Tại đồn công an phố Giải Phóng, huyện Lan. Sở trưởng Hồ Binh Dương đứng trước cửa phòng thẩm vấn, nhìn qua ô cửa nhỏ thấy Từ Mặc đang bị còng tay ngồi trên ghế thẩm vấn, gã cảm thấy đầu mình như sắp nổ tung.
"Thằng Chung A Tứ này bị điên thật rồi sao? Từ Mặc đang được tại ngoại để chữa bệnh, nó rảnh rỗi quá hay sao mà lại chạy về tận thôn Thượng Diệp để bắt người ta về đây?" Hồ Binh Dương cảm thấy mệt mỏi vô cùng, có một thằng đồng nghiệp như vậy, lại còn là con rể tương lai của Thư ký Hứa... gã thấy mình chắc phải tổn thọ mất mấy năm.
Gã cười khổ, đẩy cửa bước vào phòng thẩm vấn, vẫy tay ra hiệu cho hai viên cảnh sát đi ra ngoài. Đợi họ đi khuất, Hồ Binh Dương lấy chìa khóa còng tay ra, bước tới mở khóa cho Từ Mặc, nói:
— Tôi bảo này, ở thôn Thượng Diệp cậu không có tiếng nói gì à? Chung A Tứ về tận thôn bắt mà cậu cũng không thèm chạy đi sao?
— Hồ sở, tôi việc gì phải chạy chứ? — Từ Mặc xoa xoa cổ tay, cười đáp: — Chung Phó sở chỉ mời tôi về phối hợp điều tra thôi mà. Phối hợp với cảnh sát phá án chẳng phải là nghĩa vụ của mỗi công dân sao?
Hồ Binh Dương liếc nhìn vẻ mặt nhơn nhơn của Từ Mặc, mắng:
— Cậu bớt nói mấy lời sáo rỗng đó đi. Vụ án của cậu là do Triệu Đại Minh trình lên Viện kiểm sát, có điều tra thì cũng là việc của Triệu Đại Minh, chẳng liên quan gì đến đồn phố Giải Phóng chúng tôi cả. Thôi, không có việc gì thì cậu về đi.
— Thế thì không được! — Từ Mặc vẫn ngồi lì trên ghế, cười nói: — Tôi được Chung Phó sở mời về đây, giờ muốn tôi đi thì cũng phải để Chung Phó sở đích thân đưa tôi về chứ.
— Từ Mặc, cậu đừng có được đằng chân lân đằng đầu nhé. Tôi chỉ muốn chuyện to hóa nhỏ thôi, nhưng nếu cậu cứ lấn tới thì tôi cũng có cách trị cậu đấy!
Từ Mặc nhún vai, im lặng.
— Cam! — Nhìn bộ dạng đó của Từ Mặc, Hồ Binh Dương thầm mắng: — Cậu đúng là cái loại dai như đỉa đói vậy! — Mắng xong một câu, gã quay người bước ra ngoài, dặn lại: — Cậu cứ ngồi đó mà chờ, để tôi đi tìm Chung A Tứ.
Bước ra khỏi phòng thẩm vấn, Hồ Binh Dương hỏi hai viên cảnh sát đang đứng chờ:
— Chung A Tứ đâu rồi?
— Báo cáo Hồ sở, Chung Phó sở nhốt người vào phòng xong là đi luôn rồi ạ, tụi em cũng không biết anh ấy đi đâu.
— Cái thằng khốn này! — Hồ Binh Dương tối sầm mặt. Nếu để Triệu Đại Minh biết Từ Mặc bị bắt về đây... có câu "tân quan nhậm chức ba đốm lửa", khéo đốm lửa này lại thiêu cháy cái ghế của gã mất. — Đi tìm thằng Chung A Tứ về đây cho tôi ngay!
— Rõ!
Cùng lúc đó, tại phòng 308 khách sạn Lan Giang. Chung A Tứ đang khúm núm ngồi trên ghế, nhìn Chung Diệu Đảng đang nằm khểnh trên giường, hỏi:
— Diệu Đảng ca, em đã bắt được Từ Mặc về đồn rồi. Tiếp theo em nên làm gì ạ?
