Virtus's Reader
Trọng Sinh 86: Từ Vào Núi Đi Săn Bắt Đầu Làm Giàu

Chương 57: CHƯƠNG 55: CÓ THẾ KHÔNG MƯỢN, KHỐN CÙNG THẤT VỌNG!

Cùng lúc đó, Từ Mặc sau khi ăn cơm xong ở đồn công an, liền được tài xế của Bí thư Hứa là lão Trương đưa đi trên chiếc xe Santana biển số 001. Khi chiếc xe dừng lại trước cổng bệnh viện, dĩ nhiên đã thu hút sự chú ý của rất nhiều người. Ở huyện Lan này, ô tô đã hiếm, mà xe biển số 001 lại càng hiếm hơn. Những bác sĩ nhạy bén đã lập tức chạy đi báo cho Viện trưởng.

— Trương sư phó, lần này phiền bác quá! — Từ Mặc cười mở cửa ghế phụ, chào tạm biệt tài xế rồi bước xuống xe.

— Anh Hắc tử? — Từ Cương vừa chạy ra khỏi bệnh viện cũng bị chiếc xe sang trọng thu hút, khi thấy người bước xuống là Từ Mặc, gã đờ người ra như phỗng. Cái lão Chu chủ nhiệm quái quỷ kia chẳng phải bảo anh Hắc tử sắp bị bắn chết sao? Mà sao giờ anh lại ngồi tiểu ô tô oai phong thế này?

Từ Ái Quốc chạy theo sau, thấy Từ Mặc cũng trợn tròn mắt, rồi hét lên như bị ma đuổi, quay đầu gọi vọng vào sảnh bệnh viện: — Đại Đầu ca ơi, Hắc tử về rồi, Hắc tử về rồi!!!! — Cái giọng loa phường của gã vang xa đến ba dặm cũng nghe thấy.

Nghe tiếng hét của Ái Quốc, đám Đại Đầu rầm rộ lao ra khỏi bệnh viện.

— Hắc tử, em... em không sao chứ? — Mắt Từ Đại Đầu vẫn còn đỏ ngầu.

— Em không sao! — Từ Mặc cười, vỗ vai Từ Đại Đầu: — Làm các anh lo lắng rồi.

— Không sao là tốt rồi, không sao là tốt rồi!

— Đại Đầu ca, lúc nãy anh không thấy đâu, anh Hắc tử ngồi tiểu ô tô về đấy.

Tiểu ô tô á? Cùng lúc đó, Viện trưởng Cát Kinh Quốc nhận được tin cũng thở hồng hộc chạy ra, nhìn quanh một hồi thấy xe đã đi mất, mặt lộ rõ vẻ thất vọng.

— Viện trưởng, xe của Bí thư vừa mới đưa cái cậu thanh niên kia tới đấy ạ. — Một bác sĩ chạy lại nói nhỏ với Viện trưởng Cát.

Mắt Viện trưởng Cát sáng lên, được xe số 1 đưa về thì chắc chắn là có quan hệ với Bí thư Hứa rồi. Không cần biết quan hệ sâu hay cạn, mình cứ phải nhiệt tình đón tiếp cái đã.

— Vị tiểu đồng chí này, tôi là Cát Kinh Quốc, Viện trưởng bệnh viện nhân dân. — Viện trưởng Cát niềm nở bước tới chỗ Từ Mặc.

— Hóa ra là Viện trưởng Cát, thật thất lễ quá, thất lễ quá! — Từ Mặc vội vàng bước tới bắt tay.

— Cháu tên là Từ Mặc ạ. — Từ Mặc tự giới thiệu.

— Từ Mặc, tên hay lắm! — Ha hả, cái tên này mà cũng khen hay được sao? Từ Mặc biết thừa tại sao Viện trưởng Cát lại xuất hiện, nhưng vẫn giả bộ như không biết.

— Tiểu Từ này, tôi gọi cậu như vậy được chứ?

— Đương nhiên là được ạ. Bác là bậc tiền bối, gọi cháu như vậy là vinh hạnh của cháu rồi.

— Tốt, tốt lắm, vậy tôi gọi là Tiểu Từ nhé. Tiểu Từ này, cậu đến bệnh viện là có việc gì sao?

— Dạ, trong thôn cháu có gấu mù lẻn vào, mấy bà con bị thương đang nằm ở đây ạ.

— Hóa ra là vậy!

Đám Đại Đầu đứng bên cạnh nhìn Từ Mặc trò chuyện rôm rả với Viện trưởng Cát mà không khỏi nhìn nhau ngơ ngác. Năng lực của Hắc tử đúng là ngày càng đáng nể. Ngồi tiểu ô tô, lại còn nói chuyện tâm đắc với cả Viện trưởng bệnh viện nữa. Đúng lúc này, Triệu Đại Minh cũng phóng xe máy tới. Viện trưởng Cát thấy vậy liền bỏ mặc Từ Mặc, chạy lại đón Triệu Đại Minh: — Trưởng đồn Triệu, sáng nay anh sang mà tôi lại bận họp...

Lúc này Triệu Đại Minh vừa phá được đại án 12/10 nên tâm trạng cực tốt, ông cười xã giao với Viện trưởng Cát vài câu rồi sải bước đi thẳng về phía Từ Mặc, ánh mắt đầy vẻ áy náy: — Tiểu Từ à, vụ này làm cậu chịu ủy khuất rồi.

— Trưởng đồn Triệu, anh nói gì thế ạ.

