Chương 1942
Vào khoảng thời gian cậu ấy thực hiện chuyến phiêu lưu đầu tiên, sau khi tàn sát và lột da thành công kẻ thù của cha mình tại bãi săn tân thủ của Patrian, Lord đã ghé thăm một nhà hàng thịt bò mà cậu ấy luôn muốn đến. Ở bên trong, những bức chân dung của hoàng đế sáng lập linh thiêng đã trang trí một nửa bức tường của đại sảnh. Nhà hàng vừa rộng vừa sạch, và thực đơn cũng có giá cả hợp lý. Nhờ vậy mà nó thu hút rất nhiều thực khách.
Đó là một không gian xa lạ đối với thái tử, nhưng khả năng thích ứng của Lord lại cao hơn người thường. Cậu bé đã trải nghiệm bữa ăn một mình đầu tiên trong đời tại nhà hàng nướng than. Một câu hỏi đã tự nhiên nảy ra trong đầu cậu bé.
Tại sao trong quá khứ, cha của nó lại thích thịt bò đến vậy?
Trái với phương châm quảng cáo là, ‘Bệ Hạ đã ghé nhà hàng chúng tôi mỗi ngày với tư cách thường dân vì thịt bò tại nhà hàng chúng tôi tinh tế và ngon một cách đặc biệt...,’ thịt ở đây chả có cảm giác đặc biệt mấy. Không đời nào bít tết làm từ thịt bò hạng xoàng được nướng trên than và chấm muối lại có thể mang một hương vị đặc biệt được.
Phải chăng là vì trong quá khứ, cha nó nghèo, nên cha nó mới nghĩ tới việc tiết kiệm chi phí ăn uống không? Không thể có chuyện đó được. Trên khắp thế giới, có những món ăn rẻ hơn và ngon hơn thế này nhiều. Cha nó có ác cảm với bò vì lý do nào đó sao?
Không, chỉ là có một giới hạn về lượng thức ăn mà một người có thể tiêu thụ thôi. Không nên nuôi dưỡng những khát vọng tiêu diệt loài bò bằng cách ăn thịt chúng trừ khi Nefelina được đặt vào phương trình. Về cơ bản thì, theo câu chuyện ở Quần đảo Behen mà cậu bé nghe được từ Chúa công Sticks, cha nó là một người ghét thỏ với hươu nai. Khó mà tìm được bất cứ điều gì liên quan đến loài bò.
Nghi ngờ càng dẫn tới nhiều nghi ngờ hơn. Lord đã tiếp tục suy ngẫm trong suốt cuộc phiêu lưu của mình. Sau đó, dựa vào những giác quan nhạy bén, cậu ấy đã bắt đầu cảm thấy một điều gì đó kỳ lạ.
Cậu ấy bắt đầu chú ý tới ‘những lời nói, khái niệm, và danh từ riêng không quen thuộc’ phát ra từ miệng của các nhà phiêu lưu.
Ban đầu, những cuộc hội thoại của người chơi thường nghe giống tiếng vo ve đối với các NPC, do đó khiến họ mất tập trung. Thuật ngữ hiện đại sẽ được lý giải để phù hợp với thế giới. Đây là nền tảng cho hệ thống lọc từ của Satisfy... Chỉ tiếc là, Lord quá thông minh và đã tập trung vào môi trường xung quanh mình.
Trong chuyến phiêu lưu của mình, cậu ấy đã lắng nghe cuộc trò chuyện của những người chơi bình thường. Khi ở trong lâu đài, cậu ấy chú ý tới những cuộc thảo luận giữa các thành viên Vượt hạng vũ trang, cố gắng tìm ra điều gì khiến họ khác biệt với mình.
Cậu ấy mê mẩn với việc giải mã những từ ngữ cùng danh từ riêng không nhận dạng được hoặc được dịch một cách vụng về. Nhưng, cậu ấy không thành công cho lắm.
Thế nên, Lord thay đổi góc nhìn của mình. Cậu ấy tập trung vào thái độ của những nhà phiêu lưu, không phải ngôn ngữ của họ. Theo thời gian, cậu ấy nhận thấy rằng thái độ của họ đối với cuộc sống phần lớn là tích cực và không quá nhiệt tình. Cứ như thể họ coi cuộc sống như một trò tiêu khiển vậy... Đây chỉ đơn giản là sự nhàn hạ của những người đã vượt qua cái chết chăng?
Tại sao họ lại vượt qua được cái chết?
Tại sao sau khi chết được một thời gian thì họ lại phục sinh?
