Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1934: Chương 1928

Chương 1928

“......”

Một cuộc đối đầu khó xử đã xảy ra sau đó khi nhóm những con rồng chìm vào im lặng vì kinh ngạc.

Đó là một tình huống không ngờ với Grid. Trên thực tế, anh đã dự đoán đường đi của mình sẽ bị chặn bởi hàng chục con rồng ngay khi anh vào tổ của Trauka. Tuy nhiên, phản ứng của tộc rồng lại chậm đến đáng ngạc nhiên. Grid nghĩ rằng họ sẽ ra mặt ngay tức khắc bằng cách dùng Dịch chuyển tức thời, nhưng lại hoàn toàn không phải vậy.

‘Biết đâu là vì cái tổ được xây dựng trong Kỷ nguyên Quên lãng.’

Grid bật cười. Anh tưởng tượng Trauka áp dụng các thần chú chặn phép thuật dịch chuyển vào cái tổ để chuẩn bị cho các cuộc tấn công của kẻ thù. Ông ta không thể che giấu cái tổ của mình vì kiêu hãnh, nhưng do có nhiều tội lỗi, ông ta cần một biện pháp bảo vệ... thật thú vị khi có được một cái nhìn rõ ràng về sự xung đột mà Trauka đã trải qua vào thời điểm cái tổ của ông ta được xây dựng.

Khoảnh khắc này, nhóm các con rồng đã cầm vũ khí mới trong tay. Hình dạng và màu sắc đều độc đáo từ kiếm, đao, thương, gậy, và các vũ khí khác. Thoạt nhìn, nó trông như những cái đuôi. Cảm giác như tộc rồng đã thu nhỏ đuôi của họ và dùng chúng làm vũ khí.

“...Bọn ta chưa bao giờ cố gắng dựa vào công cụ của con người. Đây là đuôi của bọn ta được định hình thành vũ khí, không phải công cụ được con người tạo ra,” một con rồng giải thích. Hắn trông như một con rồng xanh vì tóc và mắt của hắn có màu xanh dương.

Vẻ mặt của hắn dịu dàng đến mức Grid cảm thấy khó chịu. Anh chợt nổi giận khi nghĩ rằng con rồng này sẽ tàn sát con người với vẻ mặt đó.

“Vũ khí chính là khái niệm được kẻ yếu tạo ra ngay từ đầu đó thôi? Những lời này tới từ một con người. Một dã thú đáng lẽ ra đã trở thành con mồi trong tay ta nếu không gặp phải nền văn minh của loài người lại đang hành động trơ trẽn đến vậy...”

Rồng xanh dương thở dài. Đó là nỗ lực để kìm nén cơn giận của mình. Hắn là một con rồng trung cấp. Hắn là một trong những con rồng xếp hạng cao nhất trong nhóm này, nên hắn phải cẩn thận.

“Ta không hiểu nổi. Tại sao ngươi lại ghét bọn ta tới vậy?”

Grid trả lời, “Là vì các ngươi đối xử với con người như lũ sâu bọ.”

“Con người với sâu bọ không khác nhau là mấy ở chỗ chúng là sinh vật phù du. Thế thì tại sao? Bọn ta thậm chí còn tồn tại để bảo vệ con người.”

Rồng xanh dương chỉ tay lên trời.

“Thực chất thì Nữ thần mới là kẻ làm hại con người. Ngươi đã thấy cảnh bà ta hủy diệt thế giới chưa? Ngoại trừ 1 hoặc 2 người đặc biệt may mắn, nhân loại và nền văn minh mà chúng để lại đã biến mất không một dấu vết. Điều đó vốn đã bị lặp lại nhiều lần rồi. Kẻ mà ngươi nên ghét chính là Nữ thần. Vì sao lại chĩa lưỡi kiếm của ngươi về phía bọn ta”

“Một con rồng không thể phân biệt giữa bảo vệ và kiểm soát à?”

Mặt Grid méo xệch.

“Mục đích của các ngươi là kiểm soát mọi người theo những gì mà các ngươi nhận ra vào khoảnh khắc mình ra đời. Chẳng phải mục đích của các ngươi là giết người và dọa dẫm họ phải sống một cách hợp lý nếu các ngươi nghĩ ngày nào đó con người sẽ có hại hay sao?”

