Bữa tối, Vương An lấy cơm thừa từ buổi trưa thêm chút khoai mỡ nấu thành cháo, xào một đĩa rau xanh. Một chiếc đùi gà thái miếng luộc chín, ngâm qua nước lạnh xử lý một chút, nêm nếm gia vị đơn giản rồi cho vào chảo xào lăn. Vì hoạt động mạnh cả buổi chiều, đồ ăn làm ra bị hắn xơi không còn một mảnh.
Ăn xong cảm thấy mới no được chín phần, hắn đứng dậy xuống lầu đi dạo một vòng cho tiêu thực. Trở về phòng, hắn bắt đầu dùng điện thoại tìm kiếm các video về Thái Cực Quyền, muốn xem liệu có thể tăng kinh nghiệm thông qua việc cày video hay không.
Vương An xem kỹ từng đoạn video một. Hắn phát hiện ra những video càng xếp hạng cao thì thực chất càng không có "nội dung", hoặc là trai xinh gái đẹp, hoặc là làm trò câu view. Trong số những người này, có kẻ chỉ học được chút da lông, ngay cả đứng tấn cơ bản nhất cũng không biết; thậm chí có kẻ còn chưa học được cả da lông, cứ đứng đó múa may quay cuồng, làm sao để thu hút người xem thì làm, đoán chừng chỉ để câu view, kiếm lưu lượng.
Hắn kiên nhẫn xem từng đoạn một.
"Ừm, đoạn video này có vẻ có chút bản lĩnh."
Sau khi xem xong một đoạn video của một người đàn ông tự xưng là từng đoạt giải vô địch Thái Cực Quyền giảng giải về Vô Cực Trang, Vương An cảm thấy có chút thu hoạch.
[Kinh nghiệm Thái Cực Quyền +2.]
Ngay sau đó, thông báo liền hiện ra.
"Quả nhiên có tác dụng, xem video cũng có thể tăng kinh nghiệm!" Dù sao đây cũng coi như là một quá trình học tập và nâng cao.
Sau đó, hắn làm theo lời giảng giải của người trong video, kết hợp với những gì mình vừa học được, lại luyện thêm Vô Cực Trang một lúc. Trong quá trình đứng tấn, hắn thực sự tìm được một chút cảm giác.
[Kinh nghiệm Thái Cực Quyền +3.]
"Không tồi, không tồi." Vương An lập tức theo dõi tài khoản video của người này, sau đó lại xem thêm vài đoạn video khác do anh ta quay.
Người này đều giảng giải về Thái Cực Quyền, đứng tấn, quyền giá, bộ pháp, thổ nạp, kỹ pháp chiến đấu. Giảng giải rất thẳng thắn, không có những thứ màu mè hoa lá cành, điều này cũng dẫn đến việc lượt xem của những video này rất thấp.
Vương An xem từng đoạn video, bất tri bất giác đã đến chín giờ tối.
[Ngươi đã xem video Thái Cực Quyền, có chút thu hoạch.]
Thông báo lại xuất hiện.
"Không tồi, có thu hoạch là tốt rồi, đến lúc nghỉ ngơi thôi."
Ngâm chân nước nóng, lên giường đi ngủ, đây là lần hiếm hoi trong mấy năm qua hắn đi ngủ trước chín rưỡi tối. Nằm trên giường, nhắm mắt lại, có chút khó ngủ, trong đầu cứ suy nghĩ mông lung. Những chuyện đã qua, dự định tương lai, sau này mình sẽ sống một cuộc sống như thế nào...
Nghĩ ngợi một hồi rồi hắn cũng chìm vào giấc ngủ. Trong mơ, hắn thấy mình khỏe mạnh, thong dong đánh Thái Cực giữa non xanh nước biếc, tự do tự tại, vô cùng nhẹ nhõm, thoải mái.
Khi hắn tỉnh lại lần nữa, căn phòng đã sáng bừng, chiếc đồng hồ treo trên tường chỉ hơn bảy giờ. Không có chuông báo thức, một giấc ngủ đến sáng.
"Phù, lâu lắm rồi mới ngủ ngon thế này." Hắn vươn vai trên giường.
Có người nói, đối với cơ thể, cách bảo dưỡng tốt nhất không gì bằng việc đảm bảo ngủ đủ giấc mỗi ngày. Cơ thể con người nói yếu ớt cũng yếu ớt, nói kiên cường cũng kiên cường, nó sở hữu khả năng tự phục hồi mạnh mẽ. Quá trình ngủ chính là quá trình nghỉ ngơi và tự phục hồi.
Không cần vội vã thức dậy, không cần vội vàng ăn sáng, cũng không cần chạy thục mạng đi chen chúc xe buýt. Cuộc sống bận rộn suốt mấy năm qua bỗng chốc chậm lại.
Sau khi đánh răng rửa mặt, hắn làm một bữa sáng, ăn xong liền thay đồ thể thao, ra khỏi cửa đến công viên. Trên đường phố, người đi đường hối hả, xe cộ tấp nập, thành phố này sau một giấc ngủ ngắn đã thức dậy từ rất sớm.
Đến công viên, ông lão tên Lý Giác Văn vẫn chưa tới, Vương An liền đứng tại chỗ luyện Vô Cực Trang. Ngưng thần tĩnh tâm, thả lỏng cơ thể, trong lúc đứng tấn, hắn từ từ điều chỉnh cơ thể, cảm nhận sự thay đổi. Hai chân, sống lưng, trọng tâm, hắn lờ mờ nghe thấy các khớp xương của mình đang kêu răng rắc.
