Chương 1965
Kraugel trông khá mệt mỏi. Cuộc hành trình mấy ngày qua thật chẳng dễ dàng gì.
“Những thứ này trông như có kiểu tính năng dò tìm gì đó.”
Kraugel lôi ra một vật thể bằng gỗ—một bảng tên bình thường với cái tên của ai đó.
“Kể từ khi tôi giết tu chân giả đầu tiên mình gặp, tôi liên tục chạm mặt những gã này. Chúng đều có thứ này trên người.”
Hơn 100 bảng tên tuôn ra trên chiếc bàn.
“Vì phải đối phó với rất nhiều kẻ thù đã đạt cấp bậc nguyên anh hoặc hóa hồn, tôi nhận ra là có một khác biệt đáng kể về kỹ năng giữa các tu chân giả trong cùng cấp bậc cảnh giới. Như một số kỹ năng phù hợp với đấu đối kháng hơn, các kỹ năng của tu chân giả cũng chịu ảnh hưởng lớn bởi những công pháp chúng học. Ví dụ, các tu chân giả ở giai đoạn sau của nguyên anh có thể sẽ mạnh hơn những kẻ ở giai đoạn đầu của hóa hồn. Những kẻ đã học các công pháp phù hợp với đấu đối kháng nhìn chung là đánh nhiều trận chiến hơn hẳn. Đó có thể chỉ đơn giản là vấn đề về kinh nghiệm chiến đấu.”
“Vậy là cũng như chúng ta nhỉ. Có xếp hạng cao hơn không phải lúc nào cũng khiến anh mạnh hơn.”
Grid nhặt một bảng tên lên và kiểm tra thông tin vật phẩm. Chỉ có 1 dòng thông tin.
[Đây là một bảng tên chứng minh danh tính của một người.]
Để đề phòng, anh thử truyền mana, năng lượng tinh thần, năng lượng Tận diệt, và thậm chí là thần tính vào nó, nhưng đều không có tác dụng. Grid nghĩ rằng chắc phải có một ‘cấm chế’ trên nó.
“Tôi đã nhận một cuộc gọi từ Lauel,” Grid nói. “Hóa ra nhiều bảng tên lấy từ lũ tù nhân là thứ được tìm thấy trong số tư trang của lũ xâm lược này, tức là chúng thuộc về cùng một tổ chức. Có một tính năng dò tìm được gắn trong các bảng tên này, và đó là lý do chúng hướng đến Reinhardt.”
“Tất cả các bảng tên đều trông như nhau à?”
“Không hề. Có vẻ như hình dạng khác nhau tùy thuộc vào phe phái của tu chân giả. Kẻ đuổi theo anh và những kẻ được Zik lo liệu thuộc về những phe phái khác nhau. Còn việc điều tra hiệu suất tổng thể của cảnh giới hóa hồn diễn ra như thế nào rồi?”
“Những kẻ đã đạt tới cảnh giới đó là Thượng nhân, không thể nhầm lẫn được nữa. Nếu chúng đang ở giai đoạn cuối của cảnh giới hóa hồn và có tay nghề chiến đấu thì chúng cũng hùng mạnh như các sứ giả vậy. Rốt cuộc thì hóa ra vẫn có những kẻ mạnh hơn các sứ giả.”
“Vì anh đã đề cập đến nó... Giả sử một tu chân giả ở giai đoạn cuối của cảnh giới nguyên anh. Nếu chúng sống đủ lâu, liệu chúng có trở nên mạnh hơn ai đó đã đạt tới giai đoạn đầu của cảnh giới hóa hồn không?”
“Ai biết được? Tôi đã học được điều này bằng cách chiến đấu với hơn 100 tu chân giả, nhưng chỉ với kỹ năng thôi thì không thể đánh bại chúng được. Cậu cũng phải gặp may nữa. Nhất là, một kẻ mà tôi từng nói chuyện đã học luyện thể kỹ và gặp khó khăn với việc gia tăng cảnh giới của hắn. Ah, luyện thể tức là...”
Kraugel biết rất nhiều điều về các tu chân giả hơn Grid. Rốt cuộc thì anh vẫn là người chơi xếp hạng số 1. Anh chiến đấu với nhiều tu chân giả cấp bậc nguyên anh trở lên, nên anh đã bắt và thẩm vấn nhiều kẻ trong số chúng. Hiểu tính Kraugel, anh ấy hẳn đã tinh thông Kim Linh Quyết với Truy Ký Công pháp.
