Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 2023: Chương 2017

Chương 2017

Rèn là một nghề đã bị bãi bỏ hơn 100 năm trước tại Hàn Quốc. Vì có quá ít người nộp đơn xin việc này nên các tiêu chuẩn quốc gia cho nghề rèn đã bị loại bỏ từ năm 2000. Không đời nào một công việc thủ công lại có thể cạnh tranh với một nhà máy sản xuất các mặt hàng tương tự nhưng nhanh hơn. 10 năm sau khi khả năng trở thành thợ rèn biến mất, ngành công nghiệp in 3D cũng trở nên phổ biến.

Nói gì thì nói, hàng trăm năm cũng đã trôi qua kể từ đó. Chỉ còn lại rất ít thợ rèn. Vẫn còn tồn tại một số nghệ nhân kiếm sống bằng cách nhận ủy thác từ người giàu - tìm kiếm các sản phẩm thủ công chỉ vì mục đích lãng mạn.

Nhưng thế giới đã thay đổi đáng kể trong vài năm qua. Không chỉ một số ít người giàu, mà đại đa số mọi người đều mơ ước trở thành thợ rèn để tìm kiếm sự lãng mạn. Và Grid là nguyên nhân cho chuyện này.

“......”

Song Juseop đã 37 tuổi. Chính vì Grid mà anh ta thôi việc ở công ty mình từng làm và mở một xưởng rèn. Chính xác mà nói, điều này là vì các bộ môn của Giải đấu Quốc gia Năm thứ hai. Hồi ấy, Grid đã tham dự một bộ môn tên là Cuộc thi Sản xuất dành cho Thợ rèn.

Vào thời điểm đó, Satisfy vốn đã là một hiện tượng toàn cầu. Người ta hứng thú với Giải đấu Quốc gia hơn hẳn World Cup hoặc Thế Vận Hội. Nhìn Grid nện búa lên sắt trước nhiều người tới vậy thật là thú vị. Những người chơi khác đều trông lo lắng, như thể họ bị ám ảnh với danh dự và sự giàu có trong trò chơi, nhưng Grid là người duy nhất nện búa cùng một nụ cười, mặc dù anh đang chảy mồ hôi đầm đìa trước lò nung nóng bỏng.

Song Juseop nhớ như in việc nhìn thấy những cơ bắp màu đồng của Grid gập lại mỗi lần anh đạp bễ thổi hoặc vung búa. Chẳng thể tìm thấy vẻ đẹp này ở bất cứ nơi nào khác. Người ta thậm chí có thể gọi nó là siêu phàm. Đây là sự cao quý của một thợ thủ công đã tạo ra công cụ để bảo vệ mọi người.

Lúc đó, Song Juseop đã thấy chút tự hào trong nụ cười của Grid, và bị nó cuốn hút đến nỗi anh ta bỏ việc và tự học trở thành một thợ rèn.

***

‘Xưởng rèn trông như này vì người chủ có xuất thân đặc quyền à? Anh ta có thẩm mỹ khá cổ điển.’

Theo nội dung tài liệu do thư ký Jang gửi, đã có sự gia tăng các xưởng rèn trong vài năm qua, nhưng hầu hết đều được trang bị đồ dùng hiện đại, như là lò nung duy trì nhiệt độ mong muốn chỉ bằng vài nút bấm, máy đúc tự động hoàn thành mọi quy trình từ tôi cho tới đúc khi cho quặng vào, búa và đe cơ học với hiệu lực hiệu chỉnh trí tuệ nhân tạo để người dùng không mắc lỗi, v.v.

Nói cách khác, khó mà tìm được xưởng rèn thực sự mà Youngwoo muốn ghé thăm. Chỉ có 17 nơi trên khắp cả nước đáp ứng tiêu chuẩn của một xưởng rèn mà Shin Youngwoo đang tìm kiếm. Một trong số chúng là cơ sở kinh doanh của Song Juseop - Xưởng Song - được thiết lập trong một tòa nhà lớn. Về kích cỡ, nó còn lớn hơn xưởng rèn riêng của Grid bên trong Hoàng Cung của Đế chế Vượt hạng vũ trang. Chưa kể, nó có những cơ sở cổ điển chứ không phải hiện đại. Nếu có thể chuyển nó vào Satisfy, nó sẽ vừa khít luôn.