Điều hợp lý được đề cập ở đây đương nhiên là các quy tắc do Tập đoàn S.A đưa ra.

Các NPC sẽ sống như các NPC. Họ sẽ tồn tại chỉ dành cho người chơi.

Rồng xanh dương không phủ nhận điều đó.

“Đó là một khả năng. Nhưng thế thì có gì sai đâu? Bọn ta không phải kẻ thù của nhân loại chừng nào nhân loại không ấp ủ ý đồ xấu xa. Mặt khác, Nữ thần lo sợ những điều chưa xảy ra, nên bà ta đã nhiều lần phá vỡ lẽ phải và hủy diệt thế giới. Rốt cuộc, bà ta đã đẩy bọn ta vào quên lãng và gây ra sự hỗn loạn trên thế giới. Ngay cả khi ngươi nghĩ về điều đó hàng trăm lần, bọn ta cũng không phải những kẻ mà ngươi nên ghét. Ta không biết làm thế nào mà ngươi bị Nữ thần ám, nhưng làm ơn tỉnh táo lại ngay đi. Bọn ta hứa sẽ coi ngươi như một ân nhân suốt đời.”

“Giải thích tại sao các ngươi lại áp đặt lẽ phải lên mọi người đi.”

“Tất nhiên là vì lợi ích của các ngươi rồi.” Đôi mắt của rồng xanh dương thật ấm áp. Cứ như bậc cha mẹ đang nhìn con cái của họ vậy. “Vai trò của bọn ta kiêm mong ước của Ngoại Thần là tạo ra một môi trường mà trong đó, các ngươi có thể tận hưởng sự giải trí thoải mái. Chẳng phải là vậy sao, Nefelina?”

“......”

“Theo nghĩa đó, các Cổ Long rất quan trọng. Họ phải luôn sẵn sàng trong các tình huống nằm ngoài sự kiểm soát của bọn ta. Ngươi không được làm hại họ.”

“Kiểu gì thì kiểu, các ngươi cũng là lũ điên.” Grid không khỏi bật cười.

“Nếu thú vui của ta là săn các ngươi thì sao? Lúc đó thì các ngươi định dùng lý lẽ nào để thuyết phục ta đây?”

“......”

Rồng xanh dương lúng túng. Không thể thiết lập được lời giải đáp cho câu hỏi này. Đó là vì ngay từ đầu, săn rồng đã là việc bất khả thi. Thế nhưng, gã đàn ông trước mặt họ thì khác. Sau hàng loạt tình huống, hắn đã nắm giữ mạng sống của Trauka trong tay.

“Các ngươi tính làm gì nào? Chết một cách ngoan ngoãn à?” Grid hỏi lại, nhưng sự im lặng của rồng xanh dương chỉ kéo dài thêm.

Sau cùng, một con rồng xanh lá không thể chỉ đứng nhìn và đã bước lên. Cô ta cũng là một trong những con rồng trung cấp dẫn đầu nhóm. “Ta có thể mơ hồ hiểu được tại sao ngươi lại ghét bọn ta. Tuy nhiên, điều đó không thay đổi kết luận. Kẻ thù chính của ngươi là Nữ thần, không phải bọn ta.”

“Các ngươi cứ nhắm mắt làm ngơ trước bản chất và chỉ biết nói nhảm. Các ngươi không biết là Nữ thần sẽ ngoan ngoãn rút lui nếu các ngươi đảm bảo sự tự do cho mọi người sao?”

“Con người trong thế giới này ngay từ đầu đã được tạo ra để làm trò giải trí cho các ngươi. Làm sao đảm bảo được quyền tự do của chúng đây? Các ngươi không biết là nhân loại sẽ đột ngột nhận ra sự thực của thế giới vào ngày nào đó và đe dọa các ngươi sao?”

“Trong cuộc sống, bọn ta có thể sẽ tranh cãi với nhau. Trước khi ta thành lập Đế chế, nhân loại ban đầu đã có những liên kết khác nhau. Đương nhiên, bọn ta đã cảnh giác lẫn nhau và chiến đấu. Khi lần đầu bọn ta bước vào thế giới này, một số lượng con người đáng kể đã có tiềm năng trở thành kẻ thù của bọn ta. Đó không phải là điều đáng lo.”