Ngay lúc hắn đang tự luyện công, Lý Giác Văn cũng đến công viên. Thấy Vương An đang luyện quyền, ông không vội gọi mà đứng lặng lẽ quan sát một bên.
Hơn hai mươi phút sau, Vương An thu công, thở phào một hơi dài, chợt thấy ông lão đang đứng nhìn mình chằm chằm.
"Bác Lý, bác đến rồi ạ."
"Cháu ngộ tính rất cao, Vô Cực Trang này đã có vài phần ra dáng rồi đấy." Ông lão cười nói. Ông lại chỉ ra vài chỗ Vương An tập chưa đúng.
"Hôm nay tôi bắt đầu dạy cháu quyền giá. Thái Cực chia thành một số môn phái, Võ Đang, Dương Thị, Ngô Thị, v. v. Hiện nay lưu truyền rộng rãi nhất đều là Thái Cực dưỡng sinh được diễn sinh ra, trong đó các kỹ pháp chiến đấu thực dụng đã bị cắt giảm một phần. Thứ tôi học là Dương Thị Thái Cực Quyền."
Sau đó, ông bắt đầu truyền thụ chiêu thức Thái Cực Quyền cho Vương An. Vẫn là Thái Cực Quyền giản lược, tổng cộng 24 thức. Lý Giác Văn giảng giải tỉ mỉ cho Vương An một lượt, sau đó bắt đầu luyện quyền, ông luyện rất chậm, vừa luyện vừa giảng giải.
"Thái Cực chân chính chú trọng Thái Cực Thập Tam Thế, bát quái ngũ hành hợp thành mười ba. Thập Tam Thế không nói về các tư thế bài quyền cố định, mà là quyền lý kỹ pháp, Thái Cực vô định pháp, động tức là pháp."
Ông lão nói về Thái Cực một cách say sưa, rành mạch.
Cả buổi sáng, ông lão diễn luyện 24 thức này vài lần, trọng tâm giảng giải 6 thức đầu. Vương An vừa học vừa luyện, ông lão đứng bên cạnh chỉ đạo.
[Kinh nghiệm Thái Cực Quyền +5.]
[Kinh nghiệm Thái Cực Quyền +3.]
Khi bạn tĩnh tâm làm một việc gì đó, thời gian luôn trôi qua rất nhanh. Cả buổi sáng trôi qua cái vèo. Điện thoại của ông lão reo lên.
"Ây da, tôi phải đi đón cháu gái rồi, ngày mai chúng ta tập tiếp nhé." Lý Giác Văn cười ha hả nói.
"Vâng, cháu cảm ơn bác."
"Hiếm có người trẻ tuổi nào chịu học cái này." Lý Giác Văn rất thích tiếp xúc với người trẻ, điều này khiến ông cảm thấy mình cũng trẻ ra vài tuổi.
Buổi trưa, Vương An hầm một nồi thịt bò nhỏ, xào một đĩa rau xanh. Liếc nhìn điện thoại, hai cuộc gọi nhỡ, cùng một số điện thoại, là của giám đốc bộ phận công ty. Ngoài cuộc gọi còn có mấy tin nhắn.
"Hôm nay tại sao cậu không đến công ty, tôi tính cậu vắng mặt không phép."
"Tại sao không nghe điện thoại, cậu còn muốn làm nữa không, đọc được tin nhắn thì gọi lại cho tôi ngay!"
Vương An mỉm cười. "Chiều nay sẽ đi làm thủ tục từ chức."
Buổi trưa ngủ một giấc, cảm thấy thoải mái hơn lúc đi làm rất nhiều. Quét mã bên đường, đạp một chiếc xe đạp công cộng đến công ty. Vào công ty, gặp đồng nghiệp quen thuộc, hắn mỉm cười chào hỏi.
Nhìn đơn từ chức Vương An đưa tới, sắc mặt giám đốc khó coi như thể mấy ngày không đi đại tiện dẫn đến táo bón nặng, vô cùng miễn cưỡng ký tên lên đơn xin nghỉ việc của hắn. Những lời lẽ gay gắt đã chuẩn bị sẵn từ trước chẳng dùng được câu nào, cảm giác này giống như dồn hết sức lực nhưng cuối cùng lại đấm vào bông vậy.
Nhìn vẻ mặt vô cùng khó coi của giám đốc, tâm trạng Vương An lại cực kỳ sảng khoái.
Chỉ trong một buổi chiều, Vương An đã làm xong thủ tục nghỉ việc, không gặp quá nhiều trở ngại. Có vài đồng nghiệp ngày thường khá thân thiết nghe tin hắn đã từ chức liền rủ hắn tụ tập, nhưng bị hắn khéo léo từ chối. Tụ tập lại với nhau cũng chỉ là cằn nhằn, nói dăm ba chuyện bực mình mà thôi. Người đi trà lạnh, giang hồ xa xôi, có duyên gặp lại.
Trên đường về, Vương An mua một chiếc nồi đất, dự định sau này sẽ ăn nhiều món hầm, ít dầu ít muối. Bữa tối là một nồi cháo, một món rau. Bệnh dạ dày, ba phần chữa, bảy phần dưỡng.