Chu Tiểu Sách, người nãy giờ vẫn im lặng, giơ tay lên: "Cái này... em xin phát biểu chút ý kiến."
"Anh Hoàng, ý tưởng của anh hơi bị lý tưởng hóa rồi đấy."
"Làm CG cho game rồi tiện thể làm thành phim điện ảnh, sau đó mang đi chiếu để kiếm thêm chút đỉnh, nghe qua thì có vẻ hoàn hảo, nhưng chưa từng có công ty game nào làm như vậy cả."
"Bất kể là công ty game lấy CG ra làm phim, hay là lấy một bộ phim có sẵn để cắt thành CG cho game, về cơ bản thì trên thế giới này chưa từng có tiền lệ nào như vậy."
"Tại sao ư? Vì nó không khả thi!"
"Phim điện ảnh đòi hỏi chúng ta phải kể một câu chuyện hoàn chỉnh trong khoảng hơn một tiếng đồng hồ, tình tiết phải liền mạch, yếu tố phải phong phú, phim khoa học viễn tưởng cũng vậy."
"Trong khi đó, CG của game chắc chắn sẽ được chia thành nhiều đoạn, cứ qua một chương cốt truyện là chiếu một đoạn. Nó là một dạng thức ngắn gọn, dùng để thể hiện những phần tinh túy nhất trong kịch bản của game."
"Còn phần chiến đấu trong câu chuyện thì được thể hiện bằng lối chơi của game."
"Nói cách khác, nếu chúng ta làm CG game thật xịn, rồi ghép lại để chiếu như phim điện ảnh, thì sẽ thiếu rất nhiều thông tin mấu chốt, khiến người xem phim chẳng hiểu mô tê gì cả."
"Còn nếu chúng ta xé lẻ một bộ phim ra thành CG thì lại quá dài dòng. Cứ chơi qua một màn lại chiếu một đoạn cốt truyện sẽ khiến mạch truyện vốn đang liền mạch trở nên rời rạc, làm người chơi thấy khó hiểu. Đa số game thủ đều chỉ muốn chơi game thôi, họ không đủ kiên nhẫn để xem hết cốt truyện đâu, xem vài phút là muốn skip rồi."
"Vì vậy, chúng ta không thể vẹn cả đôi đường được, bắt buộc phải chọn một. Nếu làm theo kiểu CG cắt ghép những đoạn tinh hoa, thì đừng mong mang đi chiếu rạp. Còn nếu làm theo kiểu phim điện ảnh rồi chia thành nhiều đoạn, thì chắc chắn sẽ bị cộng đồng người chơi chê tơi tả."
Hoàng Tư Bác ngẫm lại, hình như đúng là như vậy thật.
Ý tưởng vừa rồi của mình đúng là nghĩ nhanh nói vội, không khả thi cho lắm.
Mọi người thảo luận cả buổi trời mà vấn đề này vẫn chưa có lời giải, đành phải nhìn về phía Bùi tổng, hy vọng nhận được thêm gợi ý từ anh.
Lúc này, Bùi Khiêm đang cố gắng kìm nén niềm vui sướng trong lòng.
Quá đỉnh, các cậu giành trả lời hết rồi!
Các cậu đã thảo luận ra hết đáp án chuẩn rồi, vậy thì mình còn ngại gì mà không chép bài cơ chứ?
Bùi Khiêm đã có kế hoạch trong đầu, anh suy nghĩ một lát rồi nói: "Cứ lên kế hoạch cốt truyện từng chương theo kiểu CG game, nhưng quay phim theo phong cách điện ảnh khoa học viễn tưởng. Phải hoàn thành đúng deadline, và tổng thời lượng phải dài hơn nửa tiếng."
Chu Tiểu Sách ngơ ngác.
Ủa, chẳng lẽ nãy giờ nói nhiều như vậy mà Bùi tổng không nghe lọt tai câu nào?
Hay là Bùi tổng có tính toán khác?
Ba người nhìn nhau, còn muốn hỏi thêm, nhưng thấy thái độ kiên quyết của Bùi tổng, đành phải im lặng ghi nhớ, về nhà từ từ nghiền ngẫm.
Bùi Khiêm nói tiếp: "Tên game là *Sứ Mệnh và Lựa Chọn*, đề tài khoa học viễn tưởng."
