Virtus's Reader
Trọng Sinh 86: Từ Vào Núi Đi Săn Bắt Đầu Làm Giàu

Chương 55: CHƯƠNG 53: ĐẠI ÁN MẠNG NGƯỜI!

Cùng lúc đó, Chủ nhiệm Triệu cũng đã vội vã chạy đến đồn công an. Ông không đi thăm Từ Mặc ngay mà tìm gặp trực tiếp Triệu Đại Minh. Hai người vốn đã quen biết nhau từ trước qua các cuộc họp trên thành phố. Nghe Chủ nhiệm Triệu đến vì chuyện của Từ Mặc, Triệu Đại Minh không khỏi ngạc nhiên hỏi: — Anh Quốc Dương, sao anh lại quen biết Từ Mặc thế?

Chủ nhiệm Triệu cũng không giấu giếm, kể lại đầu đuôi câu chuyện mình quen biết Từ Mặc thế nào, còn cố ý nhấn mạnh rằng cậu thanh niên này đã lọt vào mắt xanh của Phó thị trưởng.

— Hóa ra cái hộp quà Hoàng Tinh giá hai mươi đồng là do cậu ta nghĩ ra à! — Triệu Đại Minh thầm kinh ngạc trong lòng. Một thằng nhóc nông thôn mà lại có đầu óc kinh doanh nhạy bén thế này đúng là hiếm thấy. Còn chuyện được Phó thị trưởng chú ý... nghe vậy thôi chứ cũng không nên coi là thật. Vì huyện Lan đang phấn đấu lên cấp thị xã nên các lãnh đạo rất quan tâm đến phát triển kinh tế, mấy năm nay số người được Phó thị trưởng "chú ý" nhiều không đếm xuể.

— Anh này, tôi nói thật lòng nhé. Vụ của Từ Mặc khó giải quyết lắm. Chủ yếu là vì cậu ta ra tay quá độc, mấy gã móc túi bị cậu ta đả thương hiện vẫn đang cấp cứu, chưa biết có giữ được mạng không. Hơn nữa, anh cũng đừng bảo tôi phải chiếu cố cậu ta làm gì. Thằng nhóc này có chút ơn nghĩa với một người bạn chiến đấu cũ của tôi, nên nếu giúp được gì tôi chắc chắn sẽ hết lòng. Còn chuyện cậu ta có thoát tội được không thì phải xem số phận thôi.

— Trưởng đồn! — Đúng lúc này, Tô Hào chẳng thèm gõ cửa đã xông thẳng vào văn phòng, thở hồng hộc báo tin: — Bệnh viện vừa gọi điện sang, bảo cái gã bị đâm ba nhát vào đùi chết rồi!

Chủ nhiệm Triệu và Triệu Đại Minh sắc mặt đồng loạt biến đổi. Người chết rồi thì chuyện to rồi. Đặc biệt là khi ban lãnh đạo huyện Lan đang dốc sức cho việc bình xét lên cấp thị xã. Vụ này mà vỡ lở ra thì bao nhiêu công sức coi như đổ sông đổ biển. Triệu Đại Minh bật dậy, ánh mắt ngưng trọng nhìn Tô Hào, trầm giọng hỏi: — Đám móc túi chạy thoát đã bắt được chưa?

— Bắt được hai đứa rồi ạ!

— Lập tức thẩm vấn ngay cho tôi.

Hiện giờ, cách duy nhất để cứu Từ Mặc và cứu vãn tình hình của huyện là phải tìm ra manh mối từ đám móc túi này. Chủ nhiệm Triệu sắc mặt cực kỳ khó coi, nhìn Triệu Đại Minh bảo: — Anh Triệu, vụ này anh cố gắng ém nhẹm được bao lâu hay bấy lâu. Tôi phải đi gặp Phó thị trưởng ngay lập tức.

— Tôi biết rồi! — Triệu Đại Minh gật đầu.

Giờ đây, vụ việc này không chỉ liên quan đến bản án của Từ Mặc, mà còn là nỗ lực nhiều năm của cả bộ máy chính quyền huyện Lan. Băng móc túi đó có tám tên, bốn tên vào viện, hai tên bị bắt, còn hai tên đang lẩn trốn. Lúc này, trong phòng thẩm vấn, Triệu Đại Minh đang rít thuốc, nhìn chằm chằm gã thanh niên bị còng trên ghế. Ông không nói lời nào, cứ thế lẳng lặng nhả khói. Không khí trong phòng ngày càng áp lực. Gã thanh niên bị còng nuốt nước miếng ừng ực, dù trời lạnh thấu xương mà mồ hôi vẫn chảy ròng ròng trên trán. Mãi một lúc sau, Triệu Đại Minh mới lạnh lùng lên tiếng: — Nói đi, đây là cơ hội cuối cùng của mày đấy.

Gã thanh niên run bắn người, môi lập cập: — Đồng chí công an, tôi... bọn tôi chỉ là thấy việc nghĩa hăng hái làm, thấy người đó bắt nạt một đứa trẻ nên mới lên tiếng can ngăn thôi mà.

