7
Yukinari ăn thử một miếng, tự nhủ quả nhiên không giống. Vị tương cà chua khá đậm. Nôm na là một hương vị dễ khiến người ta hoài niệm, hẳn sẽ không ít khách thích thú. Tuy nhiên, nó khác hẳn cơm bò băm nguyên bản của Togami-tei.
Yukinari chán nản tiếp tục bữa ăn. Dù đã hết hứng thú với cơm bò băm này, anh vẫn không thích bỏ mứa.
Quán cơm Tây Yazaki tọa lạc cạnh ga Shakuji Koen. Yukinari tìm thấy nó trên mạng và ghé qua xem. Lối vào có bồn hoa nhỏ, quán cũng khá trang nhã. Chưa đến giờ ăn trưa, nhưng đã có vài cô khách trẻ đang ăn bánh ngọt. Xem thực đơn thì thấy quán này mạnh về món tráng miệng. Yukinari không rành món tráng miệng, nên cũng là cơ hội để anh học hỏi, tuy nhiên đó không phải lý do thúc đẩy anh đến đây hôm nay.
Ăn hết đĩa cơm, Yukinari đứng ngay dậy. Khách trong quán chỉ có anh là nam, thành thật mà nói, anh không muốn nấn ná thêm phút giây nào nữa. Rời khỏi quán, anh bất giác thở dài đánh thượt.
Trên đường ra ga, Yukinari tự hỏi mình làm thế này để làm gì, trong khi vẫn chưa quyết định được hương vị cơm bò băm cho quán ăn ở Azabu Juban. Anh chán nản nghĩ, thay vì tốn thời gian cho việc vô bổ, đáng lẽ mình nên nghiên cứu công thức cùng các đầu bếp. Thử cơm bò băm của quán khác cũng là một khâu cần thiết cho nghiên cứu, nhưng hôm nay thì không phải vì quán ăn Azabu Juban.
Chừng nào chưa làm sáng tỏ khúc mắc, anh còn chưa thể tiến hành bước tiếp theo. Mà khúc mắc này, tất nhiên là bắt nguồn từ thái độ của Masayuki. Yukinari cho rằng bố mình đổi ý là tại câu chuyện Saori đã kể, nói khác đi là tại một quán cơm Tây ở Yokosuka có cơm bò băm giống vị của Togami-tei.
Tuy nhiên, manh mối quá ít ỏi. Gợi ý duy nhất anh có là cái tên Saori đưa cho, tên cô con gái quán cơm. Yazaki Shizuna.
Không ít quán đặt tên theo họ chủ quán, ví dụ Togami-tei. Yukinari đoán rằng quán cơm Yokosuka kia cũng thế, và bắt đầu tìm kiếm các quán cơm Tây có tên Yazaki ở vùng thủ đô. Kết quả duy nhất thu được chính là Yazaki ở Shakujii Koen. Còn một Yazaki nữa ở Kobe, nhưng nó là quán ăn lâu đời, kinh doanh từ cuối những năm 1920, làm gì có chuyện từ Yokosuka mười mấy năm trước chuyển sang.
Ra đến ga, Yukinari vừa đi về phía máy bán vé vừa suy nghĩ xem bây giờ phải làm gì. Đúng lúc này có tin nhắn đến. Cứ ngỡ là ai ở Azabu Juban, không ngờ rút điện thoại ra lại thấy tên Takamine Saori. Cô nhắn: Tôi có chuyện cần nói với anh, khi nào tiện anh gọi lại cho tôi nhé.
Tâm trí vốn nhồi đầy cơm bò băm bỗng chốc được dọn chỗ cho một mối quan tâm khác. Yukinari nóng lòng muốn biết Saori cần nói với mình chuyện gì. Tạm hoãn mua vé, anh nhấn nút gọi luôn.
Giọng Saori lập tức vang lên ở đầu dây bên kia, “Alo!”
Yukinari thấy vui vui, đoán chừng cô đang ngóng điện thoại của mình, “Togami Yukinari đây. Tôi vừa đọc tin nhắn của cô…”
“Xin lỗi đã làm phiền anh lúc bận rộn.”
“Không sao. Chuyện gì thế cô?”
“Nói qua điện thoại hơi bất tiện, hôm nào chúng ta gặp nhau được không?
“Tất nhiên rồi. Gặp ngay hôm nay, ngay bây giờ cũng được.”
“Thật ạ? Giờ anh đang ở đâu?”
“Shakujii Koen.”
“Shakujii? Ở Nerima á?” Saori hơi ngạc nhiên.
“Tôi muốn xem qua một quán cơm Tây ở đây. Vừa xong rồi. Giờ chúng ta gặp nhau ở đâu?”
“Quán cà phê Ginza bữa trước nhé?”
Yukinari nhìn đồng hồ, “OK. Tầm 5 giờ tôi sẽ có mặt.”
Khi đến Ikebukuro và lên tàu điện ngầm, Yukinari đã quên bẵng cơm bò băm. Thay vào đó, Saori choán lấy toàn bộ tâm trí anh. Không biết cô định nói chuyện gì? Suy đoán đầu tiên nảy ra chẳng mấy tốt đẹp. Phải chăng thông báo không gặp lại mình nữa? Vì thật ra cô đã có người yêu?
Yukinari đến quán cà phê ở Ginza 2-Chome vào lúc hơn 5 giờ một chút. Từ chỗ ngồi cạnh cửa sổ, Saori khẽ đưa tay vẫy, chắc đã trông thấy ngay khi anh bước vào. Vẻ mặt cô khiến Yukinarii yên dạ, không có dấu hiệu gì là sắp xảy ra chuyện nghiêm trọng.
“Xin lỗi, tôi đến hơi muộn. Để cô phải chờ rồi.” Yukinari tỏ ra áy náy và ngồi xuống ghế đối diện.
“Không sao ạ, tôi vừa đến thôi. Hơn nữa, tôi mới phải xin lỗi vì đã quấy quả anh.” Saori cúi đầu.
“Cô đừng bận tâm. Không phải việc gì đáng kể. Cuối cùng còn tốn công vô ích nữa.”
Saori vẫn chưa gọi đồ uống, chắc là có ý đợi anh. Yukinari vẫy phục vụ lại. Ai nấy chọn xong, Yukinari ngại ngần hỏi.
“Cô muốn nói chuyện gì thế?”
Mặt Saori hơi sượng lại, nhưng nụ cười vẫn neo trên môi, “Chuyện là, hôm qua tôi nhận được điện thoại của nhà. Gần đây tôi không báo cáo tình hình nên chắc bố mẹ lo, gọi điện hỏi còn tiện thể mắng cho một trận.”
“Mắng gì cơ?”
“Mắng là lêu lổng, định chơi bời tới khi nào, lo lắng không biết tháng Tư sang năm tôi có về đi học lại không.”
“À, ra thế.” Yukinari nhớ ra Saori vẫn còn là sinh viên. Cùng lúc, cảm giác chới với trào lên trong lồng ngực. Tháng Tư sang năm cô về Kyoto mất rồi. “Dĩ nhiên là cô phải học tiếp chứ nhỉ?”
“Thật ra… tôi đang do dự.”
“Sao lại do dự?”
“Từ lâu tôi đã muốn đi du học một lần cho biết.”
“Du học nước ngoài ư?” Vừa dứt lời, Yukinari đã tự mắng mình ngớ ngẩn, du học tất nhiên là ở nước ngoài rồi.
Saori mỉm cười. “Tôi định sau khi tốt nghiệp sẽ làm công việc kiểu giới thiệu văn hóa Nhật Bản ra các nước. Vì giấc mơ này nên tôi đã chọn học đại học ở Kyoto, bố mẹ cũng hiểu cho tôi. Mà, muốn thế bắt buộc phải giỏi ngoại ngữ, đúng không?”
Yukinari chớp chớp mắt, nhìn Saori. Bấy nay họ đã nói đủ thứ chuyện, nhưng đây là lần đầu cô đề cập đến ước mơ của mình. Anh nhận thấy ước mơ này rất phù hợp với cô.
“Du học để rèn ngoại ngữ là một ý hay.” Ngoài miệng nói vậy, trong lòng anh rối bời. Tính ra Kyoto còn dễ gặp, chứ nước ngoài thì chịu.
“Đúng thế anh nhỉ? Cách đây mấy năm có một cô người Canada đến ở trọ nhà tôi. Lần này tôi định xin tá túc ở nhà cô ấy.”
“Còn gì bằng.” Yukinari thốt ra một câu rất dối lòng.
“Hôm trước tôi gọi điện trao đổi, cô ấy vui lắm, bố mẹ cô ấy còn định sửa nhà cho phù hợp với sinh hoạt của người Nhật nữa. Tôi vội nói không cần, họ lại bảo nhà tôi đã chăm sóc con gái họ nên họ muốn đền đáp… Thành ra, tôi có việc muốn nhờ anh, dù rất sợ anh nghĩ tôi trơ trẽn.”
“Nhờ gì mới được?”
Saori chần chừ một lúc mới ngước lên, nhìn thẳng vào mắt Yukinari, “Anh cho tôi xem qua nhà được không?”
