Ngày 16 tháng 2, ngày đi làm đầu tiên sau kỳ nghỉ Tết.
Bùi Khiêm lặng lẽ nhốt mình trong phòng làm việc, suy ngẫm về cuộc đời.
Rốt cuộc là chuyện quái gì đang xảy ra vậy!
Chỉ là một kỳ nghỉ Tết thôi mà? Sao có thể xảy ra nhiều chuyện như thế được!
Cái lưng lành lặn của mình trước Tết đâu rồi? Sao giờ lại cắm đầy dao thế này!
Điều kỳ quái nhất là, ngoại trừ các bộ phận không thể dừng hoạt động như tiệm net, đồ ăn ngoài, hậu cần... phải thay phiên nhau nghỉ, còn lại tất cả các phòng ban có thể nghỉ của Đằng Đạt đều đã nghỉ lễ, về cơ bản có thể nói là rơi vào trạng thái tê liệt. Ấy thế mà, tin dữ vẫn cứ dồn dập bay về!
Đầu tiên là độ hot của hai tựa game "Quỷ Tướng 2" và "Vết Đạn 2" đột nhiên tăng mạnh, các chỉ số trong dịp Tết tăng vọt;
Sau đó là sự kiện Tết của GOG và IOI đối đầu trực diện, bên IOI vừa đụng đã nát, trông chẳng khác gì ngọn đèn trước gió, sắp tắt thở đến nơi;
Tiếp theo, Tập đoàn Long Vũ dồn toàn bộ tài nguyên đề cử cho "Vết Đạn 2", khiến cho tài nguyên mà IOI nhận được bị thu hẹp đáng kể, đã nghèo còn mắc cái eo;
Cuối cùng, buổi họp báo của Tập đoàn Thần Hoa và Ô tô Stefer lại thổi bùng thêm một làn sóng nhiệt cho "Lái Xe An Toàn Văn Minh"!
Trong suốt kỳ nghỉ Tết, gần như ngày nào lướt tin tức cũng thấy tin dữ mới.
Quá đáng thật!
Mà lúc đó lại đang trong kỳ nghỉ, Bùi Khiêm muốn làm gì cũng không được!
Thế là suốt bảy ngày trời, Bùi Khiêm chỉ có thể mặc kệ đời, để đầu óc trống rỗng.
Và rồi, vấn đề ập đến.
Nghỉ Tết một giờ sướng, đi làm chính thức vào lò thiêu!
Chỉ còn nửa tháng nữa là đến kỳ quyết toán cuối tháng, nhưng doanh thu của hàng loạt dự án đột nhiên tăng vọt, gây áp lực cực lớn cho Bùi Khiêm.
Tuy Bùi Khiêm đã chuẩn bị sẵn tâm lý tiêu tiền cấp tốc, nhưng cũng không thể ngờ nhiệm vụ tiêu tiền lại nặng nề đến thế!
Tuy nhiên, Bùi Khiêm dù sao cũng là người từng trải, sau một hồi hoảng loạn và ngơ ngác, anh nhanh chóng bình tĩnh lại, thậm chí trong đầu còn nảy ra đối sách mới.
Sự thật đã chứng minh, trí tuệ của người thông minh cũng giống như nước trong miếng bọt biển, chỉ cần bóp một cái là có.
Dưới áp lực, người thông minh luôn có thể tìm ra được hướng đột phá mới.
Trong ngắn hạn, có thể dùng những chiêu tiêu tiền cấp tốc đã nghĩ ra từ trước như mở sở thú, vung tiền cho tòa nhà trụ sở chính của Đằng Đạt, mua nhà, tổ chức các hoạt động khuyến mãi trong game.
Tuy những chiêu này có tác dụng phụ nhất định, ví dụ như GOG lại vung tiền chắc chắn sẽ khiến tình hình của IOI càng thêm thê thảm, nhưng Bùi Khiêm đã không thể lo nhiều như vậy.
Cứ lo cho xong chu kỳ này đã, chuyện của chu kỳ sau để sau hãy tính...
Còn về IOI, xin lỗi nhé, thấy cậu sắp ngỏm đến nơi rồi, thôi thì ráng phát huy nốt chút sức tàn lực kiệt cuối cùng đi.
