Quy định đầu tiên của Lăng Tiêu Các: Mỗi đệ tử Lăng Tiêu Các mỗi ngày có thể khiêu chiến một lần, cứ năm ngày lại có thể khiêu chiến một lần! Thực lực khi giao đấu không được thấp hơn đối thủ quá ba trọng cảnh giới, không được phép trốn tránh, không được phép sợ hãi chiến đấu. Kẻ vi phạm sẽ bị trục xuất khỏi tông môn. Bên thắng sẽ căn cứ vào cảnh giới của đối thủ mà được thưởng cống hiến điểm tương ứng, bên thua sẽ dựa vào cảnh giới của bản thân mà bị khấu trừ cống hiến điểm tương ứng.
Cống hiến điểm cũng được gọi là Tông môn cống hiến điểm!
Đây chính là nét đặc sắc của Lăng Tiêu Các. Nói đơn giản hơn, cống hiến điểm ở Lăng Tiêu Các tương đương với kim tiền. Chỉ cần có đủ cống hiến điểm, có thể đổi lấy bất cứ thứ gì tại Hậu Cần Điện. Đan dược, bí tịch, binh khí, bảo giáp, phàm là vật phẩm liên quan đến tu luyện, đều có thể đổi lấy. Đương nhiên cũng có thể đổi lấy kim ngân. Nhưng thông thường, Tông môn cống hiến điểm không phải dễ có được, các đệ tử thường không nỡ đổi lấy kim ngân.
Cách thức để đạt được Tông môn cống hiến điểm cũng rất nhiều, như hiến nạp bảo vật có được cho tông môn, hoặc hoàn thành nhiệm vụ do tông môn giao phó..., đều có thể đạt được Tông môn cống hiến điểm.
Một trong những cách thức bình thường nhất, đơn giản nhất để đạt được cống hiến điểm chính là khiêu chiến! Khiêu chiến với đệ tử đồng môn kém mình không quá ba trọng cảnh giới, nếu thắng sẽ đạt được cống hiến điểm.
Bởi vậy, sáng sớm như thế này mới có nhiều người đến vây quanh Dương Khai. Tất cả đều nhìn chằm chằm vào mục tiêu dễ xơi này.
Danh tiếng Dương Khai khắp Lăng Tiêu Các này ai ai cũng biết, không chỉ bởi hắn là một trong số ít ỏi những thí luyện đệ tử, mà còn bởi từ khi hắn nhập môn đến nay, chưa từng thắng một trận nào! Mỗi lần bị khiêu chiến đều bại trận.
Những kẻ để ý ắt hẳn sẽ nhớ rõ lần trước Dương Khai bị khiêu chiến là khi nào. Hôm nay cách lần trước năm ngày, theo quy định tông môn, lại có thể tiếp tục khiêu chiến hắn. Ai mà chẳng thèm khát cống hiến điểm dễ dàng có được này chứ? Tuy rằng đánh thắng Dương Khai cũng không có nhiều cống hiến điểm, nhưng “tích tiểu thành đại”, huống chi, những đệ tử có thể khiêu chiến Dương Khai cũng không phải hạng người phú quý gì, bọn họ tất nhiên sẽ không chê số cống hiến điểm ít ỏi ấy.
Dương Khai và Chu Định Quân đã vào thế, đồng thanh hô lớn:
- Xin chỉ giáo!
Tuy nói vậy, nhưng ai cũng đều biết rằng Dương Khai hôm nay lại khó tránh khỏi một trận đòn thừa sống thiếu chết!
Lời vừa dứt, Dương Khai liền vượt lên tấn công trước, thân hình gầy gò ốm yếu lại bộc phát ra sức chiến đấu kinh người, nắm đấm hướng về phía ngực Chu Định Quân. Công kích đơn giản trực tiếp, nắm quyền mang theo kình phong, dường như khí lực toàn thân đều dồn cả vào đó.