Yukinari chưa trả lời được ngay, lại đúng lúc đồ uống đưa tới. Không hề nghĩ ngợi, anh cầm luôn cái cốc trước mặt lên uống. Vị trà đá lan khắp khoang miệng.
Saori há miệng sửng sốt, “Ơ… cốc đó là của tôi…”
Yukinari nhìn cái cốc trên tay và cái cốc trên bàn, sực nhớ mình gọi cà phê, “Á! Xin lỗi tôi nhầm. Làm sao bây giờ…”
Saori cười híp mắt. “Không sao ạ. Anh cứ uống đi. Tôi uống cà phê cũng được.”
“Không sao chứ? Thật xin lỗi cô.” Yukinari rút khăn tay. Thái dương anh lấm tấm mồ hôi.
“Xin lỗi anh. Đề nghị của tôi trơ trẽn quá, làm anh giật mình phải không?”
“Không phải… Dù đúng là có giật mình.” Yukinari nốc trà đá ừng ực. “Tại sao cô lại muốn xem nhà tôi?”
“Anh từng kể nhà anh cải tạo lại từ biệt thự của người Đức, cho nên có rất nhiều điểm giao thoa giữa Nhật và Tây.”
“Ừm, tôi có kể nhỉ?”
Thế mà anh quên tiệt. Anh có cảm giác mình chỉ nói với cô chuyện ẩm thực, chuyện quán ăn Azabu Juban thôi, hóa ra cứ chuyện nọ xọ chuyện kia. Nhà cửa chắc chỉ nhắc qua loa mà cô còn nhớ rõ như vậy. Tự dưng anh thấy lâng lâng.
“Tôi thấy để người ta sửa nhà chỉ vì mình thì không cần thiết. Nhưng xét đến việc phải sống ở đó lâu dài, tôi cũng muốn khảo sát xem làm thế nào để sinh hoạt cho thoải mái. Tất nhiên đề nghị của tôi hơi bất lịch sự.”
Yukinari đặt cả hai tay lên bàn, lắc đầu dứt khoát, “Không hề bất lịch sự. Tôi sẵn lòng hỗ trợ. Cô đã cho tôi bao nhiêu lời khuyên chân thành, nên tôi cũng muốn đền đáp.”
“Thật ạ? Có gì bất tiện anh cứ nói thẳng. Tôi không để bụng đâu.”
“Tôi luôn nói thẳng mà. Chỉ băn khoăn là việc xem nhà tôi có thực sự giúp ích cho cô không thôi.”
“Nhất định sẽ giúp ích mà. Cảm ơn anh, thật đúng đắn khi hỏi ý kiến anh.” Saori cầm cốc cà phê lên, có lẽ vì đã cất được gánh nặng, nụ cười trên môi cô càng thêm rạng rỡ.
Yukinari rất sung sướng khi có cơ hội giúp đỡ Saori. Mặt khác, mây đen bắt đầu giăng kín lòng anh. Khỏi phải nói, tất nhiên là tại anh có linh tính chẳng lành, rằng mình sắp không được gặp cô nữa.
----------------------------------------
Đúng một tuần sau khi phát hiện chiếc xe mất cắp đáng ngờ tại bờ biển Mabori, Hagimura tìm ra cửa hàng DVD liên quan. Cửa hàng này ở Sakuragicho, Yokohama, cách ga một quãng, ngay bên cạnh con sông Oka lững lờ trôi.
Cửa hàng là một ngôi nhà gỗ hai tầng, mặt tiền tầng một bằng kính nhưng dán kín áp phích nên không nhìn thấy tình hình bên trong. Áp phích rõ ràng không phải để quảng bá sản phẩm, mà để bảo vệ khách mua khỏi ánh mắt tọc mạch của người qua đường. Cửa hàng kiểu này chỉ có nước ế nếu không biết cân nhắc tâm lý của các thượng đế AV.
Cửa hàng tên Good Soft, vừa bán ra vừa mua vào. Ngay dưới biển tên là tờ giấy ghi rõ Thu mua giá cao.
Lúc Hagimura đến, Good Soft đang vắng khách. Trong cửa hàng, ngoài DVD cũ còn có CD và sách ảnh. Sản phẩm chủ đạo đều liên quan đến AV, lấp kín nửa số tủ trưng bày. Thậm chí có cả băng VHS mà hiện giờ đã rất hiếm. Đều là băng sang lại. DVD chắc cũng thế.
Cửa hàng do một thanh niên tên Tsujimoto trông coi. Cậu ta gầy gò, mặt mày lầm lì, khi Hagimura bước vào, cậu ta cũng chẳng thèm lên tiếng chào. Đến lúc anh chìa thẻ cảnh sát ra, cậu ta mới giật mình, cái lưng cong như lưng tôm bật thẳng dậy.
Hagimura chìa cho Tsujimoto xem bộ ba đĩa trong số DVD thu được trên chiếc xe bị đánh cắp. Biểu cảm của Tsujimoto thay đổi thấy rõ. Tuy nhiên cậu ta nói chưa trông thấy bao giờ. Đến khi Hagimura dồn ép bằng giọng gay gắt hơn, cậu ta mới nặng nhọc thừa nhận đây là sản phẩm của cửa hàng mình, tem giá dán trên bao bì là loại tem họ dùng hai năm về trước.
Hagimura chỉ muốn hét lên sung sướng. Cuối cùng cũng tìm được nguồn gốc của đống DVD. Khi anh hỏi tại sao lại nói dối, Tsujimoto nửa cười nửa mếu, “Chắc đây là đồ bị mất cắp.”
“Mất cắp? Khi nào?”
“Cách đây tầm mười ngày.” Tsujimoto nhìn lên tấm lịch trên tường. “Khi em đến cửa hàng thì thấy máy tính tiền xê dịch, còn nhiều chỗ khác có cảm giác bị lục lọi nữa. Nên em biết ngay là trộm đột nhập.”
Tsujimoto sống ở Kamioka, mở hàng từ 4 giờ chiều đến 11 giờ đêm, đồng nghĩa với việc nửa đêm ở đây không có ai.
“Cậu không báo cảnh sát à?”
Nghe hỏi, Tsujimoto chỉ biết nhăn nhó gãi đầu. “Ông chủ bảo phiền, khỏi báo cũng được.”
“Ông chủ là ai?”
Tsujimoto mở ngăn kéo bàn tính tiền và lấy ra danh thiếp in tên Ueda Shigeo. Ông là bác của cậu ta, hiện đang kinh doanh cửa hàng đồ cũ ở một nơi khác. Tsujimoto kể, hằng ngày cứ đến giờ đóng cửa, Ueda sẽ xuất hiện để lấy tiền bán hàng. Nếu có mua vào, Tsujimoto phải báo cáo đấy là cái gì, giá bao nhiêu.
“Ông chủ không tin em, nên chẳng bao giờ để chừa tiền lại. Chắc tên trộm thất vọng lắm. Vì trong máy tính tiền chẳng có một xu.”
“Cần mua vào mà không có tiền mặt thì làm sao?”
“Ông chủ đưa em giữ 50 nghìn yên. Thu mua cái gì em sẽ trích ra để trả khách. Sau đó ông chủ lại bù vào cho đủ 50 nghìn.”
“Tôi hiểu. 50 nghìn yên không bị trộm à?”
“Vâng, em toàn để trong ví. Vỏn vẹn 50 nghìn yên, để trong máy tính tiền chẳng bõ bèn gì. Thế mà lại may. Như cái tính ông chủ thì kiểu gì cũng bảo ‘Mất trộm là lỗi của mày, mày phải đền’ cho mà xem.”
Hagimura không nói gì, chỉ cười nửa miệng. Anh tự hỏi 50 nghìn yên liệu có đang ở trong ví Tsujimoto không. Không ít người tiêu lố, rồi hớt hải tìm cách bù vào sau.
“Ông ta biết là DVD bị mất mà, phải không?” Hagimura hỏi.
“Vâng. Ông chủ nói, toàn hàng chẳng biết có bán được hay không, coi như đỡ tốn công xử lý.”
Hagimura nhìn bộ đĩa DVD trên tay. “Cái này để ở đâu? Dán tem giá hai năm trước thì không phải là hàng trưng bày đâu nhỉ?”
Tsujimoto gật đầu, ngón trỏ chỉ lên trên, “Cất trên tầng hai. Có lẽ tên trộm lẻn vào qua cửa sổ tầng hai.”
“Tầng hai? Cho tôi xem một chút được không?”
Tsujimoto tỏ ra khó xử, “Em sẽ bị ông chủ mắng nếu tự ý cho anh xem đấy.”
“Ông chủ nhà cậu sẽ bị cảnh sát khiển trách vì không báo mất trộm. Chỉ có cậu mới giúp được ông ta thôi. Bằng cách sẵn sàng hợp tác điều tra.”
“Vậy thì… cũng được.” Tsujimoto đi vào trong, bất chợt dừng bước, ngoái lại hỏi. “Anh tìm thấy DVD ở đâu? Mà điều tra là điều tra cái gì?”
