Virtus's Reader

Chu Hàng nổ máy xe phóng đi mất hút, để lại Hồ Ánh Dương ngơ ngác đứng giữa đường. Gã quay lại nhìn cha và anh trai mình với vẻ mặt không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Hồ Thiên An cau mày nhìn theo bóng lưng gã thầu khoán, gắt gỏng hỏi em trai:

— Lão Tứ, sao thế? Mày không bảo Chu Hàng vào nhà mình bàn chuyện bồi thường à?

— Em còn chưa kịp mở mồm thì lão đã phóng xe đi mất rồi! — Hồ Ánh Dương ấm ức đáp.

— Đồ phế vật! — Hồ Thiên An chửi thề một tiếng — Sao mày không gọi lão lại?

— Em có gọi mà, nhưng lão cứ như bị điếc ấy, chẳng thèm nghe thấy gì cả!

— Thế sao mày không gào to lên?

Mặt Hồ Ánh Dương tối sầm lại, lúc nãy gã đã hét khản cả cổ rồi chứ có phải im lặng đâu. Hồ Thiên An thấy em trai lóng ngóng thì ngứa mắt vô cùng, định giơ nắm đấm lên cho gã một trận để dạy bảo về cái gọi là uy nghiêm của anh cả. May mà Hồ Bạch Mã kịp thời can ngăn:

— Thôi, đừng có hở ra là đánh thằng em mình thế, dù sao nó cũng là em ruột mày mà.

Hồ Thiên An hậm hực lườm em trai một cái. Nếu không vì thằng ranh này thì lão đã chẳng mất cái bát cơm vàng ở đồn công an. Cùng lúc đó, Chu Hàng vừa huýt sáo vừa lái xe về phía thành phố. Tiếng gọi của Hồ Ánh Dương lão nghe rõ mồn một, nhưng nghe thấy thì đã sao? Lão việc gì phải tiếp chuyện cái nhà đó. Thật ra chuyện nhà Hồ Bạch Mã không cho đặt cột điện cũng chẳng có gì to tát, chỉ cần chỉnh lại tuyến đường một chút là xong. Ban đầu lão cũng định làm thế, nhưng giờ thì khác. Từ Mặc đã đích thân dặn lão phải né cái thôn Thượng Hồ này ra. Lão cũng nhận ra Từ Mặc đang muốn chơi xỏ nhà Hồ Bạch Mã, biến họ thành kẻ thù của cả làng. Từ Mặc giờ là đại danh nhân ở huyện Lan, lãnh đạo thành phố ai cũng nể mặt, Chu Hàng dại gì mà đi đắc tội với hắn vì mấy cái thằng nhà quê kia.

Tại khu nội trú Bệnh viện Nhân dân huyện Lan, Từ Mặc nằm trên giường bệnh ngáp ngắn ngáp dài vì chán. Chiếc radio trên bàn đang phát mấy bản tin thời sự tẻ nhạt.

— Anh! — Đúng lúc này, Từ Cương ló đầu vào phòng, tay xách một giỏ hoa quả.

Từ Mặc trợn mắt, hất hàm hỏi:

— Cương Tử, chú giờ giàu lắm rồi đúng không? Hoa quả ở đây chất thành đống rồi mà còn tốn tiền mua thêm làm gì?

— Hì hì! — Từ Cương gãi đầu cười gượng — Anh, đây là lễ nghĩa mà!

— Chà, giờ còn biết cả lễ nghĩa cơ đấy? — Từ Mặc mỉm cười — Nhìn cái mặt chú là biết có chuyện rồi, nói đi!

— Không hổ là anh em, em vừa dẩu mông là anh biết em định đi nặng chỗ nào rồi! — Từ Cương nịnh nọt.

Từ Mặc cạn lời:

— Có chuyện thì nói mau!

— Anh... em muốn mở một quán bi-a! — Từ Cương rụt rè nói — Anh cho em mượn một ngàn đồng được không?

Nghe thấy Từ Cương hỏi mượn tiền, Từ Mặc lại thấy vui, hắn hào phóng:

— Tôi cho chú mượn hai ngàn.

— Không không, anh, một ngàn là đủ rồi ạ!

— Quên lời tôi dặn rồi à? Đã không làm thì thôi, đã làm là phải làm cái lớn nhất, tốt nhất huyện Lan này. Chú có chí hướng khởi nghiệp thì tôi tất nhiên phải ủng hộ. Dù có kiếm được tiền hay không, chú dám nghĩ dám làm là tôi mừng rồi! — Từ Mặc cười nói.