— Tôi lớn hơn cậu vài tuổi, sau này cậu cứ gọi tôi là anh Triệu! — Trưởng đồn Triệu xụ mặt bảo: — Cậu mà không gọi là khinh thường tôi đấy.

— Sao có thể thế được ạ.

Từ Mặc nhe răng cười, anh biết Triệu Đại Minh đang cố ý bù đắp cho mình. Triệu Đại Minh công khai nhận Từ Mặc là em kết nghĩa ngay trước mặt mọi người, chuyện này chắc chắn sẽ truyền đi rất nhanh. Sau này phàm là ai định đụng đến Từ Mặc thì cũng phải dè chừng thái độ của Trưởng đồn Triệu.

Viện trưởng Cát đứng ngẩn ra, cái cậu thanh niên này lai lịch thế nào vậy? Thật sự là dân thôn Thượng Diệp sao? Ngồi xe chuyên dụng của Bí thư chưa nói, đến cả Triệu Đại Minh cũng phải đích thân chạy đến bệnh viện, công khai nhận làm anh em...

Cùng lúc đó, Chu Nguyên dẫn Lưu Nghệ Nghiên đi ra sảnh tầng một.

— Kia chẳng phải Từ Mặc sao? — Lưu Nghệ Nghiên tinh mắt, vừa xuống cầu thang đã thấy Từ Mặc. Chu Nguyên chớp mắt, cứ ngỡ mình nhìn nhầm.

— Suỵt! — Đột nhiên, Chu Nguyên hít một hơi lạnh. Viện trưởng Cát đang tươi cười hớn hở đứng cạnh Từ Mặc... còn người đang bá vai bá cổ, nói cười vui vẻ với Từ Mặc kia chẳng phải là Trưởng đồn Triệu sao? Chu Nguyên thấy da đầu mình tê dại cả đi. Từ Mặc vừa mới đâm chết người mà sao giờ lại nhởn nhơ ở ngoài thế này?

Triệu Đại Minh khoác vai Từ Mặc, cười bảo: — Tối nay tôi bảo chị dâu cậu làm thêm mấy món ngon, cậu sang nhà tôi ăn Tết ông Công ông Táo nhé.

— Anh Triệu, thế có tiện không ạ?

— Tiện cái con khỉ! Sao hả, mồm gọi "anh Triệu" mà trong lòng không nhận người anh này phải không?

— Sao có thể thế được ạ!

— Nếu đã vậy thì tối nay sang nhà tôi ăn Tết! — Triệu Đại Minh vỗ vai Từ Mặc: — Tí nữa tôi qua đón, giờ tôi sang Cung Tiêu Xã mua ít rượu ngon đã!

— Dạ!

— Vậy tôi đi trước nhé!

Đợi Triệu Đại Minh đi khỏi, Viện trưởng Cát vội vàng sáp lại, rất muốn hỏi Từ Mặc xem anh rốt cuộc là thần thánh phương nào mà quen biết cả Bí thư Hứa lẫn Trưởng đồn Triệu.

— Chu chủ nhiệm! — Từ Mặc vừa ngẩng đầu đã thấy Chu Nguyên đang đứng đờ ra như phỗng ở đằng xa.

— Hả? — Chu Nguyên giật mình tỉnh táo lại. Lưu Nghệ Nghiên bên cạnh vội kéo áo ông ta, nói nhỏ: — Từ Mặc gọi anh kìa, anh còn không mau qua đó!

— Đúng đúng đúng! — Chu Nguyên nặn ra một nụ cười, chạy lại chỗ Viện trưởng Cát, thận trọng hỏi: — Viện trưởng, bác cũng quen biết Tiểu Từ ạ?

Viện trưởng Cát nhướng mày, hóa ra anh cũng quen Từ Mặc à?

— Viện trưởng Cát này, cháu đang có một dự án hợp tác với Chu chủ nhiệm... Viện trưởng Cát, hộp quà dược thảo này vừa là kinh doanh, vừa không hẳn là kinh doanh. Lúc nãy Bí thư Hứa có nói với cháu rằng Thị ủy sẽ hết sức ủng hộ. Viện trưởng xem, liệu có thể đưa hộp quà dược thảo vào bệnh viện bán như một loại thực phẩm chức năng được không ạ?

— Đương nhiên là được chứ! — Ngay khi Từ Mặc mở lời, Chu Nguyên đã thấy lo lắng, chuyện ông ta hợp tác làm ăn với Từ Mặc sao có thể nói toẹt ra trước mặt Viện trưởng được. Nhưng điều làm ông ta không ngờ tới là Viện trưởng Cát chẳng cần suy nghĩ lấy một giây, gật đầu đồng ý ngay lập tức.

— Vậy thì đa tạ Viện trưởng Cát quá! — Từ Mặc vội vàng cảm ơn. Anh hiểu rõ một đạo lý: có quyền không dùng thì hết hạn sẽ bỏ đi, có thế không mượn thì chỉ có nước khốn cùng thất vọng!

— Chu chủ nhiệm này, Tiểu Từ là nhân tài trẻ tuổi được Bí thư Hứa hết sức coi trọng đấy, anh được hợp tác với cậu ấy là cái phúc mà người khác thắp hương bái Phật cũng chẳng cầu được đâu. Thế nên anh phải biết quý trọng, tuyệt đối không được làm Tiểu Từ thất vọng đấy nhé. — Viện trưởng Cát nghiêm mặt dặn dò Chu Nguyên.

Chu Nguyên khóe miệng giật giật, cảm thấy địa vị của mình và Từ Mặc đã hoàn toàn đảo lộn cho nhau rồi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!