6
Thời điểm Kawano Takeo gọi cho Shizuna là chiều thứ Bảy. Nhìn số gọi đến, cô định mặc kệ, nhưng lại không muốn mọi chuyện ầm ĩ một cách ngu ngốc. Nghe hắn thỉnh cầu “Dù thế nào anh vẫn muốn gặp em,” cô đồng ý hẹn gặp tại một quán cà phê ở Ikebukuro.
Takeo chất vấn cô về việc không trả lời tin nhắn, “Anh gọi điện cho em cũng không được là sao?”
Shizuna cúi đầu, tránh né ánh mắt Takeo, “Công việc bận quá nên… Em xin lỗi.”
“Đã ba tuần chúng ta chưa gặp nhau rồi đấy. Em có biết điều này nghĩa là gì không? Bàn bạc suốt về kế hoạch du lịch mà không chốt nổi với em, nên anh không đặt phòng được. Đã hứa sẽ đi suối nước nóng, mà…”
“Em có hứa đâu. Em chỉ bảo mong là đi được thôi.”
“Khác gì nhau? Em có biết anh chuẩn bị mất công đến mức nào không?”
“Em áy náy lắm, nhưng em nhớ đã nói ngay từ đầu là rất khó xin nghỉ, do công việc…”
“Công việc! Công việc! Lúc nào cũng công việc! Bán bảo hiểm quan trọng thế à? Suy cho cùng, anh là khách hàng của em đấy. Chẳng phải anh đã kí hợp đồng để giúp em đạt chỉ tiêu hay sao? Em không nghe lời khách hàng à?” Đôi má xệ đỏ gay, Takeo xối xả tuôn ra một tràng, nước bọt bay tung tóe trước mặt Shizuna.
Shizuna ngẩng lên, nhưng không phải do nước bọt, mà do đã đợi được những lời vẫn trông chờ, “Anh mua bảo hiểm chỉ vì muốn em đi suối nước nóng với anh? Chẳng lẽ anh có ý đồ đó?”
“Gì cơ?” Takeo trợn tròn mắt.
“Anh nghĩ em là loại con gái dễ dãi vậy à?” Shizuna cao giọng chất vấn. Cô mặc kệ ánh mắt xung quanh đổ dồn về mình. Ngược lại, bị chú ý càng hay.
“Không, ý anh không phải thế.” Takeo lắp bắp, phản ứng đúng như dự liệu của Shizuna.
“Anh vừa nói đấy thôi? Anh bảo đã mua bảo hiểm giúp em, nên em phải đi suối nước nóng cùng anh.”
“Anh có nói thế đâu.”
“Có! Anh vừa bảo phải nghe lời khách hàng đấy gì?”
Takeo ấp úng đảo mắt nhìn quanh. Hắn đang bối rối. Chỉ một cú chốt hạ nữa thôi.
“Thật không ngờ!” Shizuna ra chiều uất ức đến phát khóc. “Không ngờ anh lại nghĩ về em như vậy… Em hiểu rồi. Em sẽ hủy hợp đồng bảo hiểm với anh. Trả tiền cho anh là được chứ gì?!”
“Đợi đã. Không phải như em nghĩ đâu. Anh xin lỗi, anh sai rồi. Em bình tĩnh lại đi.” Takeo cuống cà kê, không còn đâu dấu vết hằn học ban nãy, mặt hắn tái đi.
Shizuna đưa hai tay bưng mặt, thở hắt ra thật mạnh như thể đang cố trấn tĩnh, đồng thời quan sát động thái của Takeo qua kẽ tay. Hắn đã hoàn toàn hoảng loạn.
Lừa tiền đàn ông không khó, vấn đề là cách cắt đứt quan hệ sau đó. Khác với Hisanobu Takayama, Takeo không phải kiểu người có thể chấp nhận lý do ra nước ngoài theo đuổi ước mơ. Sau khi suy nghĩ, hắn lại đòi đi cùng chưa biết chừng. Bề ngoài là một ông trung niên, bên trong vẫn chỉ là một đứa trẻ hay vòi vĩnh. Với loại đàn ông này, chỉ có cách làm căng lên thôi.
Shizuna đang phân vân nên làm gì tiếp thì điện thoại bỗng đổ chuông. Cô thắc mắc không biết ai gọi. Taisuke đang chờ ở gần đây, nhưng cậu sẽ không liên lạc nếu chưa có tín hiệu của cô.
“Điện thoại em đang reo kìa.” Takeo nói.
“Em biết.” Shizuna cộc cằn đáp và kéo túi xách lại xem ai gọi. Trong thoáng chốc, khuôn mặt nhăn nhó dịu hẳn đi. Yukinari gọi.
Shizuna cầm lấy điện thoại và đứng lên khỏi ghế. Cô di chuyển ra chỗ khuất tầm mắt Takeo và nhấn nút nhận cuộc gọi. “Alo, Takamine Saori xin nghe.” Giọng rất khẽ nhưng vẫn tỏ rõ tươi tắn.
“À, alo. Tôi là Togami Yukinari. Bây giờ cô có tiện nói chuyện không?”
“Vâng, không sao. Chuyện gì thế anh?”
“Tôi có việc muốn hỏi. Tối nay cô có thời gian không?”
“Tối nay…?”
“Cô bận thì hôm khác cũng được. Tôi chỉ muốn gặp càng sớm càng tốt.”
“Gặp ngay bây giờ cũng được ạ.”
“Thật ư? Giờ cô đang ở đâu?”
“Ở Ikebukuro. Tôi có chút việc, sắp xong rồi.” Shizuna vừa nói vừa liếc xem tình hình Takeo. Thấy hắn vẫn suy sụp như ban nãy, cô bèn nói. “Xem như xong rồi ạ.”
Sau khi hẹn gặp Yukinari, Shizuna quay về bàn, tất nhiên lại đeo lên gương mặt khó chịu. Takeo vẫn cúi đầu ủ rũ, lúc này mới ngước mắt nhìn.
“Cấp trên gọi, mắng em là đang bận bù đầu còn trốn đi đâu. Em bảo ra ngoài gặp khách hàng, ông ta lại hỏi có cơ hội lấy được hợp đồng không, em chẳng biết nói sao nữa.”
“Anh nên kí hợp đồng gì đây?” Takeo nhoài người tới, mắt ánh lên nịnh nọt.
Shizuna lắc đầu, bỏ điện thoại vào túi xách, “Em không làm phiền anh đâu. Ai mà dám nữa!”
“Vậy anh phải làm sao…”
“Anh không phải làm gì cả.” Shizuna đứng dậy, lấy tiền cà phê đặt xuống bàn.
“Em, đợi đã.” Takeo phát hoảng, trông bộ dạng như sắp khóc tới nơi.
“Em muốn suy nghĩ thêm về chuyện chúng ta, nên tạm thời ngưng gặp nhau một thời gian. Khi nào bình tĩnh lại, em sẽ liên lạc với anh.”
