Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1933: Chương 1927

Chương 1927

Tìm được tổ của Trauka không khó lắm.

Ông ta là kẻ công khai xây dựng tổ của mình ngay cả trong Kỷ Nguyên Quên lãng.

Nếu có một nơi không thuộc về Vượt hạng vũ trang Giới mặc dù nó nằm trên Lục địa phía Tây, thì đó chính là tổ rồng. Trong số đó, nơi lớn nhất và ít bí mật nhất là tổ của Trauka.

***

Khung cảnh của dãy núi - chưa từng thấy trên bản đồ - thật huyền bí. Hàng trăm con rồng phương đông dường như đang vẩn vơ quanh nó.

“Tới cái tổ để thu thập khoáng sản và tới cái tổ để giết một con rồng,” Grid lẩm bẩm lúc anh nhìn chằm chằm vào những dãy núi.

Anh đã nói không ngừng từ một lúc trước rồi. Tinh thần của Nefelina vốn đã căng thẳng và nhạy cảm. Sau đó, nó dần trở nên khốc liệt vì chuyện này. Cô nhóc thắc mắc, “Sao ngài cứ nói chuyện một mình thế?”

“Sao lại là nói chuyện một mình khi con ở cạnh chứ?”

“Ngài đang nói với con à? Con không nghĩ ngài nói điều đó trong khi mong đợi một câu trả lời...”

“Lẽ ra con nên trả lời một cách khôn ngoan. Đây là bằng chứng cho thấy kỹ năng xã hội của con đang thiếu. Nếu con đã quyết định sống cuộc đời của loài người thì con nên chăm chỉ hơn.”

“L-Là vậy sao...?”

Ngay cả khi cô nhóc đã nhận thức được đủ loại thiên mệnh từ khoảnh khắc ra đời, đây vẫn chỉ là kiến thức trước khi bổ sung thêm kinh nghiệm. Ý của Grid tức là điều đó chẳng khác nhiều so với những người bị nhốt trong một căn phòng nhỏ và chỉ đọc sách.

Nefelina non trẻ chắc chắn sẽ ở thế bất lợi trước Grid.

‘Tại sao mình lại chế nhạo cô nhóc nhỉ?’

Grid dần cảm thấy có lỗi và im lặng. Anh đã tỉnh táo lại kể từ khi thấy Marie Rose cùng các đồng sự của mình vẫn an toàn. Tuy nhiên, điều đó càng làm anh lo sợ hơn. Đây là tình huống anh phải đối mặt với hàng chục con rồng. Anh cảm thấy chắc chắn rằng mình sẽ chết.

Thế nhưng, có những việc mà người ta nên làm. Một người nông dân nên thu hoạch mùa màng, một họa sĩ nên vẽ tranh, một người có mục đích nên học tập, vợ chồng nên yêu nhau, v.v. Grid cũng có một việc phải làm, và đó là điều chỉ Grid có thể làm. Vậy nên anh đang cố vượt qua nỗi sợ hãi của mình...

“Đi nào.” Rồi Grid cũng di chuyển. Đó là hướng tập trung 6 đỉnh núi trông đặc biệt hùng vĩ. Nó là nơi trung tâm nhất có thể chứa trọn vẹn thân thể khổng lồ của Trauka, nên anh nghĩ Trauka sẽ ở đó.

Đúng như anh kỳ vọng.

[Bạn đã rời khỏi Vượt hạng vũ trang Giới.]

Từ giây phút anh bước vào rặng núi, hiệu ứng hiệu chỉnh của Vượt hạng vũ trang Giới đã biến mất. Anh vào trong một cái hang lớn và một bầu trời đầy sao mở ra trước mắt anh.

[Bạn đã tiến vào tổ của Hỏa Long Trauka.]

Phong cảnh xám xịt làm tầm nhìn của anh bị xáo trộn. Dung nham phun ra như sóng thần và cứng lại. Loại đá bazan với hình thù kỳ lạ đang trang trí cho nơi này.

“Nóng thế...” Grid nhìn lên trần và lẩm bẩm sau khi dành chút thời gian để chiêm ngưỡng khung cảnh rộng lớn vô tận trong hang. Anh lo âu vì không biết khi nào thì những tảng đá có hình thù kỳ lạ đang treo trên trần sẽ biến lại thành dung nham và trút xuống.

Rồi có một tiếng gầm từ trong hang. Anh không thể không tự hỏi liệu có đám mây đen nào đang tạo ra giông bão trong đó hay không. Vẻ mặt Grid đanh lại lúc anh di chuyển trong khi thận trọng quan sát những tảng đá với hình thù kỳ lạ đang đung đưa trên trần hang bởi tiếng gầm.

