Đao trong tay Âu Bằng lóe lên như một tia chớp đen, mang theo ánh sáng ngũ sắc của Phiêu Miểu Thần Công, chém về phía một góc của chiếc hộp nhỏ bí ẩn.
Đáng tiếc, tia chớp này không phải là sấm sét thực sự từ trời cao. “Đoạn Thủy” chém lên góc hộp, vẫn như lần trước, không hề có tiếng vang nào. Song lần này lại có chút khác biệt, thân hộp bỗng tỏa ra một tầng ánh sáng mà trước nay mọi người chưa từng thấy, ánh sáng khẽ gợn, thanh đao trong tay Âu Bằng vậy mà bị bật ngược trở lại, lao về phía mặt hắn nhanh như điện xẹt.
Mắt thấy sống đao của “Đoạn Thủy” sắp bổ trúng mặt mình, tuy không phải lưỡi đao, nhưng Âu Bằng không chút nghi ngờ rằng nếu bị trúng đòn này, đầu của hắn chắc chắn sẽ bị bổ làm đôi.
Âu Bằng quả không hổ là cao thủ lừng danh giang hồ, chưởng môn của Phiêu Miểu Phái. Ngay khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, hai chân hắn khẽ di chuyển, tuyệt học trấn phái “Phiêu Miễu Bộ” lập tức được thi triển theo ý muốn. Tia chớp đen mang theo ánh sáng ngũ sắc sượt qua trán Âu Bằng, “Đoạn Thủy” rời tay bay đi, không có tiếng nổ mạnh nào, chỉ nghe một tiếng “Phập!”, thanh đao đã cắm sâu vào cột đá trong Nghị Sự Đường như cắm vào một miếng đậu hũ.
Từ lúc Âu Bằng vung đao cho đến khi thanh đao rời tay cắm vào cột đá, tất cả chỉ diễn ra trong vài hơi thở, nhanh như chớp giật. Mọi người dường như vẫn chưa kịp phản ứng, chỉ nhìn thanh “Đoạn Thủy” đang cắm trên cột đá với cùng một suy nghĩ: “Đao nhanh quá!”
Đáng tiếc, lúc này Âu Bằng lại không nghĩ vậy. Hắn nhìn mấy sợi tóc dài rơi xuống trước mắt, đó là do “Đoạn Thủy” vừa sượt qua trán cắt đứt. Cả người hắn toát ra một tầng mồ hôi lạnh. Tung hoành giang hồ bao năm, tình huống nguy hiểm không phải chưa từng gặp, nhưng chưa lần nào hiểm như lần này. Hắn thầm cảm tạ tổ sư Phiêu Miểu Phái, cảm tạ sư phụ của mình, và cảm tạ bộ pháp Phiêu Miễu Bộ này. Không có chúng, hắn đã không thể đứng ở đây vào lúc này.
Đợi đến khi mọi người hoàn hồn, nhìn về phía bang chủ của mình thì thấy sắc mặt trắng bệch của Âu Bằng đã hơi hồng hào trở lại. Hắn nhìn chiếc hộp trên mặt đất với ánh mắt còn vương nét sợ hãi, đoạn xua tay nói với Trương Thành Nhạc: “Thành Nhạc, con đem chiếc hộp nhỏ này cất đi, lát nữa cũng đặt vào Tàng Thư Các. Nếu chúng ta đã mở không ra, vậy thì tạm gác lại chờ người hữu duyên vậy.”
Sau đó, hắn phất tay, ra hiệu cho Trương Thành Nhạc nhặt chiếc hộp lên.
Nói về Âu Bằng, quả thực là một kiêu hùng nổi danh trên giang hồ. Người này có ý chí và mưu lược mà người khác khó lòng bì kịp. Nếu là người khác, chưa chắc đã đặt chiếc hộp này trong bang, mà tất sẽ thu vào mật thất, âm thầm nghiên cứu để độc chiếm bảo vật bên trong. Nhưng hắn thấy việc không thể làm thì lập tức buông tay, hơn nữa còn đem cơ hội này nhường cho những người khác trong bang. Hành động như vậy lập tức nhận được sự tán thưởng của mọi người. Thật ra, cũng chính phong thái hay nói đúng hơn là thủ đoạn này đã giúp hắn nổi bật giữa sáu vị sư huynh đệ, được sư phụ dốc sức nâng đỡ lên vị trí bang chủ và cũng được các sư huynh đệ hết lòng khâm phục.