“......”

Biểu cảm của rồng xanh lá trở nên dữ tợn.

Vẻ mặt của Grid cũng thế.

“Cứ kệ họ đi.” Nefelina bước vào đúng lúc Grid nóng máu đang nghĩ tới việc vung kiếm. “Các ngươi không can dự vào cuộc sống của con người. Nếu các ngươi thề, Nữ thần sẽ không nổi khùng và mọi người sẽ có thể sống một cách tự nhiên.”

Rồng xanh lá lắc đầu. “Cái đấy là hiển nhiên rồi. Bọn ta không muốn chủ động can thiệp vào cuộc sống của con người trừ khi chúng vượt qua ranh giới. Chỉ có điều, để chuẩn bị cho chuyện tồi tệ nhất, bọn ta sẽ loại bỏ biến số mang tên Nữ thần và giải quyết chuyện đó một cách thích đáng.”

“Ngày nào đó—” Grid nhắm mắt như thể đang tưởng tượng điều gì đấy và nói.

“Một người đàn ông cực kỳ lỗi lạc ra đời. Anh ta thông minh đến mức nhận ra mình chẳng hơn gì cát bụi. Tuy nhiên, thay vì nản lòng, anh ta đã bắt đầu đấu tranh để trở nên nhiều hơn chỉ là cát bụi... đó là lúc các ngươi sẽ ngăn cản anh ta, đúng không? Các ngươi không quan tâm liệu cuộc đấu tranh được đề cập ở đây chỉ đơn giản là một cuộc bạo loạn bằng vũ lực hay là một nỗ lực để nâng cao kiến thức.”

“Đúng. Kiến thức nguy hiểm hơn vũ lực, nên bọn ta sẽ nhanh chóng phản ứng. Giống như các cự nhân khi xưa đã thử, nếu ai đó có ý tưởng đi vào không gian, chúng sẽ gặp rắc rối và thậm chí có thể đến được thế giới của ngươi...”

Điều đó là bất khả thi. Tộc rồng dường như nghĩ rằng nơi nào đó xa xôi trong vũ trụ chính là hiện thực, một thế giới nơi Ngoại Thần sinh sống. Xui thay, đó chỉ là một ảo giác. Họ là những kẻ duy nhất trong vũ trụ này.

Tuy nhiên, Grid không thể kể cho họ nhiều tới vậy được. Đột nhiên anh cảm thấy tiếc cho những con rồng trước mặt mình. Có lẽ những lời nhảm nhí của rồng xanh dương có thể trở thành hiện thực...

Do đó, Grid cẩn thận suy nghĩ trước khi trả lời. “Không cần phải thế. Ngay cả khi con người từ thế giới này đột ngột xuất hiện trong thế giới của ta vào ngày nào đó, bọn ta vẫn sẽ chào đón họ. Nên là đừng lo và cứ để họ yên đi.”

“Ngụy biện. Ngoại Thần không hề muốn thế.”

Họ sẽ phản ứng như thế nào nếu biết rằng Ngoại Thần sau chót cũng là do con người tạo ra? Tuy tò mò, nhưng Grid vẫn không tiết lộ. Đó là cách duy nhất để Grid hiểu được ‘ranh giới phải tuân theo’ của tộc rồng đi xa đến đâu.

“Ngoại Thần có muốn hay không cũng chả quan trọng. Các ngươi không phải nghe lời Morpheus làm gì.”

“......!”

Morpheus—tên thật của Ngoại Thần. Một vẻ hoang mang sâu sắc hiện rõ trên gương mặt của nhóm các con rồng. Đó là phản ứng khi được kể điều gì đấy mà họ lẽ ra không nên nghe.

Grid tiếp tục, “Đó có thể là tự nhiên hoặc thiên mệnh, nhưng các ngươi không cần phải bám vào những thứ như vậy. Thông qua Ifrit và Nefelina, ta đã học được rằng các ngươi không cần phải bị ràng buộc bởi vai trò tự nhiên của mình. Họ là máu mủ của những con rồng vĩ đại, nhưng họ đã cố gắng sống cuộc đời của riêng mình và vẫn đang cố gắng. Điều đó cũng có thể xảy ra với các ngươi.”