Trước đây Bùi Khiêm vẫn luôn nương tay với IOI là vì cảm thấy nó dường như vẫn còn gượng được, nhưng bây giờ nhìn cái bộ dạng sắp chết của IOI, e là giữ lại nó cũng chẳng có tác dụng gì lớn. Đã vậy thì không cần nể nang nữa, GOG cứ tiếp tục đốt tiền thôi.
Ngoài ra, Bùi Khiêm còn vắt óc nghĩ ra một chiêu tiêu tiền khá dài hạn, và đã thông báo cho bộ phận nhân sự.
Đang suy nghĩ thì bên ngoài có tiếng gõ cửa.
"Bùi tổng, ngài tìm tôi ạ?"
Người đến là Ngô Tân, tuy hiện tại anh không còn là người phụ trách bộ phận nhân sự, nhưng mảng thi tuyển của Đằng Đạt vẫn do anh phụ trách.
Bùi Khiêm gật đầu, đưa cho anh phương án mới vừa viết vội buổi sáng.
"Xem qua phương án tuyển dụng mới này đi, triển khai gấp cho tôi, phải xong xuôi mọi thứ trước cuối tháng này!"
"Tuyển được bao nhiêu thì tuyển, không đủ cũng không sao, lần sau lại tuyển tiếp."
Ngô Tân đưa tay nhận lấy phương án, phát hiện tuy nó được viết rất đơn giản, chỉ có sườn chính và ý chính, nhưng những điểm cốt lõi đều được ghi rất rõ ràng.
"Tuyển dụng chuyên biệt?!"
Dù Ngô Tân đã gặp rất nhiều chuyện kinh ngạc trong quá trình làm việc tại bộ phận nhân sự của Đằng Đạt, nhưng khi nhìn thấy phương án này, anh vẫn không khỏi sốc tận óc!
Kỳ thi tuyển dụng ban đầu của Đằng Đạt được tổ chức vào tháng 5 và tháng 11 hàng năm, nửa năm một lần.
Còn trong phương án này, Bùi tổng yêu cầu tổ chức thêm hai kỳ thi tuyển dụng vào tháng 2 và tháng 8, như vậy sẽ thành ba tháng một lần, tổng cộng bốn lần một năm!
Đây không chỉ đơn giản là tăng số lần và số người, mà chi tiết của kỳ thi tuyển dụng cũng thay đổi, điểm khác biệt rõ ràng nhất là: kỳ thi tháng 2 và tháng 8 có yêu cầu đặc biệt!
Kỳ thi này chỉ tuyển ba loại người: Loại thứ nhất, người từ 35 tuổi trở lên; loại thứ hai, người có kế hoạch sinh con trong vòng hai năm tới hoặc vừa mới sinh con, không giới hạn nam nữ; loại thứ ba, người từng thắng kiện trong một vụ trọng tài lao động với công ty cũ.
-------------------
Trọng tài lao động là việc phán xét và ra phán quyết của ủy ban trọng tài tranh chấp lao động đối với các tranh chấp lao động do các bên liên quan yêu cầu. Ở Trung Quốc, trọng tài lao động là thủ tục bắt buộc mà các bên tranh chấp lao động phải trải qua trước khi khởi kiện ra tòa án nhân dân. Theo quy định của "Luật hòa giải và trọng tài tranh chấp lao động", bên khởi kiện trọng tài lao động phải nộp đơn bằng văn bản cho ủy ban trọng tài tranh chấp lao động trong vòng một năm kể từ ngày phát sinh tranh chấp.
-----------------
Ứng viên phải thỏa mãn một trong ba điều kiện trên mới có thể đăng ký dự thi. Đương nhiên, có thi đỗ hay không lại là chuyện khác.
Nhưng có một điểm phải nhấn mạnh, vì đợt tuyển dụng chuyên biệt này tách biệt với kỳ thi tuyển dụng thông thường, cả hai đều tuyển theo số lượng, mà số người tham gia đợt tuyển dụng này rõ ràng ít hơn nhiều so với kỳ thi thông thường, nên xác suất trúng tuyển hiển nhiên sẽ cao hơn rất nhiều.