Quyền này là trường quyền mà tất cả các đệ tử Lăng Tiêu Các đều đã luyện qua, bộ quyền pháp này không quá thâm sâu, huyền diệu, chỉ dùng để các đệ tử luyện tập thân thể, chiêu thức tự nhiên, giản dị.
Chu Định Quân không hoảng hốt, khuôn mặt ẩn chứa nụ cười, quả thực cảnh giới của y cao hơn Dương Khai hai trọng, trận chiến này vốn không còn gì phải hoài nghi. Lúc đường quyền của Dương Khai sắp lao đến, y mới thong dong uốn mình, thân thể khôi ngô cường tráng giờ phút này lại hiện vẻ linh động lạ thường.
Đường quyền chạm vào y phục, Chu Định Quân không mảy may bị tổn thương. Không đợi Dương Khai thu quyền, khuỷu tay Chu Định Quân hạ xuống cánh tay Dương Khai, đồng thời đầu gối khẽ nhấc lên, nhằm trúng vào bụng Dương Khai.
Dương Khai kêu rên, cố nén đau đớn toàn thân, bước chân xê dịch, vội vàng lui về phía sau, trong gang tấc tránh được đòn hiểm thứ ba của Chu Định Quân.
- Hả?
Chu Định Quân kinh ngạc, y không ngờ vị sư huynh Thối Thể tam trọng này lại có thể liệu địch tiên cơ, biết tiếp theo mình sẽ đối phó với hắn ra sao, Dương Khai đã phá vỡ kế hoạch của y.
Nhưng sai lầm nho nhỏ này cũng không ảnh hưởng đến đại cục, một suy nghĩ vụt qua trong đầu Chu Định Quân, muốn thừa cơ Dương Khai còn đang thở dốc, dốc toàn lực kết thúc trận đấu này.
Nào ngờ chân trước y vừa mới cử động, Dương Khai từ phía sau lại mãnh liệt lao tới, hình bóng hai người nhanh chóng áp sát nhau. Chu Định Quân thấy được chiến ý ngút trời cùng tinh thần bất khuất trong mắt Dương Khai, Dương Khai nắm chặt tay lại, lại là một trường quyền.
Nguy rồi! Chu Định Quân thầm giật mình, biết đã trúng kế của đối phương. Thực lực bản thân tuy rằng cao hơn vị sư huynh này hai trọng, nhưng luận về kinh nghiệm chiến đấu, y lại không bằng.
Nhưng dù trúng kế thì đã sao? Chu Định Quân dồn khí thế như uyên, không trốn tránh nữa, cùng lúc đó phản kích bằng trường quyền.
Hai tiếng "binh binh" khẽ vang lên, Dương Khai bay vút, thân hình Chu Định Quân chợt lóe, rồi đứng vững như cũ, sắc mặt hơi ngưng trọng. Vừa rồi nếu là một đối thủ đồng cấp ra đòn ấy, người bay ra ngoài chắc chắn sẽ là y.
Người khác có thể không biết hai quyền vừa rồi, nhưng y đã cảm nhận được rõ ràng. Đường quyền của vị sư huynh này không ngờ lại nhanh hơn y đôi chút, nói cách khác là hắn đánh trúng mình trước, mình mới đánh trúng được hắn.
Chỉ có điều là quyền của hắn, lực đạo kém xa mình, hơn nữa thân thể mình cường tráng, trong khi đối phương gầy gò yếu ớt, sắc mặt xanh xao, hiển nhiên ăn uống không đầy đủ, năng lực kháng đòn vốn không thể sánh bằng, cho nên kết quả trước mắt mới là như vậy.
- Dương sư huynh, đa tạ!
Chu Định Quân trong lòng không khỏi khó chịu, bị đối thủ kém mình hai trọng cảnh giới đánh trúng thật không phải chuyện đáng kiêu ngạo gì. Tuy rằng trận đấu này mình đã thắng nhưng lại không có chút cảm giác chiến thắng.
