Triệu Chính Vĩnh nhìn chằm chằm vào xấp tiền hai ngàn tệ mà Từ Mặc vừa ném lên bàn, vẻ mặt gã thoáng hiện lên sự kinh ngạc, nhưng ngay sau đó gã gầm lên giận dữ: — Từ Mặc, cậu định hối lộ nhân viên công vụ đấy à? Tôi nói cho cậu biết, chỉ riêng việc này thôi tôi cũng đủ để bắt cậu tống vào ngục ngồi vài năm rồi.
Từ Mặc mỉm cười nhàn nhạt, nhìn Triệu Chính Vĩnh từ đầu đến chân rồi thong thả nói: — Anh chỉ là một viên cảnh sát quèn, một tháng lương được bao nhiêu? Ba mươi đồng? Hay bốn mươi đồng? À không, nghe nói năm nay các anh được tăng lương, vậy là tám mươi đồng? Hay là một trăm đồng? Một tháng lương có trăm bạc, ở đồn lại chẳng có chút quyền hành gì, tôi cần gì phải hối lộ anh?
Từ Mặc cười càng tươi hơn: — Hai ngàn tệ này đủ để anh mua một căn nhà thương mại rộng cả trăm mét vuông đấy. Chỉ vì cái đồng lương trăm bạc một tháng mà anh định từ chối sao?
— Từ Mặc, cậu đừng hòng dùng tiền bạc để làm tha hóa tôi, cầm lấy số tiền bẩn thỉu này rồi cút ngay! — Triệu Chính Vĩnh phẫn nộ quát.
— Hai ngàn không đủ sao? — Từ Mặc cười, rút thêm một xấp tiền nữa từ túi áo ném lên bàn — Thêm hai ngàn nữa, đủ để anh trang hoàng nhà cửa thật đẹp rồi cưới vợ luôn. Nếu anh vẫn từ chối thì tôi đành mang tiền đi vậy. Nói thêm một câu nhé, cảnh sát ở đồn phố Giải Phóng không chỉ có mình anh đâu.
Nói đoạn, Từ Mặc định đưa tay lấy lại hai xấp tiền trên bàn.
— Đợi đã! — Ánh mắt Triệu Chính Vĩnh lóe lên, gã vội vàng ngăn lại, nghiến răng hỏi — Cậu muốn tôi làm gì? Tôi nói trước, những việc phạm pháp là tôi tuyệt đối không làm đâu đấy.
Đúng là cái loại vừa muốn ăn cướp vừa muốn la làng! Từ Mặc bĩu môi khinh bỉ: — Triệu Chính Vĩnh, anh tưởng mình là ai thế? Bốn ngàn tệ này, đừng nói là làm việc phạm pháp, dù tôi có bảo anh đi gϊế g người phóng hỏa thì cũng dư sức rồi đấy chứ?
— Cậu! — Triệu Chính Vĩnh nghẹn lời, đôi mắt gã bắt đầu vằn lên tia máu, nhìn chằm chằm Từ Mặc.
— Được rồi, không đùa anh nữa! — Từ Mặc cũng không muốn ép Triệu Chính Vĩnh quá mức. Hắn đã chọn lọc rất kỹ mới tìm đến gã, vì không ai phù hợp hơn gã cho kế hoạch sắp tới.
Triệu Chính Vĩnh thở dốc, nghiến răng nói: — Nói đi, cậu muốn tôi làm gì?
Từ Mặc chậm rãi tiến lại gần. Triệu Chính Vĩnh theo bản năng lùi lại hai bước, nhưng rồi sực nhớ ra mình là cảnh sát nên gã dừng lại, mặt lộ vẻ hổ thẹn. Từ Mặc ghé sát tai Triệu Chính Vĩnh thì thầm. Dần dần, vẻ mặt Triệu Chính Vĩnh chuyển từ kinh ngạc sang sững sờ. Khi Từ Mặc nói xong, gã chớp mắt hỏi: — Chỉ có vậy thôi sao?
— Đúng thế, đơn giản vậy thôi. Chỉ cần anh giúp tôi lần này, sau này tôi sẽ không bao giờ làm phiền anh nữa.
— Được! — Triệu Chính Vĩnh gật đầu đồng ý.
— Vậy tôi xin phép cáo từ! — Từ Mặc cười, sải bước ra khỏi phòng.
Ngay khi Từ Mặc vừa đi khuất, Triệu Chính Vĩnh lập tức đóng sầm cửa lại, tựa lưng vào cửa thở hổn hển, đôi mắt vẫn dán chặt vào bốn ngàn tệ trên bàn. Bốn ngàn tệ! Một con số khổng lồ. Gã nghiến răng bước lại bàn, thu dọn số tiền rồi cất kỹ vào trong một chiếc hộp thiếc đựng bánh quy, ánh mắt vẫn còn vương chút đấu tranh nội tâm.