“Yukari…”
Shizuna tiến ra cửa. Trên đường ra ga, Shizuna gửi tin nhắn cho Taisuke: Kế hoạch giận lẫy để cắt đứt với Takeo đã thành công. Yukinari gọi cho em, có chuyện gì muốn hỏi ấy, nên em đang đi Ginza gặp anh ta. Cô nhận được phản hồi của Taisuke ngay trước khi xuống ga tàu điện ngầm: Đã nhận. Giờ tao về chuẩn bị cho kế hoạch kia.
Shizuna cất điện thoại vào túi xách, cảm giác bất an dâng lên trong lòng. Cô biết kế hoạch kia là gì. Koichi đi cùng Taisuke nên chắc không sao, nhưng chỉ sai sót một bước thôi, tất cả sẽ bị cảnh sát tóm gọn. Nghĩ mà bồn chồn.
Họ hẹn gặp nhau tại một quán cà phê ở Ginza 2-Chome. Yukinari chọn bàn gần cửa sổ, anh nhìn ra đường nhưng đang bận suy tư thì phải, chứ nếu nhìn thật, không lý nào lại không nhận thấy Shizuna đi ngang qua.
Khi Shizuna cất tiếng gọi, Yukinari mới giật mình ngoảnh lại và ngớ ngẩn thốt lên, “Á!”
“Anh đang nghiền ngẫm điều gì mà trông nghiêm trọng thế?”
Yukinari đưa tay lên sờ mặt mình, “Nghiêm trọng lắm à? Chết thật. Mà xin lỗi, vì đột ngột hẹn cô ra đây. Cô xong việc rồi chứ?”
“Vâng, xong cả rồi. Vốn dĩ cũng không phải việc quan trọng.” Shizuna ngồi xuống ghế đối diện và mỉm cười. Nụ cười hoàn toàn thật lòng chứ không phải diễn. “Mấy người bạn định đi suối nước nóng mà không sắp xếp được thời gian nên đành hủy. Tôi đi giải quyết việc đó.”
“Ồ, cô thích đi suối nước nóng à?”
“Cũng không hẳn. Tôi chỉ thích đi chơi với mọi người thôi.”
“Ra thế. Bạn đại học của cô sao?”
“Dạ không. Bạn cấp hai với cấp ba. Trường đại học của tôi ở Kyoto lận mà.”
Shizuna gắn đủ loại nghề nghiệp cho các bạn mình, nào thiết kế thời trang, nào kinh doanh bảo hiểm… Gần đây, người bạn làm thiết kế đã chia tay vị hôn phu để sang Mỹ tu nghiệp thêm. Dĩ nhiên, tất cả đều là giả. Các nhân vật được nêu đều trích xuất từ các vai diễn cô dùng để lừa tiền đàn ông, cho nên cô kể rất sinh động trôi chảy.
Yukinari chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng còn tỏ ra bất ngờ trước tình tiết này nọ. Nhìn anh, Shizuna hơi áy náy, cũng hơi trống rỗng. Những chuyện đang làm anh thích thú đều xoay quanh đám bạn hư cấu của một cô gái cũng hư cấu.
Shizuna ngừng lời, cầm lấy cốc trà đá sắp tan hết.
“Cô sao thế?”
Yukinari lúng túng hỏi. Shizuna biết, anh hỏi không phải vì cô thôi kể, mà vì nụ cười trên môi cô đã tắt.
“Không có gì. Tự dưng tôi thấy hơi xấu hổ, nãy giờ toàn buôn chuyện tầm phào.” Shizuna giải thích với nụ cười giả tạo.
“Không đâu. Tôi thấy thú vị mà.”
Shizuna lắc đầu. “Thôi, không kể nữa. Anh bảo có chuyện muốn nói hả? Tôi tò mò muốn chết rồi đây.”
Yukinari há miệng, nhưng không ra lời. Không phải anh quên, mà đơn giản là không biết bắt đầu từ đâu. Shizuna đoán là việc khá khó nói.
“Xin lỗi, tôi hẹn gặp cô… Thật tình, là về cơm bò băm.”
“Cơm bò băm? Trong thực đơn của chi nhánh Azabu Juban ạ?”
“Không phải… Hay đúng hơn là hơi liên quan, tôi muốn hỏi cô về cơm bò băm hôm trước cô nhắc tới.”
“Tôi nhắc gì ấy nhỉ?”
“Cô bảo hồi nhỏ từng ăn cơm bò băm có hương vị rất giống cơm bò băm nhà tôi.”
“À.”
“Quán ăn đó ở Yokosuka phải không? Cô nhớ tên quán chứ?”
Shizuna hơi bồn chồn trước đôi mắt dò xét của Yukinari. Sao tự dưng anh lại hỏi điều này? Tất nhiên, cô không thể nêu ra cái tên Ariake.
“Tên gì nhỉ… Lâu quá rồi, nên tôi…” Cô giả vờ suy nghĩ rất lung.
“Cô bảo là quán ăn nhà bạn nhỉ? Họ của bạn cô là gì?”
Câu này thì không trốn tránh được. Người bạn thân đến nỗi ăn cơm bò băm cũng làm cô hoài niệm và bật khóc trước mặt bao người mà bảo quên họ thì thật vô lý.
“Là Yazaki.”
Chính Shizuna cũng bất ngờ với cái họ mình vừa thốt ra, toàn thân nóng bừng. Yazaki là họ khai sinh của cô, đồng thời là bằng chứng cho việc cô không cùng huyết thống với hai người anh.
Shizuna không hiểu tại sao mình lại thốt ra cái họ này. Cho tới nay, đã bao lần cô bịa đại tên giả chỉ trong nháy mắt. Vậy mà giờ cô không nghĩ nổi một cái tên nào. Hơn hết, cô không muốn bịa tên với Yukinari.
“Yazaki… Thế còn tên?” Yukinari hỏi tiếp.
Lồng ngực se thắt, Shizuna cố tự trấn tĩnh và thầm nhủ mình phải hành động thật cẩn thận mới được. Rồi cô đáp, “Shizuna ạ,” đồng thời cố nén tiếng trống ngực đập thình thịch. Chuyện này tuyệt đối không thể để các anh biết. Bằng không sẽ bị các anh mắng là hành động ngu ngốc cho mà xem. Bản thân Shizuna cũng không xác định được việc mình đang làm có đúng hay không. Nếu hỏi tại sao, cô chỉ có thể đáp là muốn cho Yukinari biết tên thật mà thôi.
“Sao anh lại hỏi tên bạn ấy?” Shizuna thắc mắc.
“Vì nó chứa rất nhiều thông tin.” Yukinari lúng túng một lúc, rồi nói. “Yazaki Shizuna… Tên đẹp thật. Cô ấy là người thế nào?”
“Một cô bé hoạt bát, và rất thân thiết với các anh trai.”