— Thấy việc nghĩa hăng hái làm? Hừ, mày mang theo dao phay đi làm việc nghĩa à? — Triệu Đại Minh cười lạnh: — Khai tên tuổi, quê quán ra đây!

— Báo cáo cán bộ, tôi tên A Lục. Tôi cũng chẳng biết mình quê ở đâu, từ nhỏ đã bị bán cho bọn buôn người rồi...

Triệu Đại Minh không ngắt lời, cứ để gã lải nhải, mãi đến khi giọng gã nhỏ dần mới lên tiếng: — Cơ hội duy nhất để mày lập công chuộc tội mà mày không biết quý trọng. — Triệu Đại Minh chậm rãi quay người đi.

Tô Hào và một chiến sĩ công an khác bước tới.

— Các... các người định làm gì...

Tô Hào mặt không cảm xúc lột sạch áo gã thanh niên, còng ngược hai tay gã vào ghế. Chiến sĩ còn lại cầm bình nước đá dội thẳng lên người gã. Thời buổi này không có chuyện nhân đạo gì đâu, đây là thủ tục thẩm vấn bình thường thôi. Nước đá dội xuống, gã thanh niên run cầm cập, răng đánh vào nhau lập cập.

"Cạch!" Triệu Đại Minh bật chiếc quạt điện trên bàn lên. Gió thổi vù vù. Nước trên người gã thanh niên nhanh chóng đóng băng. Tô Hào đội mũ bông, cầm chiếc kìm sắt ngồi xuống trước mặt gã.

— Tôi khai, tôi khai hết!

Ánh mắt Triệu Đại Minh sáng lên, ông tắt quạt, lạnh lùng bảo: — Nói!

Gã thanh niên run rẩy, môi tím tái, giọng lập cập: — Bọn... bọn tôi đã cướp một cửa hàng Cung Tiêu Xã ở thành phố Kim, còn giết chết ba nhân viên bán hàng ở đó nữa!

— Là các người sao? — Triệu Đại Minh trợn tròn mắt, vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ.

Vụ án ngày 12 tháng 10 là một đại án chấn động cả nước. Không ngờ đám nghi phạm lại dạt đến huyện Lan, rồi đụng độ với Từ Mặc mà bị tóm gọn thế này.

— Tô Hào, lập biên bản ngay!

— Rõ!

Tô Hào cũng kích động không kém, phá được đại án thế này thì hồ sơ lý lịch của gã sẽ sáng lạn vô cùng. Từ Mặc đúng là mạng lớn thật! Triệu Đại Minh thầm cảm thán, vụ này mà chốt xong thì Từ Mặc không những vô tội mà còn lập công lớn. Huyện Lan phá được đại án 12/10, đây chắc chắn là điểm cộng cực lớn cho việc bình xét lên cấp thị xã.

Hơn mười phút sau, Triệu Đại Minh hớn hở chạy ra khỏi phòng thẩm vấn, về ngay văn phòng nhấc máy gọi cho Bí thư Thị ủy. Nghe tin nghi phạm đại án 12/10 bị bắt ở huyện Lan, toàn bộ ban lãnh đạo thành phố đều chấn động. Cùng lúc đó, trong phòng tạm giam, Từ Mặc đang ngồi bệt dưới đất, tựa lưng vào tường, vắt óc suy nghĩ cách thoát thân.

"Cạch cạch!" Cánh cửa sắt đóng chặt bỗng mở ra.

— Cậu là Từ Mặc phải không? — Triệu Đại Minh rạng rỡ nụ cười, nhìn Từ Mặc đang đứng dậy.

— Ông là...?

— Tôi là Triệu Đại Minh, Trưởng đồn công an! — Triệu Đại Minh bước tới rút chìa khóa mở còng cho Từ Mặc, cười bảo: — Trung Quốc có nhắc với tôi về cậu, còn dặn tôi phải chiếu cố cậu nữa... Có điều thằng nhóc cậu ra tay tàn nhẫn quá, cái gã bị cậu đâm vào đùi chết rồi.

Từ Mặc sắc mặt biến đổi, nhưng trong lòng lại thấy lạ, nếu người đã chết thì sao Triệu Đại Minh lại niềm nở với mình thế này, còn mở còng cho mình nữa? Chẳng lẽ đám móc túi đó thật sự phạm trọng án ở nơi khác?

— Được rồi! — Triệu Đại Minh vỗ vai Từ Mặc: — Ra ngoài rồi nói chuyện tiếp!

— Dạ! — Từ Mặc ngoan ngoãn theo sau Triệu Đại Minh ra khỏi phòng tạm giam.

Triệu Đại Minh dẫn Từ Mặc vào văn phòng tầng hai, rót cho anh một ly nước ấm rồi mới nói: — Thằng nhóc cậu đúng là số đỏ, đám móc túi đó phạm đại án ở thành phố Kim, đang bị truy nã toàn quốc. Thế nên cậu không những vô tội mà còn lập công lớn đấy. Lát nữa Bí thư và Thị trưởng sẽ sang đây...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!