Cùng lúc đó, Từ Mặc bước ra khỏi khu nhà tập thể, hắn quay đầu nhìn lên cửa sổ căn phòng của Triệu Chính Vĩnh, khóe miệng khẽ nhếch lên. Triệu Chính Vĩnh chính là "tay sai" thân tín nhất của Chung A Tứ ở đồn phố Giải Phóng. Từ Mặc không phải hạng người thích ngồi chờ chết. Trước khi trọng sinh, khẩu hiệu của đơn vị đặc công nơi hắn phục vụ là: "Xung phong, xung phong, tiêu diệt mọi kẻ thù." Vì vậy, lần này lên huyện, hắn quyết định phải gây thêm chút rắc rối cho Chung A Tứ. Nếu có thể, hắn chẳng ngại lột phăng bộ "da hổ" trên người gã. Dù nhạc phụ tương lai của gã là Hứa thư ký thì đã sao? Có câu "thằng trọc không sợ bị nắm tóc", Từ Mặc chẳng ngán gì gã phó sở trưởng quèn đó. Thậm chí nếu cần, hắn có quá nhiều cách để kéo cả Hứa thư ký xuống đài bằng cách gây ra vài vụ án nghiêm trọng khiến ông ta mất chức.
Rời khỏi khu nhà tập thể, Từ Mặc ghé qua tòa soạn báo huyện Lan. Hắn tìm đại một phóng viên, ném ra ba trăm tệ là xong việc. Sau khi sắp xếp xong xuôi mọi chuyện, hắn liền chạy thẳng tới bệnh viện. Tiểu Đào và Từ Ái Quốc vẫn đang ở đó, hắn muốn qua xem tình hình vết thương ở chân của Tiểu Đào thế nào.
Tại tầng ba khu nội trú của bệnh viện. Từ Ái Quốc đang ngáp ngắn ngáp dài vì buồn chán, còn Tiểu Đào thì nằm trên giường nhìn trân trân lên trần nhà. Ở bệnh viện tám ngày trời, hai người đã nói hết mọi chuyện trên đời, giờ chẳng còn gì để nói nữa, thực sự là quá tẻ nhạt.
— Anh Ái Quốc, bao giờ em mới được ra viện đây? — Tiểu Đào vô hồn hỏi.
— Câu này ông hỏi tám lần trong ngày hôm nay rồi đấy. — Từ Ái Quốc khổ sở đáp — Bác sĩ bảo dù có ra viện thì ông cũng phải tĩnh dưỡng thêm một hai tháng nữa.
— Sao đám anh Cương chẳng thấy ai qua thăm mình nhỉ, cứ ở lì trong này em thấy người ngợm sắp rỉ sét hết rồi! — Tiểu Đào than vãn.
Đúng lúc đó, cửa phòng bệnh mở ra. Cả hai sáng mắt lên, mặt mày hớn hở.
— Cô y tá Lưu, hôm nay cô mang món gì ngon cho tụi em thế? — Từ Ái Quốc đứng bật dậy đón tiếp.
Lưu Nghệ Nghiên cười tươi rói, đặt cặp lồng lên tủ đầu giường: — Hôm nay có sủi cảo nhân thịt heo hẹ nhé. — Cô mở cặp lồng, đưa một phần cho Tiểu Đào đang nằm trên giường.
— Cô Lưu đúng là có tay nghề nhất nhì bệnh viện này! — Tiểu Đào vừa ăn vừa giơ ngón tay cái tán thưởng.
— Đúng rồi, hôm nay Từ Mặc vẫn chưa qua thăm các cậu à? — Lưu Nghệ Nghiên hỏi.
— Chưa thấy đâu ạ! — Từ Ái Quốc vừa ăn ngấu nghiến vừa đáp.
— Anh! — Đột nhiên Tiểu Đào reo lên đầy hưng phấn nhìn ra phía cửa.
Lưu Nghệ Nghiên vội quay đầu lại, thấy Từ Mặc trong bộ vest đen lịch lãm bước vào, đôi mắt đẹp của cô thoáng hiện vẻ kinh ngạc, rồi cô hì hì cười nói: — Từ Mặc này, anh làm anh kiểu gì mà lâu thế mới chịu qua thăm anh em một chuyến vậy?
Nhìn Lưu Nghệ Nghiên bước lại gần, Từ Mặc cười nói: — Dạo này tôi bận quá, lại vừa phải về làng một chuyến. — Hắn quay sang hỏi — Cô Lưu, tình hình Tiểu Đào thế nào rồi? Bao giờ thì xuất viện được?
— Phục hồi khá tốt. Nếu điều kiện kinh tế cho phép, tôi khuyên nên để cậu ấy ở lại bệnh viện tĩnh dưỡng thêm.
— Anh ơi, cho em ra viện đi, em sắp chịu hết nổi rồi! — Tiểu Đào tỏ vẻ đáng thương cầu xin.
Lưu Nghệ Nghiên chớp mắt nhìn Tiểu Đào, bĩu môi hỏi: — Hay là tại tôi nấu ăn dở quá nên cậu mới không chịu nổi?
— Hả? — Tiểu Đào ngẩn người, rồi vội vàng xua tay — Cô Lưu, em không có ý đó mà...
