Chương 2021
Trí giới là một kỹ năng trận địa cung cấp một môi trường thuận lợi cho người thi triển và trấn áp kẻ thù. Nó đặc biệt hữu ích và chiếm ưu thế ngay cả trong số các kỹ năng trận địa mạnh một cách khác thường. Không gian do trí giới cung cấp hoàn toàn biệt lập với thực tại. Ở đây, thường thức không được áp dụng. Ý chí của người thi triển quá mạnh. Thêm nữa là, không thể dự đoán các đặc tính của không gian.
Tại sao ư?
Trí giới được tạo ra bằng cách phản ánh tính cách, quá khứ, thành tích, và khát vọng của người thi triển. Nói cách khác, kẻ thù khó mà nắm bắt được điểm mạnh lẫn điểm yếu của trí giới nếu chúng không biết đến người thi triển.
[Hmm.]
Các tu chân giả - bị nhốt trong căn phòng nhỏ và vật lộn với đội quân Valhalla - dần bày tỏ sự bất mãn của chúng. Chúng liên tục bị thương và sự đau đớn thì quá rõ rệt. Số lượng kẻ thù không có dấu hiệu giảm sút. Những phàm nhân mà các tu chân giả tưởng rằng chúng đã giết chết trước đó bây giờ đã xuất hiện trở lại và vung những thanh kiếm của họ.
Ares trốn đằng sau ngai vàng và nói, “Ta nghe từ Grid rằng không ai biết điều kiện để mở ra trí giới.”
Một ngày nọ, Grid tới thăm Valhalla để cho Ares xem một vũ khí rồng. Vị thợ rèn nói rằng sẽ khó mà chế tạo một vũ khí chuyên dụng trừ khi anh có thể hé nhìn vào trí giới của Ares. Anh đưa cho Ares một vũ khí rồng đã được chế tác sẵn.
“Ta bảo Grid rằng ta vốn đã mở được trí giới của mình. Khi ta nói thế, cặp mắt của Grid đã mở to ra vì ngạc nhiên.”
Trí giới không phải một khả năng mà người ta có thể mở khóa tùy thuộc vào lớp nghề hay địa vị của họ. Các Sứ giả của Grid, lấy ví dụ... Braham đã có trí giới khi ông ấy mới chỉ là một huyền thoại. Đấy là trước cả khi ông ấy đạt được địa vị Thượng nhân chứ nói gì trở thành một Bậc chí tôn. Điều này khác hẳn với Piaro - vẫn chưa thể mở khóa trí giới của mình trong một thời gian dài ngay cả sau khi trở thành một huyền thoại.
“Ta nghĩ trí giới chỉ có thể được mở ra nếu ngươi chịu đựng sự cô độc trọn vẹn hoặc nếu ngươi gánh vác trách nhiệm của mọi người.”
Hầu hết người chơi - bao gồm cả các thành viên Vượt hạng vũ trang và tinh anh của Valhalla - đều không thể mở khóa được trí giới của họ vì người chơi khó lòng trải qua sự cô độc trọn vẹn như Braham, Zik, Mir, và những người khác đã làm. Bản ngã cùng niềm tin của họ - được định hình chỉ bằng cách chịu đựng sự cô độc chân chính - sẽ trở thành vật liệu cốt lõi của trí giới.
Tất nhiên, còn có những trường hợp khác, như Grid với Ares. Họ đã quen gánh vác trách nhiệm của người khác. Điều này khác với hy sinh đơn thuần. Nó là một điều kiện tiên quyết để bảo vệ người khác và để bảo vệ trách nhiệm của riêng mình một cách triệt để.
Sau khi đều đặn gánh vác những trách nhiệm đi kèm với nghĩa vụ của mình bấy lâu nay, Ares cuối cùng đã mở khóa trí giới trong khi ông ấy đang ở giữa lúc giao tiếp với thần dân của Valhalla.
“Lũ tu chân giả các ngươi ích kỷ đến mức giẫm đạp lên người khác như sâu bọ. Nỗi ám ảnh với cuộc sống vĩnh hằng của các ngươi lớn đến nỗi các ngươi sẽ không bao giờ có thể tạo ra một không gian như thế này với những suy nghĩ hèn mọn của các ngươi.”
Những gì bắt đầu như một lời tuyên bố vội vàng đã kết thúc bằng một lời buộc tội đáng ngạc nhiên. Các tu chân giả - có chút lo lắng - đã phản ứng hết sức nhạy cảm.
[Ngươi trốn chui trốn lủi như vậy mà vẫn mặt dày lên tiếng!]
Gã tu chân giả vừa cất lời đã nhổ ra một quả cầu ngọc bích từ miệng - đánh trúng vào đám rối dương của Luck. Nó xé toạc áo giáp lẫn da thịt của Luck và đập vào ngai vàng đằng sau anh ta.