“Chúng tôi tình cờ tìm thấy nó khi đang điều tra một vụ án khác. Chẳng liên quan gì đến cậu đâu. Cho nên, xin lỗi, cậu không cần biết chi tiết, tôi cũng không có bổn phận phải trình bày.”
“Hừm… Không liên quan đến em thì thôi.”
Bên trong có một cánh cửa, mở ra sẽ thấy cầu thang dẫn lên tầng trên. Hagimura lẩm bẩm, “Thiết kế lạ ghê.”
“Nghe nói trước đây nơi này từng là quán ăn. Tsujimoto vừa nói vừa leo cầu thang. “Ông chủ đã phá bếp và sửa lại thành gian bán hàng như hiện tại, nên có vài chỗ hơi kì lạ.”
“Quán ăn à? Quán ăn kiểu gì?”
“Cái đó thì…” Tsujimoto tỏ ra nghiền ngẫm.
Một suy nghĩ bỗng lóe lên trong đầu Hagimura, chẳng lẽ là quán cơm Tây?! Nhưng anh lập tức gạt phăng, tự trách mình rằng chuyện gì cũng liên tưởng đến Ariake là do toàn bị định kiến chi phối. Chẳng có bằng chứng nào cho thấy cửa hàng này liên quan đến vụ giết người cướp của mười bốn năm trước. Hơn nữa, đừng nói quán cơm Tây, giờ cửa hàng này còn không phải quán ăn nữa là.
Tầng hai chia thành hai phòng kiểu Nhật rộng khoảng 10 m² và 7,5 m², không phòng nào để ở hay nghỉ ngơi được. Các thùng carton chứa DVD và băng video chất thành đống, kín cả nền và nhất loạt phủ bụi dày, cho thấy một khi đã lên đây, chúng sẽ không còn cơ hội gặp ánh mặt trời.
“Trước đây cũng hay dọn kho bán hạ giá nhưng không bán được bao nhiêu, mà phiền lắm, nên giờ chỉ chất đống vậy thôi. Chẳng biết mai này giải quyết ra sao.” Tsujimoto nói cứ như chuyện không liên quan đến mình. “Giá tên trộm ôm hết đi có phải tốt hơn không.”
“Chắc chắn là không bán được à?”
“Không bán được đâu. Băng đĩa ở đây không phải do khách đem tới, mà hầu hết do ông chủ mua gom giá rẻ từ các công ty chế tác video phá sản, hoặc cửa hàng cho thuê bị đóng cửa. Phim người lớn còn vớt vát chút đỉnh, chứ ai muốn bỏ tiền ra mua một tác phẩm tiếng tăm mà hình ảnh mờ tịt, hay hình ảnh rõ nét nhưng lại là phim hạng C kinh phí thấp? Ông chủ chẳng thèm kiểm tra nội dung, nên có cả video giáo dục, kinh dị, hơn nữa là có cả video hướng dẫn quy định công ty cơ.”
Hagimura cười khổ, nhìn vào thùng carton bên cạnh. Nằm trên cùng là video hướng dẫn các bài tập thể dục giảm cân.
“Ba DVD tôi vừa cho cậu xem để chỗ nào nhỉ?”
“Em không nhớ rõ lắm. Phim người lớn thì chắc để trong tủ âm tường.”
Tsujimoto toan đi về phía tủ, Hagimura liền ngăn cậu lại, “Đợi đã. Sau vụ trộm cậu có đụng vào thứ gì trong phòng này không?”
Tsujimoto lắc đầu. “Em sửa lại cửa kính thôi. Bảo là sửa nhưng thật ra cũng chỉ vá víu qua loa.”
Hagimura nhìn cửa sổ. Có một lỗ thủng gần chốt cửa hình lưỡi liềm, giờ được che lại bằng mảnh nhựa dán băng keo.
“Ông chủ bảo không sửa đàng hoàng sẽ có trộm khác lẻn vào cho xem.”
“Từ bên ngoài có thể leo lên cửa sổ không?”
“Có chứ. Phía sau là con hẻm, nên khó bị bắt gặp lắm.”
Hagimura gật đầu, đeo găng tay vào và tiến đến chỗ tủ âm tường, cố gắng không chạm vào bất cứ thứ gì xung quanh. Cửa lùa của tủ vẫn mở. Ngăn dưới chất đầy thùng. Ngăn trên tương tự, chỉ khác là có một khoảng trống vuông vắn không bám bụi. Anh hỏi Tsujimoto, có phải dạo trước ở đây đặt thùng carton.
“Đúng. Em nghĩ chính là chiếc thùng dưới chân anh đấy. Mấy cái DVD anh đưa em xem hẳn là từ đấy mà ra.”
Hagimura nhìn xuống chân thì thấy là thùng đựng quýt trống không. Nếu nhét hết đống DVD tìm được trên chiếc xe bị đánh cắp kia, có lẽ vừa đầy thùng.
“Tại sao lại chỉ lấy đĩa trong thùng này?” Anh lầm bầm.
“Vì toàn phim người lớn.”
“Các thùng khác cũng có mà.” Trong tủ âm tường còn mấy thùng nữa, xem chừng đều là phim người lớn. Hagimura săm soi trong tủ một hồi, khi đưa mắt lên đến trần tủ thì dừng lại. Tấm ván trần lệch đi, làm nóc tủ hở ra một khoảng.
“Chỗ kia từ trước đã thế rồi à?”
“Chỗ nào ạ?”
“Trần tủ âm tường. Ấy cẩn thận, đừng đụng vào đồ vật xung quanh.”
Tsujimoto cẩn thận tiến từng bước lại gần, nhìn lên trần tủ. “Em không biết.” Cậu nghiêng đầu nghĩ ngợi. “Lâu rồi em không lên kiểm tra.”
Hagimura thở dài. Đúng lúc này, một thứ lấp lóe lọt vào mắt anh. Sâu trong góc tủ. Tay đang đeo găng, anh nhặt lên và thấy nóng cả người, “Ông chủ cậu tên Ueda nhỉ? Liên lạc với ông ấy ngay giúp tôi.”
“Ơ? Gọi ông chủ ạ?”
“Quả nhiên, vẫn nên báo mất trộm thì hơn.”
“Vậy ạ?” Tsujimoto chán nản rút điện thoại ra, liếc nhìn thứ Hagimura đang cầm. “Cái gì đấy anh?”
Hagimura cười bí hiểm, “Không liên quan đến cậu, nhưng để tôi nói cậu nghe. Đây là nắp son.”
----------------------------------------
Ueda Shigeo có hai gò má nhọn và quai hàm bành bạnh, hơi so vai là hầu như không thấy cổ đâu. Ông ta cứ giữ tư thế này từ lúc gặp cảnh sát, có lẽ nơm nớp sợ bị phạt vì không báo mất trộm.
“Tóm lại, anh thừa nhận số DVD đều là của nhà anh?”
Nghe Hagimura hỏi, Ueda càng rụt cổ thêm, gật đầu. “Tôi nghĩ vậy.”
“‘Tôi nghĩ vậy’ là sao?”
“À không, đúng là hàng nhà tôi đấy. Không nhầm đâu ạ.” Ông ta gật đầu lia lịa.
Trong phòng họp ở Phòng Cảnh sát Yokosuka, Hagimura và Kashiwabara đang cùng lấy lời khai của Ueda Shigeo. Trên bàn đặt số DVD và chiếc túi cũ tìm thấy trên chiếc xe bị đánh cắp.
“Thiệt hại không bao nhiêu, báo cảnh sát thì phải điều tra đủ thứ, phải tạm nghỉ kinh doanh. Hàng họ như nhà tôi, nghỉ ngày nào thiệt ngày ấy. Hơn nữa, tự dưng đóng cửa sẽ gây bất tiện cho khách hàng. Thành ra tôi mới quyết định không báo. Thực sự xin lỗi anh cảnh sát.” Ueda sờ gáy, gập đầu lia lịa.
Hagimura đẩy chiếc túi lại trước mặt Ueda, “Anh thấy chiếc túi này bao giờ chưa?”
Ueda tỏ ra bối rối, nghiêng đầu nghiền ngẫm, “Cái này tôi chịu. Thật đấy. Tôi chưa thấy nó bao giờ. Không phải của tôi đâu. Hay là của Tsujimoto?”
“Tôi đã cho Tsujimoto xem ảnh chụp chiếc túi, cậu ta bảo không biết.”
“Vậy thì không phải của nhà tôi đâu.” Ueda khẳng định.
Từ trong túi, Hagimura lấy ra vài túi nhựa. Mỗi một món đồ trong túi đều được bảo quản bằng túi nhựa riêng.
“Anh có nhận ra món nào trong số này không?”
Vẻ mặt mờ mịt, Ueda chăm chú nhìn các đồ vật trên bàn: hộp kẹo rỗng, ví tiền, đồng hồ đeo tay, hộp trang điểm, thỏi son. Cuối cùng, Ueda vươn tay lấy chiếc túi đựng đồng hồ, quan sát kĩ lưỡng một hồi và đặt lại lên bàn. “Tôi không biết. Chẳng có cái nào của tôi cả.”
