Virtus's Reader
Trọng Sinh 86: Từ Vào Núi Đi Săn Bắt Đầu Làm Giàu

Chương 20: CHƯƠNG 18: DIỆT SẠCH ĐÀN SÓI!

Từ Mặc khoác súng săn, tay quấn cuộn dây thừng, chạy thục mạng ra phía sau thôn. Chạy được vài phút, hơi thở hắn đã bắt đầu dồn dập, hắn dừng lại ở gần lối mòn dẫn ra khỏi thôn. Tuyết đọng dày hơn nửa mét, ngập quá đầu gối. Từ Mặc nhanh tay thắt dây thừng thành những cái thòng lọng đơn giản rồi quăng rải rác trên mặt tuyết. Chẳng biết có hiệu quả không, nhưng cứ làm để phòng hờ. Xong xuôi, hắn lấy nắm da sói vụn trong túi ra rải xung quanh, rồi từ từ ngồi thụp xuống, vùi mình vào đống tuyết.

Cái lạnh mùa đông đáng sợ nhất là khi đi kèm với gió rít, nó như những mũi kim đâm thẳng vào xương tủy. Nhưng lúc này, khi chui vào đống tuyết, Từ Mặc lại thấy bớt lạnh hơn. Đương nhiên, nếu nấp quá lâu, các chức năng cơ thể sẽ bị phá hủy, mạch máu và cơ bắp sẽ bị đông cứng lúc nào không hay. Tuyết rơi dày đặc phủ lên đầu Từ Mặc, hắn chỉ để lộ nửa cái đầu với đôi mắt quan sát hướng về phía thôn. Thời gian trôi qua, Từ Mặc cảm thấy đôi bàn tay trong găng da sói đã bắt đầu tê cứng. Tính ra mới chỉ trôi qua khoảng bốn năm phút. Hắn thầm thở dài, thể chất và thể lực hiện tại của mình kém quá. Nếu là thời đỉnh cao ở kiếp trước, dù có cởi trần hắn cũng có thể nằm trong tuyết hơn mười phút mà không hề hấn gì.

Đột nhiên, Từ Mặc trợn mắt, thấy một nhóm người cầm đuốc đang chạy về phía này.

— Tụi mày bảo thằng Hắc Tử chạy ra sau thôn rồi mà? Người đâu?

— Lúc nãy em thấy rõ ràng nó chạy hướng này mà. Sao giờ không thấy tăm hơi đâu nhỉ? Không lẽ bị sói tha đi rồi?

— Láo toét! Con sói ở nhà anh Hồng Tinh là do nó bắn chết đấy. Nó mà bị sói tha đi được à?

— Đừng nói nhảm nữa, để hai người ở lại đây canh, còn lại đi tìm quanh đây xem sao.

Từ Mặc nhìn đám dân làng tản ra tìm kiếm nhưng không lên tiếng. Loài sói rất gian xảo, hắn không chắc quanh đây có con nào đang rình rập không. Nếu hắn lên tiếng, sói sẽ không dám lộ diện. Động tĩnh trong thôn ngày càng lớn, đuốc sáng rực khắp nơi. Đối mặt với hiểm họa đàn sói, dân làng đã lấy hết dầu hỏa dự trữ ra dùng. Cứ đà này, đàn sói nấp trong thôn kiểu gì cũng bị phát hiện.

Nấp bên lối mòn sau thôn, Từ Hậu Tài và Từ Trung Quốc nằm sát nhau, thì thầm bàn tán:

— Anh Tài này, thằng em út nhà lão Minh sao tự nhiên giỏi thế nhỉ? Một mình thịt con Lang vương cứu đám thằng Đại Đầu. Vừa nãy lại hạ thêm một con sói ở chuồng bò nhà anh Ngưu nữa. Anh mà thấy xác con sói đó thì khiếp luôn, đạn xuyên đúng hầu kết, chết thẳng cẳng!

Từ Hậu Tài cười khẩy:

— Lão Minh đúng là mù mắt, vì muốn phân gia với thằng Hắc Tử mà tốn bao công sức rước con mụ điên kia về...

Đột nhiên, nụ cười trên mặt Từ Hậu Tài cứng đờ, lão trợn tròn mắt nhìn trân trân vào sau lưng Từ Trung Quốc. Thấy điệu bộ của lão, Từ Trung Quốc biết có biến, chẳng kịp nghĩ ngợi gì liền nhào người sang bên cạnh, chui tọt vào đống tuyết.

— Sói!!!! — Từ Hậu Tài hét lên kinh hãi, dù sợ nhưng lão không hoảng, vung cây đuốc đang cháy hừng hực đập mạnh vào con sói đang vồ tới.