Grid im lặng lắng nghe câu chuyện của Kraugel và một nụ cười dần nở trên mặt anh. Nhìn lại thì, việc dành thời gian với Kraugel đã luôn có lợi, bao gồm cả sự cố cà ri với dương xỉ. Vì những sự kiện của hôm đó, anh đã phải dành một khoảng thời gian vui vẻ tại biệt thự với Yura cùng Jishuka để hồi sức cho hẳn hoi.
Kraugel báo cáo xong và đứng dậy. “...Có thể cậu đã biết hầu hết những gì tôi vừa nói, nhưng cậu có thể kiểm tra chéo và dùng nó làm tài liệu để xác định xem những gì tôi nói có đúng không.”
“Giờ thì tôi nghỉ ngơi đã. Tôi cần thực hành những công pháp mình đã có được cho đến nay. Tôi sẽ xem xét sau và gửi anh bất cứ thông tin gì có thể giúp ích.”
“Cảm ơn nhá.”
Grid không buồn đề xuất nghỉ ngơi với Kraugel. Sao anh có thể kìm chân một người có nhiều nhiệt huyết như vậy chứ?
Sau khi Kraugel rời đi, Grid quay sang nhìn Navaldrea.
“Thứ lỗi cho sự khiếm nhã của tôi nhé. Tôi có chuyện phải thảo luận với vị khách của mình. Cô đã không ăn uống tử tế vài ngày rồi. Chúng ta cùng tới phòng ăn đi nhỉ?”
“Cảm ơn sự chu đáo của ngài, nhưng tộc rồng không cần ăn đâu.”
“Thật á? Cứ vài giờ Nefelina lại phàn nàn mình đói tới mức nào đấy...”
“Ý ngài là con gái của cuồng long sao? Ta đã nghe nói về nó từ Kraugel rồi. Một con rồng chỉ cần dinh dưỡng khi còn nhỏ thôi.”
Nghe nói là tới cả Raiders cũng chỉ thức dậy 100 năm một lần để ăn, nhưng đó chỉ là sở thích của ông ta với tư cách một kẻ sành ăn.
Grid gật đầu và mang ra trà làm từ lá trà do đích thân Irene hái. Một mùi hương êm dịu tràn ngập không khí, làm Navaldrea thấy bớt căng thẳng.
“Đây là loại trà yêu thích của tôi đấy. Xin hãy thử nó. Tôi rất vinh dự khi có cơ hội tiếp đãi con gái của ân nhân mình.”
“Ngài đang nói về ta à?”
“Tôi có nên nói là ân long thay vì chỉ là ân nhân không nhỉ? Có lẽ cô không biết, nhưng mẹ cô đã giúp đỡ tôi rất nhiều.”
“Không cần giữ thể diện đâu. Vì là rồng nên ta đương nhiên biết rất nhiều thứ. Ta biết rằng sự thật thực chất lại trái ngược với những gì ngài đang nói.”
“Cô nói trái ngược là sao?”
“Mẹ ta không phải ân nhân của ngài. Ngài mới là ân nhân của mẹ ta. Ngài đã cho mẹ ta một chiếc sừng.”
Grid nghiêng đầu.
“Tôi chỉ xoay xở tạo ra một ‘mô hình’ của cái sừng thôi. Đổi lại, Cuồng...”
Anh có được biệt danh Cuồng Thần... Cách diễn đạt này có vẻ khá là khó hiểu nên Grid đã tự sửa lại.
“...Tôi đã trở thành Kỵ sĩ Rồng. Tôi đi xa được tới vậy là vì quyền năng đó. Bởi thế, tôi mang ơn mẹ cô rất nhiều.”
“Không có thứ sức mạnh hay trình độ nào có thể đảm bảo sự thành công cả. Các thành tích mà ngài tích lũy được hoàn toàn là nhờ sự may mắn và chăm chỉ của ngài. Tuy nhiên, mẹ ta đã lấy lại sức mạnh của mình trong chốc lát nhờ vào cái sừng và đủ sức khiến Trauka bị thương nghiêm trọng. Cuộc báo thù này hẳn đã bất khả thi nếu thiếu sự giúp đỡ của ngài.”
“......”
Grid không bác bỏ nữa.
Tàn Lửa Navaldrea. Một phụ nữ với làn da màu đồng, mái tóc đỏ cùng tính cách sắc sảo. Xét về diện mạo, cô ta trông giống Jishuka đến mức có thể coi họ như chị em. Tuy nhiên, tính cách của cô ta lại trái ngược hoàn toàn với Jishuka - người có một khía cạnh ngoan ngoãn.
Grid gật đầu và ngậm miệng. ‘Nếu mình nói nữa thì bầu không khí sẽ chỉ tệ hơn,’ anh tự nghĩ.