“Anh xem chiếc đồng hồ khá kĩ nhỉ?”
“Tôi từng có một chiếc na ná, nên muốn xem xét thêm, nhưng không phải.”
Hagimura nhìn Kashiwabara, đợi ông cho ý kiến.
“Tủ âm tường ở tình trạng đó từ bao giờ?” Kashiwabara hỏi Ueda.
“Tình trạng đó là tình trạng nào?”
“Chất khá nhiều DVD tồn kho… Bắt đầu từ bao giờ?”
“Ha ha… Ừm, từ bao giờ nhỉ…” Ueda khoanh tay, nghiêng đầu cố nhớ. “Lâu lắm rồi tôi không động vào nó. Lần cuối tôi mở tủ âm tường ra là khoảng một năm trước, à không, lâu hơn nữa cơ.”
“Nghe nói trên DVD mất cắp dán tem của hai năm trước?” Hagimura nói.
“A, đúng rồi. Nên tôi nghĩ là đống DVD được bỏ vào tủ gần hai năm trước, ngay sau khi loạt tem giá được thay mới.”
“Từ lúc mở cửa hàng, anh đã bỏ hàng tồn kho vào tủ âm tường rồi à?” Kashiwabara hỏi.
Ueda gật đầu lia lịa, “Đúng thế. Ban đầu thuê nhà, tôi định dùng tầng hai làm văn phòng, đi vào hoạt động mới thấy không cần nữa, bù lại cần nơi cất hàng tồn kho. Từ đó, tủ âm tường thay đổi công dụng. Không chỉ tủ âm tường, toàn bộ tầng hai đều thành nhà kho.”
“Anh cố nhớ giúp tôi,” Kashiwabara chống tay lên bàn, cúi mình nhìn xuống Ueda đang ngồi. “Ngoài người của cửa hàng anh ra, không còn ai sử dụng hoặc từng sử dụng tầng hai nữa à? Chỉ trong thời gian ngắn thôi cũng được.”
Như bị áp lực đè xuống, Ueda ngả người ra sau tránh né, lắc đầu. “Tôi nhớ là không có. Tuy nhiên, cửa hàng tôi đã thay nhân viên vài lần, có thể ai đó để đồ cá nhân lên mà không xin phép cũng nên, tôi không nắm rõ từng li từng tí đâu.”
“Trước khi dùng làm nhà kho thì tầng hai thế nào?”
“Trước khi được dùng làm nhà kho thì tầng hai… vẫn để trống thôi. Nên tôi mới để hàng tồn lên.”
Kashiwabara nhìn Hagimura và khẽ gật đầu. Hagimura hiểu, ông đã hỏi xong.
“Xin lỗi,” Ueda ngước lên nhìn hai người, ngập ngừng hỏi, “Rốt cuộc các anh đang thẩm vấn tôi về cái gì? Chúng tôi chỉ để DVD không bán được lên tầng hai chứ không tàng trữ thứ gì kì lạ cả.”
“Đây không phải thẩm vấn, chúng tôi chỉ nhờ anh hợp tác điều tra thôi.” Hagimura nói.
“Nhưng tại sao lại là cảnh sát Yokosuka? Cửa hàng tôi đâu có thuộc địa bàn quản lý của các anh?”
“Vì đống đồ này xuất hiện trên chiếc xe mất cắp được tìm thấy ở địa bàn quản lý của Phòng Cảnh sát Yokosuka.”
“Ồ, xe bị đánh cắp à…”
“Câu cuối cùng, anh có phán đoán gì về kẻ đột nhập cửa hàng không? Không ít trường hợp nhân viên cũ lợi dụng việc biết rõ chân tơ kẽ tóc để lẻn vào trộm đồ ở chỗ làm cũ.”
Ueda cau mày, mím môi suy nghĩ, sau cùng lắc đầu. “Không đâu. Bất kì ai từng làm chỗ tôi đều biết tỏng là lẻn vào cũng chẳng có gì mà lấy.”
Hagimura thở dài, xem chừng không có hi vọng thu được thông tin nào hữu ích. Anh nói với Ueda, “Cảm ơn anh. Có thể sau này vẫn cần sự hợp tác của anh, lúc đó nhờ anh hỗ trợ nhé.”
“Tôi về được chưa?”
“Được rồi.”
“Còn mấy cái này xử lý sao đây?” Ueda nhìn số DVD trên bàn.
“Trước mắt nhờ anh làm đơn trình báo mất cắp. Sau khi hoàn tất các thủ tục, chúng tôi sẽ trả lại cho anh.”
Ueda miễn cưỡng gật đầu rồi ra khỏi phòng.
Kashiwabara cười khổ. “Nhìn mặt thằng cha đúng kiểu không muốn làm đơn trình báo, cũng chẳng muốn nhận lại số DVD.”
“Thủ tục rườm rà, nhận về đống hàng tồn kho cũng chẳng sung sướng gì. Mà anh nghĩ sao? Ueda không dính líu gì đâu nhỉ?”
“Chắc thế.” Kashiwabara ngồi xuống ghế. “Khi xem chiếc túi, vẻ mặt hắn không hề thay đổi, tôi không nghĩ hắn giả vờ.”
“Em cũng nghĩ thế. Hắn thực sự không biết gì. Đống băng đĩa thì chính xác là trong tủ âm tường.” Hagimura nhìn các món đồ bọc túi nhựa chuyên dụng trên bàn.
Kashiwabara nhặt thỏi son lên, “Tên trộm làm rớt chăng?”
Lúc tìm thấy trên chiếc xe bị đánh cắp, thỏi son không có nắp. Tuy nhiên, thỏi son Kashiwabara đang cầm lại gắn nắp đàng hoàng. Nắp son nằm trong tủ âm tường tầng hai của Good Soft. Chính Hagimura đã phát hiện ra nó. Khi nhìn thấy nắp, anh đã tin chắc nó là của thỏi son trên chiếc xe bị đánh cắp nọ. Do đó, anh gọi cho Kashiwabara nhờ ông đem thỏi son đến Good Soft. Thử đậy vào thì vừa khít.
Hiện giờ đội giám định hiện trường đang có mặt tại tầng hai Good Soft. Có lẽ sẽ sớm có kết quả thôi, nhưng trước mắt, Hagimura tin rằng kẻ trộm xe đã lẻn vào đây.
“Tôi vừa nói chuyện điện thoại với người ở đội giám định, cậu ta bảo hình như ván trần mới bị mở ra gần đây thôi.” Kashiwabara nói.
“Trần tủ âm tường ạ?”
Kashiwabara gật đầu ậm ừ. “Chưa điều tra kĩ nên không thể kết luận, chỉ biết là có vết tích cho thấy ai đó đã động chạm bên trên nóc tủ. Tuy nhiên, không phải kiểu dò xét kĩ càng mà chỉ với tay qua lối thông lên thôi.”
“Tsujimoto và Ueda đều không biết gì. Nói cách khác, chắc do tên trộm làm.”
“Có lẽ vậy.” Kashiwabara nhìn chằm chằm vào đống đồ đang bày trên bàn họp. “Hồi xưa, một tên trộm có vài tiền án đã nói với tôi rằng nếu không có thu hoạch gì lớn thì cứ mò mẫm bên trên nóc tủ âm tường. May ra tìm thấy quỹ đen, hoặc thứ gì quý giá chủ nhà không muốn người khác biết.”
“Chuyện này em cũng từng nghe qua rồi.”
“Có khả năng hộp kẹo nằm trên nóc tủ.”
“Tên trộm đánh cắp nó?”
“Mặc kệ trong hộp có gì quý giá hay không, vẫn hơn là trắng tay ra về, nên hắn lấy đi. Tiện tay cầm theo vài bộ DVD chăng…”
“Được nghe lời khai của chính tên trộm thì tốt biết mấy. Giờ thì đành bó tay.”
“Còn chưa khẳng định hắn đã chết cơ mà.”
“Biết vậy, nhưng mà…”
Đến giờ vẫn chưa làm rõ lai lịch người chèo thuyền ra và bỏ thuyền lênh đênh ngoài khơi Kannonzaki. Nói cách khác, vẫn chưa tìm thấy xác chết đuối nào có khả năng là người chèo thuyền. Nếu xác bị sóng cuốn đi, thì chắc đã trôi theo kênh Uraga ra biển.
“Tên trộm sống hay chết đều không liên quan đến chúng ta. Vấn đề là ai đã giấu hộp kẹo lên nóc tủ.”
“Ừ, đúng vậy, nhưng…” Kashiwabara ngưng ngang và rút điện thoại ra. Chắc máy để ở chế độ yên lặng và có cuộc gọi đến. Sau dăm ba câu trao đổi, ông cúp máy. “Giám định hiện trường gọi, bảo là dấu vân tay của Ueda và Tsujimoto đều không khớp với dấu vân tay trên đồng hồ.”
“Quả nhiên…”
“Đã rõ, chẳng liên quan gì đến Good Soft cả.”