Chung Diệu Đảng nhíu mày nhìn vẻ mặt kính sợ của Chung A Tứ, rất muốn hỏi gã xem gã có não không. Chuyện này mà cũng phải hỏi sao? Chẳng lẽ gã không biết hạng nhị đại như tụi hắn chỉ cần ra lệnh, còn thực hiện thế nào là việc của cấp dưới à?
— Xử nó luôn đi cho xong! — Chung Diệu Đảng bĩu môi.
Chung A Tứ khóe miệng giật giật, cười khổ:
— Diệu Đảng ca đừng đùa em chứ. Em mà bắn chết nó thật thì em cũng phải đi theo nó luôn đấy ạ.
— Chung A Tứ, tao nghi trong đầu mày một nửa là nước, một nửa là bột mì, hễ động đậy là thành hồ dán hết rồi. Chuyện này mà mày cũng phải hỏi tao à? Cái đầu mày đúng là không hợp làm quan đâu. Hay là mày đầu độc chết nó đi, rồi nghỉ việc theo tao làm ăn cho rồi.
— Khụ khụ! — Chung A Tứ bị mắng đến đỏ mặt, xấu hổ ho khan.
Chung Diệu Đảng lắc đầu, bò dậy khỏi giường, đi ra cửa sổ nhìn dòng người qua lại dưới phố, than vãn:
— Nghe bảo huyện Lan sắp phát triển lắm... mà cả cái huyện to thế này ngoài mấy cái tiệm Lục Tượng Thính với cái vũ trường rách nát ra chẳng có chỗ nào chơi bời cả. Dân huyện Lan là heo hết hay sao? Ăn rồi ngủ, ngủ dậy lại ăn, chẳng biết hưởng thụ gì cả.
Gã rất muốn rời khỏi cái nơi khỉ ho cò gáy này, chán chết đi được. Nhưng gã nghĩ mình đã hứa giúp Lê Viện Triều giải quyết rắc rối thì không nên bỏ dở giữa chừng, nên mới cố nhịn mà ở lại.
— Diệu Đảng ca...
— Đừng có gọi nữa! — Chung Diệu Đảng bực bội ngắt lời, gãi đầu nói: — Chung A Tứ, tao nghi mày đang giả ngu với tao đấy. Một thằng nhóc vùng núi thôi mà mày cũng không có cách xử lý sao? Tao nói thẳng cho mày biết, mày cứ làm thịt nó đi, có chuyện gì tao gánh hết. Thế được chưa?
— Dạ! — Chung A Tứ đứng dậy, nhìn bóng lưng Chung Diệu Đảng, gật đầu: — Diệu Đảng ca, có lời này của anh là em yên tâm rồi. Em về đồn ngay đây, sáng mai chắc chắn anh sẽ nghe được tin tốt.
— Thế mới đúng chứ! — Chung Diệu Đảng cười, quay lại vỗ vai gã: — Có tao chống lưng, mày cứ việc làm tới đi, chẳng phải sợ thằng nào hết.
— Dạ! — Chung A Tứ gật đầu thật mạnh. — Vậy em xin phép về đồn ạ!
— Đi đi, xử lý xong thằng nhãi đó sớm để tao còn biến khỏi cái nơi chán ngắt này! — Vừa lúc Chung A Tứ quay đi, Chung Diệu Đảng lại nói thêm: — Tìm cho tao hai con bé nào sạch sẽ chút nhé!
Chung A Tứ khựng lại, rồi quay lại đáp:
— Dạ rõ!