Shizuna cố sức kìm nén hơi nóng đang cuộn trào trong lòng. Yukinari hỏi về mình, cái tên anh gọi cũng là tên thật của mình. Cô phấn khích khôn tả vì không phải nói dối nữa…
----------------------------------------
Đứng trong hẻm tối, Taisuke ngước nhìn ngôi nhà cạnh đấy. Cậu thầm cảm thán, đã bao lâu rồi mới lại làm thế này? Lần gần nhất chắc là cái đêm ba anh em trốn khỏi cô nhi viện để đi xem mưa sao băng Sư Tử. May mắn thay sau hôm ấy cậu vẫn giữ vòng số 8 lại.
Tuy nhiên, thực sự không sao chứ? Cách này do Koichi vốn thông thái nghĩ ra, nên chắc là ổn thỏa. Dù vậy, lúc Koichi chia sẻ về kế hoạch đêm nay, Taisuke đã sửng sốt. Không chỉ sửng sốt, mà còn kinh hãi.
“Anh khảo sát kĩ rồi. Anh rất tự tin. Không cần Taisuke đi cùng đâu, anh sẽ hành động một mình.”
Taisuke không thể bình thản đồng ý với dự định đó. Từ trước tới nay, mọi hành động nguy hiểm đều do hai anh em hợp sức giải quyết.
Phía trên có động tĩnh. Taisuke nháy đèn pin một lần, ngụ ý “Ổn cả.”
Không lâu sau, dây leo núi ròng xuống. Taisuke nghe rõ từng tiếng lanh canh, đó là tiếng va của vòng số 8. Koichi thoăn thoắt trèo với tốc độ không thua kém thuở bé là bao, lưng đeo ba-lô.
“Suôn sẻ không?” Taisuke hỏi.
“Suôn sẻ mới xuống chứ. Thôi, chuồn lẹ nào.”
Hai anh em lom khom chạy trốn.
----------------------------------------
Buổi sáng sau ngày nghỉ, đội trưởng Isobe gọi Hagimura Shinji đến gặp.
“Sao trông cậu mệt mỏi vậy?” Isobe rời mắt khỏi đống giấy tờ và ngước nhìn Hagimura.
“Không đến nỗi mệt lắm, chỉ là đã lâu mới lái xe đường trường nên em hơi cứng vai.”
Hôm qua anh đưa vợ và con trai đang học tiểu học về nhà ông bà ở Shizuoka chơi. Ba năm rồi ông bà mới lại có dịp gặp cháu.
“Dành thời gian cho gia đình, cảm động làm sao. Chẳng biết bao nhiêu năm rồi tôi không đi du lịch với nhà. Mà chắc mụ vợ và mấy đứa con gái cũng chẳng muốn đi cùng tôi đâu. Cậu cứ liều liệu đấy.”
“Liều liệu thế nào ạ?”
Hagimura hỏi lại. Isobe trầm ngâm một lúc rồi cười chua chát.
“Nếu biết tôi đã không như bây giờ. Mà thôi, vào việc nhé. Tôi nhận được thông báo là đêm hôm trước có chiếc xe đáng ngờ đậu ở bờ biển Mabori. Cảnh sát địa phương đã đến kiểm tra. Đó là một chiếc kei-car [part0005.html#fn1] trắng.” Isobe đưa cho Hagimura xem tấm ảnh chụp chiếc xe vuông vức với hậu cảnh là đê chắn sóng.
“Chiếc xe làm sao?”
“Dùng biển số xe để tra thông tin chủ sở hữu, thì lại thấy thông báo mất cắp khi đang đậu trên đường ở Yokohama. Thực tế là ổ khóa động cơ đã bị rút ra, xe đấu điện trực tiếp.”
“Thì sao ạ?” Hagimura thắc mắc. Trộm cắp xe là phạm pháp, nhưng không thuộc phần việc của anh. Anh đang công tác tại Phòng 1 Sở Cảnh sát tỉnh Kanagawa mà.
“Vấn đề là có rất nhiều đĩa DVD và một chiếc túi cũ trên xe.”
“DVD gì cơ?”
“Phim người lớn. Đáng tiếc, không phải hàng phi pháp, chỉ là AV bình thường có khắp mọi nơi. Tôi nghe cảnh sát Yokosuka báo lên, chứ không trực tiếp xem.”
Vẻ mặt Hagimura bất giác dịu lại, “Em phải điều tra cái gì đây?”
“Đừng vội. Giờ mới tới vấn đề chính. Đống DVD thì thôi, còn chiếc túi? Bên trong chính là cái này.” Isobe mở ngăn kéo bàn, lấy ra vài tấm ảnh mới.
Hagimura cầm lấy tấm ảnh chụp chiếc hộp vuông. Nắp hộp vẽ mấy viên kẹo.
“Nhìn giống hộp kẹo nhỉ?”
“Đúng vậy. Tuy nhiên, bên trong không phải kẹo.” Isobe trải vài tấm ảnh ra, lần lượt là ảnh chụp ví tiền, đồng hồ đeo tay, hộp phấn trang điểm, son. Không hiểu sao thỏi son lại mất nắp.
“Xin lỗi chủ cái hộp chứ, đồ đạc chẳng ra đâu vào đâu.”
“Ừm. Nhưng cảnh sát Yokosuka chỉ còn cách truy tìm trộm xe từ những thứ này. Dù nhận định là khó lòng lần ra manh mối, họ vẫn điều tra kĩ càng từng vật chứng một. Và có phát hiện bất ngờ.” Isobe nhón lấy tấm ảnh chụp chiếc đồng hồ màu vàng. “Cậu xem, thấy gì không?”
Hagimura nhìn chằm chằm vào đồng hồ. Không phải hàng hiệu, đã cũ.
“Sao hả?”
“Không thấy gì đặc biệt. Nó làm sao ạ?”
“Còn cái này?” Isobe rút một tấm ảnh khác đưa cho Hagimura.
Vẫn là ảnh đồng hồ, nhưng chụp mặt sau, có khắc chữ. Hagimura ghé sát vào để nhìn cho rõ.
Chúc mừng Ariake mở cửa lại.
“Ariake?” Anh vô thức lẩm bẩm.
“Nhớ ra chưa?” Isobe cười ranh mãnh.
“Là Ariake kia sao? Quán cơm Tây ở Yokosuka.”
“Tôi chưa dám khẳng định. Cảnh sát Yokosuka đã tìm đến nơi sản xuất và cửa hàng bán lẻ, chắc sẽ có kết luận sớm thôi.”
“Đội trưởng, nếu Ariake này chính là quán ăn kia thì…”
Isobe đưa tay ra ngăn Hagimura đang kích động.
“Bình tĩnh đã. Tôi biết cậu vẫn quan tâm đến vụ đó, nên mới đưa cậu vào lại ban chuyên án đấy thôi. Nhưng đừng mang bất kì định kiến nào. Mọi định kiến đều sẽ làm chệch hướng điều tra. Trước mắt, cậu xuống Yokosuka một chuyến đi.”