— Anh! — Từ Cương cảm động rưng rưng.

— Nếu chú muốn mở quán bi-a thì quán Lục Tượng Thính cứ giao cho Khuê Tử quản lý. Đúng rồi, ít nữa Nhị Thiết Tử với Hồng Tinh cũng lên huyện, lúc đó chú hỏi xem bọn nó muốn làm gì nhé.

— Vâng! — Từ Cương gật đầu lia lịa.

— Hai ngàn đồng đó chú cứ lấy từ lợi nhuận của quán Lục Tượng Thính ra, nếu thiếu thì bảo tôi.

— Anh, hai ngàn chắc chắn là đủ rồi ạ.

Nhìn bộ dạng cảm động của Từ Cương, Từ Mặc bỗng thấy có gì đó không ổn. Trước đây hắn từng hỏi Từ Cương muốn làm gì khi mở câu lạc bộ đêm, gã đã bảo là muốn tiếp tục quản lý quán Lục Tượng Thính. Mở quán bi-a sao kiếm tiền bằng quán Lục Tượng Thính được? Dù mở quán bi-a thì gã được làm ông chủ, còn quản lý quán kia là làm thuê cho Từ Mặc, nhưng với tính cách của Từ Cương, gã không nên đột ngột hỏi mượn tiền làm riêng ngay lúc Từ Mặc đang nằm viện thế này. Chắc chắn là có uẩn khúc gì đây. Tuy nghi ngờ nhưng Từ Mặc không hỏi gặng, chỉ xua tay:

— Được rồi, không còn việc gì thì chú về đi.

— Vâng, em về đây, anh nghỉ ngơi cho khỏe, mai em lại vào thăm.

Từ Cương vừa ra khỏi phòng, Từ Mặc quay sang nhìn Lưu Trung Quốc đang thiu thiu ngủ ở giường bên cạnh:

— Lưu lão ca!

Lưu Trung Quốc giật mình tỉnh giấc, ngáp một cái:

— Có chuyện gì thế?

— Lưu lão ca, anh giúp tôi điều tra xem thằng em đồng hương của tôi có đang gặp rắc rối gì không? — Từ Mặc nhíu mày dặn dò.

— Được, nó tên gì?

— Tên là Từ Cương, hiện đang quản lý quán Lục Tượng Thính cho tôi.

— Để tôi đi hỏi thăm thử xem sao.

— Phiền anh quá!

Lưu Trung Quốc ra quầy trực của bệnh viện mượn điện thoại gọi về đồn, nhờ mấy anh em rảnh rỗi đi dò la tin tức. Cùng lúc đó, Từ Cương vừa ra khỏi bệnh viện thì đám Từ Ái Quốc đã chờ sẵn ở cửa.

— Sao rồi? Có mượn được tiền của Hắc ca không? — Từ Ái Quốc sốt sắng hỏi.

Từ Cương gật đầu, ánh mắt phức tạp:

— Tao mượn một ngàn, Hắc ca cho hẳn hai ngàn!

— Tao biết ngay mà, Hắc ca lúc nào chẳng trượng nghĩa. — Diệp Vĩ Binh cười khẩy, nhưng đôi mắt lại lóe lên tia lạnh lẽo — Hắc ca đối xử với anh em mình tốt thế này, cái ơn này chắc cả đời chẳng trả hết được. Bố mẹ tao bảo ơn không trả hết thì lấy mạng mà trả. Lần này tao sẽ xông lên đầu tiên, cùng lắm là xuống dưới kia bầu bạn với Thắng Tử!

— Đi rút tiền đã! — Từ Cương lạnh lùng ra lệnh.

Cả bọn kéo nhau ra Hợp tác xã tín dụng. Sáu quán Lục Tượng Thính doanh thu hàng ngày đều do Từ Cương gom lại rồi đem gửi vào đây. Rút xong hai ngàn đồng, cả bọn tụ tập trước cửa. Từ Cương đưa cuốn sổ tiết kiệm cho Tiểu Đào – đứa nhỏ tuổi nhất đám, dặn dò kỹ lưỡng:

— Đào Tử, trong này còn sáu ngàn hai trăm đồng, mày phải giữ cho kỹ. Nhớ lấy, mật mã là 123456. Sáng mai mày đem cuốn sổ này giao lại cho Hắc ca.