Bên cạnh có tiếng xì xào bàn tán truyền đến:
- Kẻ này cho rằng mình đã thắng rồi sao?
- Ha ha, chẳng lẽ y chưa từng nghe qua đại danh Dương Khai mà đã dám đến khiêu chiến sao?
- Đúng là rất thú vị!
Lông mày Chu Định Quân nhíu lại, y quả thực không hiểu rõ Dương Khai, chỉ có điều thường nghe nhắc tới vị sư huynh này, hôm nay đi ngang qua thấy nhiều người vây quanh, liền tiến vào tham dự, không ngờ vận khí lại tốt đến vậy, được Dương Khai chọn làm đối thủ.
Nhưng chẳng lẽ như thế này vẫn chưa phải là thắng sao? Một quyền của mình đã đánh bay vị sư huynh này, ưu thế áp đảo đã rõ ràng. Theo quy định tông môn mà xử lý, đối phương nên nhận thua mới phải, bởi vì đã không còn cần thiết phải tiếp tục giao đấu.
- Lại nữa đi!
Khi y còn đang nghĩ ngợi, Dương Khai đang ngã nhào trên mặt đất, không ngờ lại bật dậy, trong mắt chẳng những không có chút phẫn nộ, mà ngược lại chiến ý càng thêm hừng hực, chỉ có điều sau một quyền kia, gương mặt xanh xao đã tái nhợt đi vài phần.
Không đợi Chu Định Quân trả lời, Dương Khai bất ngờ lao tới, lúc cách Chu Định Quân chưa đầy ba thước, hắn đột nhiên bật người, hai chân tựa roi dài quét ngang, đánh úp về phía Chu Định Quân.
Hoành tảo cước! Cùng là đệ tử bậc thấp của Lăng Tiêu Các, mỗi người đều tu luyện qua công phu cơ sở, chỉ có điều giờ này khi Dương Khai ra đòn lại đạt đến trình độ của những đồng môn cao hơn hắn nhiều.
Chưa đợi mọi người kịp cảm thán, một tiếng "binh" khẽ vang, Dương Khai lại một lần nữa bay vút.
Hai trọng cảnh giới cách biệt, cùng với thể chất chênh lệch khiến Dương Khai căn bản không thể chống đỡ lại Chu Định Quân. Quyền này của Chu Định Quân giáng xuống xương cẳng chân Dương Khai, khi Dương Khai lại đứng lên, bước đi có chút khập khiễng, hiển nhiên xương cốt đã bị tổn thương.
- Tiếp nữa đi!
Dương Khai cắn răng, ánh mắt hừng hực như lửa.
- Binh….
Dương Khai lại bay ra.
- Tiếp nữa đi!
- Binh…
Dương Khai lại bay ra.
Đã có kẻ không đành lòng xem nên bỏ đi trước, cũng có kẻ không ngừng thổn thức:
- Dương Khai này quả nhiên cố chấp đến cực điểm, mỗi lần khiêu chiến, nếu không đánh hắn bất tỉnh, hắn tuyệt đối sẽ không bỏ cuộc!
Lời này truyền vào tai Chu Định Quân, trong lòng y không khỏi chua xót, không ngờ đối thủ mình khiêu chiến lại là một kẻ điên cuồng đến vậy.
Dương Khai ước chừng bị đánh bay đến bảy tám lần, hai má sưng vù, hốc mắt cũng bầm tím, bước đi lảo đảo, trông như gió cũng có thể thổi ngã, tuy nhiên vẫn ngoan cường như bàn thạch, ngã xuống ở đâu liền đứng dậy ở đó, hô một tiếng rồi lại tiếp tục xông lên phía trước.
Cứ lặp lại như vậy, Chu Định Quân rốt cuộc biến sắc mặt:
- Ngươi điên rồi sao? Nếu còn chưa nhận thua, ngươi sẽ mất mạng!