“Vâng.”
Về lại chỗ để chuẩn bị cho chuyến công tác, Hagimura thấy rõ người mình nóng lên. Anh không sao bình tĩnh như Isobe nhắc nhở được. Vụ án tưởng chừng phải từ bỏ vì bế tắc và sắp hết thời hiệu, bỗng lại thấy manh mối xuất hiện theo cách không ngờ.
Vừa ra khỏi Sở, Hagimura đã rút điện thoại gọi đi.
“Ồ, cậu biết tin rồi nhỉ?” Đường dây vừa thông đã nghe Kashiwabara hỏi, giọng điệu cho thấy ông đã đoán trước được cuộc gọi này.
“Em mới nghe. Giật cả mình. Chuyện này là sao? Đồng hồ của Ariake Yukihiro phải không anh?”
“Tôi chưa dám khẳng định. Có thể lắm. Ngoài đồng hồ còn son môi, cậu biết chứ?”
“Em xem ảnh rồi.”
“Liên hệ với nhà sản xuất thì được biết dòng son này đã ngừng sản xuất mười ba năm trước. Hộp kẹo cũng thế, lô hàng cuối cùng bán ra vào mười sáu năm trước.”
“Lâu quá nhỉ?”
“Cho nên, tôi nghĩ cái hộp đã nằm im đâu đó ít nhất mười ba năm, không ai động đến. Nói cách khác, chiếc đồng hồ đã ở yên trong hộp suốt một thời gian dài.”
Hagimura thấy tim mình đập nhanh hơn. Anh hiểu điều Kashiwabara muốn nói.
“Ý anh là chiếc đồng hồ đã bị trộm đi trong án mạng năm xưa?”
“Cấp trên nhắc nhở rằng, vẫn còn quá sớm để kết luận.” Kashiwabara cười khẽ. Cũng như Hagimura, ông không kiềm chế được cơn sốt sắng.
“Đã tra ra nhà sản xuất đồng hồ chưa ạ?”
“Tra ra rồi. Nó là sản phẩm của Thụy Sĩ. Chúng tôi cũng đã xác minh được đại lý nhập khẩu, đến đây lại lâm vào bế tắc. Họ phân phối cho các nhà bán lẻ từ tận hai chục năm trước, nên không còn ghi chép chi tiết nào.”
“Đồng hồ cũ thế cơ à?”
“Nếu là quà tặng khi Ariake mở cửa lại sau thời gian tu sửa thì tất nhiên phải cũ rồi.”
Công nhận, Hagimura gật gù, điện thoại vẫn áp bên tai. “Nôn nóng ghê, chỉ muốn biết ngay đồng hồ có phải của Ariake Yukihiro hay không.”
“Tôi có một đối tượng để xác minh chuyện này. Thật ra, giờ tôi đang tính đi gặp cậu ta đây. Nếu tiện thì cậu đi cùng tôi.”
“Gặp ai cơ ạ?”
Hagimura hỏi dồn, Kashiwabara ngừng một lát như để tạo kịch tính, rồi mới đáp, “Ariake Koichi.”
----------------------------------------
Điểm hẹn là một khách sạn cạnh ga Shinagawa. Hagimura và Kashiwabara gặp nhau ở ga Yokohama trước, và ngồi chờ Koichi tại sảnh khách sạn. Trong lúc chờ, Kashiwabara kể với Hagimura rằng thỉnh thoảng ông vẫn liên lạc với Koichi, rằng vụ triệt phá băng ghi độ đua ngựa bốn năm trước chính là cơ duyên để họ kết nối lại.
“Thấy tên Ariake Yukihiro xuất hiện trong danh sách khách chơi cá độ, chúng ta đã mừng rỡ biết bao nhiêu. Cứ tưởng cuối cùng cũng tóm được đuôi kẻ sát nhân, ai ngờ…”
“Chẳng tìm thấy gì ở băng ghi độ luôn nhỉ. Nghe đâu, vì không thu hồi được số tiền đã cho Yukihiro vay nên ngay sau khi hai vợ chồng nhà ấy chết, nội bộ băng nhóm đã lục đục.”
“Anh gặp lại Koichi vào thời điểm đó à?”
“Tôi muốn hỏi xem Koichi có thông tin gì về hành vi cá độ của Yukihiro không, nhưng cậu ta mù tịt. Mặt khác, tôi cũng muốn cập nhật đôi chút với cậu ta về tiến độ điều tra.”
“Ra thế.” Hagimura gật đầu.
Bốn năm trước, Hagimura được điều động về đơn vị hiện tại. Nhân vụ ghi độ, cảnh sát mở lại hồ sơ vụ Ariake, Hagimura cũng tham gia, nhưng anh không hề nghĩ tới thân nhân người bị hại.
Nhìn Kashiwabara nhấp từng ngụm cà phê, Hagimura tự nhủ ông đã sâu sắc hơn nhiều. Trước kia ông không phải kiểu người quá để ý đến tâm tư của gia quyến nạn nhân. Đoán chừng ông vẫn chưa nguôi ngoai chuyện cậu con trai. Cậu con này mắc bệnh tim, phẫu thuật nhiều lần vẫn không qua khỏi. Tới giờ, Hagimura còn nhớ như in khuôn mặt Kashiwabara lúc nhận tin báo tử. Ông choáng váng ngồi thụp xuống sàn, ôm đầu rên rỉ mãi không thôi, nghe như tiếng kêu thống khổ của vong linh dưới địa ngục.
Kashiwabara ngẩng lên, nhìn ra xa, “Ô, tới rồi kìa.”
Hagimura ngoái lại, đúng lúc một thanh niên cao ráo mặc áo khoác màu nâu sẫm bước vào. Hagimura không nhận ra Ariake Koichi ngay, mà tiếp tục rà qua người này người nọ. Nhưng khi nhìn lại thanh niên kia thêm lần nữa, anh nhận ra ánh mắt u ám đã từng bắt gặp ở Koichi thời niên thiếu.
“Chào chú, chào anh! Lâu rồi không gặp.” Koichi lễ phép cúi mình, giọng nghe khác hẳn xưa kia.
“Nhận ra tôi không?” Hagimura hỏi.
“Có chứ, anh Hagimura đúng không ạ?” Koichi trả lời kèm nụ cười tươi rói.
Koichi ngồi xuống và gọi phục vụ. Cà phê của Hagimura và Kashiwabara thì đều đã cạn nhẵn.
Koichi kể là đang làm cho một văn phòng thiết kế ở Tokyo, không có liên lạc với em trai em gái. Một phần là do ba anh em không rời cô nhi viện cùng thời điểm, một phần là tự lo lấy thân cũng đủ kiệt sức rồi.