Ngạc nhiên là, Nefelina không thấy căng thẳng. “Chỉ là tiếng ngáy thôi.”

“Cái này...? Trauka chắc là đang ngủ ngon.”

“Ông ta bị thương nghiêm trọng đến mức con thấy ngạc nhiên khi ông ta còn sống. Ông ta không nhận ra kẻ xâm nhập thì cũng không lạ đâu.”

“Ta đang định chờ Faker.”

Grid đang đợi Faker đăng nhập và sau đó để khoản ám sát cho anh ấy.

‘Tất nhiên, ám sát là vô nghĩa.’

Mục đích là thu hút sự chú ý của tộc rồng cơ mà...

Grid tự tát vào mặt để không quên đi điều này. Nefelina ngây ra nhìn cảnh ấy. Đôi mắt cô nhóc tràn ngập sự hoài nghi. Rồi chúng mở to ra như thể cô nhóc nhận ra điều gì đó.

“Ngài mất trí rồi à?”

“...Chỉ vì ta tự tát vào má mà đã coi ta là người điên thì không phải hơi quá đáng sao?”

“Ngài đã kỳ quặc kể từ khi nói mình sẽ tới tấn công tổ của một Cổ Long. Ngài kỳ quặc khi tự nói chuyện với chính mình, và kỳ quặc khi tự nói chuyện với chính mình trong khi nói ngài không hề tự nói chuyện với chính mình.”

‘Tuyên bố mình là em ruột của Lord mà lại đi làm điều này sao?’

Grid tặc lưỡi trong khi so sánh vẻ ngoài của đứa con trai tuyệt vời của mình - không bao giờ cãi lại anh - với Nefelina trước mắt anh. Rồi anh bỗng dưng bị nhấn chìm trong một cảm giác lo âu mới.

‘Nếu những đứa con mới của mình bị Nefelina làm ảnh hưởng thì sao?’

Nếu một đứa trẻ sinh ra đã thô lỗ và ăn vạ trước lời nói của cha nó... thế thì sẽ khá là buồn...

Hệt như thế này.

Grid vẫn đang di chuyển rất nhàn hạ, tới mức không nghĩ về bất cứ điều gì kể từ lúc bước vào tổ của Trauka. Anh di chuyển chậm rãi đến nỗi dường như anh sẽ thua khi đua với một con rùa. Đó là vì anh chắc chắn rằng trong khi chủ nhân của cái tổ có lẽ không thể phát hiện được kẻ xâm nhập, điều đó sẽ không đúng với các con rồng khác.

Tức là anh đang câu giờ để kẻ thù tràn đến. Mục đích của Grid là dụ toàn bộ tộc rồng đến đây. Theo thuật ngữ chuyên môn thì đó là lùa quái vật về một hướng.

“Kiểu gì thì kiểu, Nefelina, đừng quên tín hiệu rút lui là ngay khi ta leo lên lưng con.”

“Rõ rồi.”

Grid bắt đầu giải thích về hoạt động mà anh vốn đã đề cập không biết bao nhiêu lần.

Trước hết, chiến đấu hòa bình (?) với kẻ thù. Một khi mọi thứ có vẻ không ổn, leo lên Nefelina và kích hoạt Kỵ sĩ Rồng. Rồi sau khi gây ra một đống hổ lốn nhiều nhất có thể, vượt qua hàng tuyến kẻ thù và trốn thoát ngay trước khi thời lượng kết thúc...

Nefelina hiểu kế hoạch là Grid và mình cùng trốn thoát, nhưng Grid tính để Nefelina trốn thoát một mình. Anh sẽ đánh nhau tại đây cho tới khi anh chết. Một khi anh chết anh sẽ hồi sinh và quay trở lại.

‘Sau đó, các đồng sự sẽ tham gia cùng mình.’

Grid không còn phân biệt các thành viên tòa tháp, các sứ giả, và các thành viên Vượt hạng vũ trang Hội nữa. Ngay cả các vị thần của Vượt hạng vũ trang Giới - bao gồm Zeratul - cũng được thừa nhận là đồng sự và bạn bè của anh.

Sở dĩ anh không bảo các đồng sự của mình phục hồi nhanh chóng và tham gia cùng anh...

Là vì anh biết họ sẽ tham gia ngay cả khi anh không bảo họ làm vậy. Đúng thế. Họ là những người kiểu gì cũng tham gia. Grid không thể ngăn họ. Họ không còn lựa chọn nào khác ngoài cùng nhau chiến đấu. Trong tình huống xấu nhất, ai đó sẽ chết. Tuy nhiên, nếu một con rồng bị giết nhờ sự hy sinh đó và những người sống sót dần dần vun đắp lên cấp bậc của Người giết Rồng...

