Chương 1935
Sa mạc Reidan.
Cơ thể của Hayate nằm ngay ngắn giữa những người vẫn đang hồi phục sau cuộc chiến. Mắt ông ấy nhắm nghiền, và ngực thì bất động.
Cơ thể của Hayate không còn thở. Nó đã mất đi linh hồn, không còn phục vụ bất kỳ mục đích nào nữa. Nó chẳng khác gì một cái xác.
“...Nó sẽ thối rữa sớm thôi,” Zeratul nói với những người khác. Ông ấy nhăn mặt, bất chấp mức độ kiêu ngạo cao vời vợi mà ông ấy thể hiện với tư cách Võ Thần.
Nhờ uống rượu chung cả đêm, ông ấy đã phần nào hiểu được cảm giác của những người xung quanh mình. Hệt như 8 vị thần - đã cùng Zeratul hạ phàm để thách thức Grid - đã chứng minh, các vị thần có thể đồng cảm với kẻ khác một cách đáng ngạc nhiên. Chỉ có điều, hầu hết các vị thần thậm chí không có cơ hội để giao tiếp với con người. Với nhiều vị thần, ý tưởng sống bên cạnh nhân loại thậm chí còn là điều không thể tưởng tượng được. Đối với họ, Asgard là cốt lõi của thế giới, là nơi có giá trị nhất của họ. Do đó, họ đã mục nát suốt đời tại Asgard, như những con ếch ở đáy giếng.
“Cứu ngài ấy không thể là quá muộn được...”
Các thành viên tòa tháp không đồng tình với ý kiến của Zeratul. Tuy nhiên, họ cũng nhận thấy tình trạng của Hayate rất nguy kịch, và họ không thể che giấu nỗi lo của mình.
Dù là vậy, chẳng ai đề nghị đi tìm Hayate ngay. Họ tin tưởng và tôn trọng lời khuyên của Lauel, rằng điều đúng đắn phải làm là để việc tìm kiếm linh hồn cho Hiệp sĩ.
Họ cũng hiểu tầm quan trọng trong nhiệm vụ của họ. Họ phải tập trung vào việc phục hồi cơ thể, và họ cứ tự liên tục hỏi là mình cần phục hồi tới mức độ nào để giúp đỡ được cho Grid.
“......”
Phản ứng của mọi người đang khiến Zeratul cảm thấy thất vọng. Con người, những sinh vật phù du với cuộc sống ngắn ngủi như vậy. Tới cả ông ấy - được sinh ra với cuộc sống vĩnh hằng - cũng luôn lo lắng và bị ám ảnh với danh hiệu Võ Thần. Trong khi đó, con người lại tỏ ra vị tha và khôn ngoan hơn ông ấy. Đấy là vì họ đã khắc phục được những hạn chế của bản thân bằng cách tin tưởng người khác và hợp tác với đồng bào mình.
Zeratul tin rằng cách nghĩ của con người xứng đáng để noi theo.
‘Ta có nên liên lạc với họ không...?’
Tâm trí Zeratul thơ thẩn về hướng 8 vị thần từng hợp tác với ông ấy khi ông ấy thách thức Grid. Có lẽ họ đã mở lòng với ông ấy một chút. Tất nhiên, đó có thể chỉ là sự thương cảm. Dường như rất có thể họ sẽ chỉ chấp nhận hợp tác với ông ấy nếu có được phần thưởng nào đó.
Tuy vậy, đúng là họ đã giúp đỡ ông ấy. Thế nhưng, ông ấy chưa bao giờ lưu tâm đến cảm xúc của họ. Ông ấy chỉ tự mình đấu tranh để được công nhận là Võ Thần.
Ông ấy chỉ luôn tập trung vào bản thân, và không bao giờ chú ý đến những kẻ khác...
“......!”
Zeratul giật mình khỏi dòng suy nghĩ, với đôi mắt đột nhiên mở to vì cảnh tượng trước mắt.
Những người khác cũng phản ứng tương tự.
Cơ thể của Hayate - vẫn đang nằm chết - bỗng dưng bật dậy khỏi chỗ.
“Ng-Ngài ấy quay lại rồi sao?”
Các thành viên tòa tháp, các sứ giả và cả Vượt hạng vũ trang Hội đều cảm thấy hoài nghi trước khi cho phép bản thân cảm thấy hồi hộp.
Mắt của Hayate không có tiêu điểm. Mọi người không thể dò được nhịp thở chứ nói gì nhịp sinh mệnh.
“Có gì đó không ổn rồi.”