Tiểu Đào giấu hai tay sau lưng, lùi lại hai bước, lắc đầu quầy quậy:

— Cương ca, em muốn đi cùng các anh.

— Đi cái rắm, mày mới tí tuổi đầu, chuyện này chưa đến lượt mày nhúng tay vào đâu. — Từ Cương túm lấy tay Tiểu Đào, nhét cuốn sổ vào tay gã, gằn giọng — Nhớ mật mã chưa?

— Nhớ... nhớ rồi! — Tiểu Đào rưng rưng nước mắt nhìn Từ Cương.

Diệp Khuê Tử bước tới xoa đầu Tiểu Đào:

— Cương Tử nói đúng đấy, mày còn nhỏ quá. Với lại nếu bọn tao có mệnh hệ gì thì Hắc ca cũng cần có người bên cạnh giúp sức. Đào Tử à, Hắc ca là người làm đại sự, nên tay anh ấy không được dính máu. Sau này nếu có kẻ nào dám đụng đến Hắc ca, lúc đó mới đến lượt mày liều mạng. Còn nữa, Đầu To ca giờ đã khác bọn mình rồi, không được kéo lão vào vũng bùn này. Thôn trưởng bảo Hắc ca là chân long của thôn Thượng Diệp mình, việc của anh em mình là phải bảo vệ chân long đó cho đến ngày anh ấy bay cao.

Diệp Trung Đảng cũng bồi thêm vài câu đầy triết lý. Tiểu Đào nghe mà lùng bùng lỗ tai, chẳng hiểu mô tê gì. Diệp Phú Quốc nhếch mép, vỗ nhẹ vào đầu gã:

— Mày đừng nghĩ nhiều, cứ nhớ kỹ cho tao: thằng nào dám đối đầu với Hắc ca thì mày cứ việc liều mạng với nó là được.

— Vâng! — Tiểu Đào nức nở gật đầu.

— Về phòng trọ đợi bọn tao đi! — Từ Cương đẩy Tiểu Đào một cái.

Tiểu Đào bỗng bật khóc nức nở, bả vai run bần bật, gã lấy mu bàn tay quẹt nước mắt:

— Các anh... em để cửa chờ các anh, nhớ về sớm nhé!

— Đi đi!

— Tiểu Đào, nếu bọn tao không về, nhớ bảo Hắc ca lo hậu sự cho bọn tao thật hoành tráng nhé, không được kém thằng Thắng đâu đấy! — Diệp Phú Quốc cười nói.

Tiểu Đào khóc rống lên rồi chạy biến đi. Nhìn theo bóng lưng gã, Từ Cương hít một hơi sâu, nhìn bảy người còn lại bằng ánh mắt hung ác:

— Anh em, tối nay đừng có thằng nào nhát gan đấy nhé!

— Cương Tử, mày khinh anh em à? Mày đừng có nhát là được. — Diệp Khuê Tử bá vai Từ Cương cười lớn — Đi, tiêu tiền thôi!

Tám người vừa nói vừa cười đi về phía phố Giải Phóng. Hơn nửa tiếng sau, họ dừng lại trước một con hẻm nhỏ phía sau phố. Từ Cương đập mạnh vào cánh cửa gỗ đóng kín.

— Đến đây, đến đây! — Tiếng cằn nhằn bực bội vang lên từ bên trong.

"Kẽo kẹt!"

Cánh cửa mở ra, một gã thanh niên mặc áo khoác da nhìn lướt qua cả bọn, bĩu môi hỏi:

— Tiền mang đủ chưa?

— Hai ngàn! — Từ Cương rút hai xấp tiền mệnh giá mười đồng ra quơ quơ trước mặt gã.

Thấy tiền, gã thanh niên lập tức đổi thái độ, cười hớn hở:

— Các đại ca, mời vào, mời vào!

Bên trong căn phòng ánh sáng lờ mờ, chiếc bóng đèn 60W vàng khè chẳng sáng được bao nhiêu. Từ Cương sụt sịt mũi, nhìn gã thanh niên hỏi:

— Hàng đâu?

— Ở đây! — Một giọng nói ồm ồm vang lên từ phòng trong. Một gã tráng hán cao ít nhất mét chín bước ra, tay xách một chiếc rương gỗ.

— Hổ ca! — Gã thanh niên lúc nãy khép nép gọi.

Hổ ca gật đầu, nhìn lướt qua đám Từ Cương rồi đặt chiếc rương lên bàn:

— Các anh đẹp trai, đây toàn hàng xịn cả đấy, giá không rẻ đâu nhé.