Thấy Tiểu Đào cuống quýt, Lưu Nghệ Nghiên bật cười: — Được rồi, tôi biết rồi, trêu cậu tí thôi mà làm gì ghê thế. — Cô quay sang Từ Mặc — Anh Từ này, anh rể tôi dạo này cứ tìm anh suốt đấy.
— Chu chủ nhiệm tìm tôi có việc gì sao?
— Tôi cũng không rõ nữa!
— Vậy được, lát nữa tôi sẽ qua văn phòng tìm anh ấy.
— Vâng! Tôi còn việc phải làm, xin phép đi trước nhé!
— Cô Lưu đi thong thả ạ!
Từ Mặc hơi ngạc nhiên nhìn theo bóng lưng Lưu Nghệ Nghiên, cô nàng này hôm nay sao lại không bám lấy hắn như mọi khi nhỉ?
— Anh ơi, cô y tá Lưu đó chắc chắn là có ý với anh rồi, ngày nào cô ấy cũng qua đây hỏi thăm tin tức về anh đấy. — Tiểu Đào cười hì hì nói.
Từ Ái Quốc cũng cười phụ họa: — Đúng đấy anh, em thấy cô Lưu được lắm, hay là anh rước cô ấy về đi. Sau này anh em mình có nằm viện...
— Cái mồm quạ đen nhà ông im ngay! — Từ Mặc lườm Từ Ái Quốc một cái — Đám Từ Cương về huyện hết rồi, lát nữa các ông thay phiên nhau mà chăm sóc Tiểu Đào.
— Rõ rõ! — Từ Ái Quốc vội vàng gật đầu, gã cũng cuồng chân lắm rồi.
— Ông cứ yên tâm ở đây dưỡng thương đi! — Từ Mặc vỗ vai Tiểu Đào — Tôi qua chỗ Chu chủ nhiệm xem anh ấy có việc gì cần tìm tôi.
Tại văn phòng bộ phận thu mua trên tầng hai của bệnh viện.
"Rầm!" Chu Nguyên đang thong dong uống trà thì bị tiếng đá cửa làm giật mình suýt ngã, nước trà nóng bắn đầy người. Thấy Lưu Nghệ Nghiên hớt hải chạy vào, Chu Nguyên hốt hoảng: — Nghệ Nghiên, có chuyện gì thế?
— Anh rể, Từ Mặc tới rồi.
— Hả? — Chu Nguyên sững sờ.
— Lát nữa anh ấy sẽ qua tìm anh, anh nhớ mời anh ấy tối nay qua nhà mình ăn cơm nhé.
— Lưu Nghệ Nghiên, cô định làm cái trò gì thế hả? Tôi nói cho cô biết...
Không đợi Chu Nguyên nói hết câu, Lưu Nghệ Nghiên đã chạy biến ra ngoài, còn vọng lại một câu: — Anh rể, đừng có nói là em vừa qua đây đấy nhé!
Cái con bé này! Chu Nguyên dở khóc dở cười nhìn theo, thầm mắng một tiếng đúng là nghiệt duyên. Từ lão đệ người ta có vợ rồi, sao cô cứ không chịu buông tay thế hả? Định làm vợ lẽ người ta thật đấy à? Chu Nguyên cũng chẳng hiểu nổi, Từ Mặc trông cũng chẳng phải đẹp trai xuất chúng gì cho cam... Đang miên man suy nghĩ thì Từ Mặc đã đứng trước cửa, hắn gõ cửa rồi mỉm cười bước vào: — Chu chủ nhiệm, anh tìm tôi có việc gì ạ?
Nhìn Từ Mặc trong bộ vest lịch lãm, khí chất ngời ngời, Chu Nguyên ngẩn người ra một lát rồi nhếch miệng cười: — Đúng đúng, Từ lão đệ, tôi tìm cậu mấy ngày nay rồi. Lúc trước cậu chẳng bảo khi nào rảnh sẽ qua nhà tôi dùng bữa sao?
Chỉ có vậy thôi ư? Từ Mặc cạn lời, hắn cứ tưởng Chu Nguyên tìm mình có việc gì đại sự, hóa ra chỉ là mời ăn cơm. Hắn cười khổ: — Chu chủ nhiệm, không phải tôi không muốn qua, mà dạo này tôi bận quá...
— Bận mấy thì cũng phải ăn cơm chứ! — Chu Nguyên ngắt lời — Tối nay qua nhà tôi, chỉ mất của cậu nửa tiếng thôi, thế nhé?
Chu Nguyên đã nói đến mức đó, Từ Mặc cũng đành gật đầu đồng ý.
— Chu chủ nhiệm, đây là số máy nhắn tin của tôi, sau này có việc gì anh cứ liên lạc trực tiếp nhé.
Dùng cả máy nhắn tin rồi cơ đấy! Chu Nguyên đầy vẻ ngưỡng mộ nhìn chiếc máy nhắn tin màu đen giắt bên hông Từ Mặc. Thứ này ông không phải không mua nổi, mà là không nỡ tiêu tiền vào đó.