Hình ảnh ba anh em thuở nhỏ bỗng hiện về trong tâm trí Hagimura. Anh nhớ mình từng cầu mong lũ trẻ có thể kề vai sát cánh, nâng đỡ tiếp sức cho nhau. Hiện thực lại không được ngọt ngào, làm lòng anh đau âm ỉ.
“Chú bảo có thứ muốn cho cháu xem ạ?” Sau khi kể sơ qua tình hình gần đây, Koichi nhìn Kashiwabara, xem chừng chưa biết chi tiết sự việc.
Kashiwabara ậm ừ, thò tay vào túi trong áo khoác và lấy ra túi nhựa đựng chiếc đồng hồ kia, đặt nó xuống trước mặt Koichi. “Trông có quen không?”
“Sờ vào được không ạ?”
“Sờ bên ngoài túi thì được.”
Koichi vươn tay lấy túi, chăm chú nhìn chiếc đồng hồ. Hagimura mong chờ đôi mắt ấy lóe lên ngỡ ngàng, nhưng diễn biến không như anh mong đợi. Koichi chỉ hơi nghiêng đầu, ánh nhìn lộ rõ nét bối rối.
“Đồng hồ này làm sao ạ?” Koichi hỏi.
Hagimura liếc sang, vẻ mặt Kashiwabara vẫn thản nhiên, nhưng chắc là ông cũng thất vọng như anh vậy.
“Cháu xem mặt sau đồng hồ đi.” Kashiwabara nói. “Hơi khó đọc… Có ghi chữ Ariake đúng không? Kèm theo chữ mở cửa lại nữa.”
Koichi lật mặt kia chiếc túi, mắt mở to hơn trước mấy dòng chữ khắc.
“Tôi nghĩ nó liên quan đến nhà cháu. Nói cách khác, tôi đoán đây là đồng hồ của bố cháu.”
Koichi nín thở trong giây lát, đoạn cau mày đăm chiêu.
“Không phải à?” Hagimura dò hỏi.
Koichi nhắm mắt vài giây, rồi lại nhìn kĩ chiếc đồng hồ, “Cháu từng nghe nói bố được tặng đồng hồ. Chẳng rõ có phải cái này không.”
“Cháu biết ai tặng không?” Kashiwabara hỏi.
“Hình như là bạn cùng khóa. Các bạn cùng khóa thời cấp hai của bố góp tiền lại mua tặng thì phải…”
“Cháu biết bố học trường cấp hai nào không?”
“Trường nào nhỉ… Cháu nghĩ là trường công lập địa phương.”
“Vậy sẽ tra ra ngay thôi.” Hagimura nói với Kashiwabara.
“Ừm,” Kashiwabara gật đầu.
“Các chú… tìm thấy đồng hồ ở đâu ạ?” Koichi hỏi.
Hagimura im lặng để Kashiwabara xử lý, vì đồng hồ là do cảnh sát Yokosuka tìm ra.
“Ở một chiếc xe ăn cắp.” Kashiwabara đáp. “Xe bị bỏ lại chỗ đê chắn sóng Mabori. Đến giờ vẫn chưa xác định được ai đã lái chiếc xe đến đó.”
“Chỉ tìm thấy đồng hồ thôi ạ?”
“Không, còn vài thứ nữa.” Kashiwabara lại cho tay vào túi, lấy ra mấy tấm ảnh chụp ví tiền và thỏi son. Có cả tấm ảnh chụp hộp kẹo. “Sao? Cháu có chút ấn tượng nào không?”
“Cháu không dám khẳng định, vì mấy thứ này hầu như ở đâu cũng có.”
Cũng phải. Kashiwabara gật gù thu dọn đống ảnh, tiện thể cất luôn đồng hồ vào túi.
“Chú Kashiwabara, nếu đúng là đồng hồ của bố cháu, liệu có bắt được hung thủ không?” Koichi hơi chồm người lên.
Kashiwabara liếc Hagimura, khẽ lắc đầu. “Chưa dám nói chắc. Vẫn chưa biết tại sao đồng hồ lại xuất hiện vào thời điểm này.”
“Kẻ giữ đồng hồ chính là hung thủ, không phải à?”
“Có thể đúng. Cũng có thể không. Mọi chuyện từ giờ mới bắt đầu.”
“Không còn thời gian nữa. Nếu không mau chóng tìm ra…” Koichi sốt ruột nói đến đây thì khựng lại, gãi đầu như nhận ra mình đã hớ hênh. “Mà chưa biết đồng hồ có phải của bố hay không nhỉ…”
“Đúng. Nhưng tôi hứa sẽ theo vụ này đến khi hết thời hiệu mới thôi.”
Koichi cúi gập người, “Cháu cảm ơn, mọi chuyện nhờ cậy ở chú.”
----------------------------------------
Nghe Koichi kể lại tình hình, Taisuke nghiêng đầu thắc mắc.
“Sao anh không huỵch toẹt ra là đồng hồ của bố luôn? Có phải nhanh hơn không.”
Shizuna gật đầu, tỏ ra đồng tình với Taisuke.
Ba anh em đang bàn bạc kế hoạch tác chiến ở căn hộ của Koichi và Taisuke như mọi khi. Koichi ngồi trước máy tính, Taisuke và Shizuna mỗi người một giường, người ngồi xếp bằng, người nằm lăn lóc. Taisuke thích khoảng thời gian này nhất, vì cậu được quay về với những cảm xúc thuở nhỏ.
“Dục tốc bất đạt.” Koichi đáp.
“Tại sao?”
“Chuyện cách đây mười bốn năm rồi. Hai đứa không thấy giờ còn nhớ bố đeo đồng hồ gì mới là lạ à?”
“Thế á? Em nhớ rõ là bố rất quý chiếc đồng hồ. Cho nên lúc anh bảo chọn vật kỉ niệm mang theo em đã nghĩ đến nó ngay còn gì.” Taisuke đã cho đồng hồ vàng vào hành trang đi cô nhi viện. Lần này cậu cũng không nỡ lìa xa nó. Koichi phải thuyết phục mãi cậu mới đồng ý. Vì đây là cách duy nhất để trả thù cho bố mẹ.
Koichi lắc đầu. “Nghe này, chúng ta nên coi như chiếc đồng hồ đã bị đánh cắp trong đêm án mạng. Cần phải khiến cảnh sát nhận định rằng kẻ giết bố mẹ đã mang nó đi.”
“Em hiểu.”
“Nếu nhìn thoáng qua mà anh đáp ngay là đồng hồ của bố, nhất định cảnh sát sẽ hỏi tại sao sau án mạng lại không nhận ra nó bị mất.”
Taisuke bất giác “A” lên.
“Bấy giờ cảnh sát đã hỏi đi hỏi lại là nhà có mất thứ gì không. Nếu đã ấn tượng sâu sắc với đồng hồ đến mức mười bốn năm sau còn nhận ra, đáng lẽ phải biết nó không còn. Tất nhiên, anh có thể giải thích vì tinh thần chao đảo nên không sâu sát hết được, nhưng thay vì ngụy biện như thế, anh nghĩ nói là không biết có phải của bố không sẽ tự nhiên hơn.”