“Ifrit đã không tuân lệnh Trauka khi vẫn còn trong Kỷ nguyên Quên lãng. Đừng có xuyên tạc mọi chuyện.”

Rồng xanh lá ngắt lời trong khi vẫn giữ vẻ mặt dữ tợn.

Grid thề. Anh sẽ phang đứa này ngay khi cuộc chiến bắt đầu.

“Không phải Navaldrea - con rồng đã đứng lên chống lại Trauka mới ngày hôm qua - có quan hệ huyết thống với Ifrit sao? Ta đoán vậy.”

“Navaldrea và Ifrit là 2 chuyện khác nhau. Cha mẹ và con cái không thể là cùng một thực thể.”

“Đúng rồi. Như ngươi nói, Ifrit và Navaldrea là các sự sống khác nhau. Cũng như các ngươi khác nhau vậy.”

“......”

“Mong ước của ta là mỗi kẻ các ngươi sẽ sống những cuộc sống khác. Các ngươi tiếc nuối điều gì mà phải dành cả đời để cố gắng kiểm soát con người? Hãy nhìn vào học hỏi từ Cranbel và Kubartos. Ta nghe nói Cranbel đã giúp đỡ các thành viên tòa tháp trong khi Kubartos thì vẫn truy đuổi ông ta. Đấy là bất chấp việc Trauka có thể chết ngay tức khắc.”

Grid dần cảm thấy sảng khoái. Anh nhìn các con rồng trở nên im bặt và cơn giận của anh đã nguôi đi từng chút một.

“Các ngươi đâu cần phải bị trói buộc. Các ngươi là những sự sống có thể chọn cuộc đời của mình, hệt như tất cả những kẻ khác. Tên khốn Morpheus kia thực sự không thể làm được gì đâu, nên là đừng sợ.”

“......!”

Thế này không phải là... đã vượt qua ranh giới một chút rồi sao?

Tộc rồng biết rằng đấng sáng tạo của họ là Morpheus. Nhờ sự sắp đặt của Morpheus mà họ đã thức tỉnh trước thiên mệnh từ khoảnh khắc họ ra đời. Do đó, Morpheus là thực thể cấp trên duy nhất mà họ thừa nhận.

Ông ta là một vị thần chân chính kiêm một Bậc chí tôn.

“Nếu ta có nói hơi gay gắt thì cho ta xin lỗi.” Grid nhận ra sai lầm của mình và xin lỗi, nhưng đã quá muộn.

“Cuối cùng thì ngươi cũng đi quá đà.” Một trong các con rồng trung cấp - một con rồng màu nâu - duỗi tay ra. Dựa trên cách hắn đang run rẩy, dường như hắn có đức tin sâu sắc nhất.

‘Hắn là một kẻ mất trí. Nếu quý mến Thần đến vậy thì hắn nên cách ly bản thân trên núi và cầu nguyện.’

Khí huyết được bắn đi đã trúng cơ thể của Trauka. Đó là vì Grid đã vội vã né tránh thay vì đối đầu trực diện. Trước sự ngạc nhiên của họ, Trauka đang ngủ đằng sau Grid.

“Bình tĩnh đi.” Rồng xanh dương kiềm chế bạn đồng hành đang có đầy xúc cảm của mình.

“...Ngay cả khi bọn ta trở nên độc lập, không có gì đảm bảo bọn ta sẽ trở thành đồng minh của ngươi,” rồng xanh lá nói trong khi nhìn Grid chằm chằm.

“Những kẻ bị mù quáng bởi lợi ích cá nhân như Kubartos sẽ tung hoành hoang dại và nhiều người có thể sẽ bị cuốn vào đó. Ngươi đủ sức đương đầu không?”

Tình hình hiện tại tốt hơn cho người đấy...

Grid lặng lẽ suy ngẫm về lời cảnh báo trong câu nói của rồng xanh lá và gật đầu.

“Thay vào đó, những kẻ như Cranbel cũng sẽ ra mặt. Bọn ta sẽ làm việc với những sinh vật như vậy để đối phó với chuyện ấy.”

“......”

