Virtus's Reader

Tại đồn công an huyện Lan. Bốn gã bị Từ Mặc đả thương đã được đưa vào bệnh viện nhân dân cấp cứu. Trong phòng thẩm vấn, Từ Mặc hai tay bị còng, ngồi trên chiếc ghế thẩm vấn chuyên dụng. Ánh sáng trong phòng khá tối, nhưng trên bàn làm việc lại có một chiếc đèn công suất lớn chiếu thẳng vào mặt Từ Mặc, khiến anh không thể nhìn rõ những người đang thẩm vấn mình. Lúc này, Từ Mặc thật sự muốn văng tục, tôi làm cái gì mà các người phải dùng đến chiêu trò này?

— Tên họ!

— Từ Mặc!

— Địa chỉ thường trú!

— Thôn Thượng Diệp!

— Tại sao lại đả thương người?

— Bọn chúng móc túi tôi...

Hơn nửa giờ sau, biên bản lấy lời khai đã xong. Tô Hào tắt chiếc đèn pha, ngồi ghé một bên bàn làm việc, nhìn chằm chằm Từ Mặc rồi trầm giọng nói: — Cậu cũng là kẻ tàn nhẫn đấy, người ta chỉ móc túi cậu thôi mà cậu rút dao đâm người ta ra nông nỗi này? Còn nữa, phát gạch cuối cùng đó là sao? Tôi đã hô dừng tay rồi mà cậu vẫn ném?

Từ Mặc cười khổ: — Tôi chỉ sợ bọn chúng chạy thoát thôi mà!

— Hừ! — Tô Hào cười lạnh: — Một đứa bị đâm vào vai, một đứa bị đâm ba nhát vào đùi, một đứa bị cậu bẻ gãy cổ tay... Chỉ riêng bấy nhiêu thôi cũng đủ để cậu ngồi bóc lịch dài dài rồi. Còn cái gã cuối cùng bị cậu ném gạch trúng gáy ấy, sọ bị nứt rồi, chưa biết có giữ được mạng không đâu.

Từ Mặc nhíu mày, kiếp trước ở trong quân ngũ quá lâu nên ra tay không biết nặng nhẹ. Ở cái thời đại này, nếu thật sự xảy ra án mạng thì e là anh phải dựa cột mất.

— Đồng chí công an, tôi thế này có được tính là phòng vệ chính đáng không?

— Chính đáng cái con khỉ. Quần chúng xung quanh đều bảo cậu là người ra tay trước. Từ đầu đến cuối, đám móc túi đó chỉ là bị động phản kháng thôi. Thôi được rồi, tôi cũng chẳng rảnh mà đôi co với cậu. — Tô Hào đứng dậy: — Đứng lên đi, tôi đưa cậu sang phòng tạm giam.

Vụ án này quá đơn giản, thẩm vấn chỉ là làm theo thủ tục. Nếu cái gã bị nứt sọ kia không chết thì Từ Mặc chắc cũng phải ngồi tù mười mấy năm. Còn nếu gã chết, thì cứ chuẩn bị tinh thần mà ăn đạn.

Tại sảnh đồn công an, bảy tám chiến sĩ công an đang tụ tập bàn tán.

— Thằng nhóc đó ra tay tàn nhẫn thật đấy. Tôi vừa ở bệnh viện về, cái gã bị đâm ba nhát vào đùi e là không xong rồi. Nhát nào cũng trúng động mạch cả.

— Đám móc túi này cũng coi như gặp phải Diêm Vương sống rồi. Ai mà ngờ chỉ đi móc túi thôi mà mất cả mạng.

— Tôi thấy cái cậu Từ Mặc đó có gì đó lạ lắm. Một thằng nhóc nông thôn sao ra tay lại vừa nhanh vừa độc như thế được? Theo lời kể của quần chúng thì chắc chắn cậu ta có luyện qua rồi.

— Hình như Từ Mặc ở thôn Thượng Diệp phải không? Tôi nhớ lúc nãy sư phụ Lưu vừa được dân làng Thượng Diệp đưa vào bệnh viện mà...

Xảy ra chuyện lớn thế này, Trưởng đồn Triệu Đại Minh dĩ nhiên là người biết sớm nhất. Sau khi xem xong báo cáo, ông có chút đau đầu. Từ Mặc? Chẳng phải đây là người mà Lưu Trung Quốc dặn mình phải chiếu cố sao?

— Đã điều tra xong danh tính đám móc túi đó chưa? — Triệu Đại Minh nhìn Tô Hào hỏi.

— Chưa ạ! — Tô Hào cười khổ: — Bọn chúng đều không có giấy tờ tùy thân, là một đám manh lưu (dân lang thang).

— Phải điều tra cho rõ thân phận của chúng. — Triệu Đại Minh hít một hơi sâu, ánh mắt ngưng trọng: — Nếu trên người chúng có giấu dao phay, dao bầu như thế, thì chắc chắn không chỉ đơn giản là trộm cắp móc túi đâu.

Có tên móc túi nào lại mang theo dao phay trong người không? Cùng lắm chỉ mang theo con dao găm để hù dọa người ta thôi.

— Vậy tôi đi thẩm vấn đám móc túi kia ngay đây!