— Cho xem hàng trước đã! — Từ Cương nói.

— OK! — Hổ ca cười ha hả mở rương. Bên trong xếp ngay ngắn những khẩu súng lục đen ngòm. Hổ ca cầm một khẩu lên giới thiệu: — Loại 54, nhái theo khẩu TT-33 của Liên Xô. Quân đội mình giờ cũng đang dùng loại này. Một khẩu hai trăm đồng, đạn năm xu một viên!

— Đắt thế? — Diệp Khuê Tử sa sầm mặt, nhìn chằm chằm Hổ ca — Anh bạn, đừng có báo giá láo nhé. Bọn này không phải hạng gà mờ đâu. Giờ một khẩu súng săn mới có bốn năm chục đồng, ông hét một khẩu súng lục hai trăm? Định cướp tiền chắc?

— Anh đẹp trai nói thế nghe nặng nề quá. Súng săn sao so được với súng lục? Hai cái đẳng cấp khác hẳn nhau mà. Giờ tuy chưa cấm súng hoàn toàn nhưng loại súng lục này khó kiếm lắm đấy. Tôi nói thật, ở quê tôi mà ai dám lôi súng lục ra là đi tù mọt gông ngay. Hì hì, các anh tin không, vài năm nữa đến súng săn cũng chẳng được mua bán đâu. Thôi thế này, các anh mua nhiều tôi bớt cho chút đỉnh! — Hổ ca ném khẩu súng cho Từ Cương — Anh đẹp trai cầm thử xem, nặng trịch, chắc tay lắm.

— Tôi lấy mười khẩu, năm trăm viên đạn, giá bao nhiêu? — Từ Cương vừa mân mê khẩu súng vừa hỏi.

Mắt Hổ ca sáng lên, cười nói:

— Anh đẹp trai, một ngàn tám trăm đồng, đạn tôi tặng không, thấy sao?

— Một ngàn rưỡi! — Từ Cương bình thản trả giá.

— Anh đẹp trai đừng ép tôi quá, một ngàn rưỡi tôi lỗ vốn mất. Một ngàn tám, tặng năm trăm viên đạn, khuyến mãi thêm hai quả "pháo nổ trời" nữa. — Hổ ca cười hì hì lấy từ rương ra hai quả lựu đạn, tung tẩy trên tay — Cái này không rẻ đâu nhé. Vì tôi đang kẹt tiền nên mới bán rẻ cho các anh đấy!

Diệp Phú Quốc trợn mắt nhìn hai quả lựu đạn bay lơ lửng, hơi thở dồn dập. Đám người này rốt cuộc là hạng gì mà đến lựu đạn cũng có, thật đáng sợ.

— Được, một ngàn tám! — Từ Cương nhìn chằm chằm vào hai quả lựu đạn.

— Ha ha ha, thống khoái! — Hổ ca cười lớn, bảo gã thanh niên — Đóng gói hàng cho các đại ca đi. — Rồi gã quay sang Từ Cương hỏi: — Anh đẹp trai, các anh lấy nhiều hàng thế này định làm gì? Nếu định đi cướp ngân hàng thì tôi khuyên nên lấy thêm hai khẩu súng tự động, giá cũng mềm thôi.

Từ Cương mặt tối sầm lại:

— Ai bảo ông bọn tôi đi cướp ngân hàng?

— Thế là đi cướp tiệm vàng à? Thế thì súng lục cũng đủ dùng rồi. — Hổ ca tỏ vẻ đã hiểu.

Cam! Từ Cương thầm chửi một tiếng:

— Bọn tôi đi tìm người báo thù!

— Báo thù à? — Hổ ca chớp mắt, cười khẩy — Anh đẹp trai, ngoài bán hàng bọn tôi còn cung cấp cả tay súng nữa, năm trăm đồng một mạng. Đừng chê đắt, năm trăm đồng là người ta liều mạng thật đấy, chết không cần các anh đền bù gì đâu.

— Không cần! — Từ Cương lắc đầu, gã thấy tên tráng hán này quá bặm trợn. Hạng người này sao lại dạt đến huyện Lan nhỉ? Nghĩ đến đây, Từ Cương cũng thấy hơi chột dạ, sợ bị đối phương "ăn đen", lúc đó chẳng biết kêu ai.