“Một Bậc chí tôn mà lại tấn công bất ngờ à?”
Luck có thể chùn bước trước cơn đau khủng khiếp, nhưng anh ta không làm vậy. Khoảnh khắc bị tấn công, anh ta đã tập trung sức mạnh và đánh trả ngay lập tức.
[Hngh...]
Vô số vết thương cùng sự lo âu của chúng đang làm suy yếu ngay cả các tu chân giả đẳng cấp Chí tôn. Gã tu chân giả vừa tấn công Luck không thể hoàn toàn chịu được đòn phản công của anh ta và đã bị đẩy lùi 1 bước. Lâu rồi hắn chưa được nghỉ ngơi. Đây là một vấn đề lớn với hắn. Hắn phải chặn những thanh kiếm với thương đang tới từ mọi phía bằng các Pháp bảo của mình và không có thời gian để trả đũa Luck. Tấm khiên của hắn đã lập tức vỡ tan.
Trong một cuộc chiến tiêu hao gần như vô tận, luôn dựng khiên mọi lúc chính là đường tắt dẫn tới tự hủy.
Luck thật lòng cười ha hả sau khi giáng một đòn tấn công khác. Anh ta thấy gã tu chân giả đẳng cấp Chí tôn nhếch nhác thế nào và đã có được sự tự tin.
“Haha, đây là quyền năng của nắm đấm đã đấm thái thượng chi thiên!”
“Hồi đấy cấp độ của Kraugel bị đặt lại, cậu còn định nghĩ về những gì đã xảy ra lúc đó bao lâu nữa...?” Ares mắng mỏ trong khi vẫn đang trốn sau ngai vàng.
Luck kệ ông ấy.
Trí giới của Ares - Vô hạn Quân Lực - ban cho đồng minh của ông ấy thêm 1 mạng. Trái với cái tên cường điệu của nó, ông ấy không thể ban mạng sống vô hạn cho họ. Hơn nữa, Luck đã chết một lần sẵn rồi. Luck chỉ có thể được phục sinh một lần nữa cho tới khi hệ thống khóa anh ta khỏi trò chơi, nên anh ta phải sử dụng mạng sống còn lại của mình một cách cẩn thận.
Như mọi khi, Luck phớt lờ lời phê phán của ông già vô tư và tập trung.
Baaaaang!
Những kỹ năng tối thượng của Luck đánh trúng mặt gã tu chân giả hết lần này tới lần khác. Một số vị tướng đã chết trong trận chiến không hề được phục sinh. Trước khi họ nhận ra, 3 vị tướng đã biến mất.
[...Ồ?]
Các tu chân giả chú ý tới số lượng ngày càng giảm của những vị tướng. Chúng có được sự tự tin và tàn sát kẻ thù một cách hung bạo. Càng chặt đầu nhiều kẻ thù, các vết thương của chúng càng tăng lên, nhưng chúng chả quan tâm. Chúng biết rằng đối thủ của mình không có mạng sống vô hạn nên chúng không hề nương tay.
Các tu chân giả dần dần đến gần ngai vàng. Một thanh kiếm màu lục-lam đã cắt ngai vàng làm đôi, chém vào ngực của 3 tu chân giả.
Đây là kỹ năng tối thượng của Ares. Nó vận dụng tối đa uy lực từ vũ khí rồng và kỹ năng nội tại Đại Vương Lệnh - tăng các chỉ số của ông ấy tùy thuộc vào số lượng và cấp độ của đồng minh trên chiến trường. Vì mất rất lâu để thi triển nên Ares không còn cách nào khác là sử dụng nó trong khi lợi dụng sự che chắn của ngai vàng. Nó là một kỹ năng rất mạnh. 3 tu chân giả đẳng cấp Chí tôn giật nảy khi máu trào ra từ mũi với miệng của chúng.
“Tôi không thể để chúng đến gần hơn nữa. Nếu chúng đột phá tới đây, chúng ta sẽ phải hy sinh các binh sĩ của mình thật đấy...”
Lối ra duy nhất đằng sau Ares không phải là lối thoát khỏi trí giới. Phía bên kia là một chiến trường hẹp nơi các binh sĩ đã chết trước đó đang xếp hàng chờ.
Ares cảm nhận được sự căng thẳng lẫn nỗi sợ hãi của họ vì ông ấy là người tạo ra thế giới này.
Theo nghĩa đó...
‘Vụ này có vẻ không tốt lắm.’
Tình hình không hứa hẹn là bao.
Các tu chân giả trong cảnh giới đại thừa rõ ràng là yếu hơn tiên đạo, nhưng chúng vẫn là những Bậc chí tôn. Sự khác biệt giữa chúng với các thượng nhân lớn hơn Ares tưởng tượng. Về cơ bản, kỹ năng tối thượng của ông ấy chẳng gây thiệt hại nhiều lắm. Rốt cuộc nó chỉ gây ra 50% sát thương của nó cho chúng.