Hồ Hiển Bân suýt nữa tưởng mình nghe nhầm: "Hả? *Sứ Mệnh và Lựa Chọn*? Là cái game..."
Bùi Khiêm gật đầu: "Không sai, đi tìm cách mua lại bản quyền của game đó đi, chúng ta sẽ làm bản HD Remastered của nó!"
Hồ Hiển Bân mắt chữ A mồm chữ O.
*Sứ Mệnh và Lựa Chọn*, đó là nỗi sỉ nhục của làng game nước nhà, là ác mộng của vô số game thủ đời đầu, là tựa game RTS tệ hại và thất bại nhất từ trước đến nay mà!
Hơn nữa, thế giới quan của nó vốn là hàng nhái của *Tinh Hải*, cốt truyện thì chẳng có gì, đồ họa thì như một đống hổ lốn, hoàn toàn không có điểm nào khá khẩm cả!
Người ta làm IP là để tái hiện kinh điển.
Còn chúng ta làm IP lại thành đi nhặt ve chai à?
Mà còn là loại ve chai độc hại, vô giá trị nữa chứ?
Việc gì phải khổ thế? Đằng Đạt có bao nhiêu IP xịn, tùy tiện lấy một cái ra dùng không được sao? Hoặc là viết hẳn một thế giới quan mới, cũng tốt hơn cái này gấp vạn lần!
Bùi Khiêm thấy vẻ mặt khoa trương của Hồ Hiển Bân thì thầm mừng trong bụng, cũng không định giải thích thêm.
Hoàng Tư Bác cũng nhíu mày.
Nhưng chỉ một lát sau, anh ta đột nhiên nhận ra điều gì đó, đôi mày giãn ra ngay tức khắc.
"A, Bùi tổng, em hiểu rồi!"
"*Sứ Mệnh và Lựa Chọn* là nỗi đau trong lòng tất cả game thủ nước nhà, nó đại diện cho thời kỳ tăm tối của game offline nội địa, là nỗi sỉ nhục của game offline nước nhà."
"Ấy thế mà Bùi tổng lại chọn remake tựa game này, chính là để gột rửa nỗi nhục đó, để tuyên bố rằng game offline nước nhà đã hồi sinh và sẽ bước đến vinh quang!"
"Nếu thành công, chắc chắn sẽ thay đổi hoàn toàn ấn tượng của người chơi về game nội địa, và tiêm một liều thuốc trợ tim cho tất cả các nhà sản xuất game offline trong nước!"
Hồ Hiển Bân cũng bừng tỉnh ngộ.
Thì ra là vậy, Bùi tổng làm game này không phải vì mục đích kim tiền, mà là vì một ý nghĩa biểu tượng vô cùng to lớn!
Anh ta không khỏi lộ ra vẻ mặt vô cùng khâm phục.
Đại nghiệp thế này, quả nhiên chỉ có nhân vật anh hùng như Bùi tổng mới dám làm!
Bùi Khiêm: "..."
Thôi kệ, các cậu muốn nghĩ sao thì nghĩ, mình quen rồi.
Bùi Khiêm sắp xếp lại tâm trạng, nói tiếp: "Game này bắt buộc phải có sự đổi mới so với các game RTS truyền thống."
Mọi người đồng loạt gật đầu, rõ ràng, Bùi tổng không thể nào đi theo lối mòn được.
Mặc dù tham khảo nghiêm túc các tựa game RTS thành công như *Tinh Hải 2* và *Ảo Tưởng Cuộc Chiến* là lựa chọn an toàn nhất, nhưng Bùi tổng rõ ràng không phải người như vậy.
Bùi Khiêm suy nghĩ một lát rồi nói: "Trong game chỉ cần hai chủng tộc, Nhân loại và Trùng tộc. Về tính cân bằng thì... cứ làm qua loa đại khái là được, làm không tốt cũng không sao."
"Thao tác game phải đơn giản hóa hết mức có thể, tốt nhất là không cần APM cũng chơi được."
"Ừm... Độ khó lớn nhất không phải đến từ kẻ địch, mà là từ chính quân mình. Mỗi tên lính quèn đều phải có suy nghĩ riêng, thường xuyên không nghe lệnh chỉ huy của người chơi."
