Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1925: Chương 1919

Chương 1919

Rón ra rón rén.

Một vật hình tròn có màu xanh lam đang lén lút di chuyển. Vẻ ngoài bóng bẩy và mềm mại khiến người ta muốn cưng nựng nó.

Đó chẳng phải thứ gì khác ngoài cái đầu của kỵ sĩ số một của đế chế. Cô ấy tiếp tục nằm xuống và bò về phía trước. Vài sợi tóc duỗi ra như ăng-ten và rung rinh như một máy dò đang phát hiện ra kẻ thù. Dĩ nhiên, không có tác dụng thực tiễn nào cả.

“Em đang đi đâu thế?”

“Hứp...”

Cô ấy thậm chí còn cởi giày để không tạo ra tiếng bước chân.

Cuộc đào tẩu bí mật của Mercedes sau cùng cũng đã bị phát hiện. Có quá nhiều biến số. Cô không bao giờ nghĩ rằng chính Hoàng hậu sẽ ngồi trước cửa...

“Đ-Đi, dạo, một chút ạ...”

“Giữa đêm sao?”

Irene từ từ đóng cuốn sách mình đang đọc và mỉm cười. Đó là nụ cười dịu dàng thường nhật của cô nhưng lại khiến Mercedes lạnh sống lưng. Là do Cái nhìn Tinh tường. Đôi mắt của Irene không hề cười.

“Còn gì nữa đây, em đang đeo thanh kiếm của mình kìa.”

“C-Cái đó...”

Mercedes - đang vật lộn với cái đầu cứng ngắc của mình - sớm nhắm mắt lại và la lên.

“Xin hãy cho phép em đi! Đó là một cuộc chiến với một Cổ Long...! Nói sự trỗi dậy hay sụp đổ của Đế chế đang lâm nguy không phải là quá lời đâu ạ!”

Mercedes là một hiệp sĩ kiêm sứ giả trung thành với Grid. Bảo vệ Grid và Đế chế mà anh ấy đã gây dựng nên là kim chỉ nam của cô. Giờ đây, khi tất cả những người khác đang đấu tranh vì Đế chế, cô không thể nằm một mình trên giường và đếm sao ngoài cửa sổ được.

“Em cũng phải chiến đấu! Các đồng nghiệp cần em!” Mercedes la lên từ góc nhìn của một sinh sĩ. Đôi mắt cô tuyệt vọng và giọng của cô ồn ào. Cô nói rõ rằng mình không còn có thể nhượng bộ được nữa.

“Mẹ à...” Giọng nói thận trọng của Lord cất lên từ ngoài cửa. Cậu ấy dường như đang cố gắng thuyết phục Irene. Ngay cả khi ở ngoài cửa, cậu ấy vẫn được truyền cảm hứng bởi niềm tin trong tiếng kêu của Mercedes.

Tuy nhiên, Irene không hề chớp mắt cho dù đứng đối mặt với Mercedes. “Chị hoàn toàn nhận thức được sức mạnh của em. Nếu em tham chiến, tỉ lệ thắng chắc chắn sẽ tăng lên.”

Gương mặt Mercedes - đã tái nhợt vì bị khóa trong phòng mình vài ngày - trở nên đỏ tươi. Đó là một sự mong đợi vô ích..

“Ngay bây giờ, em đang mang trong mình đứa con của Bệ Hạ. Em có lẽ sẽ không chết sớm, nhưng đứa trẻ trong bụng em thì khác. Ít nhất là vào lúc này, em không nên hành động với tư cách hiệp sĩ của Bệ Hạ, mà là với nhận thức mình là mẹ của đứa con của Bệ Hạ, đúng chứ?”

“Ưgh...”

Irene - đã cẩn thận để không tạo gánh nặng cho Mercedes - lần đầu tiên nhắc đến đứa con của cô. Một logic bất khả chiến bại đã ra lò.

Thế nhưng, Mercedes cũng cố chấp. “C-Có thể em đang tự phụ, nhưng... nếu đội chế ngự bị Cổ Long đánh bại và cơn giận của ông ta lan tới tận thủ phủ... em sẽ mất tất cả mọi thứ, không chỉ đứa trẻ trong bụng mình.”

