Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 376: CHƯƠNG 374: THIÊN ƯNG TẠO PHẢN

Phía Tây của dãy Bạch Sơn trập trùng bất tận chính là Tây Lĩnh. Dãy núi này vẫn giữ nguyên vẻ đẹp hoang sơ với những ngọn núi nguy nga và cây cổ thụ cao chọc trời.

Từ lâu, Tây Lĩnh đã trở thành một vùng cấm bay tuyệt đối. Ngay cả máy bay dân dụng cũng không dám bay qua nơi này. Nguyên nhân là do nơi đây có một bầy Bạch Ma Ưng cư ngụ.

Bạch Ma Ưng tính tình hung dữ, ý thức lãnh thổ lại cực kỳ mạnh mẽ. Bất cứ sinh vật bay nào xâm phạm không phận của chúng mà chưa được thống lĩnh hay quân chủ cho phép đều sẽ bị cả bầy Bạch Ma Ưng hợp sức tấn công đến chết mới thôi. Dù chỉ là một con chim nhỏ lạc đường vô tình bay vào, chúng cũng sẽ căm thù truy sát.

Chúng hung hãn, đoàn kết và cũng là mối họa ngầm lớn nhất ở phía Tây thành phố Hàng Châu.

Chỉ là, dù sống khá gần địa phận loài người, nhưng mấy chục năm gần đây chúng chưa bao giờ có ý định xâm phạm. Giống như thể, nếu loài người không xâm phạm lãnh địa của chúng, chúng cũng sẽ vô cùng an phận.

Những năm gần đây, cứ điểm phía Tây đã có chút lơ là cảnh giác với bầy Bạch Ma Ưng, thậm chí còn suýt lầm tưởng chúng là một loài sinh vật hiền lành. Ai ngờ được, nhân lúc dịch bệnh bùng phát ở thành phố Hàng Châu, bầy Bạch Ma Ưng này lại giở trò cháy nhà hôi của.

Tại cứ điểm phía Tây, các quân pháp sư đã xếp thành hàng ngũ chỉnh tề trên tháp canh bằng đá, sẵn sàng chiến đấu. Ánh mắt họ hướng về phía chân trời xa xăm, nơi một đàn sinh vật dày đặc tựa như mây trắng đang bay tới…

Thật lòng mà nói, đã nhiều năm rồi họ chưa từng thấy nhiều yêu ma đến thế xông vào lãnh địa loài người.

“Lên! Theo ta bay lên trời giết sạch chúng!”

Một vị quân thống trông còn rất trẻ vung tay, ra lệnh cho thuộc hạ leo lên lưng Thiên Ưng chiến đấu.

Đẳng cấp của Bạch Ma Ưng không quá cao, vấn đề lớn nhất là chúng có thể bay lượn, trong khi pháp sư trên mặt đất căn bản không thể tấn công tới.

Từ xưa đến nay, các cuộc tập kích từ không trung của loài chim yêu luôn là khó phòng bị nhất. Cũng may cứ điểm phía Tây quanh năm đều đóng quân những pháp sư tinh nhuệ, luôn có một đội Thiên Ưng hùng hậu sẵn sàng chờ lệnh. Nhờ vậy, quân pháp sư có thể cưỡi Thiên Ưng bay lên không trung, ngăn chặn bầy Bạch Ma Ưng xâm chiếm thành phố!

“Đã lâu rồi không được sảng khoái thế này.”

Một gã sĩ quan phụ tá liếm môi, vẻ mặt khát máu.

“Nghe lệnh của ta! Tất cả… cất cánh!”

Vị quân thống trẻ tuổi hét lớn ra lệnh.

Tất cả sĩ quan đang ngồi ngay ngắn trên lưng Thiên Ưng liền ra lệnh cho chiến thú của mình.

Thế nhưng, một chuyện bất ngờ ngoài dự đoán của tất cả mọi người đã xảy ra.

Tất cả Thiên Ưng đều đứng im tại chỗ, không chịu vỗ cánh bay lên.

Theo lý thuyết, dưới mệnh lệnh của tuần thú sư, Thiên Ưng chắc chắn sẽ cất cánh. Chúng đã được thuần hóa bằng Tâm Linh Hệ trong một thời gian dài, ngoài việc đối đầu trực diện với kẻ địch, chúng tuyệt đối phục tùng mệnh lệnh.

“Gọi tuần thú sư lại đây! Rốt cuộc đám Thiên Ưng này bị làm sao vậy?”

Vị quân thống có chút tức giận, gầm lên.

Trận hình đã bày xong, chỉ chờ bay lên là có thể cùng đám yêu ma xâm lược này chém giết một trận đã tay. Ai ngờ đám Thiên Ưng vốn đã được thuần phục lại đứng ì tại chỗ, không chịu nhúc nhích.

“Quân thống đại nhân, ngài tìm ta có chuyện gì?”

Một gã tuần thú sư mặc quân phục bước tới hỏi.

“Ngươi xem thử xem, tại sao đám Thiên Ưng này lại không nghe lệnh?” quân thống hỏi.

Tuần thú sư đi tới bên cạnh một con Thiên Ưng, nhẹ nhàng đặt tay lên mình nó, nhắm mắt lại, lặng lẽ cảm nhận tâm tư của nó.

Một lúc sau, ông ta mở mắt, nhìn những bóng trắng đang bay lượn trên bầu trời rồi chợt hiểu ra:

“Chúng nó sợ hãi.”

“Sợ hãi cái gì?” quân thống gắt.