Rồng xanh lá có vẻ đang suy nghĩ về điều gì đó trong giây lát. Rồi cô ta sớm quay lưng đi mà không còn chút hối hận vấn vương nào. Điều còn đáng ngạc nhiên hơn là tận một nửa số rồng đã đi theo cô ta. Như một kẻ không có tiểu sử bẩn thỉu, cô ta dường như đã gây dựng được một lượng đức hạnh đáng kinh ngạc.

Giữa tiếng ồn ào xung quanh họ, rồng xanh lá dừng bước và hướng sự chú ý của mình trở lại Grid. “Đừng hiểu lầm ta. Bọn ta không hề bị ngươi thuyết phục. Bọn ta chỉ nhận được câu trả lời cho mối quan ngại mà bọn ta đã ấp ủ bấy lâu nay mà thôi.”

...Chả phải từ đầu cô ta đã luôn mâu thuẫn với anh sao?

Grid đang cố tranh luận vì hoang mang thì chợt ngậm mồm. Nhìn lại thì, chẳng phải là nhờ những lời phản bác liên tục của rồng xanh lá mà Grid mới sắp làm quan điểm của mình được biết đến một cách đúng đắn ư?

“Nếu nhân loại không có lý do để sống như nô lệ thì bọn ta cũng vậy. Đó là vì bọn ta cũng có quyền.”

Rồng xanh lá đi thẳng vào ý chính. Bản thân Grid đã có thể hiểu chính xác những phần mà anh không thể diễn đạt cho ra trò vì anh không thể sắp xếp những suy nghĩ của mình.

Đúng vậy—cuộc sống của một NPC được Morpheus thiết kế không hơn kém gì nô lệ.

Con người và cả rồng nữa—không có lý do gì để sống như một nô lệ theo những quy tắc do Ngoại Thần đặt ra...

Đó là vì Satisfy khác với một trò chơi bình thường. Nó không phải một trò chơi tuân theo các quy tắc được đặt ra. Ngay cả khi những sinh vật ở đây chống lại vai trò được giao cho họ thì cũng chẳng có trở ngại nào cho chức năng của thế giới cả. Đây là lý do Grid tức giận với những kẻ bị ám ảnh với vai trò.

“Đó là ý ta đấy, Herut. Các ngươi không phải nô lệ. Các ngươi có quyền được sống tự do.”

“Đừng giả vờ thân thiết bằng cách gọi tên của ta.”

Rồng xanh lá mang tên Herut lỗ mãng cho tới cùng. Dù vậy thì vẫn chả sao cả. Grid chứng kiến một nụ cười nhạt nhòa nở ra trên mặt cô ta khi cô ta rời đi với đồng loại của mình. Anh có linh cảm rằng cô ta sẽ không phải là kẻ thù.

“......”

Nefelina ngước nhìn Grid với vẻ ngưỡng mộ. Nhờ ánh nhìn nhức nhối này mà lý trí của Grid quay trở lại và anh toát mồ hôi lạnh. Anh không ngờ là mọi chuyện lại diễn ra theo cách này. Anh không định để cho diễn biến này xảy ra, nên ánh mắt tôn trọng có cảm giác thật nặng nề. Tuy nhiên, anh bị ngượng và đã đóng chặt miệng vì nghĩ là chuyện này sẽ gây rối não nếu anh giải thích chi tiết.

Bất luận thế nào, tình hình vẫn tốt về nhiều mặt.

Trước tiên, địa hình của cái tổ đã giúp đỡ Grid. Trauka ở đằng sau Grid, nên các con rồng không thể dễ dàng tấn công. Anh đã có thể nói chuyện. Kết quả là, anh đã thuyết phục (?) thành công gần một nửa số lượng rồng.

Chưa kể, các Cổ Long khác không ra mặt tại hiện trường, có lẽ là bởi họ bị thương vì Xi Vưu. Kubartos - rồng hàng đầu mà Grid cảnh giác nhất vì có vẻ không thể giao tiếp được với ông ta - thì đang truy đuổi Cranbel.

‘Họ thậm chí không thể giải trừ Dị dung thuật.’

Thấy nụ cười nở rộng trên gương mặt anh, cảm giác như cơn giận của anh đã hoàn toàn tan biến. Đúng như kỳ vọng, anh lần nữa nhận ra rằng trò chơi chỉ vui khi nó hoạt động theo hướng có lợi cho anh.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!