“Đừng lo. Nếu tình huống như vậy xảy ra, hoàng tử và các binh sĩ của Đế chế sẽ trở thành lá chắn của em.” Đó là một câu trả lời nhấn mạnh. Lời tuyên bố trái quy ước của Irene rằng cô sẽ hy sinh ngay cả thái tử đã khiến Mercedes bị sốc.

“Chuyện này...! Điện Hạ sao có thể làm lá chắn của em được?!”

“Bổn phận của chúng ta là bảo vệ gia đình mình.”

“......!”

Gia đình—nó là một cụm từ nổi bật đối với Mercedes - người đã bị chính cha mẹ ruột ruồng bỏ.

Mercedes không nói nên lời vì xấu hổ. Irene đứng lên và ôm lấy cô ấy một cách ấm áp. “Bổn phận của em là bảo vệ đứa con của Bệ Hạ còn bổn phận của chị là dẫn dắt em.”

“...Vâng.” Cuối cùng, Mercedes buộc phải hạ thanh kiếm trong tay mình xuống. Trên thực tế, cô cũng biết điều đó. Khoảnh khắc cô bước vào trận chiến chống lại một Cổ Long, đứa trẻ trong bụng cô sẽ khó lòng sống sót. Có lẽ cô sẽ chỉ gây rắc rối cho những đồng nghiệp khác của mình. Các đồng nghiệp của cô cũng sẽ lo lắng cho đứa con của Grid.

“Em hiểu rồi...” Mercedes nhắm tịt mắt lại và gật đầu. Cô đã thay đổi rất nhiều theo năm tháng. Cô sắp kìm nén tính khí bạo lực của mình và bình tĩnh suy nghĩ.

“Được rồi, Mercedes. Điều mà em phải học từ bây giờ là sự tin tưởng và kiên nhẫn. Đôi khi, em phải tin tưởng vào người khác thay vì chỉ riêng bản thân. Nó sẽ được đền đáp một cách đáng ngạc nhiên đấy.”

Cũng giống như chị đã luôn tin tưởng và chờ đợi.

Vẻ mặt của Irene - lúc cô thì thầm điều này - đã trở lại vẻ dịu dàng thường thấy. Do đó, Mercedes cũng đã mỉm cười.

***

Hỏa Long Trauka—ông ta to hơn bất kỳ con rồng nào khác. Ông ta không ngừng tuôn ra một luồng nhiệt thiêu cháy mọi thứ. Ông ta đáng được tự xưng là mạnh nhất.

Trauka chưa từng nghi ngờ bản thân. Khái niệm cái chết xa lạ đối với ông ta - kẻ được định sẵn là sẽ ngự trị mãi mãi tại nơi cao nhất.

Thế thì tại sao? Cái chết dường như đang cận kề.

[Grrưư...]

Mỗi lần thở, thứ chảy ra khỏi miệng với mũi của ông ta không phải lửa, mà là máu. Pháp lực của ông ta vẫn vô hạn, nhưng nó không tuần hoàn như ý của ông ta.

Thị lực của ông ta lờ mờ. Tất cả các giác quan của ông ta đều trở nên đờ đẫn. Có những kẻ xuất hiện như đàn chuột rồi đâm ông ta, và ông ta đã để cho vài đòn tấn công đánh trúng mình. Ông ta vung đuôi để giết lũ sâu bọ đang đến từ mọi hướng, nhưng bằng cách nào đó mà trông chúng vẫn ổn. Khó mà hiểu ra được lý do.

Con thằn lằn kiêu ngạo. Ngày hôm nay là dấu chấm hết của ngươi.

Zeratul—phiên bản mô phỏng của Võ Thần đang gào thét. Lão ta đang chiến đấu cùng con người như một con bọ.

Loài người—lũ sinh vật phù du chỉ sống vài thập kỷ...

Chúng có hiểu khái niệm vĩnh hằng không?

Hôm nay, Trauka đã lại bắn các Khí huyết vào những con người trông hết sức nhỏ bé và tầm thường. Chẳng mấy chốc, biển lửa sẽ bao trùm sa mạc. Ông ta sẽ tiêu tất cả lũ khốn phù du này.

[.....]

Cứ như giấc mơ vậy. Xung quanh im lặng thay vì trở thành một biển lửa.

Ông ta thấy Khí huyết mình vừa bắn ra bị chẻ làm đôi và tiêu tan. Nó rất kỳ quái...

