Những ngày tháng sau đó cứ thế bình lặng trôi qua. Trong thôn, dân làng nhờ có đợt chia thịt sói trước đó, cộng thêm số nhu yếu phẩm mà Từ Mặc mang về, nên cái Tết này xem ra cũng không đến nỗi quá khó khăn.
Sáng sớm tinh mơ. Từ Mặc chậm rãi mở mắt, đưa tay dụi dụi, gió lạnh len lỏi qua khe cửa lùa vào trong chăn, làm Phong Bà Nương đang nằm trong lòng anh cũng phải tỉnh giấc vì lạnh.
— Em ngủ thêm lát nữa đi. — Từ Mặc xoa xoa mái tóc bết dầu của Phong Bà Nương, thầm nghĩ lát nữa phải đun ít nước nóng giúp cô gội đầu, bẩn quá rồi.
Anh khẽ khàng vén chăn, cố gắng không để gió lạnh lùa vào trong. Từ Mặc rùng mình một cái, vội vàng mặc áo lót, khoác thêm áo bông, xỏ đôi giày vải rồi bước ra khỏi căn nhà gạch đất.
Lúc này, ở gian nhà chính, lão Từ và mọi người cũng đã thức dậy, ai nấy đều mặt mày ủ rũ. Đợt săn sói vừa rồi nhà họ cũng được chia thịt. Theo lý mà nói, mười mấy cân thịt sói cộng với lương thực thô trong nhà cũng đủ để họ cầm cự đến ra xuân. Nhưng cứ nghĩ đến việc Từ Mặc mang về bao nhiêu là hàng hóa bán cho dân làng, ngoại trừ Tiểu Thúy ra, lão Từ và những người khác đều thấy nghẹn đắng trong cổ họng như nuốt phải ruồi chết.
Lão Từ lúc này trong lòng cũng bắt đầu thấy hối hận vì đã phân gia với Từ Mặc. Bà con lối xóm ai cũng kháo nhau rằng Từ Mặc không chỉ mang về gạo trắng mà còn có cả thuốc lá Phi Mã bốn hào mấy một bao nữa. Hôm qua ở từ đường, Từ Mặc cứ gặp người là mời thuốc, làm nở mày nở mặt biết bao. Giờ đây, dân làng sau lưng toàn cười nhạo lão Từ, bảo nhà lão có mắt không tròng, bỏ mặc đứa con trai tài giỏi như Hắc tử để đi theo cái thằng vô dụng như Từ An.
— Vợ này! — Đột nhiên, Từ An quay sang nhìn Tiểu Thúy đang bụng mang dạ chửa.
— Gì thế anh? — Tiểu Thúy chớp mắt, ngơ ngác nhìn chồng.
— Khụ khụ. — Từ An ho khan một tiếng, nói nhỏ: — Chẳng phải em với Phong Bà Nương chơi với nhau khá thân sao? Hay là em sang bên Hắc tử hỏi thử xem, có thể lấy ít bột mì với gạo trắng về đây được không?
Tiểu Thúy nghe xong thì đờ người ra. Anh lấy đâu ra cái mặt mũi mà nói câu đó thế? Hơn nữa, lúc trước tôi bảo lấy Hoàng Tinh nhờ Từ Mặc mang lên huyện bán, cả nhà các người không những không đồng ý mà còn mắng tôi té tát cơ mà.
— Em... em không đi đâu! — Tiểu Thúy cúi đầu, không dám nhìn Từ An nữa.
— Thúy à. — Lúc này, bà mẹ chồng cũng lên tiếng: — Con không nghĩ cho bọn ta thì cũng phải nghĩ cho đứa bé trong bụng chứ. Cả ngày chỉ ăn lương thực thô thì lấy đâu ra dinh dưỡng? Ta nghe người ta bảo, lúc mang thai mà không đủ chất, sinh con ra sẽ bị mọc đuôi đấy.
Tiểu Thúy khóe miệng giật giật, bà đúng là mẹ chồng tốt, nguyền rủa cả cháu nội mình chưa ra đời cơ à? Tôi ăn lương thực thô thì con tôi mọc đuôi sao? Thế còn bà? Chắc ngày xưa bà mang thai anh An với chú Mặc toàn được ăn sơn hào hải vị chắc? Tiểu Thúy lầm lũi không nói gì, dù sao cô cũng không vứt bỏ được cái sĩ diện này. Hơn nữa, cô cũng chẳng để mình bị đói, chỉ cần sang chỗ em dâu là cô ấy lại cho cô ăn uống đầy đủ.
— Ngày mai là Tết ông Công ông Táo rồi đấy! — Lão Từ ngồi trên ngưỡng cửa, thổi gió lạnh, đôi mắt lộ vẻ phức tạp, giọng trầm xuống: — Lát nữa tôi sang hỏi Hắc tử xem, bảo nó bán cho ít gạo trắng với bột mì.
— Ông nó này, Hắc tử là con trai ông, ông còn phải bỏ tiền ra mua đồ của nó sao? — Bà mẹ chồng đầy vẻ không cam lòng.
— Phân gia rồi! — Lão Từ vẻ mặt phiền muộn, đứng dậy phủi mông: — Đi lấy tiền với phiếu lương thực ra đây, tôi sang tìm Hắc tử.
— Tôi không đi! — Bà mẹ chồng quay ngoắt đi chỗ khác.