Zeratul nhíu mày và chầm chậm đứng dậy khỏi chỗ ngồi.
Kịch.
Hayate có vẻ mê mụ. Ông ấy cuối cùng đã tiến về trước một bước, hướng tới bộ giáp tả tơi đã bị vứt bỏ. Đó là giáp rồng do Grid tạo ra, cho dù nó đã bị Trauka xé tan nát, chỉ còn là một cục kim loại phế liệu. Do đó, nó không còn tác dụng nữa. Tuy nhiên, Hayate bắt đầu trang bị cho mình bằng những cử chỉ lễ độ.
Phải tới lúc ấy Zeratul mới hiểu ra tình hình.
“Thân xác đang được điều khiển bởi ý chí của linh hồn ông ta.”
Ý chí của linh hồn.
Có vài người hiểu, trong khi số khác thì gãi đầu.
Một khi cơ thể Hayate mặc xong bộ giáp, nó từ từ tan chảy, mất đi hình dạng như một bức tranh chìm vào trong nước. Đó là một cảnh tượng đáng ngại.
Zeratul và Biban trấn an những người khác.
“Đừng lo.”
“Chúa công đã được phục sinh rồi.”
Một hiện diện khổng lồ đang vươn lên từ phía bên kia của lòng đất.
Các Bậc chí tôn - lờ mờ cảm nhận được điều đó - đã run rẩy.
***
Cơ thể ông ấy có cảm giác khác so với khi xưa.
Hayate suy ngẫm về tình huống của mình, cố gắng giữ cho tâm trí mình trong sạch và tránh xa phiền nhiễu. Tim ông ấy đang đập thình thình trong lồng ngực. Năng lượng đang chảy khắp cơ thể ông ấy. Xương của ông ấy có độ dày và chiều dài khác đi. Cơ bắp ông ấy dường như rất linh hoạt và săn chắc.
Ngay lập tức, ông ấy cảm thấy sức mạnh lại dâng trào trong các khớp của mình, và ông ấy có thể nắm chuôi kiếm tốt hơn trước đây. Có vẻ như cách ông ấy có thể nắm chặt chuôi kiếm đã tăng lên đáng kể so với lần cuối ông ấy cầm kiếm.
Toàn bộ cơ thể ông ấy - vốn đã được rèn luyện để đạt được vóc dáng tốt nhất có thể - bây giờ đang chạm đến đỉnh cao của nó. Ông ấy cảm thấy hồi xuân, như là cơ thể mình đã trở nên trẻ hơn, mặc dù cảm giác đó còn ngoạn mục hơn thế nhiều.
Nó có cảm giác lạ...
Dominion cũng có thể cảm nhận được những thay đổi đang xảy ra với cơ thể Hayate. Chỉ bằng việc nhìn cách những ngón tay ông ấy quấn quanh chuôi kiếm, ông ta có thể nói rằng kiếm thuật của Hayate đang thay đổi trong từng giây. Các Valkyrie đang bị đẩy lùi là bằng chứng đủ tin cậy cho điều đó.
Dường như cơ thể ông đã được tái thiết khi cơ thể ở trong quá trình hợp nhất với linh hồn của ông... Chẳng phải kiểu biến đổi này là chưa từng được nghe nói đến sao?
Ánh mắt Dominion hạ xuống chiếc áo choàng dài tới cổ chân của Hayate. Nó trắng như tuyết, nhưng lại trông như màu đỏ trong mắt Dominion. Đó là linh khí của Hỏa Long.
Là một Bậc chí tôn, Dominion có thể thu được sự thấu hiểu chính xác và hé nhìn vào bản chất của linh hồn. Khi cơ thể Hayate đã được tái thiết, thì cũng có thể nói điều tương tự với giáp rồng mà ông ấy đang mặc. Cấu hình này của bộ giáp giúp duy trì những lý tưởng của Hayate, đồng thời cũng giữ lại những kỹ năng cùng ý định của Grid.
...Tới bề mặt trong trạng thái này không phải là lựa chọn đúng đắn đâu. Rất có thể ông sẽ nghe thấy những tiếng chuông.
Tiếng chuông. Dominion đang nói về sự ra mặt của Xi Vưu. Ông ta đang xác nhận rằng Hayate đã trở nên đủ mạnh để có thể hạ gục Xi Vưu.
Tại sao ông lại không tới thiên đường cùng ta đi nhỉ?
