Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 626: Chương 626

Chương 626

Thành phố XX, quận YY.

Nó vốn dĩ là một khu phố rất yên ắng nằm ở ngoại ô của Seoul. Nó chỉ ở mức độ một ngôi làng với các cơ sở vật chất đơn giản với ruộng đồng. Tuy nhiên, từ khi Vượt hạng vũ trang Vương Grid xây dựng Tòa nhà Youngwoo 10 tỷ won, bầu không khí của khu phố đã thay đổi đáng kể.

Nếu mọi người đến đó, họ có thể thấy Grid! Những người tràn đầy sự mong đợi bắt đầu tụ tập tại Quận YY và người dân của Quận YY bắt đầu giao thương với họ. 7 tháng sau khi Tòa nhà Youngwoo được thi công, Quận YY đã có thể phát triển thành khu vực sầm uất nhất Thành phố XX.

Vài cư dân cảm thấy biết ơn đến nỗi họ tranh luận rằng tên của Quận YY nên đổi thành Quận Youngwoo.

***

Tòa nhà Youngwoo ít tầng, nhưng vẻ ngoài rất sang trọng. Chỉ những vật liệu đắt tiền mới được sử dụng và tòa nhà được thiết kế bởi một kiến trúc sư nổi tiếng thế giới. Nó có giá 10 tỷ won là có lý do cả.

Phía trước Tòa nhà Youngwoo.

“Đây là tòa nhà của Grid.”

“Tôi muốn thấy căn hộ trên gác mái của Grid.”

“Nhìn quanh xem nào. Ông lại định quay về sau khi đã tới tận đây à?”

Khách du lịch Trung Quốc tập trung lại. Họ là thủ phạm chính của những bãi đờm và đầu lọc thuốc lá khắp Quận YY. Các thương nhân xung quanh Tòa nhà Youngwoo nhìn họ với ánh mắt khó ở.

“Đám người đó muốn vào trong tòa nhà của Youngwoo-ssi...”

“Có khả năng là vậy đấy. Không phải tất cả người Trung Quốc đều như này, nhưng đại đa số khách du lịch Trung Quốc mang tiếng là không có ý thức chung. Đám người đó chả quan tâm tới biển chỉ dẫn cấm ra vào.”

“Biết đâu... Họ muốn can thiệp quá trình chơi game của Youngwoo-ssi?”

Với cư dân Quận YY, Shin Youngwoo là người hùng và ân nhân của họ. Nhờ có Youngwoo mà khu thương mại địa phương mới phát triển và họ có thể tích lũy của cải. Dĩ nhiên là họ yêu quý anh rồi. Các thương nhân muốn giúp đỡ Youngwoo và tiếp cận các khách du lịch Trung Quốc.

“Thưa quý khách, tòa nhà này chủ yếu được dùng làm văn phòng, ngoại trừ nhà hàng và quán nước ở tầng một.”

“Khách du lịch không nên chặn lối vào thang máy dành cho cư dân.”

“Cái lũ người Hàn này nói cái mẹ gì vậy?”

“Bọn tôi không thể vào trong tòa nhà à?”

“Có chuyện gì với cái đám người này thế?”

Đôi mắt của các du khách Trung Quốc trở nên khó chịu. Họ giận dữ nhìn chằm chằm vào các cư dân đang cố bảo vệ sự riêng tư của Youngwoo.

“Các ông thì có cái quyền đéo gì mà chõ mũi vào việc của bọn tôi?”

“Lũ người Hàn thật sự chả hiểu cái mẹ gì! Chúng nó chỉ là đám dân làng nhỏ bé!”

“Ưhh...”

Các thương nhân co cụm lại khi bầu không khí bắt đầu trở nên xấu đi. Có rất nhiều du khách Trung Quốc và ấn tượng mà họ mang lại thật khủng khiếp. Ngay từ đầu, vướng vào những kẻ không có thường thức thì đã chẳng có gì tốt đẹp rồi. Lúc đó.

“Có chuyện gì đang xảy ra vậy?”