Ares được trang bị một vũ khí chuyên dụng mà Grid đã chế tác trong trí giới Vô hạn Quân Lực. Điều này tức là những vị tướng khác - đang dùng vũ khí rồng bình thường - thậm chí còn gặp khó khăn hơn.
‘...Khoan đã, tình hình này thực sự tệ đến thế sao?’
Ares chợt nghĩ đến một câu hỏi và nhìn lại cuộc đời của Grid.
Như đã được chứng minh bởi một số vật phẩm xếp hạng có thể tìm thấy trên trang chủ của Satisfy, phương pháp mà Grid dùng để cày cấp rất lạ. Anh săn quái vật ít hơn những người chơi khác. Tức là anh trở nên mạnh hơn chủ yếu thông qua những trận tập kích. Ấy vậy mà anh lại có cấp độ cao nhất trong trò chơi và thậm chí không có ai tới gần được. Đây là bằng chứng cho thấy hầu hết kẻ thù mà Grid đã tập kích đều có cấp độ cao hơn anh rất nhiều.
Đúng, Grid đã luôn chiến đấu và chiến thắng trước những kẻ mạnh hơn mình. Ares không biết ngày nay Grid dựa vào cái gì, nhưng hồi xưa, Grid có thể làm bất cứ điều gì vì cậu ấy vượt hạng vũ trang.
Vượt hạng vũ trang. Valhalla đã lôi kéo được sức mạnh từ mối quan hệ của nó với Grid.
“Chúng ta cũng vượt hạng vũ trang đấy thôi?”
“Hở?”
Gióng của Ares rất trầm và to. Kể cả khi ông ấy nói thầm, giọng ông ấy vẫn vang vọng khắp nơi xung quanh. Thậm chí toàn bộ tiếng ồn của cuộc chiến khốc liệt cũng không thể át đi giọng nói của ông ấy.
Một số vị tướng có vẻ hoài nghi. Ares chân thành hỏi họ, “Chúng ta nên thua ở đây chắc?”
Đôi mắt to và tròn như mắt bê của ông ấy có vẻ lãnh đạm. Sự ngây thơ toát ra từ đôi mắt này tương phản với vóc dáng oai vệ của ông ấy. Các vị tướng cảm nhận được một kiểu điên loạn nào đó phát ra từ Ares. Họ không thể tranh cãi với Ares trong tình trạng này...
Các vị tướng chỉ có thể nói một điều.
“Bọn tôi phải tiếp tục chiến đấu vì đây là mệnh lệnh. Bọn tôi hiểu rồi.”
Họ đã lấy lại ý chí chiến đấu. Sự u ám rời bỏ gương mặt họ lúc các vị tướng sắp xếp hàng ngũ và chuẩn bị kỹ năng.
[Lũ khốn dai dẳng...]
Các tu chân giả run lên khi nhận ra đây sẽ là một cuộc chiến lâu dài.
Đồng thời, bên ngoài Vô hạn Quân Lực.
“Cái thứ tròn tròn này là gì...?”
Các thành viên của Đạo chích Hiệp nghĩa đang trở nên kích động khi họ chiến đấu chống lại các tu chân giả bậc thấp thì họ thấy một mái vòm ánh vàng cực lớn đột ngột nuốt chửng chiến trường nơi đội quân 100.000 binh sĩ của Valhalla đang ở. Họ không thể phân biệt những gì đang diễn ra bên trong mái vòm.
“Đã có người giải phóng trí giới của họ ở đó.”
Mạng lưới tình báo của Đạo chích Hiệp nghĩa rất xuất sắc. Họ có thể quan sát các sự kiện xảy ra trên Lục địa phía Đông mà gần như không có bất kỳ sự chậm trễ nào. Tuy nhiên, chẳng có mấy thành viên biết về trí giới - thứ chỉ xuất hiện trong truyền thuyết.
Vẻ mặt của Hoàng Cát Đồng rất u ám lúc ông ta từ tốn giải thích cho những người khác. Đội quân Valhalla đang đối phó với tận 3 tu chân giả đẳng cấp Chí tôn. Một cuộc thảm sát kinh khủng chắc chắn đang diễn ra bên trong mái vòm đó. Sớm thôi, mái vòm sẽ biến mất và rất có thể sẽ không còn ai sống sót.
Cổ Quỷ Kiếm - vừa chặt đầu một tu chân giả đẳng cấp Thượng nhân - nói, “Đừng lo về chuyện đó. Cứ lo chuyện của ông đi. Ông nghĩ là một phàm nhân có biệt danh Thần có thể dễ dàng bị đánh bại à?”