Thật ra, những người đang ngồi ở đây đều hiểu rõ, bản thân mình không có cách nào mở được chiếc hộp này, có lẽ cả mấy ngàn người trong bang cũng không có năng lực đó. Nhưng hành động của bang chủ lại vô cùng quang minh lỗi lạc. Mọi người tự nhủ sẽ về nhà suy nghĩ kỹ, biết đâu lại có hy vọng.
Sau đó, Âu Bằng lại cùng mọi người bàn bạc về chuyện tụ họp lần sau mà Nhạn Minh Cư Sĩ đã đề cập. Mọi người nhất trí cho rằng, sau khi được lợi lớn như vậy, lần tụ họp tới chắc chắn sẽ không đơn thuần như lần đầu, cần phải đợi lão đại và lão nhị trở về rồi cùng nhau thương thảo. Âu Bằng suy nghĩ một lát rồi cũng đồng ý. Mọi chuyện đã có manh mối, Âu Bằng phất tay cho mọi người giải tán, chỉ giữ lại Ôn Văn Hải và Tiết Thanh.
Mọi người lần lượt rời đi, khi đi ngang qua hai người, ai nấy đều vui vẻ nhìn họ, gật đầu ra hiệu. Ai cũng biết bang chủ giữ họ lại là để ban thưởng. Lần này thu hoạch lớn như vậy, xem ra hai vị hậu bối này cũng sẽ nhận được phần thưởng hậu hĩnh.
Mọi người đã ra khỏi Nghị Sự Đường. Trương Thành Nhạc và lão Tứ cùng đến Tàng Thư Các. Kiếm phổ tất nhiên được đặt lên giá sách, nhưng đặt chiếc hộp nhỏ này ở đâu lại khiến Trương Thành Nhạc khó xử. Chiếc hộp này vô cùng quý giá là điều không cần bàn cãi, nhưng nếu cứ cung phụng thứ “gân gà” này thì chưa chắc đã đạt được ý đồ của bang chủ. Cuối cùng, lão Tứ chỉ vào chiếc bàn vuông bên cạnh giá sách nói: “Sư điệt à, hay là cứ tạm để ở đó đi, lát nữa hãy xin chỉ thị của sư phụ con sau.” Trương Thành Nhạc cảm thấy tạm thời cũng chỉ có thể làm vậy, bèn tiện tay đặt nó lên bàn vuông. Dù sao đồ vật ra vào Tàng Thư Các đều có ghi chép, cũng không sợ mất. Lùi một bước mà nói, cho dù có mất đi, thiên hạ rộng lớn này, có mấy ai mở được nó chứ?
Trương Thành Nhạc và lão Tứ yên tâm rời đi. Chiếc hộp nhỏ bí ẩn này cứ thế an vị tại Tàng Thư Các của Phiêu Miểu Phái, lặng lẽ chờ đợi người hữu duyên.
Trong Nghị Sự Đường, Âu Bằng đợi tất cả mọi người rời đi mới lên tiếng, lúc này đã đổi lại vẻ mặt tươi cười ấm áp thường ngày: “Hải nhi, Thanh nhi, lần này các con làm tốt lắm. Các con muốn phần thưởng gì nào?”
Ôn Văn Hải tiến lên thưa: “Thưa sư phụ, còn có hai việc chưa bẩm báo, đệ tử xin được trình bày với người ngay bây giờ.”
Âu Bằng gật đầu đồng ý.
Sau đó, Ôn Văn Hải kể lại chuyện Nhạn Minh Cư Sĩ đã bàn bạc trong mật địa về quy tắc “đệ tử chấp hành nhiệm vụ tùy duyên nhận được bảo vật sẽ thuộc về riêng người đó”. Nghe xong, Âu Bằng sắc mặt không đổi, mỉm cười hỏi: “Vậy các con đã nhận được bảo vật gì?”