Trauka nghiêng đầu và nhìn gã đàn ông trong bộ đạo bào tối màu. Có tính chất tâm linh trong thanh kiếm hắn đang dùng. Đó là năng lượng có nguồn gốc khác thường. Nó cho thấy sự bí ẩn của việc cắt xuyên qua các nguyên tố, nói cách khác, các thành phần cấu thành nên vật chất. Dù có là pháp lực, lửa, hay bất kỳ thứ gì khác, nó nhất định sẽ bị cắt.

[Ngươi đã hạ gục Tinh linh Vương hệ Gió sao...?]

Trauka tự hỏi.

Nói mới nhớ, gã kia cũng có mái tóc màu đen.

[...Grid.]

Trauka bỗng trở nên tức giận.

Kẻ đã lấy đi cánh tay của ông ta. Grid hẳn đã chấp nhận sự ưu ái của ông ta. Rốt cuộc, hắn đã khôi phục được Rồng Phản quang và kết thúc Kỷ nguyên Quên lãng. Hắn là một ân nhân. Hắn xứng đáng là người bạn đồng hành suốt đời.

...Nhưng hắn đã phản bội họ. Hắn trang bị cho thuộc hạ của mình bằng những chiến cụ được làm bằng vật liệu Trauka và tạo ra một đội quân gan lì. Các Bậc chí tôn cùng thượng nhân chói lọi đã tấn công Trauka không mệt mỏi trong 2 ngày.

[Tại sao...?]

Tại sao?

Tại sao các ngươi chống lại bọn ta?

Những kẻ đến từ một chiều không gian cao hơn—Grid rất có thể là một sự sống đã hạ phàm từ cùng chiều không gian với Ngoại Thần. Mọi thứ Grid trải qua ở đây chẳng hơn gì một trò tiêu khiển tầm thường. Nói cho đơn giản thì, thế giới này là sân chơi của hắn. Chả có lý do gì để giả vờ làm vệ thần của sân chơi.

[...Không, có lẽ chính là vì điều đó.]

Ánh sáng cận tử của ông ta—phải tới khi Trauka bị dồn vào chân tường, ông ta mới nhận ra. Từ góc nhìn của Grid, những sinh vật phù du và các Cổ Long đều tầm thường như nhau. Sau chót, đây chỉ là một sân chơi.

[Khưkhư.]

Cuối cùng, Trauka đang cười cợt đã dị dung thành hình người. Đó không phải một hành động tự hạ giá trị bản thân nhắm tới việc hạ địa vị của ông ta xuống ngang hàng với những sinh vật phù du đó.

Ông ta là một Cổ Long. Ông ta truy cầu sự hoàn hảo ngay cả giữa cơn khủng hoảng mà ông ta đang trải qua lần đầu tiên trong đời. Do đó, ông ta buông bỏ cơ thể khổng lồ của mình.

Đó là vấn đề hiệu quả. Nếu ông ta vận hành cơ thể mình - to hơn cả một ngọn núi lớn - khi các giác quan của ông ta đờ đẫn, ông ta sẽ chỉ trông như một con rùa uể oải và chậm chạp trong mắt kẻ thù. Thế nên, ông ta đã đưa bản thân tới cùng tầm mắt. Bằng cách nén cơ bắp và pháp lực, ông ta đã ngăn chặn việc xả thải sức lực. Một số phần tốc độ đã mất của ông ta đã được phục hồi.

“Các ngươi dám coi ta như một món đồ chơi sao?”

Trauka đấm vào mặt gã đàn ông đang gây tiếng vo ve và hoành hành như Marie Rose. Rồi ông ta vung thanh kiếm như cây trường thương của mình. Một kiếm năng dài hàng trăm mét đã bay sang một bên và tàn sát các pháp sư đang ẩn náu bằng cách dùng cảnh quan giả được vẽ bởi một cây bút lông.

“Ớ...?”

Sau Katz thì là đội quân pháp sư - gồm cả Laella, Zednos, và Euphemina - tan thành tro hoặc mất khả năng chiến đấu. Mọi người không thể hiểu được tình hình trong giây lát. Sự cố xảy ra trong thời gian ngắn đến mức khiến họ bị choáng.

“Ái dà.”

“......?!”