Hagimura gật đầu, nhìn túi nhựa đựng đồng hồ vàng trên bàn. Chỉ có đồng hồ là lưu dấu vân tay rõ ràng để đem đi đối chiếu. Sau khi đối chiếu với tư liệu mười bốn năm trước, cảnh sát đã xác định được dấu vân tay không phải của cả hai vợ chồng Ariake.
“Giờ tính sao?” Kashiwabara hỏi.
“Điều tra về Good Soft.”
“Hả? Theo kết quả giám định, sẽ yêu cầu cửa hàng nộp đơn trình báo mất cắp mà?”
“Ý em là về bất động sản.” Hagimura đáp. “Có thể hộp kẹo đã được giấu từ trước khi Ueda thuê cửa hàng. Em thấy hắn chỉ sửa tầng một thôi.”
“Có lý.” Kashiwabara gật gù, giơ ngón cái tỏ vẻ tán thành. “Thử xem sao.”
Hagimura gọi điện cho Ueda thì được biết bên cho thuê là đại lý bất động sản gần ga Yokohama, hai người liền lên đường. Tại văn phòng ở tầng một tòa nhà, họ gặp một nhân viên trẻ đeo kính. Cậu ta xem hồ sơ và cho biết, “Chỗ này thay đổi khách thuê nhiều rồi. Chủ nhà xây lên để làm cửa hàng quần áo, về sau kinh doanh không hiệu quả nên cho thuê.”
“Có thông tin người thuê trước đó không?” Hagimura hỏi.
“Trước Good Soft ấy ạ? Để tôi xem… Một quán ăn có tên Togami-tei.”
“Tôi từng nghe cái tên này ở đâu rồi.” Đứng bên cạnh Hagimura, Kashiwabara lẩm bẩm.
Cậu nhân viên mỉm cười gật đầu. “Giờ nó đã trở thành quán cơm Tây khá nổi tiếng.”
“Quán cơm Tây?” Hagimura khá nhạy cảm với cụm từ này, anh bất giác cao giọng. “Cậu không nhầm chứ?”
Đôi mắt phía sau tròng kính tròn xoe như muốn hỏi có gì lạ vậy. “Togami-tei khởi nghiệp ở đây, về sau nổi tiếng thì chuyển đến nơi khác, rồi lớn mạnh dần. Đều là nhờ cơm bò băm của họ được đánh giá rất cao. Mà tôi cũng chỉ nghe đàn anh kể lại thôi.”
Hagimura và Kashiwabara nhìn nhau. Trước khi Good Soft đến thuê, đây từng là một quán cơm Tây như Ariake. Đơn giản là trùng hợp hay sao?
“Khi Good Soft mới chuyển đến, hình như họ đã sửa lại tầng một, tầng hai thì sao? Có thi công gì trên đó không?” Kashiwabara hỏi, giọng thản nhiên, nhưng Hagimura cảm thấy có lẽ ông đang cố kìm nỗi sốt sắng.
Cậu nhân viên lại tìm kiếm trong hồ sơ, “Sau khi kí hợp đồng thuê, ông Ueda tự tiến hành tu sửa. Theo ghi chép, ông ta chỉ tu sửa tầng một, đúng như anh nói. Còn tầng hai, chắc là không động vào đâu.”
“Không có ghi chép nào cho thấy chủ sở hữu tiến hành tu sửa chứ?”
“Vâng. Nếu có cũng chỉ ở mức độ lau dọn vệ sinh thôi, không phải thi công gì đáng kể.”
Rời khỏi đại lý bất động sản, Hagimura nói với Kashiwabara, “Trước khi cửa hàng băng đĩa chuyển đến, ở đó từng là quán cơm Tây… Anh có nghĩ chỉ là trùng hợp không?”
Kashiwabara không khẳng định, cũng không phủ nhận, mà rút điện thoại ra, “Hỏi cậu ta thử xem.”
----------------------------------------
Lúc nghe Kashiwabara nói cần gặp gấp, Koichi đoán ngay được là chuyện gì rồi. Dẫu vậy, anh vẫn cố gắng tỏ ra bình thản và hỏi lại, “Có phát hiện mới về vụ án hả chú?”
“Không hẳn là phát hiện, mà tôi có việc cần xác minh. Gặp mặt một chút được chứ? Xin lỗi nếu cháu đang bận. Cần thì tôi đi Tokyo.” Dù Kashiwabara đã cố gắng kiềm chế, nhưng rõ ràng ông đang phấn khích vì có tiến triển tích cực.
“Không nói qua điện thoại được ạ?”
“Không phải, chỉ là tôi muốn gặp trực tiếp rồi nói. Tôi nghĩ, như vậy tốt cho cháu hơn.”
“Cháu hiểu rồi. Giờ gặp luôn cũng được ạ.”
“Tốt quá. Hẹn nhau ở đâu đây?”
“Phiền chú tới ga Tokyo nhé?”
“Được. Chắc cháu đang trong giờ làm nhỉ? Xin lỗi nhé.”
“Không sao ạ. Chuyện quan trọng mà.”
Sau khi hẹn gặp ở một quán cà phê trong ga Tokyo, Koichi cúp máy. Taisuke ngồi trên chiếc giường bên cạnh, bộ dạng bứt rứt.
“Cảnh sát, Kashiwabara.” Koichi cho biết.
“Có chuyện gì nhỉ?” Taisuke cau mày.
“Chắc cảnh sát đã tới cửa hàng băng đĩa, có khi lần ra cả vụ Togami-tei từng ở đó rồi cũng nên.”
“Thế á?”
“Nếu không thì gọi điện làm gì. Dù sao đi nữa, xem chừng họ đang đi đúng hướng chúng ta vạch ra.”
Koichi đứng dậy, mở tủ quần áo. Anh từng nói với Kashiwabara và Hagimura rằng mình đang làm việc cho một văn phòng thiết kế, nên phải thay đồ để khỏi bị nghi ngờ.
“Nếu cảnh sát đã để mắt đến Togami-tei, chúng ta không nên hành động thừa thãi gì nữa nhỉ?” Taisuke nói.
“Tất nhiên rồi. Chỉ là những việc cần làm vẫn phải làm, kẻo cuối cùng lại xôi hỏng bỏng không.”
“Việc cần làm là công thức nấu ăn kia đúng không?”
“Ừ. Mày nhắn lại với Shi, không còn nhiều thời gian. Cảnh sát sắp sờ gáy Masayuki rồi. Cứ lảng vảng quanh bọn họ sẽ rất nguy hiểm.”
“Em sẽ nhắn nó.”
Koichi gật đầu, lấy áo khoác và quần dài trong tủ ra.
“Anh hai, liệu cảnh sát có bắt Masayuki không?” Taisuke lo lắng hỏi.
“Phải bắt chứ. Chúng ta đã cố tình tổng hợp bằng chứng cho rồi.”
“Em không nghĩ Masayuki lại dễ dàng nhận tội. Dù sao những thứ cảnh sát đưa ra, lão đều chưa thấy bao giờ. Lão sẽ bảo là bị người ta gài bẫy cho mà xem.”
“Có thể lắm. Mà nói cho đúng là chắc chắn thế, rằng ‘tôi không biết đồng hồ vàng nào của Yukihiro, cũng chẳng nhớ mình đã giấu cái gì lên trên nóc tủ âm tường ở quán cũ.’”
“Thế thì toi à?”
“Không sao đâu.” Koichi vừa thay đồ vừa nhìn em trai. “Hầu hết nghi phạm đều chối đây đẩy dù cảnh sát có đưa ra bằng chứng, và thiếu gì kẻ kêu ca mình bị gài bẫy. Masayuki thích nói sao thì nói, cảnh sát chẳng thèm quan tâm đâu.”
“Vậy thì được, nhưng…”
Nhìn Taisuke ấp a ấp úng, Koichi dừng thay đồ, “Sao? Lại có vấn đề gì à?”
“Không phải, nhưng mà…”
“Có gì nói thẳng ra. Chẳng giống mày chút nào.”
“Không phải, chỉ tội em không biết diễn đạt thế nào.” Taisuke gãi gãi đầu. “Kế hoạch dàn dựng của anh là muốn cảnh sát suy luận như sau: Hung thủ giết bố mẹ chúng ta, đánh cắp hộp kẹo đựng tiền mặt và vài thứ có giá trị. Xài hết tiền, hắn giấu hộp kẹo lên nóc tủ. Sau khi hung thủ chuyển đi, quán ăn trở thành hàng băng đĩa. Về sau trộm đột nhập hàng băng đĩa, phát hiện ra hộp kẹo trên nóc tủ, cứ nghĩ là có giá nên mới mang đi. Đúng chưa?”
“Chưa hết. Tên trộm kia đang gặp khó khăn vì nợ nần nên mới lẻn vào hàng băng đĩa, không thu hoạch được gì nên tuyệt vọng. Hắn đánh cắp xe và lái đi trong vô thức, đến bờ biển thì nảy ra ý định tự tử. Hắn định viết di thư cho đứa con gái duy nhất tên Tomoko, nhưng lại bỏ dở giữa chừng. Hắn trộm một chiếc thuyền trên bờ biển Hashirimizu và chèo ra khơi, rồi gieo mình tự tử. Chúng ta phải làm cảnh sát suy luận theo hướng này mới được.” Koichi bổ sung và tiếp tục thay đồ.