— Bốp!!! — Cây đuốc nện trúng đầu sói, nhưng lực vồ của nó quá mạnh, hất văng cây đuốc đi.

— Phịch!! — Ngay khi móng vuốt con sói sắp chạm vào ngực Từ Hậu Tài thì một tiếng súng chát chúa vang lên. Từ Hậu Tài đờ người ra, con sói đổ ập lên người lão. Máu tươi từ hốc mắt nó phun ra xối xả, bắn đầy mặt lão.

Tiếng hét của Từ Hậu Tài đã thu hút đám người gần đó, và tiếng súng vang lên càng làm già trẻ trai gái trong thôn đổ xô về phía này.

— Anh Tài! — Từ Trung Quốc bò ra khỏi tuyết, hoảng hốt đạp văng xác sói đang đè lên người Từ Hậu Tài rồi đỡ lão dậy. Nhìn hốc mắt con sói bị bắn nát bét, Từ Hậu Tài vẫn còn chưa hoàn hồn. Súng pháp này đúng là thần sầu!

Từ Mặc đứng dậy khỏi đống tuyết, phủi sạch tuyết trên người. Từ Hậu Tài và Từ Trung Quốc kinh ngạc nhìn hắn, tụi lão ở đây nãy giờ mà không hề hay biết Từ Mặc nấp ngay bên cạnh.

— Hắc Tử, chú là nhất đấy! — Từ Hậu Tài giơ ngón tay cái tán thưởng.

— Á đù, anh Tài sao đầy mặt máu thế này, không lẽ bị rạch mặt rồi?

— Hắc Tử giỏi thật, lại thịt thêm một con sói nữa!

— Thằng Hắc Tử phen này đúng là đổi đời rồi...

Từ Mặc nạp đạn mới cho súng, sắc mặt vẫn rất nghiêm trọng. Chỉ có một con sói... vậy những con khác đâu?

— Các thúc các bác, đàn sói chắc chắn đang cuống rồi...

— Đoàng! Đoàng! Đoàng!!!

Vừa định nói tiếp thì tiếng súng liên hồi vang lên từ phía cổng thôn. Mọi người mừng rỡ. Tiếng súng nổ như pháo thế kia chứng tỏ đàn sói đã lộ diện.

— Đi, ra cổng thôn xem sao!

— Mẹ kiếp, lũ sói này gian thật, trước sau đều có...

— Giết sạch lũ súc sinh này, trả thù cho nhà chú Búa!

Nhìn các thúc các bác đỏ sọc mắt, đằng đằng sát khí chạy ra cổng thôn, Từ Mặc nhíu mày, cảm thấy hành động của đàn sói có gì đó không đúng logic. Đàn sói chắc chắn đã có Lang vương mới. Nếu Lang vương mới biết cử sói ra sau thôn thăm dò, tại sao lại để cả đàn xông ra cổng thôn nộp mạng? Hay là chúng định liều chết phá vòng vây? Nghĩ đi nghĩ lại cũng có thể, sói dù khôn đến đâu cũng chỉ là súc sinh. Nghĩ vậy, Từ Mặc cũng khoác súng chạy theo ra cổng thôn.

Khi Từ Mặc đến nơi, mười ba xác sói đã được xếp thành hàng ngang trên tuyết. Trưởng thôn mặt mày hớn hở, thấy Từ Mặc đến liền bước tới vỗ mạnh vào vai hắn, hô lớn cho mọi người cùng nghe:

— Đêm nay chúng ta diệt được nhiều sói thế này, công đầu thuộc về Hắc Tử. Nếu không có Hắc Tử nhắc nhở, đừng nói là giết sói, có khi thôn mình còn gặp họa lớn rồi!

— Trưởng thôn nói chí lý, nếu không có Hắc Tử bảo đàn sói còn trong thôn thì tụi tôi đã kéo nhau ra ngoài tìm sói rồi. Lúc đó lũ súc sinh này mà lẻn vào nhà thì hậu quả không dám tưởng tượng nổi!

Lão Quần vỗ tay thu hút sự chú ý của mọi người, lớn giọng đề nghị:

— Bà con ơi, tôi có ý này. Mình lột da chỗ sói này, may cho Hắc Tử một bộ áo da sói được không?

— Đúng đúng, may áo da sói cho Hắc Tử!

— Chuyện đêm nay không chỉ một bộ áo là xong đâu. Ý tôi là phải ghi chuyện này vào gia phả, để tiếng thơm cho Hắc Tử, cho con cháu đời sau biết đến công lao của nó!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!