Chung Diệu Đảng khá hài lòng với Chung A Tứ, gã này tuy ngu nhưng được cái nghe lời. Còn về Từ Mặc, gã chẳng coi ra gì. Chung A Tứ bước ra khỏi phòng, nhổ một bãi nước bọt xuống đất, ánh mắt đầy vẻ khinh bỉ. Cái hạng nhị đại này đúng là chẳng có não. Chung A Tứ tuy tầm nhìn không cao nhưng gã không ngu. Gã thừa biết Chung Diệu Đảng chỉ coi gã là một con chó sai vặt thôi. Còn Từ Mặc cũng chẳng phải hạng vừa. "Tụi mày đều coi tao là thằng ngu dễ bắt nạt đúng không? Hừ hừ, cứ chờ xem!"
Một phó sở trưởng đồn công an tuy quyền hạn có hạn, nhưng nếu biết cách thì quyền lực cũng rất lớn. Rời khách sạn, Chung A Tứ cưỡi xe máy chạy ra ga tàu hỏa. Đám gái đứng đường ở đó rất nhiều, gã chọn bừa hai đứa, bảo chúng thay quần áo sạch sẽ, dặn dò phải biết giữ kẽ một chút rồi đưa địa chỉ và cho mỗi đứa năm đồng. Chung Diệu Đảng có hài lòng hay không gã chẳng quan tâm. Chẳng phải gã chê huyện Lan là nơi khỉ ho cò gáy sao? Vậy thì ở nơi khỉ ho cò gáy tìm gái cũng chỉ được thế thôi.
Chẳng mấy chốc Chung A Tứ đã về đến đồn. Vừa dừng xe, một viên cảnh sát đã chạy lại báo:
— Chung sở, Hồ sở đang tìm anh gắt lắm đấy ạ.
— Hồ sở đâu?
— Đang ở phòng trực ban chờ anh ạ!
— Tôi biết rồi!
Gã sải bước vào trong. Tại phòng trực ban, Hồ Binh Dương đang hút thuốc rầu rĩ, thấy Chung A Tứ vào thì bật dậy quát:
— Chung A Tứ, cậu làm cái quái gì thế? Sao lại bắt Từ Mặc về đây?
— Hồ sở, anh nói gì lạ vậy? Sao tôi lại không được bắt nó? Hồ sở, tôi nhớ không lầm thì nó đang được tại ngoại để chữa bệnh đúng không? Nhưng nhìn nó khỏe mạnh thế kia... tôi đưa nó về phối hợp điều tra thì có gì sai quy định đâu?
Hồ Binh Dương lạnh mặt nhìn gã. Thằng này đúng là cậy thế Thư ký Hứa nên chẳng coi ai ra gì.
— Chung A Tứ, cậu đừng có giả ngu với tôi. Thừa lúc Triệu Đại Minh chưa biết chuyện, mau thả người ra cho tôi!
— Triệu Đại Minh biết thì đã sao? — Chung A Tứ cười khẩy rồi quay người đi thẳng về phía phòng thẩm vấn.
Hồ Binh Dương tức đến nổ đom đóm mắt, ném điếu thuốc xuống đất mắng: "Mẹ kiếp, đứa nào cũng muốn tạo phản hết rồi sao? Cậy có Thư ký Hứa chống lưng là muốn làm gì thì làm à..."
Chung A Tứ mặc kệ tiếng chửi bới sau lưng, thản nhiên đi tới phòng thẩm vấn. Vào trong, gã thấy Từ Mặc vẫn đang mỉm cười nhìn mình, gã nói:
— Tao vừa gặp Chung Diệu Đảng về. Phải nói là thằng đó tự phụ kinh khủng, trong mắt nó tụi mình chỉ là lũ nhà quê không não thôi.
— Nó có quyền tự phụ mà! — Từ Mặc cười đáp: — Nếu mày có gia thế như nó, mày cũng tự phụ được vậy thôi.
— Nói đi, mày định thế nào? — Chung A Tứ tựa cửa nhìn hắn.
— Đơn giản thôi. Tao chết!
— Cái gì? — Chung A Tứ trợn mắt, tưởng mình nghe lầm: — Mày nghĩ ra được mỗi cách đó thôi à? Ha ha, mày cũng thú vị thật đấy.