“Tomoko là con gái duy nhất à? Em cứ tưởng vợ.”
“Vợ hay con gì cũng được. Nói chung, người này cực kì quan trọng đối với tên trộm. Dù sao, cứ phải để lại di thư mới khiến cảnh sát tin đây là vụ tự tử.”
“Liệu cảnh sát có nghi ngờ không?”
“Ừm. Không tìm thấy thi thể, nên chắc họ sẽ nghi ngờ là ngụy tạo hiện trường.”
“Vậy có sao không?”
“Không. Tên trộm tự tử hay không cũng chẳng liên quan đến việc điều tra vụ giết người cướp của nhà Ariake. Điều quan trọng là phải khiến cảnh sát tin có một tên trộm. Mọi thứ đều đi đúng kế hoạch của chúng ta, nên đám Kashiwabara mới tìm ra cửa hàng băng đĩa, cho tới nay chưa có sai sót nào cả. Chỉ cần Shi hoàn thành vụ công thức nấu ăn, là chúng ta xong vai diễn của mình.”
Taisuke vẫn đăm chiêu, làm Koichi không khỏi nóng nảy.
“Mày còn gì không hài lòng nữa?”
Taisuke vội lắc đầu. “Em không ý kiến gì hết. Chỉ hiềm, hung thủ có thể quên một thứ quan trọng như vậy ư?”
“Thứ gì?”
“Hộp kẹo. Khi chuyển đi, hung thủ đã để quên nó trên nóc tủ. Liệu có chuyện vô lý như thế chăng? Đối với hung thủ, nó là bằng chứng chí tử cơ mà.”
“Bình thường thì không thể.”
“Cảnh sát không nghi ngờ chứ?”
“Nghi ngờ gì? Rằng có người sắp đặt mọi thứ à?”
“Em không biết.”
“Thôi được rồi, đúng là hơi bất thường.” Koichi thừa nhận. “Tuy nhiên không thể giải thích một cách hợp lý mọi hành động của con người. Thực tế có rất nhiều điều phi logic. Hung thủ giết người cướp của giấu một thứ có thể trở thành bằng chứng kết tội mình lên trên nóc tủ, rồi quên thu hồi khi chuyển đi… Nghe không thỏa đáng lắm, cứ như kẻ ngốc ấy. Nhưng hành xử ngốc nghếch mới là con người. Thêm một điều nữa, đối với cảnh sát, nó chẳng nghĩa lý gì cả.”
“Tại sao?”
“Họ chẳng thắc mắc tại sao hung thủ lại để quên bằng chứng quan trọng đâu. Dù thắc mắc, cũng không vì thế mà bỏ qua bằng chứng khó khăn lắm mới tìm được. Chỉ cần họ không bỏ qua thì sẽ nhắm mắt làm ngơ mấy nghi vấn cỏn con. Cảnh sát là thế! Ở chỗ cửa hàng anh làm thêm hồi xưa, người ta từng nghi anh ăn cắp tiền của họ. Đúng là hành vi mà chỉ nội bộ gây ra được, trừ anh, các nhân viên khác đều có bằng chứng ngoại phạm. Tuy nhiên, nếu muốn ăn cắp, anh phải qua mặt rất nhiều người. Thế mà cảnh sát chẳng thèm quan tâm tới điểm vô lý này, cứ gào vào mặt anh ‘Mày ăn cắp tiền đúng không’, ‘Khôn hồn thì mau nhận tội’ đại loại thế. Nếu về sau không lòi ra là thằng con đần độn của ông chủ mới là thủ phạm, anh đã phải mang tội danh này rồi.”
“Em có nghe.”
“Hiểu ý anh muốn nói chưa?”
Rồi, Taisuke lẩm bẩm.
Thay đồ xong, Koichi vỗ vai em trai, “Đừng lo. Mọi sự đang diễn ra thuận lợi. Anh sẽ đi nghe ngóng thêm tình hình từ ông chú cảnh sát Kashiwabara cho mày.”
“Em không lo. Chỉ có điều, chúng ta buộc phải đi đường vòng thế này sao? Đến giờ mà còn bàn ra thì hơi kì, nhưng…”
Koichi thở dài, ngồi xuống chiếc giường bên cạnh, “Anh đã nói biết bao nhiêu lần rồi. Chỉ bảo lão ta giống người đàn ông mười bốn năm trước, và hương vị cơm bò băm giống nhau, thì chưa đủ để cảnh sát vào cuộc giúp chúng ta. Dù có vào, cũng không đảm bảo tìm ra bằng chứng xác định Masayuki là hung thủ. Nhiều khả năng họ chỉ điều tra qua loa rồi thông báo không phát hiện được gì.”
“Cảnh sát đâu phải lũ ngốc, họ sẽ tìm ra ít nhiều chứ nhỉ? Ví như chuyện bố mình và Masayuki quen nhau ở chỗ ghi độ…”
“Thì sao?” Koichi nghiêng đầu nhìn em mình. “Mày nghĩ thế là đủ để bắt lão à?”
“Cả những nguồn khác nữa, họ sẽ điều tra sâu hơn. Dù gì cảnh sát vẫn là chuyên gia trong lĩnh vực này. Biết đâu họ phát hiện ra bằng chứng mà anh hai không tìm được.”
“Nếu họ không phát hiện được gì thì sao? Mày định ngồi im, cắn móng tay nhìn cảnh sát để Masayuki thoát thân chỉ vì thiếu bằng chứng à?”
“Thì lúc ấy triển khai vụ công thức nấu ăn cũng được mà?”
Koichi cau mày. “Mày chẳng hiểu gì cả. Ban đầu điều tra không tìm thấy, về sau bằng chứng lại xuất hiện ầm ầm, cảnh sát không nghi ngờ mới lạ. Tất nhiên, người họ nghi ngờ chính là chúng ta đấy.”
Không phản bác được, Taisuke vùng vằng cúi đầu. Koichi nhìn em, nói tiếp.
“Từ lúc quyết định ngụy tạo bằng chứng, tao đã xác định đến phút cuối chúng ta mới gặp cảnh sát. Nhất là vai diễn của mày, mày sẽ ra sân khấu sau cùng để ‘nhận diện hung thủ’. Lúc này Masayuki đã bị bắt, mày phải nhìn và xác nhận lão chính là người đàn ông mày nhìn thấy mười bốn năm trước. Từ giờ tới lúc đó, mày phải tỏ ra không biết gì về Masayuki và tất nhiên, chưa từng nghi ngờ gì lão. Lúc này tuyệt đối không được để đám Kashiwabara nhận thấy bằng chứng khả nghi có liên quan đến chúng ta.”
Bị khí thế của Koichi áp đảo, Taisuke chỉ biết cúi gằm mặt ủ rũ. Cậu khẽ gật đầu. “Em biết rồi. Không phải em có ý kiến gì với cách làm của anh. Em chỉ hơi lo khi để Shi bước vào con đường nguy hiểm thôi.”
“Anh khác gì mày, nhưng phải đánh cược một phen. Shi cũng bảo cứ tin ở nó mà.”
“Ừm… vâng.”
“Đừng nghĩ nhiều. Còn một chút nữa thôi, cố gắng lên!” Koichi lại đặt tay lên vai em, động viên cậu.
Ra khỏi chung cư, Koichi đổi tàu liên tục để đi đến ga Tokyo. Nắm lấy vòng kéo, Koichi vừa nhàn nhã nhìn đống quảng cáo treo trong tàu, vừa nhớ lại cuộc nói chuyện với Taisuke.
Đúng là cách làm của anh hơi vòng vèo. Một người hành động cảm tính như Taisuke tất nhiên sẽ cảm thấy kế hoạch này lề mề, chậm chạp.
Koichi hồi tưởng lại cái đêm lẻn vào tầng hai Good Soft. Hai anh em dạo quanh để tạo vết tích trộm cắp trong cửa hàng. Tiếp theo, họ lên chiếc kei-car đã đánh cắp để đến Yokosuka. Taisuke là người trộm xe. Trước đây, cậu từng làm ở xưởng sửa chữa ô tô, và thường tuyên bố mình có thể xoáy một chiếc xe cũ trong vòng năm phút.
Chỉ đến khi mỗi người một thuyền ra khơi, họ mới biết thế nào là sợ. Bình thường, sóng ở đây tương đối êm dịu, thế mà đêm đó lại cực kì dữ dội. Chưa kể để tránh bị chú ý, cả hai chỉ dám bật đèn pha nhỏ xíu trên mũ bảo hộ. Nếu đi một mình, chắc Koichi đã bỏ cuộc giữa chừng. May có hai anh em, trò chuyện động viên nhau cho bớt sợ mới ra tới nơi.
Sau khi lật úp một thuyền, họ quay vào bờ bằng thuyền còn lại, đi bộ đến gần ga Yokosuka Chuo, đợi rạng sáng thì bắt tàu về Tokyo. Lên tàu, cả hai ngủ say như chết.