Thế giới hiểu điều đó là phước lành từ các vị thần, nhưng đó chỉ là một cách giải thích có lợi thái quá. Chẳng có vị thần nào - ít nhất là trong thế giới này - có thể ban phước lành như vậy cho con người.
Nhờ trí tuệ cùng địa vị bẩm sinh của mình, trình độ hiểu biết của Lord thuộc hàng cao nhất đế chế. Đương nhiên, cậu ấy thông thạo thần học. Và một thời điểm sau đó, cậu ấy đã tương tác trực tiếp với các vị thần của Vượt hạng vũ trang Giới. Cậu ấy đã xác minh chéo điều đó bằng kiến thức học thuật và tình hình thực tế của Asgard.
Dĩ nhiên, có một chút trợ giúp từ Sư phụ Damian - từng là Đặc vụ của Nữ thần kiêm cựu giáo hoàng...
Dù sao thì, vào một ngày nào đó vài năm sau, Lord đã nảy ra một giả thuyết, suy luận về sự tồn tại của một ngoại thần. Bởi vậy, cậu ấy đã đi đến kết luận hợp lý rằng các nhà phiêu lưu tới từ một chiều không gian bên ngoài. Dựa trên những ‘gián đoạn’ thường xuyên của họ, cậu ấy thậm chí còn phát hiện ra rằng họ có thể di chuyển tương đối tự do giữa thế giới quê hương của họ với thế giới này.
Cậu ấy cuối cùng cũng hiểu được tại sao thái độ của họ với thế giới này lại vô tư đến thế.
‘Quê hương của cha mình... Thật kỳ lạ, đó chắc phải là từ một thế giới nơi thịt bò đắt đỏ...’
Đúng rồi. Trong nhiều năm, Lord đã nhìn thấu bản chất của người chơi. Cậu ấy cũng nhận ra rằng cha mình rõ ràng khác biệt với mình. Cậu ấy đối mặt với thực tế rằng, từ góc nhìn của người chơi, con người của thế giới này có thể không quan trọng.
Điều đó là tất yếu. Đây là số phận của một đứa trẻ thông minh - được sinh ra là con của người chơi mạnh nhất và cũng là người được bao quanh bởi đông đảo người chơi.
***
&Bang hội : Cậu bị điên à, Lauel?
Kênh chat hội bùng nổ. Các thành viên được gọi là giàu kinh nghiệm của Vượt hạng vũ trang Hội không để ý đến ánh mắt của các hậu bối và đã mắng Lauel.
Có đầy rẫy những lời chỉ trích vì đã cho phép Lord tham chiến.
Lauel bình tĩnh giải thích :
&Bang hội : Tôi chỉ là thủ tướng thôi. Tôi đâu quản lý được tầm ảnh hưởng của thái tử.
Để uy quyền của nó được thực thi đầy đủ, Vượt hạng vũ trang Hội phải luôn nguyên vẹn và hoạt động tốt. Trong mắt toàn thể đế chế - không phải của hội, ‘người số 2’ của đế chế là Thái Tử Lord, không phải Lauel.
Nếu Lord quyết tâm thực thi quyền hạn của mình, Lauel buộc phải xuống hạng ở vị trí thứ 3. Nhất là, điều này có thể được áp dụng nếu các thành viên Vượt hạng vũ trang đi vắng, hệt như bây giờ. Lý do những người khác chưa nhận ra điều này cho tới giờ là bởi Lord luôn tôn trọng và làm theo các chỉ dẫn của Lauel.
&Bang hội : Tôi không thể xử lý được vì các quý tộc xông vào và gây áp lực lên tôi. Cậu ấy không chớp mắt ngay cả khi tôi lấy hỏa diệm long của mình ra.
&Bang hội : Lẽ ra cậu nên nghĩ tới chuyện đấy sau và dùng vũ lực để ngăn Lord.
&Bang hội : Các lực lượng của hoàng cung trung thành với hoàng tộc. Đó là luật lệ của đế chế mà Bệ Hạ với tôi lập ra. Bên cạnh đó, Lord có phải là hoàng thân bình thường không? Suy cho cùng, cậu ấy là người kế vị chính đáng của Bệ Hạ.
&Bang hội : Ơ, cậu không có bất kỳ lính riêng nào à?
&Bang hội : Tôi có phải quân phiến loạn đâu. Tại sao phải có một thứ như thế?
&Bang hội : Tôi sẽ phá hủy cổng dịch chuyển.