— Hổ ca, hàng xong rồi ạ! — Gã thanh niên xách một chiếc túi du lịch đưa cho Hổ ca. Hổ ca hất hàm bảo gã đưa cho Từ Cương: — Anh đẹp trai, bọn tôi làm ăn uy tín, không lừa già dối trẻ, dùng thấy tốt nhớ quay lại ủng hộ nhé!

Từ Cương không nói gì, đếm đủ một ngàn tám trăm đồng đưa cho gã. Diệp Phú Quốc bước tới nhận lấy chiếc túi.

— Đi! — Từ Cương quay người bước ra cửa, cả bọn bám sát theo sau.

Hổ ca nheo mắt nhìn theo bóng lưng đám Từ Cương. Chờ họ đi khuất, gã mới chậm rãi hỏi tên thanh niên:

— Mấy thằng này là hạng gì thế?

— Là chủ quán Lục Tượng Thính ạ. — Gã thanh niên châm thuốc cho Hổ ca, giải thích — Mấy hôm trước có đám lưu manh từ Nghĩa Ô dạt đến huyện Lan, đầu quân cho một đại gia ở đây. Được đại gia đó chống lưng, đám lưu manh đó cũng mở mấy quán Lục Tượng Thính.

— Chỉ vì thế thôi à? — Hổ ca rít một hơi thuốc dài — Người huyện Lan máu chiến thế sao? Chỉ vì chút chuyện làm ăn mà dám mua súng đi liều mạng?

— Hổ ca, chuyện không đơn giản thế đâu. Đám lưu manh kia ngày nào cũng đến quấy phá quán của mấy thằng lúc nãy. Đám này ban đầu cũng báo công an, nhưng công an cũng chỉ đuổi đi được thôi, bắt vào vài ngày lại thả ra. Đám lưu manh đó quậy vài lần là quán vắng khách ngay. Hai hôm trước em nghe thằng Từ Cương bảo định về thôn lấy súng săn đi liều mạng, em mới lân la hỏi thử, ai ngờ bọn nó dám mua súng thật! — Gã thanh niên cười khẩy.

Hổ ca nhún vai:

— Dọn dẹp đi, mình cũng sắp phải rời khỏi huyện Lan rồi.

— Rõ ạ!

Tại bệnh viện, Từ Mặc đang húp bát cháo trắng nhạt nhẽo, liếc nhìn Lưu Trung Quốc đang xì xụp ăn mì sợi mà khẽ lắc đầu. Để cái lão già này chăm sóc mình đúng là cực hình cho cả hai. Hắn chỉ bị trúng đạn ở sườn chứ có phải bệnh nan y đâu mà cứ bắt ăn cháo trắng mãi thế này, thật không chịu nổi.

— Lưu ca!

— Gì thế? — Lưu Trung Quốc ngẩng đầu lên, miệng vẫn còn dính sợi mì.

— Lưu ca, hay là tôi bỏ tiền ra, anh tìm cho tôi một người hộ lý được không?

— Sao thế? — Lưu Trung Quốc nhíu mày — Chú giờ vẫn đang dính án mà...

— Lưu ca! — Đúng lúc này, Tiểu Hành thở hổn hển chạy vào phòng bệnh. Lưu Trung Quốc buông bát mì, đứng dậy hỏi: — Có chuyện gì thế?

— Lưu ca, anh bảo em điều tra vụ Từ Cương, có tin rồi đây! — Tiểu Hành vừa thở vừa nói.

Lưu Trung Quốc nhìn Từ Mặc, thấy hắn đã đặt bát cháo xuống, liền bảo:

— Nói đi, rốt cuộc là thế nào!

— Từ ca! — Tiểu Hành chào Từ Mặc một tiếng rồi kể — Dạo gần đây, sáu quán Lục Tượng Thính của anh liên tục bị quấy phá. Chỉ riêng đồn Nam Dương đã phải xuống giải quyết sáu lần rồi, các đồn khác chắc cũng không ít.

Từ Mặc nhướng mày hỏi:

— Đám đó là hạng người nào?

— Một lũ từ Nghĩa Ô dạt đến huyện Lan khoảng nửa tháng nay. Nghe nói là đắc tội với ai đó ở Nghĩa Ô nên mới chạy đến đây lánh nạn. — Tiểu Hành đáp.

— Một lũ từ Nghĩa Ô sao? — Từ Mặc nheo mắt — Mới đến huyện Lan mà đã dám làm loạn à?