Ôn Văn Hải và Tiết Thanh tiến lên, đặt ba loại thảo dược mình lấy được từ mật địa ra trước mặt Âu Bằng, nói: “Chúng con không tìm thấy đan dược hay binh khí nào, Nhạn Minh Cư Sĩ bèn cho phép chúng con mỗi người hái ba loại thảo dược trong dược viên để giữ lại cho mình.”
Âu Bằng mỉm cười nói: “Nhạn Minh Cư Sĩ này đúng là một người thú vị. Bản thân muốn chiếm nhiều bảo vật, lại nghĩ ra cách này để chia không ít lợi lộc cho đệ tử môn hạ chúng ta, làm sao chúng ta có thể phản đối được?”
Ôn Văn Hải và Tiết Thanh nghe vậy thì giật mình, vội hỏi: “Chẳng lẽ không có giao ước đó sao? Vậy… số thảo dược này?”
Âu Bằng nói: “Không sao, Nhạn Minh Cư Sĩ đã nói vậy, cũng đã cho các con lợi lộc rồi, ta làm sư phụ cũng không thể không thuận nước đẩy thuyền. Những thứ này các con cứ giữ lấy, trong mật địa còn rất nhiều, các con chẳng qua chỉ đi trước một bước mà thôi.”
Ôn Văn Hải và Tiết Thanh lúc này mới yên lòng. Tuy dược liệu trong mật địa rất nhiều, nhưng có thể phân phối cho những đệ tử như họ được bao nhiêu? Hơn nữa, họ cũng lập tức hiểu ra ý đồ của Nhạn Minh Cư Sĩ. Bảo vật trong mật địa tuy đã có sự phân chia từ trước, nhưng nếu nói những bảo vật khác sẽ do các đệ tử tùy cơ duyên mà lấy, thì với võ công và kinh nghiệm của Nhạn Minh Cư Sĩ, cơ duyên của ông ta chẳng phải sẽ nhiều hơn các đệ tử các phái rất nhiều sao?
Ngay sau đó, Âu Bằng lại nói: “Các con hãy mang những dược liệu này đến Dược Tề Đường, để Bạch đường chủ và những người khác luyện thêm cho các con ít đan dược, dù sao cũng tốt hơn là dùng trực tiếp. Nếu có vấn đề gì, chẳng phải đã lãng phí một cơ duyên tốt hay sao?”
Ôn Văn Hải và Tiết Thanh gật đầu đồng ý.
Âu Bằng rất yêu quý hai người đệ tử này, lại nói: “Lần này các con đã mang về cho bang thu hoạch lớn như vậy, không thưởng không được. Các con xem muốn phần thưởng gì?”
Ôn Văn Hải và Tiết Thanh nhìn nhau. Thật ra trước đó họ chưa từng nghĩ nhiệm vụ lần này lại nguy hiểm và có thu hoạch phong phú đến thế. Họ chỉ xem đây là một nhiệm vụ rất bình thường để hoàn thành, cũng không hề nghĩ trước đến phần thưởng. Đừng nói là họ, ngay cả Âu Bằng cũng không lường trước được sự bất ngờ của nhiệm vụ lần này, nên ông cũng tạm thời chưa nghĩ ra phần thưởng nào xứng đáng, vì vậy mới hỏi lại các đệ tử hai lần.
Tiết Thanh nói: “Thưa sư phụ, chúng con không dám đòi hỏi nhiều như vậy. Nhiệm vụ lần này có thể hoàn thành tốt đẹp đều là nhờ sư phụ bày mưu tính kế, huống hồ chúng con cũng đã nhận được không ít lợi lộc, không cần bang thưởng thêm nữa đâu ạ.”
Âu Bằng vui mừng nhìn hai người đệ tử của mình, nói: “Tốt lắm. Vậy thế này đi, phần thưởng lần này tạm thời ghi lại, đợi khi vi sư hoặc các con có ý tưởng gì hay, sẽ ban thưởng sau cũng không muộn.”
Ôn Văn Hải và Tiết Thanh đều tươi cười đồng ý.
Âu Bằng lại hỏi: “Còn một chuyện nữa phải không?”
Tiết Thanh tiến lên quỳ xuống, thưa: “Thưa sư phụ, là thế này ạ.” Sau đó, cậu kể lại chuyện mình đã để lại tín vật của bang cho gia đình Trương Tài.