Ban đầu, nhiệm vụ của Dominion là mang linh hồn của Hayate tới thiên đường. Tuy nhiên, mọi chuyện đã thay đổi ngay từ đầu. Hayate đã lấy lại được cơ thể. Tất nhiên, điều này không khiến việc đưa linh hồn ông ấy tới thiên đường trở nên bất khả thi. Giết ông ấy lần nữa và trấn áp linh hồn ông ấy là đủ rồi. Cơ mà, Dominion không sẵn lòng làm những điều này.
Hayate không chỉ khó giết, mà Hayate vẫn còn là con người. Tuy nhiên, ông ấy đã phục sinh. Những đối tượng duy nhất có thể đảo ngược cái chết của con người là Rebecca - một Vị thần Khởi nguyên, và Rồng Sành ăn Raiders.
‘Thứ ta cảm thấy lúc đó không hề sai. Chính Mẹ đã cứu ông ta.’
Vốn dĩ, Dominion chả có hứng thú với thế giới. Nói chính xác hơn thì ông ta cố gắng không cảm thấy hứng thú. Đấy là vì Judar muốn Dominion không quan tâm đến thế giới. Nó bắt nguồn từ lúc con người có một đức tin chân thành vào tam giáo. Dominion cảm thấy lòng ghen tị của Judar mỗi lần quyền lực của tôn giáo ông ta vượt qua quyền lực của Giáo hội Judar.
Đó không phải là thứ có thể bị phớt lờ.
Judar có công tác nặng nề là cai trị Asgard mỗi lần mẹ của họ bước vào ‘chu kỳ’. Dominion không quan tâm đến những chủ đề dính dáng tới các vị thần khác, cũng như không quan tâm tới việc cai trị Asgard, vì vậy ông ta quyết định gạch tên mình khỏi những vấn đề như thế nhiều nhất có thể. Dù sao thì ông ta cũng là thần chiến tranh. Bổn phận của ông ta đồng nghĩa với việc giám sát quân đội, không phải xử lý chính trị. Do đó, sự chú ý của ông ta thường tập trung vào các Valkyrie chứ không phải bề mặt.
Asgard rất lớn. Ta hứa sẽ giữ an toàn cho ông tại nơi nào đó khuất tầm nhìn của Judar.
“...Hãy để ta hỏi ngài một điều.” Mời một con người tới Asgard ư? Dominion đang trực tiếp kháng lệnh Judar. Các Valkyrie thực lòng sửng sốt. Rồi Hayate - vẫn đang im lặng - đã hỏi một câu. “Ngài có biết Nữ thần đang bị Bunhelier truy đuổi không?”
Tất nhiên là ta biết.
“Thế tại sao ngài không giúp đỡ bà ấy?”
Giúp đỡ ư... Mẹ ta á?
Dominion nghiêng đầu qua một bên. Biểu hiện của ông ta có một sự cứng nhắc nhất định, nhưng phản ứng thì cho thấy ông ta không hiểu mình đang bị hỏi cái gì.
Dù vậy, câu trả lời đó là đủ để Hayate nhận ra rằng Dominion coi Rebecca như hiện thân của sự hoàn hảo.
Theo một cách nào đó thì điều ấy là có lý. Rốt cuộc, ông ta nợ mẹ chính sự tồn tại của mình mà.
Bất kể đó có là các vị thần nổi tiếng hoặc mọi thứ trên đời, Dominion tin rằng họ đều đang nhảy múa trong lòng bàn tay của mẹ ông ta.
“Chắc hẳn Nữ thần phải cô đơn lắm.”
Thảo luận về sự cô đơn khi nói tới thần khởi nguyên chính là báng bổ.
Dominion nhíu mày.
Mẹ ta có lịch sử phong ấn rồng phản quang. Lần này cũng sẽ như vậy. Quan trọng nhất, bà ấy là hiện thân của ánh sáng. Không ai có thể chạm vào bà ấy, và ta cũng thế.
Dominion đã thêm 1 lý do nữa khiến ông ta không lo lắng về Rebecca. Vì bà ấy được tạo ra từ ánh sáng nên không thể chạm vào bà ấy được. Không có cách nào để giúp đỡ bà ấy vì không thể tiếp cận về mặt vật lý.
Hayate thở dài.
“Nữ thần chỉ sinh ra những đứa con vô lễ. Sự thật của vấn đề là, vị thần của ta đang chiến đấu vì Nữ thần. Ngài định quay lưng lại với những gì đang thực sự diễn ra sao?” Hayate hiếm khi lên giọng. Đôi mắt ông ấy - sâu lắng và dịu dàng - đã trở nên dữ tợn. “Hay là ngài đang cấu kết với các cổ long sau hậu trường?”