Mọi thứ đều toát ra cảm giác đi thăng bằng trên dây, đi được đến lúc này, chính Koichi cũng phải công nhận họ đã tiến hành rất tốt. Anh không muốn Taisuke phải mạo hiểm, đồng thời lại muốn kế hoạch thành công bằng bất cứ giá nào.
Koichi nhắc tới vấn đề nhận diện hung thủ với Taisuke, là bắt nguồn từ suy nghĩ cố gắng để đến phút cuối các em mới phải xuất hiện trước mặt cảnh sát. Khi phiên xử cần lời khai và họ phải ra tòa làm chứng, chắc sẽ khó tránh chạm trán Togami Yukinari. Đột nhiên người tự xưng nhà buôn đá quý và cô gái có tên Takamine Saori lại xuất hiện với tư cách gia quyến nạn nhân, nhất định anh ta sẽ làm ầm ĩ lên. Nếu không cẩn thận, hành vi lừa đảo bấy nay của họ sẽ có nguy cơ bại lộ.
Koichi tự nhủ, dù thế nào cũng bảo vệ Taisuke và Shizuna.
----------------------------------------
(Lúc Koichi đến quán cà phê, Kashiwabara và Hagimura đã ngồi chờ sẵn bên bàn nhỏ. Nhìn thấy Koichi, hai người cùng nở nụ cười.
“Xin lỗi vì gọi lúc cháu bận nhé.” Kashiwabara nói. “Cháu uống gì không?”
“Không cần đâu, cháu mới uống cà phê xong. Chuyện gì thế chú?”
Hai điều tra viên nhìn nhau. Hagimura lên tiếng.
“Là một người kinh doanh quán cơm Tây, bố cậu có liên hệ gì với đồng nghiệp trong ngành không?”
“Ý anh là những người kinh doanh cửa hàng ăn uống khác à?”
“Ý tôi là những người kinh doanh quán cơm Tây giống bố cậu.”
“Quán cơm Tây… Để em nhớ xem.” Koichi vờ nghiêng đầu trầm tư. “Em từng nghe bố chê quán xá này nọ, chỉ không rõ họ có quen biết gì nhau không.”
“Chê như thế nào?”
“Đại loại là ‘Dở ói mà bán giá trên trời’, hay ‘Chỉ đem cái mẽ bên ngoài ra che đậy cái sơ sài bên trong’… Xin lỗi, em không nhớ rõ lắm.”
“Bố cậu có nhắc đến quán nào tên là Togami-tei không?”
Tim Koichi nảy mạnh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cuối cùng cảnh sát đã biết đến sự tồn tại của Togami Masayuki! Dù vậy, Koichi vẫn tỏ ra bình thản, lắc đầu.
“Togami-tei… Em chưa nghe bao giờ.”
Hagimura không khỏi thất vọng, đồng thời lại nghĩ cũng phải thôi. Đã mười bốn năm trôi qua, hồi ấy Koichi mới học tiểu học, biết rõ các mối quan hệ xã hội của bố mới lạ.
“Vậy là cậu nghe nhắc đến quán cơm Tây khác thông qua những lời chê bai… Nếu nhớ ra địa chỉ quán ăn, người từng làm việc ở đó, hay bất cứ điều gì thì cho chúng tôi biết. Chuyện lặt vặt cỡ nào cũng được.”
Koichi khoanh tay, đăm chiêu suy nghĩ, bất chợt nhìn lại Hagimura với vẻ khó hiểu, “Chuyện này liên quan gì tới vụ án? Hung thủ là người trong nghề ạ?”
Hagimura vội xua tay phủ nhận, “Vẫn chưa phải lúc để kết luận bất cứ điều gì. Có thể có phương diện liên quan đến người trong nghề thôi, cho nên chúng tôi mới hỏi.”
“Các chú phát hiện ra manh mối mới rồi sao?” Koichi nhìn qua nhìn lại giữa Hagimura và Kashiwabara. “Cho cháu biết được không?”
Quả là câu hỏi khó với những người làm điều tra. Hagimura rất muốn chia sẻ về tiến độ cho gia quyến nạn nhân, lại không dám chắc gia quyến có đi đây đi đó kể lể hay không. Chẳng may truyền thông tiếp cận săn tin thì rầy rà, chưa kể còn phải đề phòng tình huống gia quyến suy đoán kẻ tình nghi và xử sự mất kiểm soát.
“Nếu vậy…” Koichi nói tiếp. “Hôm trước, chú cho cháu xem một chiếc đồng hồ vàng nhỉ? Đồng hồ có dòng chữ Chúc mừng Ariake mở cửa lại. Đồng hồ đem lại manh mối gì sao?”
Hagimura vẫn đang cân nhắc xem nên giải thích thế nào, Kashiwabara đã lên tiếng.
“Ừm. Chúng tôi phát hiện ra là chiếc đồng hồ bị đánh cắp ở một nơi kia. Vấn đề là tại sao nó lại ở đó. Trong lúc điều tra những người liên quan, chúng tôi tìm thấy một quán cơm Tây. Tuy nhiên, vẫn chưa xác định được sự liên quan giữa quán cơm này với án mạng. Có khi chẳng liên quan gì. Chúng tôi mới đang tò mò thôi, tạm thời vẫn chưa phải lúc giải thích ngọn ngành với cháu.”
Ngồi một bên làm thính giả, Hagimura thực sự nể phục Kashiwabara vì lời giải thích quá khôn khéo. Che giấu cốt lõi mà vẫn miêu tả được quá trình điều tra liên quan đến đồng hồ.
Sau một hồi cau mày trầm ngâm, Koichi dịu nét mặt, nhìn Hagimura, “Ban nãy anh hỏi em đã nghe bố nhắc đến cái tên Togami-tei bao giờ chưa. Giờ mọi người đang điều tra quán ăn này ạ?”
Hagimura đành gật đầu. “Như anh Kashiwabara vừa nói, chưa kết luận được, có khi người ta chẳng liên quan gì. Cậu đừng suy diễn linh tinh. Cứ tin ở chúng tôi và chờ phá án thôi.”
Koichi liền cười gượng, “Em không định cầm đèn chạy trước ô tô đâu. Em chỉ nghĩ, nếu biết mục đích câu hỏi, em sẽ suy nghĩ nghiêm túc hơn chăng.”
“Vậy à?” Hagimura đáp.
“Ừm… Lúc nãy nói tới đâu rồi nhỉ… À phải, đến đoạn bố em nhận xét về các quán cơm Tây khác.” Koichi chống cằm, bặm môi, xem chừng đang cố lục lại kí ức thời thơ ấu.
“Ví như đặc trưng của quán, bố cậu có nói gì không?” Hagimura hỏi.
“Đặc trưng ấy ạ?”
“Kinh doanh dịch vụ nào đó khác lạ chẳng hạn.”
Koichi bật cười đến rung cả vai. “Quán cơm thì kinh doanh dịch vụ gì khác lạ được?”
“Thế mới nói là ví dụ.”
“Nhắc tới dịch vụ thì…” Koichi lấy lại vẻ nghiêm túc. “Hình như có lần bố nhắc tới một quán nhận giao đồ ăn.”
“Giao đồ ăn?”
“Nhà em không giao, vì không đủ nhân lực. Nghe nói, bố em từng gọi đồ ăn giao tận nơi ở một chỗ ông hay lui tới. Bố bảo cơm bò băm của họ dở tệ. Bố phàn nàn ghê lắm.”
Nghe đến đây, Hagimura thầm nhủ không phải Togami-tei rồi. Cơm bò băm của Togami-tei rất nổi tiếng. Hơn nữa kinh doanh phát đạt, rảnh rang đâu mà giao đồ ăn.
“Bố cháu hay lui tới chỗ nào?” Kashiwabara hỏi.
“Sao ạ?”
“Cháu vừa nói ở một chỗ ông hay lui tới. Bận rộn quán xá nên dễ gì ra ngoài được nhỉ?”
“Vâng, nhưng Chủ nhật nghỉ bán mà ạ.” Nói đến đây, như nhận ra điều gì, Koichi khẽ há miệng.
“Sao thế?” Hagimura hỏi.
Koichi nín thở, cắn môi ngập ngừng.
Hagimura hỏi dồn, “Có chuyện gì à?”
Koichi mới ngẩng đầu lên, “Chỗ chơi đua ngựa… Em nghĩ bố đi cá cược.”
“À… ghi độ à.”
Koichi gật đầu. “Em vốn không biết đấy là nơi làm ăn bất chính. Em chỉ nghĩ bố nhắc đến chuyện giao đồ ăn là sau lúc đi chơi đua ngựa về.”
Hagimura gật gù. Nếu là ghi độ, anh không quan tâm. Từ bốn năm trước họ đã làm rõ băng ghi độ không liên quan đến vụ Ariake. Nhưng khi nhìn qua Kashiwabara, Hagimura khựng lại. Ánh mắt ông dõi vào anh quá nghiêm túc, như muốn truyền đạt thông điệp gì.
“Sao anh?” Hagimura hỏi.