&Bang hội : Cái người vừa nói kia, não làm bằng mì udon à?
Chỉ mình Lauel thôi đã phải đối phó với quá nhiều người rồi. Vantner xen vào một khi cuộc trò chuyện cuối cùng cũng đi lạc hướng.
&Bang hội : Nếu Lord mà chết, Grid sẽ rất buồn. Vì không ngăn được Lord nên mũi tên oán hận sẽ nhắm vào cậu trước đấy, Lauel.
Có lẽ đây chỉ là lời nói của một người chơi hệ chống chịu. Mặc dù thiếu thông minh nhưng Vantner vẫn thẳng thắn đối mặt với thực tế. Anh hạn chế đưa ra những lời hứa suông, như là bảo vệ Lord bằng mọi giá. Anh cũng nhắc nhở người khác rằng Grid là một người bình thường có thể bị cuốn vào cảm xúc cá nhân của mình.
&Bang hội : Tôi vốn đã nói điều đó với thái tử rồi.
Lauel đã đi trước Vantner một bước. Ngay khi lời thuyết phục của anh không có tác dụng, anh đã thành thật thú nhận vị trí của mình với Lord.
Nếu cậu chết, tôi cũng sẽ chết.
Phản ứng của Lord trước điều đó là... Chà. Nó khiến Lauel im bặt.
&Bang hội : Cậu ấy nói rằng các hoàng tử và công chúa giỏi hơn mình sẽ sớm được sinh ra, vậy thì tôi còn gì để lo lắng nữa? Bệ Hạ sẽ dần ổn định theo thời gian nên không cần phải lo lắng.
&Bang hội : ……
Các thành viên Vượt hạng vũ trang không nói nên lời.
Đây là đứa trẻ đầu tiên được sinh ra giữa một người chơi và một NPC. Do đó, cậu ấy phù hợp để đại diện cho đủ loại biểu tượng và, kết quả là, có nhiều người nghĩ rằng Lord thật đặc biệt.
Hơn nữa, các thành viên vượt hạng vũ trang đã quan sát Lord từ khi cậu ấy còn là em bé, gắn bó bền chặt với đứa trẻ đang lớn lên từng ngày. Họ coi nó như đứa con hoặc cháu trai của mình, và họ cảm thấy đau khổ khi đứa trẻ này - giờ đây đã lớn - đã chuẩn bị để chết.
Điều đặc biệt đáng buồn là cậu ấy đã lầm tưởng rằng những đứa em sắp ra đời của mình có thể thay thế mình một cách xứng đáng. Sở dĩ cậu ấy quý giá đối với họ không phải vì cậu ấy là hoàng tử, mà bởi vì cậu ấy là Lord.
&Bang hội : Thái tử rất thông minh, nhưng cậu ấy cũng yêu thương Bệ Hạ như mẹ của cậu ấy. Cậu ấy quan tâm đến sự an toàn của Bệ Hạ hơn chính mình. Vì vậy, cậu ấy đã không thể chịu đựng được và quyết định lên đường. Cả hoàng hậu và tôi đều không thể ngăn cản cậu ấy sử dụng quyền hạn của thái tử để tập hợp các hiệp sĩ với mục đích giải cứu Bệ Hạ.
Các thành viên Vượt hạng vũ trang biết những gì Lauel sắp nói. Giờ thì mọi chuyện đã đến nước này, anh sẽ bảo họ hợp tác với Lord để giải cứu Grid. Mạng sống của Grid quan trọng hơn của Lord. Nếu Grid chết mà mất địa vị, tương lai của đế chế sẽ vô cùng ảm đạm.
Vẻ mặt của những người mệt mỏi vì leo núi càng méo mó vì đau đớn hơn.
&Bang hội : Giờ thì chuyện này xảy ra rồi, hãy chắc chắn giải cứu được Grid.
Đúng như họ mong đợi. Các thành viên Vượt hạng vũ trang thở dài lúc Lauel đưa ra yêu cầu không ngờ.
&Bang hội : Hãy bảo vệ thái tử bằng mọi giá.
&Bang hội : Cậu nhóc này... Ở nơi riêng tư, nó gọi tôi là Chú.
***
Trong 10 năm qua, Lord đã đi cùng một con đường như cha mình. Lý do chính đáng cho chuyện này là gián tiếp trải nghiệm và học tập những thành tựu to lớn của hoàng đế sáng lập. Người ta coi đây như một loại nghề kế vị.