Euphemina chưa gì đã mất trí. Rồi cô ngước lên khi nghe tiếng rên rỉ của ai đó và thấy lưng của Thánh Kiếm tiền nhiệm, Muller. Cả 2 cánh tay đều đã biến mất khỏi vai của ông ấy.

“M-Muller?”

“Đừng lo cho ta và hãy chăm sóc bản thân đi. Hỏa lực của cô là điều quan trọng nhất.”

Đó là lý do Trauka nhắm vào cô và là lý do Muller bảo vệ cô. Đòn tấn công bất ngờ đã khiến ông ấy mất cả 2 cánh tay, nhưng ông ấy mừng vì đã cứu được cô.

Lần này, Trauka trực tiếp nhảy lên. Một lần nữa, ông ta không ngừng nhắm vào Euphemina. Rồi một cú đá nhanh như chớp hạ xuống sườn của Trauka.

Vị thần tóc trắng với thân trên cồng kềnh—đó là một đòn tấn công bởi Zeratul - đã bắt đầu được gọi là Võ Thần Vượt hạng vũ trang hoặc Võ Thần Vật phẩm. Hồi còn là kẻ thù thì bị ghê tởm và sợ hãi vô cùng, nhưng một khi về cùng phe, có cảm giác ông ấy là đối tượng an toàn nhất trên đời.

Đừng bị choáng ngợp bởi lời bịp bợm của lão ta. Giờ thì lão ta đã vứt bỏ bộ giáp làm từ vảy của mình, đến lúc tấn công rồi.

Phù! Zeratul bật ra hơi thở rền vang và làm dịu lực lượng chế ngự.

Ghế số 7 - Abellio - phản ứng rất nhanh. Ông ấy xóa bức tranh được thiết kế để phù hợp cho việc săn Cổ Long bị cô lập và đã vẽ ra một chiến trường mới. Tảng băng trôi - đóng vai trò vật chắn để ngăn chặn ngọn lửa - đã biến đổi thành những đồng tử ngăn chặn lối thoát. Cánh đồng tuyết giúp hạ nhiệt thì đã biến thành một thảo nguyên rộng lớn.

Nhờ vậy, Piaro và Hurent đã như cá gặp nước. Họ gieo hạt ra mọi hướng, tấn công Trauka trong khi trồng cây cối có lợi cho đồng minh.

Thanh đại kiếm của Chris xuyên qua không khí và đè lên thanh kiếm của Trauka.

Đòn tấn công gọng kìm của Zik và Mir được liên kết từ trái sang phải, đâm vào eo của Trauka.

“Yaaa!” Khí huyết vụng về của Nefelina đập vào ngực Trauka, trong khi cú bắn tỉa của Jishuka và Yura làm Trauka mù lòa.

Sau khi niệm xong một câu dài, Euphemina, Betty, và Jessica tung ra một cuộc oanh tạc phép thuật mạnh mẽ.

Đội quân cỗ máy phép thuật của anh em cự nhân - Radwolf và Fronzaltz - và một đội chuyên gây sát thương được dẫn đầu bởi Regas, Pon, cùng những người khác đã nắm bắt cơ hội để tiếp cận và đập ông ta bằng đủ loại tuyệt kỹ.

Trong quá trình đó, đòn phản công đang bay đi đã bị chặn đứng bởi những người chuyên chịu đòn - gồm cả Vantner với Toban, cũng như Faker và các sát thủ băng qua những cái bóng.

Thời tiết thay đổi theo thời gian, khuếch đại sức tấn công thuộc tính của đồng minh trong khi làm suy yếu kháng thuộc tính của Trauka. Đó là sự trợ giúp tinh tế của Lauel - đang lãnh đạo cuộc tấn công của pháo binh.

Trên hết, còn có Marie Rose và Zeratul tại trung tâm của chiến trường. Các phép bổ trợ của Xích sắc Hiền nhân Haster cùng Thánh nữ Ruby tập trung vào 2 Bậc chí tôn vẫn tương đối khỏe mạnh.

Bất chấp sự vật lộn của mọi người, số lượng thành viên Vượt hạng vũ trang Hội tan thành bụi xám vẫn tăng trong từng phút giây. Dù vậy, họ vẫn cho rằng cái chết của ai đó sẽ gây ra một vết thương mới lên cơ thể của Trauka.