Một cô gái xinh đẹp trong đồng phục học sinh xuất hiện. Cô bé có làn da trắng như sữa, khuôn mặt nhỏ và tay chân thon gọn đúng chuẩn người mẫu. Cô bé là em gái của Youngwoo - Sehee.

“Ruby...!”

“Thánh nữ Ruby!”

“Cô ấy không khác gì diện mạo trong game cả!”

“Đó là sắc thái của Hàn Quốc đấy!”

Khách du lịch Trung Quốc trở nên kích động. Họ lao vào Sehee.

“Chữ ký!”

“Tôi chụp một bức được không?”

“Bắt tay...! Không, ôm nhau cái nào!!”

Thật là một mớ hỗn độn. Gần 50 khách du lịch Trung Quốc bao vây cô gái nhỏ bé và mong manh.

“S-Sehee...!”

Các thương nhân tái mặt. Họ cố gắng bảo vệ Sehee đang hoảng sợ, nhưng họ bị đám người Trung Quốc đẩy sang một bên.

“Kyaaak!”

Khoảnh khắc Sehee hét lên khi bị cưỡng ôm bởi một người đàn ông Trung Quốc.

Kkiiik.

“...?!”

Có một con xe sang cỡ lớn thường thấy trong phim. Một con limousine dài hơn 10 mét xuất hiện phía sau đám du khách Trung Quốc. Đám người Trung Quốc ngạc nhiên và tập trung vào con xe.

“Tôi nhanh nổi xung lắm đấy.”

Một người đàn ông bước ra khỏi limousine và trừng mắt nhìn đám khách du lịch Trung Quốc bằng cặp mắt sắc lạnh. Sát khí vô cùng đáng sợ. Cái nhìn sắc lẻm của anh ta dường như cứa vào trái tim của du khách Trung Quốc giống như một con dao.

“H-Hao...!”

Khách du lịch Trung Quốc xác nhận danh tính của người đàn ông và kinh ngạc. Thiên tài của lục địa, Hao. Tại sao người chơi xếp hạng giỏi nhất Trung Quốc lại ở Hàn Quốc? Du khách Trung Quốc tự hỏi liệu đây có phải là mơ lúc Hao chuyển sang bảo vệ Sehee.

“Làm ầm ĩ khi tới thăm một đất nước xa lạ... Mấy người không biết cái hành xử vô lý của mình làm ảnh hưởng tới tất cả chúng ta à? Biến khỏi đây trước khi tôi gọi đại sứ quán tới tống khứ mấy người đi.”

“Ưgh...”

Hao là người không thể bác bỏ tại Trung Quốc. Có tin đồn là ngay cả chủ tịch nước cũng là người hâm mộ của Hao. Tầm ảnh hưởng của Hao đủ để chạm tới cả đại sứ quán. Du khách Trung Quốc bắt đầu bỏ chạy. Chưa kể, sự kiện hôm nay sẽ được xuất bản dưới dạng một bài báo ở Trung Quốc. Nó tuyên bố rằng người Trung Quốc không nên làm ô nhục đất nước của họ khi đến thăm các nước khác, điều sẽ dẫn đến sự biến mất của những du khách Trung Quốc ồn ào đang ở trước tòa nhà của Youngwoo.

“Em không sao chứ? Tiểu thư Ruby?”

Hao hỏi bằng tiếng Hàn bập bẹ. Sehee gật đầu. Đôi mắt to khiến cô bé trông như một con sóc nhỏ bé và dễ thương.

“Nhờ có anh.”

“Thật là may quá.”

Hao nhìn Sehee với vẻ mặt dịu dàng. Anh có lẽ đã gặp nhiều phụ nữ xinh đẹp ở Trung Quốc, nhưng thấy một phụ nữ đẹp như Sehee thì đúng là một trải nghiệm hiếm có. Việc anh thích cô bé là chuyện không tránh khỏi rồi. Sehee nghĩ anh ấy dịu dàng như anh trai mình và cảm thấy thoải mái khi ở cạnh Hao.

“Nhân tiện thì, tại sao anh lại ở Hàn Quốc?”