“Liệu cảnh sát có tìm ra nó là đồng hồ của bố không?” Shizuna lo lắng hỏi.
Koichi cười khổ. “Đừng coi thường năng lực cảnh sát. Kể cả anh có khẳng định là đồng hồ của bố, họ vẫn phải xác minh để làm rõ thực hư. Kết quả giống nhau thôi. Hơn nữa…” Koichi nói tiếp, “Một đáp án phải chật vật mới thu được, sẽ làm người ta thấy giá trị hơn một đáp án gặt hái quá dễ dàng. Chắc cảnh sát sẽ nhắm đến lứa bạn cùng khóa của bố. Không biết họ tìm được bao nhiêu người, nhưng nếu họ thuận lợi tóm được bằng chứng mà chúng ta tạo ra, dứt khoát có bước nhảy vọt.”
Nhìn Koichi tràn đầy tự tin, Taisuke cũng bắt đầu cảm thấy đây là lựa chọn đúng đắn, và lại thán phục anh mình vì luôn suy nghĩ thấu đáo.
“Diễn biến sau đây mới là vấn đề này. Chúng ta đã thả thính, chỉ mong cảnh sát đớp trúng. Bằng không, cũng không thể lu loa với họ rằng thính đấy đớp đi. Nên là, cầu trời khấn phật cho đám Kashiwabara không phải lũ ngốc.”
“Giữ liên lạc với cảnh sát không sao chứ?” Shizuna hỏi.
“Thỉnh thoảng phải liên lạc để nghe ngóng tình hình điều tra. Đừng lo, họ chẳng có lý do gì để nghi ngờ anh cả. Chính Shi mới cần cẩn thận đấy.”
“Em á?” Shizuna chỉ vào ngực mình.
“Nếu kế hoạch của anh thuận lợi, tất nhiên không thuận lợi thì khó cho chúng ta quá, nhưng nếu thuận lợi, cảnh sát sẽ để mắt đến Togami Masayuki, và điều tra tất cả những người xung quanh lão. Lần trước anh đã nói, họ mà phát hiện ra có cô gái mang tên giả Takamine Saori, dù cô ta không liên quan đến án mạng mười bốn năm trước, họ vẫn sẽ đánh dấu hỏi thôi. Ít nhất bấy giờ Shi phải thu xếp để biến khỏi tầm mắt Togami Yukinari rồi.”
Taisuke nhận ra Shizuna hơi đổi sắc mặt trước những lời này, trông cô ngỡ ngàng và lo lắng.
“Nhiệm vụ của Takamine Saori xong rồi hả? Còn vụ công thức nấu ăn?”
Koichi gật đầu, hơi cau mày. “Tùy Shi quyết định. Vụ công thức tùy thuộc vào động thái của Togami Yukinari, dù sao đi nữa chúng ta vẫn phải trà trộn vào nhà họ. Nhưng không được mời thì có mấy đứa Shi đi nữa cũng không thể đặt chân vào.”
“Vậy anh tính sao?”
Nhìn Koichi trầm tư, Taisuke bất giác nín thở. Cậu hiểu anh trai đang nghĩ gì.
“Anh định làm cú nữa à?”
Koichi không đáp. Thay vào đó, Shizuna trên giường ngồi thẳng dậy.
“Làm cú nữa? Chẳng lẽ anh định đột nhập vào nhà người ta?” Shizuna hết nhìn Koichi lại nhìn Taisuke. Cuối cùng, cô dừng mắt ở Koichi. “Không được đâu. Nhà Togami đâu phải nhà cửa bình thường.”
“Shi nói đúng, không ổn đâu anh hai. Dù em chưa thấy bao giờ, nhưng nhất định là biệt thự có trang bị hệ thống an ninh.”
“Trưa nay anh đi thám thính rồi.” Koichi nói. “Đúng như mày nói, gắn nhiều camera giám sát lắm, không dễ gì đột nhập. Tuy nhiên, nhà cửa phòng bị cẩn mật cỡ nào, kẻ trộm vẫn tìm được đường vào, nghĩa là anh cũng vào được.”
“Không!” Shizuna gay gắt phản đối. “Anh đừng manh động. Anh đâu phải trộm cắp chuyên nghiệp! Nhanh nhẹn cỡ nào cũng vô ích thôi, vụ này quá nguy hiểm!”
“Em đồng ý với Shi. Dù muốn gài bẫy Masayuki, nhưng thế này thì anh sẽ bị bắt trước cả lão mất. Có đáng không?”
“Còn cách nào khác đâu? Anh nói rồi, bằng chứng chứng minh Masayuki là hung thủ, nếu không tìm ra thì phải tạo ra. Cảnh sát có để mắt đến lão ta mà tình hình vẫn như hiện tại thì không bắt nổi lão đâu.”
“Vấn đề là…”
Taisuke ấp úng một hồi, Shizuna đột ngột lên tiếng.
“Để em lo. Thế là tốt nhất. Vừa an toàn vừa kín kẽ. Chẳng phải anh nói rồi sao? Điều kiện tuyệt đối của vụ công thức nấu ăn là không được để lại vết tích. Dù anh Ko đột nhập thành công như kẻ trộm chuyên nghiệp thì cũng khó lòng đảm bảo là không lưu dấu. Nên tốt nhất để em làm cho. Cứ tin ở em.” Cô nói một lèo rồi chắp tay. “Năn nỉ anh đấy.”
Koichi chống cùi chỏ lên bàn máy tính, đưa tay ôm đầu. Hiếm khi Taisuke bắt gặp anh mình bế tắc thế này. Bản thân Koichi rõ ràng hơn ai hết mức độ nguy hiểm khi đột nhập vào biệt thự nhà Togami.
“Lão bảo sẽ đổi cơm bò băm nhỉ?” Vẫn với vẻ sầu não, Koichi hỏi.
“Sao cơ?” Shizuna không hiểu lắm.
“Hôm nọ em đi gặp Yukinari và nghe kể mà, phải không? Kế hoạch ra mắt cơm bò băm nguyên bản ở chi nhánh Azabu Juban bỗng chốc tan thành mây khói.”
“Đúng, Yukinari kể với em như thế.”
“Đó là mệnh lệnh của Masayuki. Theo hai đứa, tại sao lão lại thay đổi quyết định vào lúc này?” Koichi nhìn các em như muốn trưng cầu ý kiến.
“Do câu chuyện của Shi tác động?”
“Có thể lão đánh hơi thấy nguy cơ khi nghe nhắc đến quán cơm Tây ở Yokosuka. Giả sử Yukinari kể luôn cả việc ông chủ quán đã chết, lão sẽ dễ dàng đoán ra là nhà Ariake. Để ai đấy phát hiện cơm bò băm Togami-tei giống với cơm bò băm Ariake thì rắc rối to. Mà chưa chắc là không còn ai phát hiện được. Vì thế, Masayuki lập tức hủy bỏ kế hoạch.”