Điều này khiến Navaldrea nhăn trán. Cô ta dừng lại một lúc trước khi cúi đầu xuống.
“Xin thứ lỗi cho ta,” cô ta nói. “Có lẽ vì ta đã tự mình sống khi thiếu cha mẹ bên cạnh kể từ khi còn là con non, hoặc cũng có thể vì ta là huyết thống của Trauka nên ta thiếu kỹ năng giao tiếp xã hội. Ta xin lỗi nếu đã xúc phạm ngài vì sự cứng đầu không cần thiết của mình.”
Grid sầu lòng. “À thì... Cô đâu làm gì sai. Cô không phải xin lỗi tôi đâu.”
Anh tự hỏi Huroi có tư duy kiểu gì khi anh ấy luôn cẩu thả nhắc tới cha mẹ của người khác.
Grid hắng giọng và thay đổi chủ đề. “Kraugel có lẽ đã bảo cô rồi, song Hỏa Long Trauka là do tôi giết. Trauka nói rằng vì cô là máu mủ duy nhất của ông ta nên có nguy cơ cô sẽ trở thành Hỏa Long kế tiếp. Tôi triệu tập cô là để ngăn điều đó xảy ra.”
Đồng tử của Navaldrea co lại.
“Ta á? Trở thành Hỏa Long sao? Ta sẽ thừa hưởng nó từ cổ long à? Làm một cổ long không liên quan tới địa vị đâu. Họ là các sinh vật đã tồn tại từ khởi nguyên và đều đặn tích lũy sức mạnh, không phải sao?”
Grid giải thích, “Nếu một con rồng như cô còn không biết điều này thì tôi cũng chẳng biết chi tiết. Nhưng tôi không nghĩ Trauka sẽ nói dối. Tôi nghĩ rằng ngoại thần có thể sẽ giao vai trò cho cô...”
Navaldrea cười khinh bỉ.. “...Làm một cổ long thì sẽ mang tới cho ông ta một bản năng không thể kháng cự sao? Thật kinh tởm khi một con quái vật đã ăn thịt hàng chục máu mủ của mình lại biện minh cho bản thân bằng cách sử dụng phương pháp như vậy. Đến lúc chết, ông ta lại đột nhiên muốn lấy lại danh dự.” Cô ta tạm dừng một chút. “Nếu có cơ hội trở thành một cổ long thì ta không muốn từ chối. Ban đầu, lũ tu chân giả truy lùng bọn ta vì chúng muốn trả thù. Còn giờ, chúng muốn xương và da của ta. Ta cần sức mạnh để bảo vệ bản thân khỏi chúng.”
Lời nói của cô ta hợp lý, nhưng đôi mắt đỏ của Navaldrea đang tuôn ra sự khát khao. Cô ta muốn được mạnh mẽ. Có lẽ điều này là vì cô ta đã trốn tránh Trauka cả đời, nhưng cô ta có vẻ mệt mỏi vì là kẻ yếu thế rồi.
Grid gật đầu.
“Tôi hiểu cảm giác của cô. Tôi thực sự cũng hy vọng cô sẽ trở thành một cổ long. Việc cô tới tận đây nghĩa là cô sẵn lòng hợp tác với tôi còn gì? Nếu có một cổ long bên cạnh mình thì tôi sẽ hoan nghênh chuyện đó. Tuy nhiên, tôi không nghĩ thừa kế vị trí của Hỏa Long là điều cần thiết.”
“Nếu ngài lo ta sẽ trở thành một Trauka thứ hai thì đừng. Ta không biết chuyện gì sẽ xảy ra nếu ta có con, nhưng hiện tại, ta đằng nào cũng không còn đồng loại nào để ăn thịt cả.”
“Làm sao cô có thể đảm bảo chuyện đó chứ? Biết đâu ngày nào đấy cô sẽ muốn làm mẹ thì sao.”
“Ưm...”
May mắn thay, Navaldrea không quá cứng đầu. Cho dù đã quyết định, cô ta vẫn cố gắng lắng nghe những gì đối phương nói.
“Khó mà phủ nhận điều đó được. Ta kính trọng và yêu thương mẹ ta. Có lẽ một ngày, ta sẽ muốn làm mẹ giống như Ifrit. Sẽ thật kinh khủng nếu ta bị bản năng làm cho mù quáng và ăn tươi nuốt sống con của mình vào thời điểm đó. Nhưng liệu có thể trở thành một cổ long mà không trở thành Hỏa Long sao? Như ta đã nói trước đó, các cổ long là những sinh vật chỉ có thể đạt được sự hoàn thiện sau khi sống một thời gian dài và tích lũy sức mạnh.”