Xưởng rèn này không tồn tại với mục đích kiếm tiền. Nó chỉ đơn giản là một doanh nghiệp thể hiện niềm đam mê trở thành thợ thực thụ của người chủ. Ngay cả địa điểm cũng gần khu dân cư của Youngwoo - khét tiếng là khu vực đắt đỏ nhất Hàn Quốc. Xưởng rèn nằm ở ngoại ô dưới chân núi, nhưng chắc chắn một số tiền khổng lồ đã được chi ra để mua nhiều đất như vậy.

“Trông cứ như chả có nhân viên nào... Anh xây dựng nơi này hoàn toàn vì sở thích thôi à?”

Chủ sở hữu tới từ một gia đình giàu có chăng? Youngwoo suy đoán điều này, nhưng không có cảm xúc đặc biệt nào trên mặt anh cả. Anh không thực sự quan tâm đến người giàu. Shin Youngwoo có nhiều tiền hơn nhiều gia tộc giàu có. Nếu quyết tâm, anh sẽ trở thành 1 trong 10 người giàu nhất thế giới vì anh là người cai trị đế chế thống trị Satisfy.

Ngay cả khi Youngwoo không chế tác và bán vật phẩm, anh vẫn sẽ là người giàu thứ 2 tại Hàn Quốc chỉ bằng việc quy đổi lợi nhuận do đế chế tạo ra thành tiền mặt. Anh không thể trở thành người giàu nhất nước. Người giàu nhất Hàn Quốc cũng là người giàu nhất thế giới mà.

Bất chấp điều đó, Youngwoo vẫn không bị đe dọa trước lý lịch của người chủ. Anh đối xử bình đẳng với mọi người. Đó là điều đúng đắn vì anh là người có ảnh hưởng. Do vậy, anh luôn luôn tự tin. Rốt cuộc, anh đã vượt qua chấn thương tâm lý nặng chỉ sau 2 ngày đấy thôi.

“Tôi thấy xấu hổ khi nói điều này trước mặt anh, Grid, nhưng... với tôi, nghề rèn quá quý giá để chỉ bàn luận như một sở thích.”

Youngwoo thích nghề rèn. À thì, dùng từ ‘yêu’ hợp lý hơn. Bản thân Youngwoo bắt đầu với tư cách thợ rèn và trở nên thành công nhờ nghề này. Trong quá trình đó, anh đã so sánh các ghi chú với nhiều thợ rèn.

Lý thuyết của Youngwoo là có rất ít thợ rèn tay nghề kém trên thế giới. Các thợ rèn xứng đáng được tôn trọng vì họ tạo ra những thứ mang lại lợi ích cho người khác. Dĩ nhiên là Youngwoo có hứng thú với những gì Song Juseop nói lúc này khi mà người kia bảo rằng nghề rèn có ý nghĩa rất lớn đối với anh ta.

“Tôi hỏi lý do được không?”

Củi trong lò nung đang cháy đỏ rực. Mặc dù kích thước và độ dày của củi có hơi khác nhau một chút nhưng tất cả đều cháy đồng bộ. Quả là phi thường. Youngwoo rõ ràng đã sử dụng một số thủ thuật. Số củi tưởng chừng như được ném vào một cách thiếu suy nghĩ thực chất đã được sắp xếp theo một cách có hiệu quả.

Juseop - bị mê hoặc một chút khi quan sát điều này - đã tỉnh lại.

“Tôi từng là một nhân viên văn phòng bình thường. Tôi ăn học chăm chỉ như bao người khác, đủ may mắn để tốt nghiệp đại học và kiếm được việc làm tại một công ty mà tôi không mấy hứng thú. Trong vài năm tiếp theo, tôi vẫn tiếp tục công việc hàng ngày của mình. Tôi chỉ nhìn vào tiền lương gửi tới tài khoản của tôi hàng tháng.”

Juseop có một cuộc sống bình thường. Mỉa mai thay, đây lại là một cuộc sống mà Youngwoo không thể có được. Điều Youngwoo từng muốn nhất trong đời là mở một quán bar giúp người ta quên đi những chật vật của cuộc sống thường nhật.

Tất nhiên, mọi chuyện đã là quá khứ đối với cả Youngwoo và Yuseop.