Một số quý tộc - muốn con gái họ trở thành hoàng hậu tương lai - đã thì thầm rằng hoàng tử đang xu nịnh cha mình và nói những lời khiếm nhã về cậu ấy...
Lord tuy nghe được lời nói của họ, nhưng cậu ấy không quan tâm nhiều lắm. Cậu ấy chỉ muốn biết nhiều hơn về cha mình - người cách xa cậu ấy đến vậy.
Cậu ấy có những ký ức sống động về việc cha đã dạy cho mình nhiều điều khi còn nhỏ. Tuy nhiên, cha cậu ấy thường vắng mặt khỏi hoàng cung. Trong những trường hợp hiếm hoi và nghiêm trọng, cậu ấy sẽ không nhìn thấy cha mình trong hàng tháng trời. Ngay cả khi cậu ấy gặp được cha thì cũng hầu hết là ở xưởng rèn.
Lord hiểu rằng cha mình không thể không bận rộn. Cha bắt đầu với tư cách một thường dân, sau đó trở thành một quý tộc, chinh phục một vương quốc, xây dựng một đế chế, bảo vệ đồng minh lẫn người dân của mình, cứu thế giới, và cũng trở thành một đối tượng của đức tin.
Cậu ấy không oán hận cha mình chút nào. Tình yêu mà cha dành cho Lord quá lớn để buộc tội cha không phải là một người phụ huynh đúng nghĩa. Cha chưa một lần quên ngày sinh của Lord. Mỗi lần cha cậu ấy chế tác một bộ giáp mới, cha đều đảm bảo chế tác một bộ dự phòng và tặng nó cho Lord, để Lord sẽ luôn được an toàn.
Không có thời gian để bực bội, và không có thời gian để lãng phí.
Lord chỉ yêu thương cha mình, nhưng tình yêu của cậu ấy lại độc hại. Tình yêu dành cho cha càng sâu đậm, khao khát được biết về cha càng trở nên mạnh hơn. Thế nên cậu ấy đã dấn thân vào chuyến hành trình, tới thăm những nơi từng xuất hiện trong các câu chuyện phiêu lưu của cha. Cậu ấy chống lại những kẻ thù mà cha mình đã chống lại, và chiến đấu với những kẻ thù mới đã xuất hiện do sự ảnh hưởng của cha mình.
Những cuộc phiêu lưu của cậu ấy tương tự như của cha, mặc dù đôi khi cũng rất khác. Có những lúc, cậu ấy thấy khung cảnh giống như cha mình đã từng thấy trong quá khứ. Có những lúc, khung cảnh khác hẳn với những gì cha cậu ấy từng thấy. Dù vậy, cậu ấy vẫn có những cảm xúc tương tự như cha mình đã có vào lúc đó, do đó mang lại cảm giác đồng nhất mờ nhạt, và cậu ấy bị lấn át với niềm tin rằng mình đang ngày càng gần gũi với cha mình hơn theo cách này.
Tất nhiên, cậu ấy đã cảm thấy ngạc nhiên trong nhiều dịp. Ngay cả khi biết được cha mình yếu ớt hơn người bình thường. Ngay cả khi phát hiện ra rằng cha mình đã trải qua vô số thất bại. Ngay cả khi phát hiện ra rằng cha mình là hiện thân của sự ghen tị. Lord cực kỳ sốc khi phát hiện ra chuỗi oán hận mà cha mình đã tạo ra còn sâu thẳm và u ám hơn nhiều so với những gì cậu ấy đã tưởng ban đầu.
Thế nhưng, cậu ấy chưa bao giờ cảm thấy thất vọng. Lord ngưỡng mộ cha mình vì cha yếu ớt, hiểu cha mình vì cha đã trải qua thất bại, và nhẹ nhõm khi thấy cha mình ngày xưa đã từng như thế nào.
Một ngày nọ, cậu ấy nhận ra rằng cha mình - người mà cậu ấy tưởng là đã vô cùng xa cách sau khi trở thành thần - cũng là một con người như cậu ấy.
Đúng. Cha cậu ấy không chăm sóc cho gia đình vì phải lo toan cho 2 chiều không gian thì đã sao nào? Điều đó không thay đổi được sự thật rằng cậu ấy là con trai của cha. Lord không hề lung lay chút nào. Đối với những người oán giận cha của cậu ấy, cậu ấy cúi đầu trong im lặng. Cậu ấy chém không do dự những kẻ chỉ trích hoặc đe dọa cha mình. Cậu ấy chấp nhận tất cả chuyện này như là một trách nhiệm mà bất kỳ đứa con nào cũng phải gánh lấy.