"Việc quay phim cần mời diễn viên, nhưng chỉ được mời một diễn viên chính, còn lại chỉ có thể là diễn viên quần chúng. Diễn viên chính mời ai cũng được, mời ngôi sao hạng A cũng không sao, nhưng nhớ kỹ là không được có biểu cảm, cũng không được có diễn xuất."
"Còn nữa, phải đảm bảo đúng deadline, tiền phải tiêu cho hết, ngoài ra không còn yêu cầu nào khác."
Bùi Khiêm tự tin nói.
Tao không tin làm thế này mà còn kiếm được tiền!
Mấy yêu cầu này về cơ bản đã triệt tiêu hết tất cả ưu điểm của một game RTS truyền thống.
Như Hà An đã nói, game RTS hiện nay nếu làm theo kiểu *Tinh Hải 2* thì vẫn có thể kiếm tiền, vì trên thế giới vẫn còn rất nhiều game thủ trung thành với dòng game này, chỉ cần có game hay là họ sẽ xuống tiền.
Làm game RTS trở nên đơn giản hóa sẽ không thể chiều lòng các game thủ lão làng, cũng không thể cạnh tranh với những game như GOG để thu hút người chơi mới, tỷ lệ thất bại sẽ tăng vọt!
Ngoài ra, đối với một game RTS, tính cân bằng cũng cực kỳ quan trọng.
*Chỉ Lệnh và Chinh Phục* có vị thế trong lòng nhiều người chơi không bằng *Tinh Hải* và *Ảo Tưởng Cuộc Chiến* cũng là vì tính cân bằng làm không tốt, rất khó để phát triển thành một bộ môn thể thao điện tử.
Vì vậy, Bùi Khiêm quyết định làm một tựa game RTS có tính cân bằng nát bét!
Chỉ có hai chủng tộc Nhân loại và Trùng tộc, lại còn chẳng cân bằng chút nào, các game thủ hardcore của dòng RTS chắc chắn sẽ không thể chấp nhận, càng không thể trở thành một môn esports.
Còn về cái vụ "lính quèn phải có suy nghĩ riêng", Bùi Khiêm lấy cảm hứng từ chính trải nghiệm của mình, đã đến lúc để các game thủ cũng nếm trải nỗi đau này!
Thử tưởng tượng xem, trong một tựa game RTS, bạn điều lính đi tấn công quân địch, rồi đám lính thấy địch đông quá liền quay đầu bỏ chạy tán loạn.
Cảm giác nó thốn tận rốn! Game thủ chắc chắn sẽ tức chết mất.
Còn về điều kiện diễn viên, đó là để phòng hờ.
Nhỡ đâu cái thứ này làm ra thật sự có thể chiếu rạp, lại còn hot trên toàn cầu, kiếm được mấy trăm triệu đô la tiền vé thì sao?
Khả năng rất nhỏ, nhưng không thể không phòng.
Vì vậy, Bùi Khiêm phải đảm bảo rằng dù thứ này có thành phim thì cũng chắc chắn sẽ sml.
Chỉ có một diễn viên chính, lại còn tuyệt đối không được thể hiện bất kỳ diễn xuất nào, thậm chí không được có quá nhiều biểu cảm.
Như vậy, khả năng Lộ Tri Diêu dựa vào diễn xuất để tạo nhiệt như trong *Ngày Mai Tươi Đẹp* sẽ không còn tồn tại.
Nghe xong những lời này của Bùi tổng, cả ba người đều chết lặng.
Những yêu cầu này của Bùi tổng thật sự quá khó tin!
Có điều, dù sao mọi người cũng đều là người từng trải, nên cũng không quá sốc, cũng không hỏi nhiều.
Họ biết rất rõ, Bùi tổng chắc chắn lại đang ra một câu đố mới.
Nhưng vấn đề là, câu đố lần này của Bùi tổng có vẻ khó nhằn quá!
Giải thế nào đây?
Tên game đã thấy lầy rồi, cơ chế game cũng hoàn toàn đi ngược lại những nguyên tắc cơ bản của dòng RTS, ngay cả việc làm CG cũng khác người như vậy.