Khi ấy, họ sẽ thực sự phát triển được sức mạnh để bảo vệ thế giới. Bất luận thế nào thì cũng không có lựa chọn ngoài chiến đấu.

‘Đúng là tốt khi Bunhelier chỉ tập trung vào Nữ thần.’

Tầm này thì chắc là Eve đang bận giúp đỡ Nữ thần. Không hề thấy mặt cô ấy nên khả năng cao đúng là vậy.

‘Cũng thật đáng tiếc cho cô ấy.’

Cô ấy đã sống vì Yatan cả đời. Rồi sau khi Yatan biến mất, cô ấy nhớ Yatan đến hết phần đời còn lại. Giờ thì cô ấy buộc phải giúp đỡ Nữ thần để tìm tung tích của Yatan. Anh nghĩ rằng Eve cũng là một người có cuộc đời đầy biến cố. Eve đảm nhận quá nhiều trách nhiệm với tư cách con người đầu tiên được tạo ra. Cô ấy không phải người được sinh ra đầu tiên vì cô ấy muốn thế.

Chát!

Grid nhận ra rằng luồng ý thức của mình đang vượt khỏi tầm kiểm soát và lại tự vả lần nữa.

Trước khi kịp nhận ra thì anh đã ở trong hang. Trên thực tế, miêu tả nó như một ma động là chính xác. Nó là một ma động phức tạp và rộng lớn nơi hàng trăm quái vật xuất hiện cũng chả có gì lạ.

Đôi khi anh lang thang, đôi khi anh dừng lại, và đôi khi anh đi thẳng không chút ngập ngừng. Không gian cao vô tận và thấp vô cùng đã làm lộ ra bóng tối bên trong. Nó tối đến mức anh không thể thấy bàn tay mình ngay khi anh chìa ra.

Tại khu vực trong cùng, thứ gì đó màu đỏ như ngọn lửa đang bập bùng từng cơn. Đó là vảy của Hỏa Long Trauka.

Dung nham đang chảy qua các kẽ hở trong lớp vảy - di chuyển mỗi lần Cổ Long ngáy. Nó là dung nham được tạo ra một cách bẩm sinh và nó chữa lành cho Cổ Long khi dần thấm vào da của Cổ Long - bị bao phủ bởi nhiều vết thương.

Tuy nhiên, đó chỉ là một dấu chấm trên khung tranh cực lớn. Không thể tưởng tượng nổi sẽ mất bao lâu để Trauka phục hồi. Thậm chí người ta còn nói quả tim của Trauka đã bị phá hủy... Tình cảnh không thấy được bên trong cơ thể ông ta chắc hẳn còn tồi tệ hơn.

“......”

Grid thẩm tra Trauka - không có dấu hiệu thức dậy - và lôi ra một cái đe cùng một cây búa từ kho đồ của mình.

“Ngài đang làm gì thế?” Nefelina nghiêng đầu. Thực tế thì, theo như cô nhóc lo ngại, cách hành động tốt nhất là Grid cắt cổ Trauka ngay lập tức và có được năng lượng của Người giết Rồng. Tuy nhiên, anh lại lấy ra búa với đe và ngồi xuống...

Grid bắt đầu nung chảy kim loại trong hồ dung nham. Đó là một cái hồ được tạo ra bởi dung nham đang chảy xuống từ cơ thể của Trauka.

Grid trả lời, “Đang làm giáp cho con mặc đấy.”

“Đột ngột vậy á?”

“Ta sẽ làm cho con cái gì đó tốt hơn thứ con đang mặc bây giờ. Vảy của Trauka đã được tôi luyện nhờ dung nham từ cơ thể ông ta và có lẽ cực kỳ cứng.”

“Giết Trauka thì tốt hơn làm điều đó chứ ạ?”

“Điều đó là bất khả thi. Trauka là con tin. Giữ con tin được sống mới là hợp lý.”

“Ra là vậy.”

Nefelina tưởng tượng tộc rồng đang đến từ khắp lục địa. Lý do họ hướng về đây là để cứu Trauka. Ngay khi Trauka bị giết, họ sẽ lại phân tán. Rồi sẽ khó mà dự đoán được nơi họ sẽ xâm lược Đế chế.

Taang, taang, taang...

Hỏa Long ngáy sau lưng cô nhóc còn đằng trước thì Grid đang nện búa. Cô nhóc chưa bao giờ nghĩ sẽ có một cơn ác mộng như thế này. Nefelina hoang mang không biết làm thế nào mà một cảnh tượng kỳ lạ như vậy lại xảy ra. Do đó, cô nhóc quyết định là cứ cười đi. “Hahahat.”

“Hả...? Sao con lại cười?”