“Anh muốn nói chuyện với Grid về Kraugel.”

“Kraugel...”

Thái thượng chi thiên mà anh trai cô bé đã có tới hai cuộc đọ sức quyết liệt. Sehee hồi tưởng lại mong muốn tuyệt vọng của anh ấy để chữa trị cho căn bệnh của mẹ mình và đỏ mặt. Như hầu hết phụ nữ, theo bản năng, Sehee đã bị thu hút bởi một người đàn ông quyến rũ như Kraugel.

Hao hỏi, “Bây giờ Grid có ở nhà không?”

“Vâng. Anh đã có hẹn chưa?”

“Có chứ. Nhưng anh tới sớm hơn lịch trình 1 tiếng 15 phút.”

“Ôi thôi... Thế thì anh phải chờ tới thời điểm đã hẹn rồi. Anh trai em sống theo lịch trình nghiêm ngặt lắm. Anh ấy sẽ không đăng xuất cho tới thời điểm đã hẹn đâu, kể cả kề dao vào cổ cũng vô ích. Chà, từ khi lên ngôi vua thì anh ấy có nhiều thứ để làm lắm.”

“Ừ...”

Anh đã tự mình đến thăm, nhưng chẳng phải anh vẫn là người chơi xếp hạng số 1 Trung Quốc sao? Sehee cười trước sự lúng túng của Hao.

“Khi thị trưởng tới thăm, ông ấy phải chờ tới 3 tiếng cơ.”

“...Cà phê ở quán này có ngon không?”

“Em còn là học sinh và em không uống cà phê, nên em chịu. Nhưng latte khoai lang ngon tuyệt đó.”

“Hiểu rồi... Anh sẽ chờ trong khi uống latte khoai lang.”

Hẳn rồi, Grid giờ là một trong những người bận rộn nhất thế giới. Hao hiểu và quyết định hy sinh chút thời gian quý báu của mình hôm nay.

***

Dinh thự của Bá tước Bruno. Nó là tòa nhà lớn thứ hai ở Frontier. Grid xác nhận kích thước của dinh thự và nhận ra vị thế của Bá tước Bruno ở Frontier.

‘Cánh tay phải của bố vợ mình sống ở một nơi trang nghiêm như vậy.’

Ông ta quả thật là một người tuyệt vời vì được Công tước Steim ưu ái.

Grid rất mong đợi cuộc gặp gỡ với Bá tước Bruno, một trong các quý tộc ủng hộ Vương quốc Vượt hạng vũ trang. Bá tước Bruno phụ trách công việc của Frontier và có khi lại biết Fatima ở đâu.

“Ai đó?”

Các lính canh ngăn Grid lại khi anh tiếp cận lối vào dinh thự. Không như người bình thường, Grid đi lang thang mà không mặc quần áo lông thú, khiến anh trông rất kỳ quặc.

‘Gì đây? Anh ta không thấy lạnh à?’

‘Đó có lẽ là một quái vật hình người.’

Các lính canh cảnh giác! Grid xác nhận tình trạng của những cây thương mà họ đang chĩa vào anh và cảm thấy tự hào.

‘Các binh sĩ của phương bắc vượt trội hơn các binh sĩ của những vương quốc khác.’

Thật sự có nhiều sinh quyển quái vật trong khu vực này. Rõ ràng là Công tước Steim đã tập trung vào việc huấn luyện và trang bị vũ khí cho các binh sĩ của mình, biến họ thành một lực lượng vững chắc của Vương quốc Vượt hạng vũ trang.

“Ngươi là ai?”

Grid không lạnh và khuôn mặt anh bị che đi bởi một cái mũ rộng vành. Thay vì e ngại lính canh, anh lại quan sát kỹ lưỡng họ. Giờ anh đang mỉm cười trong bóng tối, khiến các lính canh thấy sợ hãi.

‘Úi.’

Grid nhận ra là các lính canh đang sợ hãi và đã cởi bỏ mũ. Mái tóc đen của anh lộ ra và tỏa sáng dưới ánh trăng.

“...Quốc vương Grid?”

