Virtus's Reader
Trường An 12 Canh Giờ

Chương 26: Mục 27

LỜI TÁC GIẢ

Ý tưởng manh nha cho bộ tiểu thuyết này đến từ câu hỏi của ai đó trên Zhihu: “Nếu phải viết một câu chuyện cho Tín ngưỡng sát thủ thì bạn sẽ đặt bối cảnh ở đâu?”

Tín ngưỡng sát thủ là một trò chơi điện tử thuộc thể loại thế giới mở, nhân vật chính sẽ du hành qua một thành phố cổ đại hoặc cận đại và thực hiện nhiều nhiệm vụ ám sát khác nhau. Tôi rất thích chơi trò này.

Vừa nhìn thấy câu hỏi kia, trong đầu tôi lập tức hiện lên hình ảnh thành Trường An đời nhà Đường.

Với tôi, thành Trường An và thời nhà Đường là một vùng đất huyền ảo. Đó là một thành phố vĩ đại, ngăn nắp và hùng mạnh, với đủ mọi loại người từ khắp các nơi đó vế, từ văn nhã phong lưu đến uy vũ lẫy lừng. Cuộc sống nơi đây phồn hoa và đầy màu sắc, bầu không khí cởi mở, đa dạng. Ở đó, chuyện gì cũng có thể xảy ra, thực sự là vũ đài phù hợp nhất cho một nhà sáng tạo.

Hãy tưởng tượng bóng dáng một sát thủ nhảy khỏi tòa tháp Đại Nhạn dưới ánh trăng tròn, những ngọn đèn lồng đỏ rực đuổi theo bóng hắn từ đại lộ Chu Tước đến tận hồ Khúc Giang, làm đàn chim đương say giấc trên Lạc Du Nguyên cũng giật mình bay dáo dác… Nếu khung cảnh sống động, giao thoa giữa huyền bí và tráng lệ này được chấp bút thành văn chương thì sẽ là một chuyện thú vị biết bao.

Thế là tôi đã tiện tay viết luôn nghìn chữ. Ý định ban đầu của tôi chỉ là muốn khơi thông đầu óc, nhưng không ngờ càng viết càng hứng thú. Một áng văn hùng tráng cứ thế thành hình. Theo diễn biến của câu chuyện, dã tâm của tôi cũng ngày một lớn hơn. Tôi thử đẩy nhanh nhịp truyện, để kết cấu câu chuyện đan xen, phức tạp hơn, khiến đặc điểm của từng nhân vật gần hơn với nhận thức của người hiện đại. Thẳng thắn mà nói, những gì tôi muốn phô bày không chỉ là câu chuyện phiêu lưu của một sát thủ cổ trang, mà là một câu chuyện hiện đại diễn ra ở một đô thị quốc tế nhưng lại xảy ra ở thời cổ đại.

May mắn thay, thành Trường An là một thành phố mang trong mình thứ khí chất vượt thời không. Nó có thể dung nạp cả yếu tố cổ điển lẫn hiện đại mà không khiến người ta cảm thấy mâu thuẫn. Vì vậy, câu chuyện này đã dần dần chuyển từ một tiểu thuyết võ hiệp cổ trang với nhịp truyện chậm rì rì thành một tác phẩm anh hùng đơn độc, với nhịp độ nhanh và chủ đề khủng bố thời cổ đại. Để làm rõ hơn đặc điểm này, tôi còn phân bổ lại cốt truyện, giống như cách phân chia từng tập của bộ phim truyền hình Mỹ nổi tiếng 24 giờ. Theo đó, mỗi nửa canh giờ là một chương, tổng cộng hai mươi tư chương bằng vừa đúng một ngày.

Thử thách lớn nhất khi viết một tác phẩm như vậy không phải việc dệt nên câu chuyện hay xây dựng nhân vật, mà là miêu tả chính xác các chi tiết của thời kỳ đó. Để người đọc có thể hòa mình vào câu chuyện và thực sự cảm nhận được một thành Trường An sống động trước mặt, tác giả nhất định phải nắm rất rõ về thời kỳ này: uống trà ra sao, ăn cơm thế nào, đi vệ sinh ở đâu, đi xe kiểu gì. Phụ nữ khi ra ngoài thì đầu tóc ra sao, đàn ông tiêu tiền thế nào, hay như luật lệ triều đình đến giá cả hàng hóa, thậm chí cả hướng chảy của hệ thống cống thoát nước ở Trường An hoặc hình dáng của lan can… Những gì cần miêu tả chính là cả thế giới thời ấy, nên viết chi tiết đến mấy cũng không thừa.

Vì vậy, tôi đã cẩn thận nghiên cứu một lượng lớn tư liệu, chỉ riêng luận văn chuyên đề và báo cáo khảo cổ đã chất thành một đống. Tôi còn đến Tây An khảo sát thực địa vài chuyến, hy vọng có thể gần hơn với thành Trường An thực sự một chút.

Ở đây, tôi xin gửi lời cảm ơn đặc biệt đến thầy Canh Triết và những người bạn như Kinh Hồng, Tảo Thư Miêu, Sâm Lâm Lộc, Hắc Đỗ Bì Tiểu Đề… vì sự hỗ trợ nhiệt tình của họ. Họ đã cung cấp cho tôi rất nhiều tư liệu quý giá và dành thời gian đọc kĩ tác phẩm của tôi, cho tôi những ý kiến khác nhau về câu chữ và cốt truyện. Tôi luôn khắc sâu tấm lòng này. Với một người yêu văn chương và lịch sử nghiệp dư mà nói, thật tuyệt vời khi gặp được những người bạn học thức uyên bác và sẵn sàng chỉ dạy cho mình.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!