Quá trình sản xuất đòi hỏi sự tập trung cao độ. Gương mặt Grid ướt đẫm mồ hôi lúc anh nhìn chằm chằm vào Nefelina với vẻ không tin. Cười trong hoàn cảnh không biết khi nào mình sẽ chết ư? Anh cảm thấy rằng cô nhóc chắc chắn là một chủng loài Chí tôn từ trong trứng. Đó là vì hầu hết thượng nhân đều là lũ mất trí.

‘Hẳn rồi, chà chà...’

Grid nhận ra một lần nữa lý do tại sao các thượng nhân và Bậc chí tôn lại dở điên dở khùng. Họ càng lên cao, thế giới càng trở nên vô vọng. Địa ngục bị biến dạng, Lục địa phía Đông, Lăng tẩm Không Con muốn trở thành địa ngục, Đại Chiến Nhân Quỷ, sự phản bội của các vị thần, những con rồng đang bay trên trời, v.v...

Có quá nhiều gian nan trên đời.

Ai đó phải là niềm hy vọng. Grid đã luôn là như vậy và anh không thể dừng lại.

Thình thịch... Thình thịch... Thình thịch...!

Rồi âm thanh va chạm nặng nề bắt đầu vang lên. Không phải là ảo giác. Nó xảy ra hết lần này đến lần khác và toàn bộ ma động rung chuyển theo mỗi lần. Có vẻ như lũ quái vật sinh ra với tư cách Chí tôn đã tới.

“Nhanh hơn mình nghĩ.”

Grid mặc cho Nefelina bộ giáp nhỏ mà anh vừa hoàn thành.

Trong lúc ấy, không gian trở nên câm lặng. Tiếng ồn đủ lớn để nghe thấy từ lối vào ma động đằng xa đã biến mất như một lời nói dối.

Tộc rồng rút lui rồi sao? Không đời nào.

Grid lần lượt uống các pháp dược bổ trợ của Reidan và đặt vài viên Kẹo Ngọt còn lại từ Cỗ xe Hoàng kim vào miệng.

Bịch, bịch, bịch...

Tiếng chân người càng lúc càng gần hơn. Những sinh vật sớm bước ra từ lối vào chung là hàng chục con rồng đã dị dung thành dạng người.

Grid thắc mắc, “Các ngươi lo sợ cơ thể chính của mình sẽ phá hủy cái tổ à? Những kẻ vừa ăn thịt lẫn nhau cách đây không lâu giờ lại hết sức chu đáo.”

“Grid, ngươi đang nghĩ cái quái gì vậy? Bọn ta vô cùng biết ơn vì ngươi đã phục sinh Rồng Phản quang và chấm dứt Kỷ nguyên Quên lãng, nhưng tại sao ngươi cứ băng qua một con sông ngươi không nên băng qua thế?”

Cảm giác bị phản bội có thể gây ra sự tức giận. Áp lực tỏa ra từ tập hợp những con rồng đang bao vây Grid là rất dữ dội.

Ực. khoảnh khắc Nefelina nuốt nước bọt.

[Đơn Nhất chi Thần Grid đang viết nên trang sử thứ ba mươi.]

[Khởi đầu của câu chuyện tới từ tổ của Hỏa Long.]

Một trang sử bật ra.

‘Cái thứ ngu ngốc này.’

Grid phá lên cười.

Trang sử do hệ thống điều khiển—không có tin tức nào về tình huống Grid có thể giết được Hỏa Long. Nó xuất hiện lúc này vì hệ thống tự tin về sự thất bại của Grid. Hệ thống có vẻ muốn ghi chép trang sử thứ 30 như là cái chết của Grid. Nó đang xui khiến Grid trong chớp mắt mất đi mọi thứ anh đã gây dựng.

“Liệu nó có diễn ra như ông muốn không...?”

Dường như độc thoại đã trở thành một thói quen.

Grid tỏ ra không mấy quan ngại lúc anh dùng một kiếm vũ diện rộng. Đó không phải là kiêu ngạo hay là xét đoán sai lầm. Grid biết rằng anh không thể đe dọa tộc rồng chỉ bằng một kiếm vũ duy nhất. Ngay cả khi đòn đánh thành công, nó cũng chỉ gây ra những vết xước. Thế nhưng, các con rồng đã dị dung đều được trang bị vũ khí như kiếm, đao, thương và gậy...

May mắn thay, tất cả đều đã bị gãy.

“Tại sao các ngươi lại cố gắng dựa vào công cụ của con người thế...? Nếu định chiến đấu thì đánh bằng cơ thể thật của mình đi. Cái tổ có thể sụp đổ và giết Trauka, nhưng ta nghĩ điều đó tốt hơn là các ngươi đánh tay bo.”

“......”

[......]

Hàng chục con rồng và hệ thống đều câm lặng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!