Ở cái huyện này, ai mở quán Lục Tượng Thính mà chẳng có chỗ dựa, đó là điều hiển nhiên. Từ Mặc tin chắc đám Nghĩa Ô kia phải biết điều đó. Dù lần đầu không biết thì sau đó cũng phải đi dò la chứ. Vậy tại sao chúng vẫn cố tình quấy phá hết lần này đến lần khác? Nghe Từ Mặc hỏi, Tiểu Hành hơi ngập ngừng:

— Đứng sau đám Nghĩa Ô đó là Tiền Chính, ông chủ Tiền!

— Tiền Chính? Lai lịch thế nào? — Từ Mặc tò mò.

— Tiền Chính là Giám đốc xưởng linh kiện, một doanh nghiệp khá lớn ở huyện Lan mình, chuyên gia công linh kiện cho các hãng xe đạp Phượng Hoàng, Phi Cáp. Hơn nữa, Tiền Chính có quan hệ rất tốt với Chung A Tứ. Trước đây quán Lục Tượng Thính của Trần Tiểu Mạc – em kết nghĩa của Chung A Tứ – cũng là do Tiền Chính góp vốn. Đúng rồi, Tiền Chính cũng vừa trúng thầu một tuyến đường dây điện giống như anh đấy. — Lưu Trung Quốc bổ sung thêm.

Chung A Tứ! Từ Mặc đưa tay xoa cằm, cái thằng này đúng là âm hồn bất tán. Mẹ kiếp, lát nữa mình phải bảo Dương Bảo Lâm gửi ngay một tấm ảnh chụp chung với Hứa Nhụy Nhi về đây cho nó tức chết mới được.

— Lưu ca, anh có thể hẹn Chung A Tứ ra gặp tôi được không? — Từ Mặc nhìn Lưu Trung Quốc.

Lưu Trung Quốc nhíu mày, trầm giọng nói:

— Chú hiện tại không nên gặp Chung A Tứ!

Từ Mặc nghĩ lại cũng đúng, mình đang mang án trên người, nếu không vì bị thương thì giờ chắc đang ngồi trong trại tạm giam rồi. Dù sao Chung A Tứ cũng là Phó đồn trưởng, thân phận hiện tại của mình đúng là không tiện gặp mặt.

— Vậy hẹn Tiền Chính đi, chắc không vấn đề gì chứ?

— Để tôi thử xem. — Lưu Trung Quốc cười khổ — Nếu là Đại Minh hẹn thì Tiền Chính chắc còn nể mặt, chứ tôi thì chưa chắc lão đã thèm tiếp đâu.

Từ Mặc cạn lời, nhưng cũng hiểu cho Lưu Trung Quốc, anh chỉ là một cảnh sát già bình thường thôi.

— Từ ca, hay là để em gọi đám lưu manh kia đến gặp anh nhé? — Tiểu Hành bỗng đề xuất.

— Cũng được! — Từ Mặc suy nghĩ một lát rồi gật đầu — Vậy chú giúp tôi hẹn bọn chúng ở khách sạn Quốc Hồng đi!

— Rõ! — Tiểu Hành nhận lệnh rồi chạy biến đi.

Từ Mặc nhìn Lưu Trung Quốc:

— Lưu ca, giúp tôi mượn cái xe lăn nhé!

Lưu Trung Quốc lo lắng:

— Vết thương của chú thế này, đi ra ngoài được không?

— Không sao đâu! — Từ Mặc mỉm cười — Người của tôi tôi rõ nhất mà.

— Thôi được rồi!

Tại phố Giải Phóng, quán Lục Tượng Thính "Tiểu Thái Dương" cũ giờ đã đổi tên thành "Tiểu Thiên Vương". Trong căn phòng nhỏ phía sau quán, khói thuốc mịt mù, một đám thanh niên đang tụ tập đánh bài. Đúng lúc này, một gã đầu trọc đẩy cửa bước vào, đi về phía gã tráng hán đang nằm trên giường ôm một cô gái.

— Báo ca! — Gã đầu trọc khẽ gọi.

Gã tráng hán đang vùi đầu vào bộ ngực đầy đặn của cô gái chậm rãi ngẩng lên, đôi mắt lóe lên tia hung ác:

— Chuyện gì?

— Vừa có một cảnh sát ở đồn Nam Dương đến, bảo là đại lão bản của quán Lục Tượng Thính Vi Mặc hẹn chúng ta ra khách sạn Quốc Hồng ăn cơm ạ.