...Ta nên rút lại lời đề nghị của mình.
Vẻ mặt của Dominion cứng lại. Ông ta lấy ra một ngọn giáo và cầm nó.
“Ngài cần sức mạnh của ta để khiến thỏa thuận với các cổ long trở nên có lợi sao? Hãy lưu ý rằng ta sẽ làm hại ngài.”
Hayate đã vạch trần khuyết điểm của đối thủ. Ngạc nhiên thay, Dominion không cảm thấy xấu hổ. Bí mật mưu đồ với các cổ long ư? Không hề. Lý do thực sự khiến ông ta muốn che giấu Hayate đơn giản là vì Dominion ưu ái ông ấy. Ông ta đã có cảm tình với chiến binh vĩ đại này - ai đó đã tiến xa tới mức này bất chấp chỉ là con người. Đó là lý do duy nhất.
Ông đang đưa ra các giả định thôi. Cân nhắc mức độ sức mạnh của ông thì ông không nên làm thế. Ông không biết rằng những nghi ngờ vô nghĩa như vậy có thể dẫn đến cái chết của hàng triệu hoặc hàng chục triệu người sao?
Dominion phi ngọn giáo của mình.
Tới tận 3 ngọn giáo đã bay đi cùng lúc. Eligos - đang lặng lẽ kiểm tra các vết thương của Chó ba đầu - đã hùng hổ lao vào để giúp Hayate.
Thanh kiếm của Hayate chém 2 ngọn giáo. Thanh kiếm của Eligos thì chỉ đủ sức làm chệch 1.
Rồi Chó ba đầu khập khiễng tới chỗ Seuron, và cõng anh ta trên lưng.
“Tôi muốn sống...”
Trong nửa ngày, anh ta đã chạy đua xuyên địa ngục trên một con ngựa nhanh hơn một chiếc xe. Anh ta đã đánh nhau với một Bậc chí tôn của thiên đường, và đã giành được sự ưu ái của cả Người giết Rồng lẫn kẻ cai trị địa ngục.
Đó là một tình huống như mơ.
Anh ta thắc mắc liệu mọi chuyện đã luôn như thế này bất cứ khi nào anh ta dính dáng tới Vượt hạng vũ trang Hội.
Seuron mê man trong dòng suy nghĩ, nhưng đã bị kéo trở về thực tại lúc anh ta nhận thấy các Valkyrie đang nhanh chóng tiến lại gần hơn.
Con Chó ba đầu điên rồ này đang vội vã lao vào hàng tuyến kẻ thù!
“Ơ kìa, mẹ nó. Mày muốn tao chết à?”
Chó ba đầu không hề giúp đỡ Seuron, mà là nó đang giết anh ta.
Seuron than thở lúc anh ta nhận ra chuyện này. Rồi anh ta bắt đầu cùng Chó ba đầu tàn sát các Valkyrie.
Anh ta là một người chơi xếp hạng điển hình. Về cơ bản, anh ta nhận thức khủng hoảng như một thời cơ. Hơn nữa, vì tất cả các Valkyrie tinh nhuệ đang lao về hướng của Hayate, nên việc đánh nhau với chúng cũng đáng.
‘Nếu Hayate chết như thế này thì chả phải mọi chuyện đổ sông đổ bể hết sao?’
Đột nhiên, bị nỗi lo lắng lấn át, Seuron liếc nhìn xung quanh, tìm kiếm Hayate.
Kỳ lạ thay, ánh mắt anh ta hạ xuống bàn tay phải của Hayate một cách tự nhiên. Hình dạng bàn tay của ông ấy đang thay đổi trong thời gian thực. Ông ấy liên tục di chuyển những ngón tay mình, cách cầm chuôi kiếm đang đều đặn thay đổi.
Tản ra...!
Bậc chí tôn của thiên đường đã hét lên một cách đáng sợ, một âm thanh không hề phù hợp với khí chất oai vệ của ông ta.
Nhưng đã quá muộn.
Kiếm năng màu bạc không ngừng thay đổi quỹ đạo của nó và bay đi như thể đang dự đoán sự rút lui của kẻ thù, tàn sát các Valkyrie trên đường đi của nó.
Và Hayate thì làm tất cả chuyện này trong lúc ông ấy đang chiến đấu với Dominion. Ông ấy đang cùng một lúc đối đầu với Thần Chiến tranh và thảm sát đội quân của ông ta.
Seuron tặc lưỡi. “...Phi thường.”