— Chết cũng có nhiều kiểu, ví dụ như... giả chết! — Từ Mặc nhún vai: — Lúc nãy mày nói đúng đấy, thực lực của tụi mình bây giờ không đấu lại được Chung Diệu Đảng đâu. Vậy thì cứ chiều theo ý nó đi. Nó muốn tao chết chứ gì? Vậy tao chết cho nó xem. — Từ Mặc nhếch mép cười: — Cái hạng nhị đại đó hễ nghe tin tao chết chắc chắn sẽ không ở lại huyện Lan nữa. Chỉ cần nó đi khỏi đây là tao có thể "sống lại" ngay.
Chung A Tứ nheo mắt:
— Mày tính hay đấy. Nhưng nếu nó biết tao giúp mày giả chết thì nó có tha cho tao không?
— Thì phải làm cho thật khéo vào. Mày nghĩ hạng như nó rảnh rỗi đến mức đi để ý đến một "người chết" như tao chắc? — Từ Mặc đứng dậy: — Chung Phó sở, chỉ cần tụi mình làm cho hoàn hảo, biết đâu đến lúc nó phát hiện ra thì tụi mình đã chẳng cần phải sợ nó nữa rồi.
— Ha ha! — Chung A Tứ cười lạnh, gã chẳng tin lời Từ Mặc chút nào. Nhưng gã đảo mắt suy nghĩ rồi gật đầu: — Được, cứ theo kế hoạch của mày mà làm!
— Vậy hợp tác vui vẻ nhé!
— Hy vọng là vậy! — Chung A Tứ không thèm bắt tay Từ Mặc.
Tại phòng trực ban, Hồ Binh Dương quyết định gọi điện cho Triệu Đại Minh, nếu không để chuyện này vỡ lở ra thì gã tiêu đời.
— Mau, mau cứu người với!!! — Bỗng nhiên tiếng hét thất thanh vang lên từ bên ngoài. Hồ Binh Dương giật mình lao ra, thấy Chung A Tứ đang hớt hải bế Từ Mặc chạy ra cổng đồn. Chuyện gì thế này? Gã tóm lấy vai Chung A Tứ hỏi dồn: — Chung A Tứ, Từ Mặc bị sao thế?
— Nó nuốt lưỡi dao tự tử rồi!
Hồ Binh Dương rùng mình, rồi gầm lên: — Mẹ kiếp, lưỡi dao ở đâu ra hả?
— Hồ sở, giờ không phải lúc hỏi chuyện đó, mau đưa nó đi bệnh viện đi! — Chung A Tứ hét lớn.
— Đúng đúng, mau đưa đi!
Chung A Tứ bế Từ Mặc mặt trắng bệch như tờ giấy lao ra khỏi đồn. Hồ Binh Dương cuống cuồng đi tới đi lui, rồi cười khổ quay vào gọi điện cho Triệu Đại Minh. Đầu dây bên kia vang lên giọng của Triệu Đại Minh:
— Lão Hồ, có chuyện gì thế?
— Chung A Tứ bắt Từ Mặc rồi! — Hồ Binh Dương nói.
— Cái gì? Các ông làm cái quái gì thế? Tôi qua đó ngay!
— Khụ khụ... Đại Minh à, à không, Triệu Cục... Từ Mặc vừa nuốt lưỡi dao tự tử, Chung A Tứ đưa nó đi bệnh viện rồi. — Hồ Binh Dương rầu rĩ báo tin.
— Hồ Binh Dương, tao cam cả tông ti họ hàng nhà mày! Mày cứ đợi đấy, chuyện này tao không để yên đâu! — Tiếng Triệu Đại Minh gầm thét trong điện thoại.