— Đại lão bản à? Chắc là cái thằng Từ Mặc chứ gì! — Báo ca nhếch mép cười, lộ ra hai chiếc răng cửa bọc vàng. Gã một tay thò vào trong áo cô gái, tay kia giơ lên. Gã đầu trọc vội vàng cúi người xuống để Báo ca xoa đầu. Báo ca cười hắc hắc: — Đi, tất nhiên là phải đi rồi. Cái hạng đại lão bản đó, chúng ta phải đến "bái phỏng" cho biết chứ.

— Thế có cần mang theo "hàng" không ạ? — Gã đầu trọc nhỏ giọng hỏi.

— Thí lời nói! — Báo ca tát mạnh một cái vào đầu gã đầu trọc, để lại năm dấu ngón tay đỏ chót trên cái trán bóng loáng. Gã gằn giọng: — Ở cái xóm núi hẻo lánh này, mình chân ướt chân ráo đến thì lúc nào chẳng phải mang theo hàng, chuyện đó còn phải để tao nhắc à?

— Báo ca, em hiểu rồi, em hiểu rồi! — Gã đầu trọc mặt tái mét, liên tục xin lỗi.

— Ăn nhiều não lợn vào cho thông minh ra, cái đầu mày đến não lợn còn chẳng bằng! — Báo ca bóp mạnh ngực cô gái rồi ngồi dậy, thè lưỡi liếm từng ngón tay với vẻ mặt hưởng thụ — Sai vài thằng ra ngồi phục sẵn quanh khách sạn Quốc Hồng đi, đừng để lão tử rơi vào cái bẫy "Hồng Môn Yến" của nó.

— Rõ ạ! — Bốn gã đang đánh bài lập tức đứng dậy đi ra ngoài.

Báo ca quay lại nhìn cô gái trên giường bằng ánh mắt tham lam. Cô gái trang điểm đậm, trông khá lẳng lơ, mỉm cười đưa ngón tay vào miệng khêu gợi.

— Ha ha ha, con đàn bà dâm đãng này, không nhịn được rồi đúng không? Để anh chiều cưng! — Tiếng thở dốc và tiếng cười đùa vang lên khắp căn phòng. Tám gã thanh niên còn lại đứng thẳng người, trừng mắt nhìn cảnh tượng trên giường. Gã đầu trọc thầm thở dài, sở thích của Báo ca đúng là biến thái, cứ thích bắt người khác xem mình hành sự. Khổ nỗi Báo ca lại là hạng "chưa đi đến chợ đã tiêu hết tiền", chỉ được có hai mươi giây là xong chuyện.

Đúng như gã dự đoán, chỉ chốc lát sau tiếng gầm của Báo ca đã vang lên.

— Báo ca uy vũ! Báo ca dũng mãnh! — Tám gã thanh niên đồng thanh hô lớn với vẻ mặt đầy "ngưỡng mộ". Khổ thật! Báo ca vỗ mông cô gái, đắc ý hỏi: — Sướng không? Báo ca của cưng lợi hại không?

Chiều tối hôm đó, khoảng hơn 5 giờ. Từ Mặc mặc chiếc áo bông dày, ngồi trên xe lăn. Lưu Trung Quốc cẩn thận đẩy xe, thỉnh thoảng lại hỏi hắn có đau không. Hai mươi phút sau, họ đã có mặt trước khách sạn Quốc Hồng. Tiểu Hành đã chờ sẵn ở cửa, thấy họ đến liền vội vàng đón lấy.

— Bọn chúng đến chưa? — Từ Mặc hạ thấp giọng hỏi.

— Đến rồi ạ, đang ngồi uống rượu trong phòng bao. — Tiểu Hành ghé tai Từ Mặc nói nhỏ — Từ ca, xung quanh đây toàn người của bọn nó thôi, lát nữa anh nói chuyện cẩn thận một chút, quân tử lông bông không chấp kẻ tiểu nhân nhé.

Lưu Trung Quốc cau mày:

— Chuyện này chú không báo cho Đại Minh à?

Tiểu Hành ngượng nghịu:

— Em nghĩ chỉ là bữa cơm thôi nên không báo cho Triệu sở.

Lưu Trung Quốc nhìn quanh quất rồi dặn:

— Lát nữa chú tìm cơ hội lẻn về đồn gọi anh em ra đây, tôi thấy tối nay dễ có biến lắm.

— Lưu ca, không sao đâu mà. — Từ Mặc mỉm cười — Tôi ra nông nỗi này rồi thì còn làm được gì nữa? Đi thôi, vào trong thôi!