Giả thuyết của Koichi rất có lý. Taisuke chỉ thắc mắc, sao tự dưng anh lại đề cập đến chuyện này?
“Có lý. Nhưng liên quan gì đến vụ đột nhập?” Shizuna cũng chung thắc mắc với Taisuke.
“Động não đi. Shi, à không, Saori là hiểm họa đối với Masayuki. Lão sẽ để một người như vậy quanh quẩn bên Yukinari sao? Nếu anh là lão, anh sẽ cấm Yukinari gặp gỡ con nhỏ luôn ấy chứ.”
“Hôm nọ không thấy Yukinari bảo gì cả. Chưa kể, chính hắn hẹn gặp em đấy.”
“Có thể chưa bị cấm. Hoặc đã bị cấm mà chưa tiết lộ. Dù là khả năng nào, Masayuki cũng sẽ ngăn cản để hai đứa khỏi thân thiết hơn. Cho nên, mời Saori đến nhà là chuyện không tưởng.”
Rốt cuộc Taisuke cũng vỡ lẽ, “Ồ…”
“Đâu nhất thiết phải là Masayuki mời. Chỉ cần khiến cho Yukinari mời em đến nhà là được mà?”
“Shi chưa hiểu vấn đề rồi. Ý anh là Masayuki sẽ không cho phép điều này xảy ra.”
“Chưa thử sao biết. Anh Yukinari không phải kiểu người bố nói một không dám nói hai.”
“Anh Yukinari?” Taisuke khẽ nhíu mày, nhìn sang Shizuna.
“A, em xin lỗi. Nhỡ miệng. Dù sao đi nữa, em chỉ muốn nói rằng Yukinari sẽ không răm rắp nghe lời bố đâu.”
“Chưa chắc. Anh thấy hắn khá lệ thuộc ông bố đấy. Gần ba chục tuổi đầu còn ở với bố mẹ, chứng tỏ chưa tự lập được.”
“Làm gì có chuyện đó!”
Shizuna đột nhiên gay gắt, khiến Taisuke hoảng hồn há miệng. Koichi cũng trợn mắt như trúng đòn bất ngờ. Thấy phản ứng của hai anh, Shizuna luống cuống cúi đầu. Cuối cùng, cô ngẩng mặt lên.
“Nói chung, cứ tin ở em. Yukinari phải lòng em rồi. Em sẽ dắt mũi hắn cho các anh xem. Em sẽ không để hắn nghe theo lời bố đâu.”
Koichi chống má cười cười. “Vẫn tự tin ngời ngời như mọi khi nhỉ?”
“Tới giờ, chưa lần nào em nói làm được mà lại thất bại cả, đúng không?”
“Lần này khác những lần trước.”
“Cứ tin ở Shi đi.” Taisuke nói. “Vẫn không thành công thì nghĩ cách khác.”
Koichi thở dài. “Chúng ta không có nhiều thời gian đâu. Khi nào cảnh sát để mắt tới Masayuki, Shi phải rút lui ngay. Hiểu chưa?”
“Em hiểu. Cả đời cũng không gặp lại Yukinari.”
Ngồi nhìn Shizuna trả lời Koichi, Taisuke cảm nhận được ý chí và quyết tâm mạnh mẽ của cô, nhưng bên cạnh đó còn le lói một cảm xúc khác. Cậu không tài nào định nghĩa được cảm xúc này.
----------------------------------------
Hagimura đến một tiệm giày ở Kamioka, không phải để mua giày mà để gặp chủ tiệm, Muroi Tadashi.
Cả hai cùng ngồi xuống băng ghế đặt ở góc tiệm, Hagimura mở túi xách lấy túi nhựa và giải thích tại sao anh đến đây.
Tadashi nheo mắt, khiến cho các nếp nhăn ở đuôi mắt ông hằn sâu hơn.
“Ôi ôi, cái này…” Tadashi lưu luyến lật qua lật lại chiếc đồng hồ vẫn nằm trong túi nhựa, cẩn thận quan sát chữ khắc ở mặt sau. Chân mày ông cụp xuống buồn bã. “Đúng nó rồi, chiếc đồng hồ chúng tôi tặng Ariake Yukihiro.”
“Anh mua ở đâu?” Hagimura hỏi.
“Không phải tôi mua, mà là một cậu tên Yamamoto trong đám bạn. Hình như cũng không mua ở trung tâm thương mại, mà ở một tiệm hiếm hoi nhận khắc chữ luôn. Không ngờ đến nay vẫn còn cơ hội thấy lại nó.”
Nhìn Tadashi ngắm chiếc đồng hồ với vẻ hoài niệm, Hagimura âm thầm siết chặt tay phải. Chắc Tadashi không nhầm lẫn đâu, nói cách khác, đây đúng là đồng hồ của Ariake Yukihiro.
“Làm sao đồng hồ lại ở chỗ cảnh sát hình sự? Nó liên quan gì đến án mạng nhà cậu ấy ư?” Tadashi trả lại đồng hồ và hỏi.
“Vẫn chưa có kết luận. Chúng tôi đang điều tra.”
“Đồng hồ xuất hiện không phải là kéo theo manh mối rồi sao? Các cậu tìm thấy ở đâu?”
“Xin lỗi anh, tôi không trả lời câu này được.”
“Chí ít cũng cho tôi biết liệu có cơ may phá án hay không chứ. Tôi rất tin tưởng vào lực lượng cảnh sát, cứ nghĩ sẽ tóm được kẻ giết cậu ấy ngay cơ. Ai ngờ không bắt được, các cậu còn để lê lết đến tận lúc gần hết thời hiệu. Thật là khó hiểu! Tôi sẵn lòng hợp tác, có yêu cầu gì cứ đưa ra. Hằng năm tôi và đám bạn nhớ đến vẫn xót xa lắm…”
Hagimura hiểu cảm giác của Tadashi, cũng rất muốn đáp ứng niềm mong đợi của ông, nhưng anh chỉ còn nước đối phó lấy lệ rồi cáo từ, giờ không phải lúc để chuyện trò dông dài.
Hagimura vừa rảo bước vừa gấp rút gọi điện.
“Sao rồi?” Hỏi độp luôn khi nhận điện hình như đã thành thói quen xấu của Kashiwabara.
“Chuẩn rồi. Đồng hồ của Ariake Yukihiro.”
“Đúng như dự đoán.”
“Giờ phải truy tìm tên trộm xe.”
“Ồ, vừa có một thông tin khá đáng ngại.” Kashiwabara hạ giọng. “Có khả năng tên trộm đã chết.”