Grid Đưa ra câu trả lời đơn giản, “Cô chỉ việc sống thật lâu và trở nên mạnh hơn thôi. Hãy ở lại đế chế và tích lũy kinh nghiệm cho tới ngày cô trở thành một cổ long. Cô sẽ nhận được sự hỗ trợ của đế chế.”
Navaldrea không giấu được sự bộc phát của mình trước lời tỏ tình phi lý của Grid. “Thật là nhảm nhí. Các quốc gia của loài người trỗi dậy và sụp đổ trong vòng chưa đầy 1.000 năm. Nếu gặp may thì chúng có thể kéo dài 10.000 năm. Ta sẽ cần nhiều thời gian hơn thế để trở thành một cổ long.”
Con người và tộc rồng nhìn thời gian theo cách khá khác nhau. Do đó, tiền đề rằng họ nên hỗ trợ lẫn nhau là không thực sự khả thi.
Grid nghiêng đầu. “Đế chế có thể đơn giản bị coi là một quốc gia của loài người không khi tôi là một vị Thần?”
Mặt Navaldrea đỏ bừng. “Ah...”
Cô ta nhìn vào người đàn ông trước mắt mình. Về ngoại hình, lời nói và hành động, anh ta không khác gì một con người bình thường, nhưng anh ta thực chất là một Đơn Nhất chi Thần.
“Ngài đang nói rằng ngài sẽ đích thân chăm sóc ta đến hết cuộc đời. Ta không ngờ ngài sẽ làm vậy và đã nói năng hấp tấp. Ta xin lỗi.”
Grid không hiểu tại sao Navaldrea bỗng dưng đỏ mặt. “...Được rồi nhỉ? Chà, miễn là cô hiểu ý định của bọn tôi.”
Có nhiều Bậc chí tôn và thần trong đế chế. Cũng có vài Thượng nhân nhắm tới việc ngày nào đó trở thành Bậc chí tôn. Nhờ bản cập nhật này, họ đã có nhiều cơ hội để vun đắp địa vị của mình.
Grid chắc chắn rằng Đế chế Vượt hạng vũ trang sẽ tồn tại mãi mãi. Anh hy vọng Navaldrea sẽ cùng họ bảo vệ lý tưởng này.
‘Sẽ dễ dàng thu được địa vị miễn là người ta săn được một số tu chân giả cấp độ cao.’
Grid một lần nữa đánh giá cao bản cập nhật này và đứng dậy.
“Đi nào. Có rất nhiều người tôi cần giới thiệu với cô.”
“Tất nhiên rồi.”
Đó là ngày mà rồng đỏ cuối cùng gia nhập Vượt hạng vũ trang Hội. Một hình ảnh của Cranbel hiện ra trong tâm trí Grid lúc anh vui vẻ nhìn Navaldrea - đang chú ý tới anh một cách đáng ngạc nhiên.
‘Sẽ thật yên tâm nếu ông ta cũng trở thành một đồng minh. Ta sẽ được an toàn, nhỉ?’
Xui thay, những dự đoán của Grid thường là sai.
***
“Ngươi nghĩ ngươi đang đi đâu vậy hả?”
Thế giới rơi vào hỗn loạn khi mọi người cố gắng tìm kiếm vị trí của nghi lễ ăn mòn và ngăn chặn nó. Cranbel - lẽ ra phải ở trong tổ của mình để chữa lành các vết thương do Cubatros gây ra - đang bị một nhóm người đông đảo truy đuổi ở ngoài rìa lục địa. Những kẻ này mạnh mẽ y như một Bậc chí tôn, khiến Cranbel khó có thể đối phó với chúng trong tình trạng hiện tại.
‘Dường như chúng là những kẻ mới đến từ thế giới của ngoại thần.’
Ngoại thần đang âm mưu tiêu diệt những kẻ phản bội ư?
Ngay khi kẻ thù bắt kịp Cranbel—
Choang!
Những vệt ánh sáng vàng chiếu xuống từ trên trời. Một sóng phép thuật bao la lan rộng theo từng lớp, gây sát thương khủng khiếp lên kẻ thù.
[Tại sao các ông...]
Cranbel ngạc nhiên. Những kẻ đã giúp đỡ Cranbel là các cổ long, Raiders và Nevartan.
Raiders thản nhiên trả lời và bắn một Khí huyết vàng kim vào kẻ thù,
[Bọn ta đã nhận được một lời sấm truyền, bảo bọn ta hãy tự do hành động.]
Lúc Raiders bị tấn công trong quá khứ, ông ta đã chẳng thể đánh trả vì không đủ khả năng để hành động hấp tấp. Thế nhưng, bây giờ thì mọi chuyện sẽ khác.