Đám lính canh hết hồn. Thật ngạc nhiên và phi lý khi vị vua vốn là mục tiêu của chủ nhân họ lại xuất hiện ở đây.

“Mở cổng ra.”

“Hơưk...! D-Dạ!”

Nhà vua thi hành uy thế vô điều kiện trên lãnh thổ của chính mình. Vượt hạng vũ trang Vương Grid sử dụng quyền lực tuyệt đối của anh và các lính canh đã phải mở cổng vào dinh thự.

***

Phòng tra tấn bên dưới dinh thự của Bá tước Bruno.

“Ưgh... Ng-Ngừng lại... Làm ơn ngừng lại đi...”

Đã được vài ngày rồi phải không? Sau vài ngày đêm bị tra tấn, sức mạnh tinh thần của Fatima đã chạm đến giới hạn. Fatima không thể chịu đựng đau đớn thêm nữa. Ông ấy muốn chấm dứt sự đau khổ này. Bá tước Bruno mỉm cười sau khi nhận ra Fatima đang vẫy cờ trắng.

“Cuối cùng thì ngài đã quyết định chuyển giao phương pháp làm quần lót của ngài rồi đúng không?”

“Tôi sẽ giao nó ra. Nhưng...”

“Nhưng nhị cái gì?”

“Cần phải có các kỹ năng xuất chúng để làm được quần lót chức năng. Không phải ai cũng có thể học được phương pháp sản xuất đâu.”

“Không thiếu thợ may giỏi trên khắp lục địa. Ngài Fatima à, đừng có nghĩ là mình đặc biệt.”

“Kuaa...”

Fatima là thợ may giỏi nhất Frontier. Ông ấy tự hào vì không thể tìm thấy thợ may nào giỏi hơn chính mình trong Vương quốc Vượt hạng vũ trang. Niềm kiêu hãnh với tư cách một thợ may của Fatima rất lớn. Thế mà Bá tước Bruno lại chà đạp lên nó. Đây là một vết thương không thể đong đếm được, nỗi đau thể chất khi chịu đòn roi chẳng thể so sánh với điều này.

“Hờ, cái dáng vẻ nổi loạn đó là sao? Ngài ăn đòn chưa đủ chứ gì?”

Bá tước Bruno một lần nữa giơ roi lên.

“Th-Thưa Bá tước Bruno!”

Đúng lúc đó, cửa tầng hầm mở ra mà không được phép và tên quản gia chạy vào. Hắn trông như vừa nhìn thấy ma và Bá tước cau mày.

“Gì mà nhặng xị lên thế? Đừng có bảo là Grid đã đến nhà của ta đấy?”

“Đ-Đúng là thế ạ!”

“Ế? Haha, đùa vui đấy.”

“Th-Thật đấy ạ! Quốc vương Grid đã tới rồi!”

“Cái gì cơ?”

Bá tước Bruno nổi da gà.

‘Grid...! Hắn đã có được thông tin mình là kẻ cầm đầu Liên minh Chống phá Grid và đến đây để xử mình!’

Mạng lưới tình báo của Grid đúng là trên cả tưởng tượng. Dù Bá tước Bruno có ghét Grid đến đâu, ông ta cũng phải công nhận Grid.

‘Phải có một lý do thì hắn mới làm vua được. Một hình tượng vĩ đại vượt xa trí tưởng tượng của mình.’

Kwaduduk!

Bá tước Bruno không nghĩ là cái đuôi của mình sẽ bị Grid bắt lấy nhanh đến thế. Ông ta ra khỏi tầng hầm với vẻ mặt chua chát.

“Tập hợp toàn bộ quân đội. Nếu ta phải chết, ta sẽ kéo Grid đi cùng.”

Còn về phía Fatima bị bỏ lại một mình, ông ấy cảm thấy yêu quý và kính trọng vô hạn đối với Grid - người mà ông ấy chưa từng gặp qua.

“Mình không nghĩ quốc vương sẽ tới và giải cứu mình... Nếu hôm nay mình qua khỏi, mình sẽ trung thành với ngài ấy đến hết đời.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!