Ngô Tân cảm thấy mình hơi cạn lời.
Ba loại người này, đều là ba loại người mà các công ty khác cực kỳ không muốn nhận!
Đầu tiên là loại thứ nhất, người từ 35 tuổi trở lên.
Rất nhiều công ty từng tuyên bố, họ muốn "định kỳ luân chuyển nhân tài trên 35 tuổi ra ngoài xã hội", hoặc "định kỳ sa thải những nhân viên đã mất đi tinh thần phấn đấu", về cơ bản đều nhắm vào mốc 35 tuổi.
Ngoài ra, còn có rất nhiều công ty ngoài miệng không dám nói thế, nhưng thực tế đều làm như vậy.
Nguyên nhân thì có nhiều, một trong những nguyên nhân trực tiếp là: Khi nhân viên tái ký hợp đồng với công ty, nếu đã ký liên tiếp hai lần hợp đồng lao động có thời hạn, hoặc người lao động đã làm việc liên tục tại công ty đủ mười năm, thì khi ký hợp đồng tiếp theo phải là hợp đồng lao động không xác định thời hạn.
Điều này có nghĩa là, trừ khi có các trường hợp chấm dứt hợp đồng lao động theo luật định hoặc thỏa thuận, hợp đồng này sẽ kéo dài cho đến khi người lao động nghỉ hưu, nó có tính ổn định rất cao.
Vì vậy, rất nhiều công ty coi hợp đồng lao động không xác định thời hạn là một "gánh nặng cả đời" và sẽ tìm mọi cách để né tránh.
Nhiều người tốt nghiệp và đi làm ở độ tuổi đôi mươi, đến khoảng ba mươi lăm tuổi là vừa lúc phải ký loại hợp đồng không xác định thời hạn này với công ty.
Còn nguyên nhân sâu xa thì khá phức tạp, nhưng nói đi nói lại, đơn giản là công ty thích những lao động trẻ khỏe, có thể tăng ca, giá rẻ hơn, và muốn loại bỏ những nhân viên cũ có gánh nặng gia đình, khó chịu được áp lực tăng ca, lương lại tương đối cao, nhằm theo đuổi lợi nhuận tối đa cho công ty.
Đây cũng là lý do tại sao nhiều người hay nói về "khủng hoảng tuổi trung niên", hay "lập trình viên không làm quá bốn mươi tuổi", bởi vì trong mắt nhiều công ty, nhân viên chỉ là vật tiêu hao, sau ba mươi lăm tuổi, giá trị sử dụng của những vật tiêu hao này sẽ giảm mạnh, đương nhiên phải tìm mọi cách để loại bỏ họ.
Phần lớn công ty đều nghĩ như vậy, cộng thêm việc khi đến tuổi trung niên, các khoản chi cho gia đình, con cái, y tế... đều tăng đột biến, sao có thể không xảy ra khủng hoảng tuổi trung niên cho được?
Loại người thứ hai, người có kế hoạch sinh con trong thời gian tới.
Cái này thì không cần giải thích nhiều, sinh con phải nghỉ thai sản, ít nhất cũng hơn nửa năm, việc chăm sóc con cái sẽ chiếm phần lớn tâm trí, tất nhiên sẽ ảnh hưởng đến hiệu suất công việc. Rất nhiều công ty khi tuyển dụng gặp phải phụ nữ khoảng ba mươi tuổi đều sẽ hỏi một câu có kế hoạch sinh con trong thời gian tới không.
Mà phương án Bùi tổng đưa ra là: không giới hạn nam nữ. Nói cách khác, nam giới ứng tuyển cũng được, chỉ cần vợ dự định sinh là được. Đến lúc đó nam giới cũng được nghỉ thai sản cùng vợ luôn.
Loại người thứ ba, người từng thắng kiện trong một vụ trọng tài lao động với công ty.
Nhóm người này cũng sẽ bị kỳ thị, bởi vì bộ phận HR của nhiều công ty đã hình thành một liên minh ngầm, cốt là để bóc lột nhân viên dưới quyền tốt hơn.
Theo suy nghĩ của người bình thường, nhân viên bị đối xử không công bằng, khởi kiện trọng tài lao động và thắng kiện, đó chẳng phải là chuyện hiển nhiên sao?