Hồ Binh Dương tối sầm mặt. Mày là Phó cục trưởng thì được quyền chửi tao à? Mẹ kiếp, lão tử cũng là con người chứ có phải bù nhìn đâu. Ở đồn thì bị thằng Chung A Tứ nó ị lên đầu, lên cục thì bị mày chửi cả tổ tông... gã tức quá quát lại:
— Triệu Đại Minh, mày ăn nói cho hẳn hoi nhé! Từ Mặc là do tao bảo Chung A Tứ đi bắt à? Nó tự ý hành động tao làm gì được nó? Mày giỏi thì đi mà xử nó đi. Mẹ kiếp, cái ngày gì không biết, đứa nào cũng nhảy lên đầu lão tử mà rống là sao? Bộ cái ghế Sở trưởng này là đồ bỏ đi à? — Nói xong gã dập máy cái rầm. Sướng! Nhưng sướng chưa được hai giây gã đã méo mặt, chửi thì sướng mồm thật nhưng sau này chắc chắn bị Triệu Đại Minh nó trù dập cho xem.
Chung A Tứ bế Từ Mặc lên xe máy, rồ ga lao vút đi như một con bò điên. Đám cảnh sát chạy theo sau làm sao đuổi kịp. Hơn mười phút sau, đám cảnh sát đồn phố Giải Phóng chạy đến bệnh viện. Triệu Chính Vĩnh thở hổn hển chặn một cô hộ sĩ lại hỏi:
— Hộ sĩ đồng chí, bệnh nhân vừa được đưa đến cấp cứu đâu rồi ạ?
Cô hộ sĩ ngơ ngác: — Vừa rồi không có bệnh nhân nào nhập viện cả!
— Không thể nào! — Triệu Chính Vĩnh đờ người ra, quay sang bảo anh em: — Các cậu đi hỏi xem, chắc Chung sở đưa sang bệnh viện Đông y rồi cũng nên!
Hỏi một vòng chẳng ai thấy Chung A Tứ đâu, nói gì đến Từ Mặc "nuốt lưỡi dao".
— Họ bảo không thấy Chung sở đâu cả!
— Thế gã đi đâu được nhỉ? Chẳng lẽ gặp tai nạn giữa đường?
— Không thể nào, tụi mình chạy ngay sau mà, có tai nạn là thấy ngay chứ!
— Thế người đâu rồi?
Đúng lúc cả đám đang ngơ ngác thì Triệu Đại Minh cưỡi xe máy lao tới, mặt hầm hầm quát: — Từ Mặc đâu?
Triệu Chính Vĩnh run rẩy đáp: — Báo cáo Triệu Cục, Chung sở không đưa người đến đây, chắc là sang bệnh viện Đông y rồi ạ!
— Triệt! — Triệu Đại Minh chửi thề một tiếng. Từ đồn ra đây mất có năm sáu phút, nhưng sang bệnh viện Đông y thì phải mất mười lăm phút. — Chung A Tứ, lão tử sẽ lột da mày! — Gã nghiến răng, mắt đỏ vằn tia máu: — Còn đứng đó làm gì? Mau sang bệnh viện Đông y ngay!
Gã rồ ga phóng đi, trong lòng thầm cầu nguyện: "Từ lão đệ, chú đừng có mệnh hệ gì nhé." Gã càng nghĩ càng sợ, Chung A Tứ cố tình đi đường vòng là để kéo dài thời gian, Từ Mặc nuốt lưỡi dao mà còn bị xóc nảy như vậy thì lành ít dữ nhiều rồi.
Trong khi đó, tại lò hỏa táng. Chung A Tứ dừng xe bên đường, rùng mình một cái vì cảm thấy lạnh lẽo. Thời này nhà nước chưa bắt buộc hỏa táng nên nơi này vắng tanh vắng ngắt, chẳng thấy bóng người.
— Tao bảo này, kế hoạch của mày ổn thật không đấy? — Chung A Tứ hỏi Từ Mặc đang ngồi sau xe.
— Yên tâm đi, không sao đâu. Với lại giờ mày còn đường lui à? Hay là mày bắn chết tao thật rồi đem đi đốt luôn đi! — Từ Mặc cười đáp.
Chung A Tứ bĩu môi, nói: — Vậy tao đi trước đây!
— Đừng vội. Mày vào kia mua cái hũ tro cốt, rồi bỏ ít vôi bột vào đó.