----------------------------------------
Mỗi đợt sóng đánh, mặt biển bỗng chốc trắng xóa. Lắng xuống một lúc, đợt sóng khác lại ùa vào, bọt nước bắn cả lên chân. Hagimura lùi lại, để giày lún xuống cát ướt. Có cảm giác lạo xạo bên trong giày. Lúc về phải vào cửa hàng tiện lợi mua đôi tất mới, anh tự nhủ.
Hagimura đang ở bờ biển Hashirimizu, cách vị trí phát hiện ra chiếc xe mất cắp khoảng một cây số. Bờ biển khu này nằm cách quốc lộ một khoảng khá xa. Kashiwabara tiến lại gần anh, co ro vì lạnh.
“Cậu nghĩ sao?”
“Chuyện gì cơ?”
“Liệu có tìm thấy thi thể không?”
“Ừm…” Hagimura nghiêng đầu suy nghĩ. “Ban nãy em nghe dân trong vùng nói, ngoài khơi có vài chỗ dòng chảy rất phức tạp. Hơn nữa, bình thường sóng không mạnh lắm, nhưng mấy ngày nay lại rất dữ dội.”
“Nói chung là rất lý tưởng để tự tử nhỉ?” Kashiwabara dõi mắt ra khơi.
Hagimura nhìn theo. Bóng tàu tuần duyên trôi nổi ngoài xa. Chưa thấy họ thông báo là sẽ điều tra đến khi nào.
Hôm qua, thủy thủ tàu cá phát hiện một chiếc thuyền chèo lật úp ngoài khơi Kannonzaki. Tất nhiên, trên thuyền không một bóng người. Không lâu sau, chiếc thuyền được xác định là bị đánh cắp tại bờ biển Hashirimizu. Hơn nữa, sau khi cảnh sát hình sự Yokosuka tiếp cận điều tra, họ tìm thấy một túi giấy rất đáng ngờ.
Trong túi giấy là găng tay lao động, kính, bút bi, bì thư. Trong bì thư là một tờ giấy ghi vài dòng.
> Xin lỗi Tomoko, không thể xoay đủ tiền. Mọi chuyện đành gửi gắm lại…
Do sự gần gũi cả về thời gian lẫn địa điểm giữa vụ này và vụ xe mất cắp, cảnh sát Yokosuka lập tức điều tra xem có mối liên hệ nào giữa hai vụ không. Vì không tìm thấy dấu vân tay nào trên các món đồ khác, mọi sự chú ý đều đổ dồn về găng tay.
Đôi găng đã mòn cũ, lấm lem dầu mỡ và các vết bẩn khác. Kiểm tra lại đống DVD và một số vật dụng trên chiếc xe bị đánh cắp, cảnh sát phát hiện ra vài vết găng trùng khớp. Tuy chưa phải kết luận cuối cùng, nhưng nhiều khả năng chiếc túi giấy là của kẻ trộm xe.
Nhưng kẻ trộm xe là ai mới được? Cho đến nay, manh mối duy nhất là cái tên Tomoko. Cảnh sát Yokosuka quyết định rà soát toàn bộ đơn trình báo mất tích cho tới thời điểm hiện tại, nhỡ đâu người (rất có thể là) phụ nữ tên Tomoko kia đã đến làm thủ tục trình báo và yêu cầu tìm kiếm.
Tuy nhiên không phát hiện được thông tin nào phù hợp. “Theo thư tuyệt mệnh, xem ra tên trộm đang rất cần tiền.” Hagimura nói.
“Ừ. Chắc hắn mắc nợ.”
“Đống DVD trong xe thì sao? Hắn định đem bán chắc?”
“Có thể, nhưng DVD ở đâu ra?” Kashiwabara châm thuốc, tay cầm gạt tàn di động. “Hắn chèo thuyền ra biển rồi trầm mình tự tử chăng? Tình huống như vậy không phải không có, cơ mà…”
“Anh thấy khúc mắc gì à?”
“Tôi chỉ băn khoăn sao hắn lại chọn cách chết nhiêu khê nhường này. Có nhiều kiểu tự tử nhanh gọn hơn. Nhảy lầu chẳng hạn.”
“Tên trộm bỏ xe ăn cắp lại rồi lang thang dọc bờ biển, vừa đi vừa nghĩ vẩn vơ. Sau đó, hắn nhìn thấy chiếc thuyền, trong phút bốc đồng đã nảy ra ý định nhảy xuống biển tự tử. Em nghĩ vậy.”
“Sếp tôi cũng đưa ra giả thuyết y chang. Tôi vẫn cảm thấy có điểm bất thường.”
“Ý anh là dựng hiện trường giả tự tử?”
“Không phải không có khả năng này.”
“Để làm gì? Công nhận là từ xưa đã có mánh khóe tạo hiện trường giả khiến người ta nghĩ mình đã chết hòng trốn nợ, hoặc chiếm đoạt tiền bảo hiểm. Trong các trường hợp ấy, lai lịch người tự tử luôn rõ ràng. Đằng này tên trộm còn chẳng ghi tên mình. Anh không thấy lạ sao?”
“Điểm bất thường đấy. Dù là tự tử thật hay giả, tại sao lại không ghi tên chứ?”
“Đổi ý giữa chừng? Ban đầu hắn định để lại thư tuyệt mệnh đàng hoàng, tự dưng về sau không muốn viết nữa. Em nghĩ không phải hắn cố tình không viết tên, mà là đổi ý.”
“Cũng có thể.” Kashiwabara tỏ ra ngờ vực, dụi điếu thuốc hút dở vào gạt tàn.
“Tên trộm mà ngụy tạo hiện trường, thì cũng khá mạo hiểm đấy.”
Kashiwabara liếc sang Hagimura, “Tại sao?”
“Chèo thuyền ra biển xong lại phải bơi vào bờ giữa đêm. Không phải mạo hiểm sao? Đến chuyên gia bơi lội cũng phải do dự chứ chẳng đùa.”
Kashiwabara ậm ừ mở hộp thuốc lá. Vừa cho ngón tay vào hộp, ông lại ngẩng đầu lên, “Nếu có hai người thì sao?”
“Hai người?”
“Giả sử hắn có đồng bọn? Hai tên chèo hai thuyền. Ra khơi thì một tên trèo sang thuyền cùng đồng bọn rồi lật úp chiếc thuyền mình vừa chèo, chẳng còn nguy hiểm gì nữa.”
Hagimura tưởng tượng theo giả thuyết Kashiwabara đưa ra. Cũng có lý!
“Tại sao? Làm như thế chỉ đủ để tạo ra ấn tượng là ở đâu đó có người tự tử. Thật vô nghĩa! Có lợi cho ai chứ!”
“Tại sao à…” Kashiwabara ngậm điếu thuốc, lắc đầu. “Tôi không biết.”
“Anh suy diễn quá thôi.” Nói đoạn, Hagimura quay gót trở về, người đã thấm lạnh vì gió biển.
----------------------------------------
1. [part0005.html#fnref1] Loại ô tô bé của Nhật.