— Ừ!

Triệu Đại Minh gật đầu. Trong phòng tạm giam, Từ Mặc hai tay bị còng, ánh mắt hiện rõ vẻ bất đắc dĩ, thầm mắng mình ra tay quá nặng. Cái gã bị ném gạch vào đầu thì cùng lắm là chấn thương sọ não nặng thôi. Nguy hiểm nhất là gã bị anh đâm ba nhát vào đùi, lúc đó chỉ muốn thoát thân nên nhát nào cũng nhắm vào động mạch chủ mà đâm.

"Hy vọng tay nghề mình chưa bị mai một, không đâm trúng động mạch của nó!" Nhưng Từ Mặc hiểu rõ năng lực của mình, gã đó nếu được cấp cứu kịp thời thì may ra còn sống. "Phải tính đường lui thôi!" Từ Mặc nheo mắt, suy tính thiệt hơn. Lúc đó anh ra tay tàn nhẫn như vậy là vì thấy tên cầm đầu rút dao phay ra... Một đám móc túi mà phải mang theo dao phay sao? "Nếu bọn chúng là đám tội phạm mang trọng án, có lẽ mình sẽ được miễn trách nhiệm!"

"Rầm! Rầm! Rầm!" Nghĩ đến đây, Từ Mặc đứng dậy đá mạnh vào cửa sắt.

— Làm cái gì đấy, làm cái gì đấy! — Chiến sĩ công an trực phòng giam đầy vẻ bất mãn đi tới: — Tôi bảo này, cậu không thể yên tĩnh một chút được à?

— Đồng chí công an, tôi hiện giờ coi như bị tạm giam phải không?

— Đúng thế!

— Vậy tôi có thể thông báo cho người thân bạn bè không?

— Cái này... cậu đợi tí, để tôi đi hỏi cấp trên đã!

Vị công an này cũng không cố ý làm khó Từ Mặc. Nguyên nhân cũng đơn giản, vì Từ Mặc đánh là một đám móc túi. Chẳng mấy chốc, anh ta đã quay lại: — Cậu ở thôn Thượng Diệp phải không?

— Đúng vậy ạ.

— Hiện giờ tuyết phủ kín núi, chúng tôi không có cách nào báo về thôn cho người nhà cậu được đâu.

— Không, tôi không định báo về thôn. Đồng chí công an, nhờ anh sang Cung Tiêu Xã tìm Chủ nhiệm Triệu giúp tôi. Đúng rồi, còn cả Chủ nhiệm Chu Nguyên bên phòng thu mua bệnh viện nhân dân nữa, bảo họ là tôi bị bắt rồi.

— Chà, quan hệ của cậu cũng rộng gớm nhỉ? — Anh công an cười cười, dù là Cung Tiêu Xã hay bệnh viện thì cũng không cùng hệ thống với công an, nên anh ta cũng chẳng để tâm lắm: — Được rồi, để tôi nhờ người đi báo cho.

— Cảm ơn anh!

Anh công an đi ra ngoài, gọi một người nhờ sang Cung Tiêu Xã và bệnh viện báo tin.

...

Nhận được tin, Chủ nhiệm Triệu sững sờ mất một lúc. Từ Mặc bị công an bắt á? Sau khi hỏi rõ nguyên do, ông mới thở phào nhẹ nhõm, cứ tưởng mình nhìn lầm người, hóa ra là vì đánh đám móc túi mà bị bắt. Còn Chu Nguyên, vừa nghe tin Từ Mặc bị bắt là hớt hải chạy ngay sang đồn công an. Hiện tại Từ Mặc là Thần Tài của ông ta, tuyệt đối không được để xảy ra chuyện gì.

Hơn nửa giờ sau, Chu Nguyên đã có mặt bên ngoài phòng tạm giam. Nhìn qua ô cửa nhỏ trên cửa sắt thấy Từ Mặc hai tay bị còng, ông ta cười khổ: — Tôi nói này Tiểu Từ, người ta chỉ móc túi cậu tí tiền thôi mà, cậu có cần ra tay tàn nhẫn thế không? Suýt nữa thì đánh chết người ta rồi đấy?

Từ Mặc cười khổ đáp: — Chuyện cũng đã rồi, giờ nói mấy cái đó có ích gì đâu? Tôi hỏi ông, mấy gã bị đưa vào bệnh viện các ông tình hình thế nào rồi?

— Tôi có biết đâu. — Chu Nguyên khổ sở nói: — Tôi bên phòng thu mua, chuyện bệnh nhân tôi đâu có rành.

— Thế ông giúp tôi sang hỏi thăm xem sao.

— Thôi được rồi!

— Đúng rồi, chuyện tôi bị nhốt ở đây, ông nhờ người nhắn lại với anh em trong thôn tôi một tiếng, kẻo họ không thấy tôi lại chạy loạn khắp nơi.

— Ừ! — Chu Nguyên gật đầu: — Cậu còn dặn dò gì nữa không? Nói một thể đi.

— Không còn gì nữa, chuyện hộp quà dược thảo nhờ ông để tâm nhiều hơn nhé.

— Chuyện đó không cần cậu nhắc tôi cũng tự biết mà.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!