Lưu Trung Quốc hít một hơi sâu, đẩy xe lăn vào khách sạn. Họ nhanh chóng đến trước cửa phòng bao. Từ bên trong vọng ra tiếng chửi bới, ồn ào náo nhiệt. Tiểu Hành đẩy cửa bước vào. Từ Mặc liếc nhìn vào trong, thấy hơn mười gã thanh niên, tên nào tên nấy cầm chai rượu, kẻ thì gác chân lên ghế, kẻ thì lảo đảo say khướt. Đúng là một lũ bát nháo!

Thấy cửa mở, Báo ca – gã tráng hán đang ôm cô gái – nghênh ngang bước ra cửa, nhìn Từ Mặc từ đầu đến chân rồi cười hô hố:

— Tiểu đệ đệ, mày là Từ Mặc đấy à? Tao thật không ngờ cái thằng đại lão bản lên báo huyện Lan lại là một thằng nhóc miệng còn hôi sữa thế này.

— Ha ha ha!

— Huyện Lan đúng là hết người rồi, để một thằng nhóc thế này kiếm tiền tỉ.

— Từ lão bản, có cần chị đây bồi chú vài ly không?

— Thằng nhóc này, tối qua làm gì mà giờ phải ngồi xe lăn thế? Có cần anh bế vào không?

Những lời nhục mạ khó nghe vang lên không ngớt. Từ Mặc vẫn giữ nụ cười nhạt trên môi. Tiểu Hành và Lưu Trung Quốc thì mặt mày xanh mét vì tức giận trước sự ngạo mạn của đám này.

— Lưu ca, đẩy tôi vào đi! — Từ Mặc vỗ nhẹ vào tay Lưu Trung Quốc. Lưu Trung Quốc nghiến răng đẩy xe vào phòng. Tiểu Hành nhanh chóng kéo một chiếc ghế ra để lấy chỗ cho xe lăn.

Từ Mặc quan sát mười một gã trong phòng, mỉm cười nói:

— Các vị, vì tôi đang bị thương không uống được rượu, xin phép lấy trà thay rượu...

— Tiểu Từ lão bản, dùng trà kính anh em tôi à? Thế là khinh thường bọn tôi quá đấy! — Gã đầu trọc cười khẩy nói.

— Haizz! — Từ Mặc thở dài, lắc đầu ngán ngẩm. Hắn thật lòng muốn giải quyết êm đẹp, nhưng lũ ngu này lại quá kiêu ngạo. Hắn bình thản hỏi: — Tôi nghe nói các vị vì đắc tội với ai đó ở Nghĩa Ô nên mới dạt đến huyện Lan này?

Trong nháy mắt, cả căn phòng lặng ngắt. Mười một cặp mắt hung ác đồng loạt đổ dồn về phía Từ Mặc. Báo ca nheo mắt, nắm chặt tay lại.

— Nói thật nhé, các người chỉ là một lũ chó nhà có tang thôi, lấy tư cách gì mà ra oai trước mặt tôi?

"Rầm!"

Một chai bia đập mạnh xuống bàn.

— Thằng ranh, mày nói lại lần nữa xem?

— Mẹ kiếp, mày chán sống rồi đúng không? Để tao tiễn mày đi luôn nhé!

— Thằng khốn, tưởng có tí tiền là dám làm càn à? Quỳ xuống xin lỗi anh em tao ngay, không thì cả đời này mày đừng hòng rời khỏi cái xe lăn đó!

Trước những lời đe dọa chửi bới, Từ Mặc chỉ ngoáy tai, thản nhiên nói:

— Người đứng sau tôi đây là Lưu Trung Quốc, cảnh sát đồn Nam Dương. Còn chú này là Tiểu Hành, cũng ở đồn Nam Dương. Các người định hành hung tôi ngay trước mặt cảnh sát sao?

— Cảnh sát thì oai lắm à?

Từ Mặc liếc nhìn gã đầu trọc vừa lên tiếng, cười nói:

— Chú nói đúng đấy, cảnh sát đúng là oai thật!

— Ha ha ha!!!

Bất ngờ, Báo ca cười lớn, gã rút tay ra khỏi áo cô gái, rút khẩu súng lục giắt bên hông đập mạnh xuống bàn:

— Từ đại lão bản, chú nói đúng, cảnh sát oai thật. Ít nhất là oai hơn lũ chó nhà có tang như bọn tôi. Nhưng chú có bao giờ nghĩ đến chuyện... chó bị dồn vào đường cùng thì sẽ cắn người chưa?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!