Những đòn cuối cùng của Hayate và Biban đã khiến Trauka bị thương nặng cùng một quả tim bị tổn hại. Trauka không còn nguyên vẹn nữa. Điều đặc biệt tàn khốc là Long Ngôn ông ta sử dụng để chống lại Biban với Marie Rose vẫn chưa được thanh toán hết.

Ông ta sắp không đạt được các hiệu ứng đảo ngược như là cường hóa và khôi phục thông qua việc hoàn thành giao ước.

Sau một cuộc chiến dài—

“...Khụ!”

Tại thời điểm nào đó, Trauka đã bắt đầu loạng choạng. Không thể khai thác được quyền năng của một Cổ Long, ông ta đã rơi vào tình trạng không thể tận dụng tối đa lợi thế của một Bậc chí tôn. Trận chiến đã chạm tới mức chỉ còn 10 thành viên Vượt hạng vũ trang Hội sống sót.

Các thành viên tòa tháp cùng các sứ giả đều không ở trong trạng thái hoàn hảo. Nếu không nhờ Zibal nhảy xuống từ Nấm mồ của Các vị thần và dùng Thiên mệnh thì hẳn đã chẳng có nhiều hơn 5 người sống sót giữa các thành viên tòa tháp và các sứ giả.

Con quái vật này...

Zeratul thở dốc với vẻ bực bội.

Marie Rose thì không cười chút nào.

Trận chiến chống lại kẻ thù - không cho phép dù chỉ một chút bất cẩn - đã diễn ra nghiêm túc từ đầu tới cuối.

Tuy nhiên, Trauka rõ ràng đang hấp hối. Cả nhóm tuy thận trọng, nhưng đã thoáng thấy được chút hy vọng. Cuối cùng—

Sau khi chém vào eo của Kraugel.

“......”

Chuyển động của Hỏa Long Trauka đã dừng lại. Từ lúc Marie Rose hút được máu của ông ta, những vết thương - không thể phục hồi do các phép suy yếu như trúng độc, chảy máu, nội thương, và cắt cụt các chi - đã chảy máu không ngừng.

Con rồng - tự xưng là mạnh nhất - rõ ràng là sắp chết. Tuy nhiên, ông ta không hề ngã xuống. Ông ta nghiêng đầu, nhưng hai chân vẫn đứng thẳng như một cây cổ thụ. Đó là vẻ oai nghiêm của con quái vật đã một tay đẩy vài Bậc chí tôn đến bờ vực cái chết cho dù bị thương nặng.

Nhóm chế ngự đang tràn ngập đủ loại cảm xúc và chuẩn bị cho đòn đánh cuối cùng.

Rồi thì chẳng có bất kỳ cảnh báo nào, bầu trời đã tách ra. Một bàn tay trắng vươn ra từ vết nứt không gian đang dao động như một lỗ đen.

Hỏa Long Trauka, hãy đưa cho ta một nửa Tim Rồng của ngươi.

Giọng nói u ám đến mức khiến họ nhớ tới Baal khi xưa. Không, nó còn đáng ngại hơn nhiều. Nghe như nó chẳng có chút cảm xúc nào vậy.

Bõ công cứu mạng ngươi còn gì?

Hiện tại, chỉ còn lại một ít thành viên của lực lượng chế ngự và họ đã bắt đầu rút lui. Zeratul - kẻ đã luôn can đảm - cũng phải cứng đờ ra như tượng đá.

[Thần Thông thái, Judar, đã hạ phàm.]

Bậc chí tôn của Asgard - kẻ ngồi trên cao và quan sát thế giới - đã tiết lộ diện mạo cao quý của mình với thế giới. Có lẽ đó là một sợi dây cứu sinh mục nát, nhưng đó rõ ràng là niềm hy vọng cho Trauka.

Sau một hồi rối trí, lực lượng chế ngự đã ngập ngừng.

“...Gã ngu xuẩn này đang nói nhảm cơ đấy.” Trauka cười cợt và chĩa kiếm vào tim mình.

Gương mặt trắng bệch của Judar cứng đờ khi ông ta nhận ra tình hình bất thường.

“Không ai có thể có được trái tim của một Cổ Long.”

Máu nóng phun ra như lửa từ ngực của Trauka. Bất chấp tự hủy hoại quả tim của chính mình, cơ thể ông ta vẫn không ngã xuống.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!