“Sau đó, trong Giải đấu Quốc gia Năm đầu tiên—”

Juseop vẫn đang nói chuyện bình tĩnh thì bỗng trở nên nghiêm túc. Có lẽ anh ta trông như thế này do lông mày bị cháy sau nhiều năm đứng trước lò nung. Đôi mắt anh ta khá dữ tợn và nặng nề.

Youngwoo có thể thoáng thấy tinh thần của một thợ thủ công trong mắt của người kia. Anh nhận thấy rằng người đàn ông trước mặt mình không hề tầm thường và đã chăm chú lắng nghe. Youngwoo đang mong chờ cốt truyện đỉnh cao của người đàn ông này.

“Tôi trở thành tỷ phú nhờ đặt cược hết số tiền của mình cho anh khi anh chiến đấu chống lại Bondre với Hurent.”

“......?”

Youngwoo nghiêng đầu lúc anh lắng nghe. Anh đang lúng túng. Cốt truyện đỉnh cao mà anh vẫn đang mong đợi đột nhiên lại có một bước ngoặt không ngờ.

Youngwoo gần đây chưa có dịp cắt tóc. Anh vuốt ngược mái tóc đã chạm đến tai của mình và hỏi, “Đây là lý do anh coi trọng nghề rèn à...?”

Nhờ tôi mà anh đủ may mắn để trở nên giàu có, nên tất nhiên anh đã nảy nở một niềm yêu thích với nghề rèn...

Là thế chăng? Câu chuyện này sẽ không đầy cảm xúc như câu chuyện giữa Grid với Khan sao? Youngwoo thất vọng và anh chờ đợi để được chứng minh là mình sai.

Song Juseop xua tay.

“Đúng rồi, chính là như thế!”

Những kỳ vọng của Youngwoo sụp đổ. Đây thực sự là nội dung câu chuyện của Song Juseop. Không có cú cua gấp nào hết.

“Nhờ có anh, tôi đã thay đổi cuộc đời mình. Tôi đã là fan bự nhất của anh kể từ đó! Tôi bắt đầu ngưỡng mộ mọi thứ về anh. Nhưng điều làm tôi ấm lòng nhất là thấy anh đứng trước lò nung. Anh là kiếm sĩ vĩ đại và tuyệt vời đã trừng phạt các Bề tôi của Yatan. Tôi cũng tôn trọng anh với tư cách nhà quý tộc đấu tranh vì lợi ích của người dân. Tuy nhiên, người mà tôi muốn noi gương nhất là thợ rèn Grid.”

Câu chuyện tầm thường của Song Juseop cuối cùng cũng đem lại nụ cười trên gương mặt Youngwoo.

“...Là vậy sao? Trong mắt anh, nghề rèn dường như đỉnh hơn việc chém kiếm. Thì ra đó là lý do anh trở thành một thợ rèn.”

“Haha, không sai. Tôi bắt đầu ngưỡng mộ anh trong Giải đấu Quốc gia Năm thứ hai...”

Câu chuyện đã đủ hay. Song Juseop đã tìm được công việc mình thích và làm những gì mình khoái. Ngay cả khi Grid tác động đến anh ta trong suốt chặng đường thì đó cũng không phải là vấn đề quan trọng. Điều quan trọng là Song Juseop thích nghề rèn.

Đúng lúc đó, nhiệt độ của lò nung đã tăng tới mức độ phù hợp. Youngwoo di chuyển quặng sắt mà mình vẫn đang để mắt tới và bắt đầu nung chảy. Anh thấy chuyện này thú vị vì nhiều lý do.

“Bắt đầu thôi nào. Tôi muốn có được sự chỉ dẫn và lời khuyên của anh.”

“T-Tôi có quyền gì để hướng dẫn một người như anh chứ? Tôi ở đây chỉ để quan sát và học hỏi thôi.”

“Đây là lần đầu tôi làm chuyện này ngoài đời đấy.”

Đúng, đây là lần đầu tiên. Song Juseop nổi da gà. Ngắm nhìn Youngwoo nung chảy và rèn sắt... anh trông hệt như Grid trong game. Youngwoo đang mô phỏng những kỹ thuật của Grid - thứ mà Juseop đã học bằng cách quan sát Grid hàng vạn lần.

Điều này tức là những kỹ năng của Grid trong Satisfy có thể được tái tạo ngoài đời.