Ai không biết còn tưởng Bùi tổng đang cố tình gây khó dễ, làm khó mọi người ấy chứ!
Nhìn vẻ mặt của ba người, Bùi Khiêm không khỏi nhếch mép.
Tuyệt vời, nhìn mặt mọi người là biết dự án game lần này hơn nửa là toang rồi!
Một lần lỗ bay năm trăm triệu, nghĩ thôi đã thấy sướng rơn!
Bùi Khiêm đứng dậy: "Được rồi, tranh thủ bắt tay vào việc đi!"
...
Sắp xếp xong công việc, Bùi Khiêm vừa đi vừa huýt sáo trở về chỗ ở.
Một phát giải quyết xong hai cái của nợ là game của Đằng Đạt và Studio Phi Hoàng, tâm trạng đúng là tốt không thể tả.
Có điều, sau khi bình tĩnh lại, Bùi Khiêm cảm thấy không thể chủ quan được.
Phải gửi phương án cho thầy Hà An, để ngọn hải đăng xác nhận lại một lần nữa, xem xem rốt cuộc có lỗ được không, và khả năng lỗ là bao nhiêu.
Biết đâu thầy Hà lại phát hiện ra điểm đáng ngờ nào đó mà mình không để ý thì sao?
Nghĩ vậy, Bùi Khiêm liền tổng hợp lại những gì đã bàn trong cuộc họp rồi gửi cho Hà An.
"Thầy Hà, thầy xem nếu làm như thế này, tỷ lệ thành công của *Sứ Mệnh và Lựa Chọn* là bao nhiêu ạ?"
Chưa đầy hai phút sau, Hà An đã trả lời.
"?"
"???"
Ông gửi liền mấy dấu chấm hỏi, ngay sau đó là một cuộc gọi video.
"Bùi tổng, cậu thật sự định làm thế à?" Cuộc gọi vừa kết nối, Hà An đã hỏi dồn dập.
Bùi Khiêm gật đầu: "Vâng ạ."
Hà An mặt đầy kinh ngạc: "Đó là năm trăm triệu đấy!"
Bùi Khiêm không khỏi vui như mở cờ trong bụng: "Đúng vậy, năm trăm triệu lận đó!"
Đầu dây bên kia, Hà An im lặng. Ông cẩn thận quan sát biểu cảm của Bùi tổng, nhưng vẫn không thể nào đoán được suy nghĩ thật sự của anh.
"Nếu là công ty game khác, tôi chắc chắn đã sớm thắp hương cho họ rồi."
"Đáp án chuẩn *Tinh Hải 2* bày sẵn ở đó mà không chép, lại còn cố tình phạm hết tất cả những sai lầm có thể phạm, năm trăm triệu này chắc chắn là ném tiền qua cửa sổ, mất cả chì lẫn chài."
Hà An dừng lại một chút rồi nói tiếp: "Nhưng mà..."
"Bùi tổng, chắc hẳn cậu đã nghĩ ra cách làm rồi, chỉ cố tình tung ra một phần thông tin phiến diện để đánh lạc hướng tôi thôi đúng không?"
"Lại định thể hiện kỹ năng à?"
"Đợi đến lúc game thành công, tôi chắc chắn sẽ bị cậu làm cho kinh ngạc, đồng thời phải lật đổ rất nhiều lý thuyết thiết kế game cơ bản."
"Có phải cậu đang nghĩ như vậy không?"
Bùi Khiêm: "..."
Toang rồi, thầy Hà cũng bắt đầu tự suy diễn rồi.
Bùi Khiêm thăm dò: "Thầy Hà, vậy thầy đoán xem game này sẽ kiếm tiền bằng cách nào ạ?"
Hà An nghiêm mặt: "Cậu cao tay thật! Tôi không đoán được, được chưa!"
Bùi Khiêm hơi cạn lời, đang nói chuyện vui vẻ mà sao lại giận rồi.
Thôi được, nếu thầy Hà cũng không đoán ra được bất kỳ khả năng kiếm lời nào, vậy thì mình yên tâm rồi.
"Vâng, vậy cảm ơn thầy đã chỉ điểm, đợi game ra mắt nhất định sẽ mời thầy một bữa!"
Bùi Khiêm vui vẻ cúp máy...