Âu Bằng nói: “Hai con làm rất tốt. Hành tẩu giang hồ, tất nhiên phải trừ gian diệt ác, giúp đỡ dân lành, nhưng có thể suy nghĩ chu toàn cho người bình thường như vậy, vi sư phải khen ngợi các con. Gia đình Trương Tài có thể đứng ra giữa lúc nguy nan, đủ thấy phẩm chất tốt đẹp của ông ấy, không cần lo lắng lệnh bài sẽ bị lạm dụng. Cách làm của Thanh nhi, ta rất tán thành, có lẽ liên quan đến tuổi thơ bất hạnh của con. Vi sư sao có thể trách phạt các con được? Đứng lên đi, Thanh nhi.”
Tiết Thanh lúc này mới đứng dậy.
Sau đó, Âu Bằng nói: “Hải nhi, Thanh nhi, các con cũng mệt rồi, về nghỉ ngơi cho tốt đi. Chuẩn bị cho cuộc tỷ thí thăng cấp mấy ngày tới, có vấn đề gì trong luyện công thì cứ đến hỏi vi sư.”
Ôn Văn Hải và Tiết Thanh lúc này mới thi lễ lui ra.
Khi họ đi đến cửa Nghị Sự Đường, Âu Bằng đột nhiên gọi họ lại, hỏi: “Tư Đồ Bình của Ác Hổ Bang cũng vào mật địa, có phải nàng ta cũng lấy ba loại dược liệu giống các con không?”
Ôn Văn Hải và Tiết Thanh nhìn nhau, đáp: “Đúng vậy ạ, nhưng chúng con đi trước, không biết bọn họ xử lý thế nào.”
Âu Bằng gật đầu, không nói gì thêm, vẻ mặt trầm tư.
*
Lúc này, Tư Đồ Bình của Ác Hổ Bang lại không có được tâm trạng tốt như Ôn Văn Hải và Tiết Thanh. Nàng đang ngồi trong phòng nghị sự của Vạn Kiếm Phong, vẻ mặt không thể tin nổi nhìn Kiếm chủ Vạn Thành Cửu, không cam lòng hỏi lại lần nữa: “Thật sự không có giao ước đó sao?”
Vạn Thành Cửu của Vạn Kiếm Phong là một tráng hán thấp bé, da ngăm đen. Hắn cười như không cười nói: “Tư Đồ bang chủ, chuyện này ta có cần phải lừa cô không? Hướng Dương, con đem số thảo dược hái được từ mật địa giao cho Trình sư thúc của con đi, cùng với những thứ trước đó giao cho ông ấy luyện thành dược.”
Mã Hướng Dương cung kính đáp: “Vâng, thưa sư phụ.”
Tiếp đó, Vạn Thành Cửu lại nói: “Tư Đồ bang chủ, cô hái được thảo dược, cũng phải giao cho Vạn Kiếm Phong chúng ta luyện chế. Sau khi luyện thành đan dược, ta sẽ ưu tiên xem xét chia cho cô phần tương ứng.”
Tư Đồ Bình lúc này tuyệt đối không muốn giao ra thảo dược, nhưng tình thế ép buộc. Nàng suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng vẫn cắn răng đưa phần thảo dược của mình cho Mã Hướng Dương đứng bên cạnh. Đối với lời hứa của Vạn Thành Cửu, nàng thực sự không có hứng thú. Đan dược chia cho người khác làm sao tốt bằng độc chiếm một mình? Mã Hướng Dương kia là đệ tử của Vạn Thành Cửu, ai biết lát nữa số thảo dược hắn nộp lên có bị sư phụ hắn thu lại không? Thôi vậy, thôi vậy. Tư Đồ Bình lắc đầu, cố gắng xua đi những ý nghĩ không nên có ra khỏi đầu.
Lúc này, Vạn Thành Cửu lại nói: “Tư Đồ bang chủ, cô đã giúp phái ta làm một việc lớn như vậy, phái ta cũng nên có sự báo đáp xứng đáng. Cô thấy thế lực của Vạn Kiếm Phong chúng ta thế nào?”
--------------------