Một người chơi có biệt danh ‘Thần’ là trường hợp cực hiếm. Ngoại trừ Grid - đã trở thành một vị thần thực sự, chỉ có Vị thần Giết chóc Faker, Cung Thần Jishuka, và Thần Chiến tranh Ares.
Cổ Quỷ Kiếm tin vào các khả năng của Ares. Quan trọng nhất là, ông ấy và những người còn lại hiện không có thời gian để lo cho người khác. Đòn đánh của tu chân giả - sượt qua gáy của Cổ Quỷ Kiếm trong một khoảnh khắc mất tập trung - đã khiến ông ấy lạnh sống lưng.
Từ đằng xa, đủ loại ký tự huyền bí đang hiện lên trên bề mặt của Mãn Nguyệt Thành - tỏa ra ánh sáng màu ngọc bích. Đây là một dấu hiệu cho thấy đợt oanh tạc thứ 2 sắp bắt đầu.
“Chưa gì đã...! Mọi người, tản ra mau!!” Cổ Quỷ Kiếm la lên, nhưng đã quá muộn.
Các hệ thống được kích hoạt bởi những ký tự huyền bí đã bắn hàng chục phát đạn pháo.
Bang bang bang bang baaang!!
Cổ Quỷ Kiếm khó mà mở mắt nổi vì những chùm sáng với năng lượng to lớn đang sáng lên trong trường nhìn của ông ấy, nhưng ông ấy cũng không thể nhắm mắt lại được.
Đám tu chân giả có các lá bùa giúp chúng miễn nhiễm với cuộc oanh tạc của trận pháp để chúng có thể truy đuổi kẻ thù không ngừng với những Pháp bảo của chúng. Mặc dù Cổ Quỷ Kiếm dính đòn vài lần, ông ấy vẫn không phản công. Ông ấy vừa chạy vừa vung kiếm để bảo vệ những đồng minh của mình khỏi các tu chân giả.
“C-Cổ Quỷ Kiếm!”
“Tránh đường mau.”
Ông ấy không có sức để đáp lại các binh sĩ đang cảm ơn sự hỗ trợ của ông ấy. Chỉ còn khoảng 20 phút nữa là ông ấy buộc phải đăng xuất. Cho đến lúc này, ông ấy đã chiến đấu không biết mệt mỏi trên chiến trường.
Các tu chân giả tập trung vào Cổ Quỷ Kiếm. Chúng quyết tâm giết chết ông ấy trong khi cuộc oanh tạc vẫn đang diễn ra.
‘Đây là giới hạn của mình rồi.’
Cổ Quỷ Kiếm biết rằng mình sẽ chết. Ông ấy chợt nghe thấy giọng nói của ai đó.
“Các vị anh hùng phải sống sót bất kể chuyện gì đi nữa. Bằng cách đó, họ có thể giúp đỡ những người khác.”
Cổ Quỷ Kiếm ngẩng đầu lên ngạc nhiên và thấy một hào quang đỏ máu đang nhuộm đỏ thế giới. Năng lượng màu đỏ thẫm này tới từ chỉ đúng một người. Một ông già tóc trắng đang đứng quay lưng về phía Cổ Quỷ Kiếm. Ông ấy là cựu hoàng đế của Đế chế Saharan.
“Juan... der...”
Cổ Quỷ Kiếm đọc cái tên đang hiện ra trên đầu ông già.
Năng lượng của Juander bung ra như một cuộn chỉ, tạo nên hàng vạn sợi chỉ màu đỏ.
“Cái g...?”
Các tu chân giả la hét. Những sợi chỉ màu đỏ kia đã cắt vào động mạch của chúng. Các tu chân giả cố gắng dùng kiếm cắt đứt những sợi chỉ hoặc dùng tay kéo chúng ra, nhưng không có tác dụng.
“Các ngươi có thể chịu nổi sự chuyên chế của một đấng cai trị bằng cách nào đây? Cứ đầu hàng trước nó đi.”
Vào lúc Juander trưởng thành, ông ấy vốn đã là người cai trị nhân dân. Ông già - đã được định sẵn để trở thành hoàng đế - phẩy tay.
Các tu chân giả chẳng thể chống trả. Những lá bùa mà chúng sửa soạn - để chuẩn bị cho cuộc oanh tạc của Mãn Nguyệt Thành - giờ đây đã không còn. Juander đẩy các tu chân giả lên trời bằng những sợi chỉ đỏ. Thật tình cờ là cuộc oanh tạc của Mãn Nguyệt Thành đã bay tới chiến trường vào chính khoảnh khắc ấy.
“Kh-Không th...!”
Baaaaaaang!!
Hàng ngàn tu chân giả đã bị sử dụng làm lá chắn thịt và mất mạng dưới trận oanh tạc.