“Cậu...”
“Chắc là cha phải mệt lắm.”
Lord cúi đầu trước sư phụ dạy kiếm thuật - người đang nhìn mình với ánh mắt khiển trách - và nói.
“Hầu như cha đã luôn chiến đấu một mình.”
Vì kẻ thù rất mạnh, cha mới hy vọng rằng các thuộc hạ của mình sẽ không bị thương. Kẻ thù càng mạnh, cha cậu ấy càng vùng vẫy. Cha hiếm khi sử dụng thế lực mà mình đã nỗ lực rất nhiều mới có được. Hãy ghi nhớ rằng tất cả những vị vua và hoàng đế trong suốt lịch sử luôn quan tâm đến lễ nghi, cha quả thực là người bất quy tắc.
Vốn dĩ, một tồn tại càng mang tính biểu tượng thì giá trị tiêu hao càng lớn. Vì an ninh và phẩm giá, những người ở tầng lớp cao đã bắt những người thấp kém hơn họ phải làm việc quá sức như nô lệ. Mỗi hành động của người ở tầng lớp cao đều sẽ trở thành một sự kiện. Môn đệ của họ đã đầu tư rất nhiều tài nguyên vào sự kiện này vì đủ kiểu lý do chính trị.
Tuy nhiên, cha của Lord đã xử lý hầu hết các sự kiện ảnh hưởng đến vận mệnh của dân tộc. Đó có thể là do cha mạnh mẽ. Nhưng điều đó cũng có thể là do cha đã vượt qua cái chết.
Nhưng mạnh mẽ hay khác biệt không có nghĩa là cha không cô đơn.
“Con muốn chia sẻ gánh nặng của cha con,” Lord nói. Đôi mắt tràn đầy quyết tâm của cậu ấy đang nhìn vào rồng vàng trên bầu trời.
Con rồng đủ lớn để tạo bóng lên dãy núi. Những kẻ thù mà cha cậu ấy đã từng chiến đấu còn vĩ đại hơn thế này nhiều...
“Con tin rằng Sư phụ sẽ hiểu con hơn bất kỳ ai khác. Quá khứ một mình và hiện tại bên nhau. Sư phụ hạnh phúc với cái nào hơn?”
Kraugel thư giãn. Trải nghiệm chia sẻ niềm vui lẫn nỗi đau với những đồng chí của mình là điều đặc biệt với anh. Thẳng thắn mà nói, cảm xúc thường ngày của anh cũng giống như của Lord. Grid - người đang từng cô độc vào thời điểm nào đó - luôn ở trong tâm trí anh.
“Hãy cùng nhau chiến đấu. Nhưng đừng chết nhé. Đừng quên rằng không ai có thể thay thế cậu. Trước khi cậu là hoàng tử của đế chế thì cậu đã là đệ tử và gia đình của chúng tôi rồi.”
“Tất nhiên ạ.”
Lord cười ha hả. Cậu ấy không có ý định làm ô danh Grid, nhưng thật may mắn là nụ cười của cậu ấy giống mẹ. Nụ cười không tỳ vết và trong sáng này đã giành được cảm tình của mọi người.
Các thành viên vượt hạng vũ trang đang tràn đầy tự tin. Đây là thành quả từ tình yêu của Grid. Chưa kể, một đứa trẻ tội nghiệp được sinh ra với tư cách NPC trong trò chơi... Họ muốn bảo vệ nụ cười rạng ngời của đứa trẻ sẽ sống tiếp mà không biết sự thật.
Dĩ nhiên, có những người sẵn lòng tự mình nhảy vào chiến trường.
“...Ta nghĩ ngài ấy đang làm khá tốt.”
Chiến binh sét huyền thoại, Kyle.
Anh không thể làm trái lệnh của Basara là tới giúp thái tử.
Không như hồi cô còn là một hoàng hậu đơn thuần (?), cô bây giờ đã là vợ của Grid và thậm chí còn đang mang trong mình đứa con của Grid. Mệnh lệnh của cô quá đáng sợ để có thể phớt lờ.
Cho dù có cằn nhằn và thở dài suốt thời gian qua, Kyle vẫn đứng cạnh Lord một cách kiên quyết.
“Thái tử sẽ dẫn đầu.”
Ý kiến của Kyle bị mặc kệ ngay tắp lự. Trước khi kịp nhận ra, anh đã dẫn đầu dưới sự phối hợp của Kraugel và Asmophel.
“Điên hết cả rồi...”