Lão Từ cũng chẳng nói gì thêm, lầm lũi đi vào buồng trong. Chẳng mấy chốc, lão đã cầm tiền và phiếu bước ra, đi thẳng ra sân sau.
Ở sân sau, Từ Mặc vừa mới rửa mặt xong, đang đứng tấn, thân mình hơi ngả về phía trước rồi lại ra sau, trông như đang cưỡi ngựa nhấp nhô theo nhịp chạy. Anh khẽ liếc mắt nhìn lão Từ đang hầm hầm đi tới.
— Trong thôn đang đồn ầm lên là anh lên huyện được quý nhân phù trợ, bắt nhịp được với Cung Tiêu Xã rồi hả?
Từ Mặc im lặng không đáp. Lão Từ có chút tức giận: — Hắc tử, anh thái độ thế là sao? Dù gì tôi cũng là bố anh, dù có phân gia thì máu mủ trong người anh cũng là của tôi.
Từ Mặc bĩu môi, hỏi: — Nói đi, tìm tôi có việc gì?
— Anh! — Lão Từ thật sự bị thái độ của Từ Mặc làm cho tức điên người, lão chỉ tay vào mặt anh.
— Nếu không có việc gì thì đừng làm phiền tôi tập luyện!
— Mua gạo! — Lão Từ nghiến răng phun ra hai chữ.
— Không có!
— Anh, anh, anh! — Lão Từ bị hai chữ của Từ Mặc dỗi cho đỏ mặt tía tai, mắng: — Hắc tử, anh định làm đồ vong ơn bội nghĩa thật đấy à? Người khác mua được gạo của anh, mà tôi là bố anh anh lại không bán?
— Không phải không bán, mà là thật sự không còn. — Từ Mặc đứng thẳng người dậy, nhún vai đầy bất đắc dĩ: — Tôi chỉ mang về có 500 cân lương thực thô, hôm qua đã bán sạch sành sanh rồi.
— Thế... thế chẳng phải vẫn còn gạo trắng sao?
— Gạo trắng tôi để dành cho vợ chồng tôi ăn.
— Anh không thể bớt ra một ít được à?
— Không bớt được!
— Giỏi, giỏi lắm! — Lão Từ bị những lời bình thản của Từ Mặc làm cho tức đến mức lồng ngực phập phồng như bễ lò rèn, lão cũng chẳng thèm nói thêm gì nữa, quay ngoắt người bỏ đi.
Từ Mặc nhún vai, anh thật sự không phải không muốn bán, mà lương thực thô đã hết thật rồi. Gạo trắng thì cũng đã chia cho bà con mất hai mươi cân, giờ chỉ còn lại chừng 30 cân, tính ra mỗi ngày ăn một cân thì cũng chỉ đủ dùng trong một tháng. Qua Tết, đợi tuyết tan chắc cũng phải mất hai ba tháng nữa... Từ Mặc đang tính toán xem trước khi tuyết tan có nên lên huyện Lan một chuyến nữa để bổ sung nhu yếu phẩm hay không. Chứ lúc tuyết đang tan thì đường núi cực kỳ nguy hiểm, có cho kẹo anh cũng chẳng dám đi.
Đang lúc Từ Mặc tiếp tục đứng tấn suy nghĩ thì bóng dáng bà mẹ chồng lại xuất hiện. Khuôn mặt đầy nếp nhăn của bà ta tràn ngập phẫn nộ, đôi mắt long lên sòng sọc như nhìn kẻ thù giết cha, bà ta xông đến trước mặt Từ Mặc, dậm chân chỉ thẳng vào mũi anh mà chửi rủa:
— Cái đồ vong ơn bội nghĩa này, sớm biết anh là hạng súc sinh thế này thì năm xưa tôi đã bóp chết anh từ lúc mới đẻ rồi...
Từ Mặc cau mày nhìn bà mẹ đang chửi bới mình thậm tệ, anh thật sự muốn hỏi bà ta xem mình có phải con đẻ của bà ta không nữa. Những lời độc địa như vậy mà bà ta cũng thốt ra được sao? Từ Mặc chẳng muốn đôi co, quay người định đi vào nhà. Nhưng bà ta không chịu buông tha, đưa tay định giật chiếc mũ nỉ trên đầu anh. Từ Mặc nghiêng đầu né tránh một cách nhẹ nhàng.
Chẳng đợi Từ Mặc kịp mở miệng, bà ta đã lăn đùng ra đất, vừa khóc vừa gào thét chửi bới...
— Chị Bình ơi, chị làm cái trò gì thế này? — Đúng lúc này, thím Đại Đầu từ sân trước chạy vội tới, vừa chạy vừa la lớn: — Chị Bình này, chị càng ngày càng không biết xấu hổ rồi đấy. Chị đã phân gia với Hắc tử rồi, sao còn mặt mũi nào sang đây khóc lóc om sòm thế? Chị thấy Hắc tử dạo này phất lên nên định sang đây ám quẻ nó đấy à?
— Liên quan gì đến mụ!
— Ái chà chà, chị là chó điên đấy à? Gặp ai cũng cắn thế?
Thím Đại Đầu xắn tay áo lên, cũng chẳng vừa, lập tức lao vào đấu khẩu kịch liệt với bà mẹ chồng Từ Mặc.