Nhưng trong mắt nhiều công ty và bộ phận HR, loại người này đích thị là một cái gai! Hôm nay anh kiện được sếp cũ, thì ngày mai chẳng phải cũng sẽ kiện tôi sao?
Vì vậy, nhiều công ty đã ngầm thỏa thuận với nhau: thấy nhân viên nào không vừa mắt thì đi "khuyên nghỉ". Nếu anh biết điều, không đòi tiền bồi thường mà ngoan ngoãn rời đi, thì mọi chuyện dễ nói, trong giấy xác nhận nghỉ việc tôi sẽ viết tốt cho vài câu.
Nhưng nếu anh không biết điều, nhất quyết đòi kiện ra trọng tài lao động, đòi tiền bồi thường? Vậy thì xin lỗi, giấy xác nhận nghỉ việc tôi viết thế nào thì anh không quản được đâu.
Hơn nữa, chỉ cần tất cả các công ty đều ăn ý không tuyển những nhân viên từng có lịch sử kiện trọng tài lao động, thì sau này chẳng phải sẽ không ai dám đi kiện nữa sao?
Đúng là kế hoạch hoàn hảo!
Vì vậy, hiện nay ngày càng có nhiều công ty, không phân biệt đúng sai, chỉ cần phát hiện người đến ứng tuyển từng có lịch sử kiện trọng tài lao động là thẳng thừng từ chối.
Nhưng thái độ của Bùi tổng thì hoàn toàn khác: Các công ty khác không muốn những người này chứ gì? Tôi đây ai đến cũng không từ chối! Không chỉ không từ chối, tôi còn muốn mở một đợt tuyển dụng riêng cho họ, để họ có thể dễ dàng vào Đằng Đạt!
Ngô Tân lướt nhanh toàn bộ phương án, suy nghĩ một lát rồi nói: "Bùi tổng, phương án này..."
"Ừm... Bản thân phương án này đương nhiên là tốt, nhưng tôi thấy, cũng không cần thiết phải mở một kỳ thi riêng chứ ạ?"
"Làm vậy thực ra khá dễ tuyển phải một số... ờm, nhân viên có trình độ tương đối kém."
"Tôi nghĩ là, chỉ cần đối xử bình đẳng với tất cả mọi người, không kỳ thị, là được rồi."
Trong lòng Ngô Tân thực ra có chút mâu thuẫn.
Nếu là HR của các công ty khác, điểm xuất phát đầu tiên chắc chắn là vì lợi ích của ông chủ và lợi nhuận của công ty, chỉ có thể tìm mọi cách để khuyên lui ba loại người này, nhằm giảm bớt chi phí cho công ty.
Nhưng Ngô Tân đã làm việc ở Đằng Đạt lâu như vậy, anh rất rõ Bùi tổng là người thế nào, và cũng rất rõ Đằng Đạt là một công ty ra sao.
Hơn nữa, trong lòng Ngô Tân cũng hiểu rõ, trạng thái hiện tại của Đằng Đạt mới là trạng thái mà một công ty nên có.
Đối xử bình đẳng với ba loại người này là điều mà một công ty bình thường nên làm.
Nhưng nếu xét từ góc độ thực tế, thì đúng là sẽ làm giảm hiệu suất và doanh thu của công ty.
Vì vậy Ngô Tân cảm thấy, vừa không thể từ chối ba loại người này, vì làm vậy sẽ đi ngược lại tinh thần và giá trị quan của Đằng Đạt; nhưng cũng không cần thiết phải hy sinh nhiều lợi ích của công ty như vậy chứ?
Bùi Khiêm lắc đầu, trong lòng thầm "hờ hờ".
Đối xử bình đẳng? Tuyển dụng bình thường?
Làm vậy tuy cũng sẽ có ba loại người này vào Đằng Đạt, nhưng tốc độ quá chậm!
Làm sao nhanh bằng kiểu tuyển dụng có định hướng như thế này được?
Đằng Đạt phát triển ngày càng nhanh, quy mô cũng ngày càng lớn, đã hoàn toàn không thể đợi được nữa rồi