— Được rồi! — Nhìn Chung A Tứ đi vào trong, Từ Mặc nghêu ngao hát, hai tay gối sau đầu thong thả đi bộ ra khỏi khu vực lò hỏa táng.
Nửa giờ sau, Chung A Tứ ôm cái hũ tro cốt quay lại xe, nhìn quanh không thấy Từ Mặc đâu nhưng gã cũng chẳng quan tâm, nổ máy phóng đi. Một lát sau gã về đến đồn. Xe chưa kịp dừng, Triệu Đại Minh đã lao ra quát:
— Chung A Tứ, Từ Mặc đâu?
Chung A Tứ phanh kít xe lại, vẻ mặt hối lỗi nói: — Báo cáo Triệu Cục, em thừa nhận mình có sai sót trong công tác, em xin nhận mọi hình thức kỷ luật ạ.
— Mày nói cái gì? — Triệu Đại Minh tóm lấy cổ áo gã, ánh mắt dừng lại ở cái hũ tro cốt gã đang ôm.
— Triệu Cục, trên đường đi cấp cứu Từ Mặc đã tắt thở rồi ạ. Em nghĩ thôi thì đưa nó đi hỏa táng luôn cho xong. Tiền hỏa táng là em tự bỏ tiền túi ra đấy ạ.
— Chung A Tứ, tao cam cả lò nhà mày! — Triệu Đại Minh tung một đấm trời giáng vào hốc mắt Chung A Tứ. Gã ngã nhào xuống đất, ôm mặt kêu thét thảm thiết. Triệu Đại Minh định lao vào đánh tiếp nhưng bị Hồ Binh Dương và anh em can lại.
Hồ Binh Dương giật lấy cái hũ tro cốt, cảm thấy con đường quan lộ của mình coi như chấm hết.
— Chung A Tứ, mày có biết mình là cảnh sát không hả? Mày dám lạm quyền mưu hại dân thường, tao... tao sẽ xử mày!!! — Triệu Đại Minh gầm lên dữ tợn.
— Triệu Cục, em thừa nhận mình có sai sót, nhưng anh không được vu khống em mưu hại người khác. Lưỡi dao là do Từ Mặc tự mang theo... em cùng lắm chỉ là thiếu trách nhiệm trong việc canh giữ thôi. Em biết anh thân với nó nhưng anh không được bôi nhọ em như vậy! — Chung A Tứ gào lên cãi lại.
— Tốt, tốt lắm! — Triệu Đại Minh cười gằn, quát đám cảnh sát đang giữ mình: — Mẹ kiếp, buông lão tử ra!!! — Thấy gã nổi điên, anh em đành phải buông tay. Triệu Đại Minh hít sâu một hơi, giật lấy cái hũ tro cốt từ tay Hồ Binh Dương rồi lầm lì dắt xe máy đi ra cổng. Hồ Binh Dương định nói gì đó nhưng lại thôi. Triệu Đại Minh ôm hũ tro cốt phóng đi mất hút.
— Chung A Tứ, mày... lão tử cũng chẳng biết nói mày thế nào nữa! — Hồ Binh Dương giơ ngón tay cái với gã: — Mày đúng là gan to tày trời, mà cũng ngu hết chỗ nói! — Lắc đầu thở dài, gã quay vào trong. Là sở trưởng, vụ này gã chắc chắn bị kỷ luật nặng.
Cùng lúc đó, Chung Diệu Đảng khoan khoái rời khách sạn Lan Giang đi sang nhà hàng gần đó. Gã vào phòng bao Cường Quốc, gọi vài món ngon rồi nghêu ngao hát chờ Lê Viện Triều đến. Một lát sau cửa mở, Lê Viện Triều lịch lãm bước vào, cười nói:
— Mấy giờ rồi mà mày còn gọi tao đi ăn?
Chung Diệu Đảng cười hì hì kéo ghế cho bạn: — Ngồi xuống đi, tao có tin vui cho mày đây!
— Tin vui gì mà phải bí mật thế? — Lê Viện Triều ngồi xuống hỏi.
— Thằng Từ Mặc chết rồi!