***

Mặc dù đây là ngoài đời nhưng rèn sắt với một người thợ rèn có cùng chí hướng vẫn rất vui. Youngwoo đã luôn mơ về một ngày như thế này, và trải nghiệm ấy hóa ra lại khiến anh hài lòng hơn mong đợi.

‘Nhưng... Dĩ nhiên, mình không thấy bất kỳ hiệu ứng vật phẩm nào cả.’

Youngwoo đã chế tác áo giáp thay vì một thanh kiếm vì anh lo lắng rằng điều gì đó phiền phức sẽ xảy ra nếu anh chế tác kiếm khi không sở hữu giấy phép mang kiếm. Từ đầu anh đã muốn chế tác áo giáp để kiểm tra xem liệu anh có thể giảm bớt đau đớn ngoài đời bằng cách mặc bộ giáp đó hay không.

“Anh có thanh kiếm nào không nhỉ? Dao làm bếp hay kéo cũng được.”

“Ah...! Xin hãy đợi một chút.”

Sau một lúc, Song Juseop chạy đến với một thanh đại kiếm trong tay. Youngwoo đã quen với nó. Nó là một thanh đại kiếm giống cá mập.

Ngạc nhiên thay, nó là Phế phẩm. Tất nhiên, thanh Phế phẩm này được làm ra từ thép thông thường. Ánh sáng xanh lam độc đáo chẳng qua chỉ là một sự bắt chước không phù hợp.

Nhưng...

‘Cục cứt này...’

Phế phẩm mang cái tên này là có lý do cả. Nó là một sản phẩm thất bại. Hồi Grid còn là một thợ rèn học việc, anh không biết cách để cân bằng vũ khí sao cho hợp lý và chỉ nghĩ đến việc làm cho nó trở nên bá đạo nhất có thể.

Tuy nhiên, thanh đại kiếm được chế tác bởi Song Juseop lại khá cân bằng. Tất nhiên, nó không hoàn toàn cân bằng với hình dạng đó, nhưng nó vẫn tốt hơn Phế phẩm.

‘Nếu mà nó được làm bằng ôrihancôn xanh xương như trong Satisfy, nó hẳn đã có những chỉ số khá tốt.’

Quả nhiên, quan điểm của Youngwoo không sai. Song Juseop là một người đủ trình độ để trở thành một nghệ nhân.

Thêm nữa...

“Anh đã mài dũa kiếm thuật của mình.”

Song Juseop cũng là một kiếm sĩ với khá nhiều kiến thức. Youngwoo nhận thấy độ dài sải chân của anh ta khi anh ta chạy cùng thanh kiếm, cách cơ bắp của anh ta gập vào, và những vết chai trên lòng bàn tay đã hình thành từ lâu.

Trên hết, Song Juseop nói rằng anh ta đã đặt cược hết số tiền của mình vào Grid trong suốt Giải đấu Quốc gia Năm đầu tiên. Tại thời điểm đó, những người duy nhất có thể đảm bảo rằng Grid sẽ đánh bại Bondre với Hurent là các thành viên của Tzedakah.

‘Anh ta chắc hẳn phải điên rồ hoặc là sáng suốt thì mới nhìn vào tỉ lệ cược và đặt hết tài sản của anh ta.’

Trong mắt Youngwoo, Song Juseop thuộc về vế sau. Người đàn ông đó chắc chắn có sự sáng suốt phi thường. Bằng cách đó, việc anh ta mô phỏng được Phế phẩm - mặc dù là người tự học - là điều có lý.

Song Juseop gãi đầu.

“Tôi đã tập kiếm đạo cho tới khi học trung học. Tôi bắt đầu học muộn nên đã bỏ dở giữa chừng. Dù vậy, tôi vẫn thắng khá nhiều giải đấu cấp quốc gia.”

“Ghê ta. Mà hơn nữa, trông như gần đây anh vẫn đang luyện tập.”

“Haha, tôi là một kiếm sĩ trong Satisfy đấy...”

Juseop có tài năng. Anh ta từng là một người bình thường đã kìm nén tài năng của bản thân và quăng mình vào xã hội để kiếm sống. Thứ đã cứu anh ta không phải là Grid, mà là Satisfy.

Youngwoo trầm ngâm. Anh gật đầu và hỏi, “Anh có muốn thử phá vỡ bộ giáp này bằng thanh đại kiếm đó không?”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!