael vẫn đang quan sát những linh hồn đã quên đi kiếp trước và chuẩn bị luân hồi. Rồi hắn làm một vẻ mặt kỳ lạ và chợt nghiêng đầu. Hắn đang nhìn một linh hồn đang lội ngược dòng dọc theo rìa sông.
“Linh hồn kia rất đặc biệt đấy nhỉ?”
Raphael tỏ ra quan tâm đến linh hồn mang hình dạng một chàng trai trẻ tóc vàng óng.
Hồi còn sống anh ta là một hoàng tử chăng? Phong thái sang trọng cùng ánh mắt khác biệt của anh ta rất đáng chú ý.
“Hẳn rồi. Anh ta là hoàng thân à?”
Raphael phê phán 2 chị em. “Hắn đặc biệt vì hắn là vua à? Các ngươi nói cứ như con người vậy. Dòng dõi con người thì có thể đặc biệt đến mức nào chứ?”
Hắc Bạch tỷ muội đáp lại Raphael bất kể chủ đề hắn gợi lên là gì. Đó là để làm hài lòng Raphael. Lần này thì họ quá thiển cận mất rồi. Họ đã phản ứng không đúng và vấp phải sự nghi ngờ.
Raphael trừng mắt nhìn 2 chị em căng thẳng trước khi sớm mỉm cười.
“Nghĩ lại mới thấy, dòng dõi con người quan trọng đối với ác quỷ. Lý tưởng nhất thì để các ngươi hoạt động được trên bề mặt, các ngươi có thể trở thành ký sinh trùng thông qua những khế ước với con người. Phải chứ?”
“Đ-Đúng thế. Mục tiêu càng mạnh thì càng thoải mái...”
“Không ngoài mong đợi. Tuy nhiên, lý do ta nói linh hồn này đặc biệt là bởi quyền năng mà nó chứa đựng. Ta không muốn diễn đạt theo cách này vì đó là một con người, nhưng nó gần như là sự cao quý... Ta chưa từng thấy thứ gì giống hắn kể từ khi đến đây.”
“......”
2 chị em chỉ thấy bối rối. Họ không thể nhận dạng được quyền năng tiềm ẩn trong linh hồn chút nào hết. Dựa trên những gì họ có thể thấy, linh hồn của chàng trai trẻ tóc vàng chả khác gì những linh hồn khác.
“Hãy đuổi theo hắn ta.”
Bất chấp cảm nghĩ của 2 chị em, Raphael đã bắt đầu truy đuổi linh hồn của chàng trai trẻ.
Đó là trong khi ngân nga như thể Raphael đang thích thú.
Cùng thời điểm ấy, trước thang máy địa ngục..
“Đừng lãng phí thời gian. Nhanh chân lên coi,” Seuron - Kẻ săn đuổi Linh hồn vừa mới tới địa ngục - đã thúc giục Hiệp sĩ. Ấn tượng mà Seuron tỏa ra rất khác so với hồi xưa. Cặp răng nanh sắc nhọn, đôi mắt đỏ, và làn da nhợt nhạt dường như đã bị tẩy trắng của anh ta đều cho thấy anh ta không còn là con người nữa.
Hiệp sĩ ngạc nhiên trước tình huống này. Kẻ săn đuổi Linh hồn nổi tiếng là người đặc biệt kiêu ngạo giữa những người chơi xếp hạng cấp cao. Anh ta thậm chí còn có quan hệ xấu với Vượt hạng vũ trang Hội. Thế thì Katz đã thuyết phục anh ta bằng cách nào vậy?
Câu hỏi đã được giải đáp nhanh đến không ngờ. Seuron đã tự tiết lộ nó. “Tôi phải thành công trong nhiệm vụ này để thành lập một gia tộc...”
Đối với loài ma cà rồng, một gia tộc nghĩa là một huyết gia. Có một huyết gia đồng nghĩa với việc trở thành đấng sáng lập của một huyết gia mới. Dòng dõi của đấng sáng lập sẽ trở nên cao quý hơn khi số lượng họ hàng máu mủ tăng lên và họ càng mạnh hơn.
“Ah...” Hiệp sĩ nhớ lại địa vị của Katz trong chủng loài ma cà rồng. Anh ta có thể tự tin rằng Seuron sẽ không bao giờ phản bội mình.