— Cái gì? — Lê Viện Triều bật dậy, nhìn chằm chằm Chung Diệu Đảng: — Mày cho người xử nó à?
— Chứ sao! — Chung Diệu Đảng thản nhiên gõ đũa vào bát: — Viện Triều à, mày làm gì mà hốt hoảng thế? Chỉ là một thằng nhóc vùng núi thôi mà. Nó chết rồi thì mày tha hồ mà ôm người đẹp. Mày thấy đây có phải tin vui không?
Lê Viện Triều nhíu mày: — Diệu Đảng, giờ không giống ngày xưa đâu, mày làm việc đừng có xốc nổi thế. Nói tao nghe, mày nhờ ai làm?
— Chung A Tứ!
— Chung A Tứ? — Lê Viện Triều sa sầm mặt: — Nó là con rể tương lai của Hứa thúc, mày không nên kéo nó vào chuyện này.
— Ha ha, cái thằng hèn nhát bám váy phụ nữ đó thì có gì mà lo. Tao đoán lão Hứa cũng chẳng coi nó ra gì đâu...
— Đủ rồi! — Lê Viện Triều ngắt lời: — Đó là việc nhà của Hứa thúc, mày đừng có bàn tán.
— Được rồi, tao không nói nữa! — Chung Diệu Đảng xị mặt: — Tao đúng là làm ơn mắc oán mà. Giúp mày giải quyết rắc rối mà chẳng được lời cảm ơn còn bị mắng. Thôi tao về đây cho mày vừa lòng! — Gã làm bộ đứng dậy.
— Thôi đi ông tướng! — Lê Viện Triều thở dài, ấn bạn ngồi xuống: — Tao không có ý mắng mày, cũng cảm ơn mày đã giúp. Nhưng thực sự không cần thiết phải làm thế. Mày cũng nói Từ Mặc chỉ là thằng nhóc vùng núi, mày nghĩ Lê Viện Triều tao lại thua nó sao? Từ gia thế, địa vị cho đến tiền bạc... tao đều đè bẹp nó hoàn toàn. Thôi, người cũng chết rồi, tao chẳng thèm chấp nó nữa! — Hắn ngồi xuống cười nói: — Chung A Tứ giúp mày chắc chắn là có yêu cầu, nói đi, nó muốn gì?
— Nó muốn điều về Công an tỉnh! — Chung Diệu Đảng ngáp một cái, cười khẩy: — Tao bảo nó cứ về nhà mà chờ tin, chờ đến mùa quýt nhé!
— Thằng quỷ này! — Lê Viện Triều chỉ tay vào bạn: — Đã hứa thì giúp nó một tay đi. Biết đâu sau này nó lại có ích cho mình đấy.
— Nếu mày đã nói thế thì tao sẽ mở miệng giúp nó một câu vậy! — Nói rồi Chung Diệu Đảng gõ bát ầm ĩ: — Phục vụ đâu, sao chưa có món thế? Nhanh lên, lão tử đói lả người rồi đây này!
Nhìn bộ dạng ăn chơi trác táng của bạn, Lê Viện Triều chỉ biết lắc đầu ngán ngẩm. Ngoài cửa phòng bao, Giám đốc Tôn mặt cắt không còn giọt máu, vội vàng bước đi. Đến cuối hành lang, gã tự tát mình hai cái mắng thầm: "Cái tội tham tiền, cái tội nghe lén..."
Hơn nửa tháng trước, gã nhận của Lý Viên Viên hai ngàn đồng. Yêu cầu duy nhất của cô là hễ thấy Lê Viện Triều đến nhà hàng là phải nghe lén xem họ nói gì. Gã nghĩ chuyện này cũng chẳng khó gì, nghe được thì nghe không được thì thôi, Lý Viên Viên làm sao biết được. Nhưng Lê Viện Triều ít khi đến đây. Hôm nay hắn đến, gã nghĩ mình không thể cầm tiền mà không làm việc nên mới đích thân ra nghe lén. Ai ngờ lại nghe được chuyện động trời thế này.