“Không sao. Koichi đang bận, hôm nay chúng ta dừng ở đây thôi. Cứ để Koichi thong thả suy nghĩ về quán cơm Tây đi.”
“A… Em hiểu.” Hagimura đoán được suy nghĩ của Kashiwabara. Ông đã phát hiện ra điểm quan trọng, nhưng không muốn nói trước mặt Koichi.
“Hôm nay đủ rồi. Cảm ơn cậu nhé.” Hagimura nói với Koichi.
“Đủ rồi ạ?” Koichi khá lúng túng vì câu chuyện tự dưng ngắt ngang.
“Có gì chúng tôi sẽ liên lạc lại. Hôm nay tới đây thôi, cảm ơn cậu.”
Koichi gật đầu, đáp vâng và đứng lên.
“Đã liên lạc với em trai chưa?” Kashiwabara hỏi. “Hình như cậu ta tên Taisuke nhỉ? Cháu có bảo mấy đứa không hề liên lạc với nhau. Cả địa chỉ số điện thoại cũng không biết luôn à?”
Tỏ ra tổn thương như bị chọc vào nỗi đau, Koichi gãi tai. “Nếu muốn thì không phải không có cách…”
“Nhờ cháu liên lạc với em nhé? Có thể sẽ cần cậu ta hợp tác điều tra đấy.”
“Đã mười bốn năm trôi qua, chắc nó quên mặt hung thủ rồi.”
“Nhờ cháu xác nhận việc ấy luôn.”
Koichi chớp mắt, thoáng tỏ ra bối rối, cuối cùng chỉ đáp, “Vâng. Cháu sẽ gọi thử xem. Chắc nó chưa đổi số điện thoại đâu.”
“Ừm, liên lạc đi, như thế cũng tốt cho mấy đứa.”
Koichi nghiêng đầu nghĩ ngợi một chút, rồi nói xin phép và ra khỏi quán.
“Sao cậu ta không gặp em trai nhỉ?” Chờ Koichi đi khuất, Hagimura tò mò hỏi.
“Nghe đâu sau khi cậu em rời cô nhi viện, hai anh em từng sống cùng nhau. Rồi cậu em không chịu làm ăn nghiêm chỉnh nên cậu anh nổi điên, dẫn đến xích mích. Cụ thể thì tôi không rõ lắm.”
“Cô em gái thì sao?”
“Vốn dĩ trong hộ khẩu đã không phải em ruột rồi, nên cậu ta không rõ tình hình cô em sau khi rời cô nhi viện.”
“Vậy à?”
Hình ảnh ấu thơ của ba anh em bỗng hiện về trong tâm trí Hagimura. Cô bé ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì xảy ra, cậu con thứ sốc nặng nên không nói được, cậu con lớn cố kìm nước mắt vì không muốn các em thấy mình yếu đuối… Cứ nghĩ đến mất mát to lớn của ba anh em, Hagimura lại nổi lên quyết tâm không để vụ án chìm vào quên lãng, không để vụ án kết thúc vì một lý do ngớ ngẩn như hết thời hiệu.
“Gác lại chuyện đó đi, vừa rồi cậu có nghĩ ra gì không?” Kashiwabara hỏi.
“Vụ ghi độ ạ? Không hề… Anh phát hiện ra điều gì à?”
“Băng ghi độ làm ăn ở Sakuragicho, không phải sao?”
“Sakuragicho… Em không nhớ tên, hình như là quán nhậu nhỉ? Sakuragicho… gần cửa hàng băng đĩa luôn.”
“Xác minh thử xem.” Kashiwabara đứng bật dậy.
----------------------------------------
Taisuke đến nhà Shizuna đúng lúc cô đang đứng trước gương và ướm thử bộ đầm màu xanh đậm lên người.
“Làm gì đấy?”
“Em đang lựa đồ để mặc hôm đến nhà Togami. Anh thấy đóng bộ vest hay váy thì ổn hơn?”
“Cái nào chẳng ổn. Chốt ngày rồi à?”
“Em đang đợi anh ấy liên lạc lại. Nhanh cũng phải cuối tuần sau.”
Taisuke thấy lấn cấn khi nghe Shizuna gọi Yukinari là anh ấy, mà cũng không rõ lấn cấn ở đâu.
“Anh hai nhắn em cố gắng nhanh lên. Lúc nãy Kashiwabara gọi, và anh hai đang đi gặp ông ta. Anh hai đoán là cảnh sát để mắt đến Togami-tei rồi đấy.”
“Vậy phải nhanh lên thôi.” Shizuna quăng bộ đầm đang cầm lên giường, so sánh với bộ vest đã trải sẵn ở đấy. Cuối cùng, cô ngồi bệt xuống sàn. “Đến nhà Togami, hoàn thành vụ công thức nấu ăn là vai trò của em chấm dứt nhỉ?”
“Chính xác. Anh hai bảo, sau đó cứ giao cho cảnh sát. Mọi chuyện sẽ tiến triển đúng kế hoạch thôi. Anh hai quá đỉnh!”
Shizuna không đáp mà cứ nhìn chằm chằm hai bộ trang phục trên giường. Cuối cùng, cô thở dài, nhún vai. “Em cứ như con ngốc ấy. Suy cho cùng, chỉ gặp lần này nữa thôi, rồi con nhỏ Takamine Saori sẽ bốc hơi. Đã vậy, mặc cái gì chẳng được, nhỉ? Đâu cần thả thính Yukinari nữa.”
“Chỉ lo ăn mặc phản cảm quá có khi bị tống cổ ra ngoài, chứ trang phục bình thường thì có sao đâu.”
“Thật.” Shizuna thu dọn quần áo trên giường đem đi cất.
“Nhân tiện, tao mang tài liệu đến đây.” Taisuke đặt túi giấy vẫn cầm trên tay xuống.
“Tài liệu gì?”
“Về Canada, và những vấn đề liên quan đến du học. Takamine Saori sẽ đi du học Canada còn gì? Không tìm hiểu kĩ dễ toang lắm.” Nói đoạn, Taisuke nở nụ cười nham hiểm.
“Hừm… Không sao đâu.”
“Cái gì mà không sao?”
“Là không cần ấy. Cứ yên tâm, sẽ ứng phó được thôi.”
“Ăn nói kiểu gì đấy hả? Người ta đã cất công mang đến tận nơi cho lại còn… Hơn nữa, nhà họ sẽ hỏi han tình hình du học. Trả lời linh tinh hay nói năng sơ hở là bị nghi ngờ ngay. Không được gây nghi ngờ, kế hoạch mới thành công.”
“Biết rồi!” Shizuna đáp gọn. “Đã bảo sẽ ứng phó được mà! Chỉ gặp Yukinari một lần này thôi, mai sau không gặp lại nữa, sơ hở sao được.”
Thái độ hung dữ của cô khiến Taisuke lặng người. Ngay lập tức, Shizuna hạ giọng lẩm bẩm.
“Xin lỗi. Đến phút cuối cũng không được chủ quan, đúng không? Xin lỗi anh. Em sẽ tìm hiểu đàng hoàng, anh cứ để đó đi. Với lại, chốt được ngày đến nhà Togami em sẽ báo ngay.”
Taisuke chỉ “Ừ” một tiếng rồi xoay người đi ra cửa. Cậu về đến căn hộ ở Monzennakacho thì đã thấy Koichi ở nhà. Anh nhìn Taisuke và giơ tay ra dấu OK.
“Hoàn hảo! Cảnh sát nhắm vào Togami-tei rồi.” Giọng anh phấn khởi. “Mặc dù Masayuki chưa bị coi là nghi phạm ngay, nhưng với ngần ấy tư liệu, chắc chắn họ phải nghiêm túc điều tra. Nếu mọi sự thuận lợi, hi vọng họ sẽ tìm thấy bằng chứng mà chúng ta không tìm được.”
“Thế thì tốt!”
Thái độ không mấy hào hứng của Taisuke khiến Koichi hơi bất mãn, “Lại gì nữa? Mày vẫn còn ý kiến về cách làm của anh à?”
“Không phải. Ban nãy em đến chỗ Shi nhắn với nó là kế hoạch của anh tiến triển tốt, giục nó đẩy nhanh vụ công thức nấu ăn.”
“Rồi sao? Shi nói gì?”
Taisuke lắc đầu. “Chẳng nói gì cả. Chỉ bảo nó sẽ làm tốt nhiệm vụ, đừng lo.”
“Chứ mắc mớ gì mặt mày ỉu xìu vậy? Trục trặc ở đâu à?”
Taisuke bối rối. Cậu không biết có nên kể với Koichi điều cậu vừa nhận ra hay không, chỉ biết mình không thể tự giải quyết ổn thỏa.
“Này!” Koichi bắt đầu nổi cáu.
“Con nhỏ Shi…” Taisuke nhìn vào mắt anh trai. “Nó phải lòng người ta rồi.”
“Hả?” Koichi cau mày. “Mày nói gì cơ?”
“Nó phải lòng Togami Yukinari rồi. Không phải đóng kịch, nó thích người ta thật rồi.”