Virtus's Reader

Những gì còn sót lại của mặt trời bị sương mù giam hãm đang lặn sau ngôi nhà nông trại. Mặt trước ngôi nhà chìm trong những bóng đổ dài. Nó im lặng như cõi chết. Mặc dù không khí đang lạnh dần, Poe lại toát mồ hôi; nó chảy dọc sống lưng và đọng lại ở thắt lưng anh.

Khi còn cách bảy mươi thước, anh dừng lại. Trước mặt anh, và cách chưa đầy bốn mươi thước, là những hình khối chữ nhật. Bóng tối khiến việc nhìn rõ chúng trở nên khó khăn. Chúng hẳn đã được cố tình đặt trên đường đi của anh, giống như đạo cụ sân khấu. Anh tiến lại gần chúng.

Quan tài.

Ba chiếc.

Ôi không... Chắc là không phải chứ?

Trán anh nhăn lại vì căng thẳng. Chúng được đặt trên những tấm chăn sạch sẽ. Poe lướt ngón tay dọc theo lớp gỗ thông ấm áp của chiếc đầu tiên. Những phụ kiện bằng đồng thau được đánh bóng sáng loáng.

Anh tìm chức năng đèn pin trên điện thoại và chiếu ánh sáng vào những tấm biển đồng. Trái tim anh cảm giác như sắp vỡ tung.

Ba cái tên sẽ mãi mãi khắc sâu vào linh hồn anh.

Michael Hilton.

Andrew Smith.

Scott Johnston.

Ba cậu bé không còn mất tích nữa.

Poe chụp vài bức ảnh, rồi nhìn về phía ngôi nhà nông trại ảm đạm và im lìm.

Nơi cậu bé thứ tư đang đợi anh.

*

Poe bước về phía Trang trại Black Hollow. Cửa trước làm bằng gỗ sồi, dày và nặng. Nó được gắn trên những bản lề rèn khổng lồ, được xây dựng trong một thời đại mà mọi thứ chỉ được làm một lần duy nhất. Các cửa sổ được đóng bằng những tấm chớp gỗ nặng nề tương tự. Khoảng sân tự nhiên là đá phiến đã được giẫm nát.

Nó trông giống một pháo đài kiên cố hơn là một ngôi nhà dân dụng.

Khi anh đến gần hơn, một mùi hóa chất quen thuộc tấn công lỗ mũi anh.

Xăng...

Dạ dày Poe quặn lên. Cổ họng anh bắt đầu nóng rát. Đánh giá qua sự lan tỏa của mùi, ngôi nhà nông trại đã được kích hoạt như một quả bom cháy. Đã đến lúc phải chạy bán sống bán chết, nhưng không phải trước khi anh tìm thấy hai đứa trẻ. Anh nhìn về phía chiếc xe tải hộ tống tù nhân mười xà lim. Các bánh xe đã bị tháo. Nếu ngôi nhà cháy, chiếc xe tải cũng sẽ đi tong.

Lũ trẻ có ở trong đó không? Anh đi về phía nó.

Một trong những cánh cửa chớp gỗ của trang trại mở ra.

Reid xuất hiện ở cửa sổ tầng một.

"Đây là giờ khắc quyết định của chúng ta sao, Kylian?" Poe nói. "Hay tôi nên gọi cậu là Mathew?" Anh vẫn tiếp tục đi về phía chiếc xe tải. Anh phải tìm thấy cháu của Swift trước khi bất cứ điều gì khác có thể xảy ra.

Reid nói, "Tôi không cho rằng mình có thể yêu cầu cậu dừng lại nhỉ?"

Poe bước vào chuồng cừu và đi lên các bậc thang kim loại dẫn đến nhà tù di động. Anh thử mở cửa nhưng nó đã bị khóa. Một bàn phím màu đen với các con số màu bạc ngăn bất cứ ai ở bên trong thoát ra ngoài.

Reid gọi với ra. "Mã số là một-hai-ba-bốn. Tôi sẽ ở đây khi cậu xong việc. Đừng lâu quá nhé."

Poe bấm mã và nghe thấy tiếng lạch cạch điện tử. Anh mở cửa.

Anh bị tấn công bởi một mùi hôi thối mà anh chưa từng ngửi thấy trước đây. Nó bao phủ bên trong lỗ mũi anh và lấn át cả mùi xăng. Phân, nước tiểu và bãi nôn tranh nhau với mùi mồ hôi chua lòm và những cơ thể ôi thiu. Đó là mùi của sự khốn khổ và cái chết. Sàn của hành lang trung tâm ướt đẫm một chất lỏng màu nâu.

Mùi hôi thối trở nên tồi tệ hơn khi anh bước vào hành lang các xà lim. Có năm xà lim ở mỗi bên và Poe nhìn qua những ô cửa sổ quan sát bằng kính dày mà không thấy gì ngoại trừ tàn tích của những cuộc lưu trú dài ngày và khó chịu.

Tất cả đều trống rỗng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!