“Thiên Ưng và Bạch Ma Ưng đều cùng một tộc Ưng yêu. Dù bị chúng ta thuần hóa, nhưng trong huyết quản chúng vẫn chảy dòng máu của Ưng yêu. Bầy đàn Bạch Ma Ưng kia khiến chúng không dám có bất kỳ ý định phản kháng nào…” tuần thú sư giải thích.

“Chết tiệt! Đúng là một lũ vô dụng!” quân thống chửi rủa.

“Thiên Ưng dù bị chúng ta thuần hóa, nhưng chung quy vẫn không thoát khỏi quy luật tự nhiên. Hơn nữa…”

Tuần thú sư vuốt ve một con Thiên Ưng có ánh mắt lộ vẻ ngoan cố chống cự. Ông ta nói được nửa chừng thì dừng lại, không dám nói tiếp.

“Hơn nữa cái gì? Có gì cứ nói thẳng ra, mẹ kiếp!” vị quân thống trẻ tuổi không nhịn được, buột miệng chửi.

Không có Thiên Ưng trợ chiến, cả quân doanh này có mấy pháp sư bay được chứ?

Thế này chẳng phải là to chuyện rồi sao?

“Chỉ cần xuất hiện một con Tứ Trảo Ma Ưng cấp thống lĩnh, toàn bộ lực lượng không chiến của chúng ta sẽ tan rã. Thiên Ưng của chúng ta không dám đối đầu với Tứ Trảo Ma Ưng.” tuần thú sư nói.

“Không cần ngươi giải thích dài dòng, ta cũng hiểu! Đội không chiến của chúng ta bị tê liệt, nghĩa là chúng có thể vượt qua phòng tuyến và tiến vào thành phố!” vị quân thống trẻ tuổi nói.

Ánh mắt tuần thú sư vẫn lộ rõ vẻ sợ hãi. Ông ta lắc đầu, liếc nhìn những con Thiên Ưng đang bất an, xao động bên cạnh.

Ánh mắt vốn hiền lành của chúng dần trở nên hung tợn, từ màu đen chuyển sang đỏ rực. Chúng không ngừng đập cánh, không phải để cất cánh chiến đấu, mà là muốn hất người đang ngồi trên lưng chúng xuống.

“Quác!!”

“Quác~!!!!”

Đột nhiên, tất cả Thiên Ưng đều táo tác kêu lên, mắt nhìn chằm chằm vào bầy Ưng đang muốn xâm lược thành phố trên bầu trời. Dáng vẻ của chúng lúc này hệt như đang hưởng ứng lời hiệu triệu của một vị quân chủ.

“Xảy ra chuyện gì vậy?”

“Thiên Ưng của ta không nghe lệnh nữa rồi!”

“Của ta cũng vậy!”

Cánh đập dữ dội, những con Thiên Ưng bồn chồn giãy giụa. Nếu không phải chân chúng tạm thời bị xích lại, có lẽ chúng đã sớm bay vút lên không trung.

“Tạo phản… chúng nó muốn tạo phản rồi!” một sĩ quan dày dạn kinh nghiệm hét lớn.

“Cái gì?”

Vị quân thống trẻ tuổi liếc nhìn, liền phát hiện con ngươi của đám Thiên Ưng đã hoàn toàn biến sắc. Chúng ngoan cố chống cự, bồn chồn bất an, thậm chí còn sinh ra địch ý với chính người chăm sóc mình.

“Đại sự không ổn rồi!” tuần thú sư đã không thể khống chế được tình hình, thốt lên.

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” quân thống trẻ tuổi quát lớn.

Từ trước đến nay, Thiên Ưng luôn hiền lành và tuyệt đối phục tùng. Tại sao hôm nay lại ngoan cố chống đối như vậy?

“Lúc nãy ta có nói với ngài, nếu xuất hiện một con Tứ Trảo Ma Ưng cấp thống lĩnh, loài Thiên Ưng có huyết thống thấp hơn sẽ sinh lòng sợ hãi, không dám đối địch. Nhưng nếu xuất hiện một con Ưng tộc cấp quân chủ, chúng sẽ bị khí thế quân vương của nó khuất phục mà sinh lòng tạo phản!” tuần thú sư mặt cắt không còn giọt máu, nói.

Cấp quân chủ!!!

Vị quân thống ban nãy còn hăng hái chiến đấu, nghe thấy hai từ này liền ngây người như phỗng.

Một con cấp quân chủ! Lần này lại xuất hiện một con yêu ma cấp quân chủ!

“Nhanh! Giết hết đám Thiên Ưng này đi, nếu không tất cả chúng sẽ tạo phản! Đám Thiên Ưng hèn mọn này căn bản không thể chống lại được uy áp của con cấp quân chủ kia!” tuần thú sư vội vàng hô lớn.

Những sĩ quan khác nghe vậy cũng sững sờ.

Một con yêu ma cấp quân chủ lại có thể đáng sợ đến mức này sao? Ngay cả Thiên Ưng được quân đội nuôi dưỡng và thuần hóa từ nhỏ, vốn luôn phục tùng mệnh lệnh, cũng bị khí thế quân vương của nó khuất phục…

“Các người còn sững sờ làm gì? Chẳng lẽ muốn cứ điểm bị phá hủy hoàn toàn hay sao? Nhanh giết hết đám Thiên Ưng muốn tạo phản này đi!”

Thấy đám sĩ quan vừa mừng thầm vì không phải ra trận, vừa không nỡ xuống tay với đám Thiên Ưng, tuần thú sư giận dữ quát.

“Giết! Giết hết cho ta!”

Vị quân thống trẻ tuổi nghiến răng, đưa ra một quyết định vô cùng tàn khốc.

Thiên Lôi Trúc tỏa khắp muôn nơi

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!