Virtus's Reader
XÍCH SAO BĂNG

Chương 8: Mục 9

8

Trước khi Koichi vào đề, mặt Shizuna đã cứng đờ. Chắc là do có linh cảm từ khi bị anh trai gọi sang.

Không quanh co rào đón, Koichi hỏi thẳng điều muốn biết. Shizuna mở to mắt như thể bị đâm vào chỗ hiểm. Koichi không bỏ qua một biểu cảm nào của cô, ngỡ ngàng có, luống cuống có… Tuy nhiên Shizuna đã mau chóng khỏa lấp bằng điệu cười ngạc nhiên.

“Anh nói gì cơ? Em không hiểu. Các anh đang đùa à?”

Shizuna ngồi trên giường, nhìn qua nhìn lại giữa hai anh. Taisuke khoanh tay đứng dựa vào tường.

“Anh đang hỏi em đấy, Shi. Trả lời thành thật đi.” Koichi nói.

Shizuna thở mạnh ra, “Lấy đâu ra! Anh Tai nói gì với anh à?” Cô ngó Taisuke lom lom. Thấy cậu im lặng, tin là mình đoán đúng, cô liền được đà nhăn nhó lên án. “Đúng là ban nãy em hơi bực, nhưng em đã xin lỗi rồi, vậy mà anh lại đi nói linh tinh với anh Ko, anh không thấy mình nhỏ mọn à?”

“Mày tưởng tao tự ái nên đi kể với anh hai?”

“Không phải chắc?”

Taisuke lắc đầu. “Tao kể, chỉ vì tao nghĩ cần phải cho anh hai biết.”

“Rằng em thực sự phải lòng Yukinari? Khùng vừa thôi!” Shizuna ngoảnh mặt sang một bên.

Koichi nhìn cô, từ tốn cất tiếng, “Shi, cảm xúc của em rất quan trọng đối với bọn anh. Việc chúng ta đang làm không phải trò trẻ con. Đi sai một bước, người bị bắt từ Masayuki sẽ biến thành chúng ta. Vụ công thức nấu ăn giao cho em lại là điểm cốt yếu của kế hoạch này, Takamine Saori đóng vai trò cực kì thiết yếu. Nói cách khác, mọi việc đều phụ thuộc vào em. Nếu em có tình cảm với Yukinari thì gay go đấy. Dù sao đi nữa, em cứ nói thật.”

Shizuna lắc lắc đầu, nhìn Koichi, nét mặt cô dịu đi, “Không đời nào! Hắn là con trai của kẻ đã giết bố mẹ chúng ta. Làm sao em thích được? Không có chuyện đó!”

Koichi nhìn cô, “Kế hoạch mà suôn sẻ, Masayuki sẽ bị bắt, việc kinh doanh của Togami-tei không tránh khỏi lao đao, có khi còn sập cả chuỗi. Tổn thất của Yukinari là tất yếu. Quán mới không thể khai trương, bản thân lại rơi vào cảnh co vòi rút cổ, trốn tránh ánh mắt người đời. Dù hắn không làm gì sai, kết cục vẫn rất bi đát. Như thế cũng không sao chứ?”

“Có sao đâu! Con của kẻ giết người thì chịu thôi.”

“Em không đau lòng à?”

Shizuna trợn mắt vì câu hỏi của Koichi. “Sao em phải đau lòng? Em muốn trả thù cơ mà. Yukinari lớn lên nhờ tiền Masayuki kiếm được, còn đi học đại học nữa. Hắn gặp quả báo là điều tất nhiên.”

Giọng cô mỗi lúc một gay gắt, làm Koichi phải giơ tay ngăn lại.

“Be bé cái mồm. Hàng xóm nghe thấy bây giờ!”

“Tại các anh nói năng linh tinh chứ bộ…” Shizuna cắn môi.

Koichi lắc lư thân mình trên ghế, mắt vẫn nhìn cô chằm chằm. Cuối cùng, anh dừng lại và thở hắt ra.

“Anh hiểu rồi. Bọn anh tin em. Dù là chuyện nhỏ nhặt đi nữa, anh vẫn muốn chúng ta thẳng thắn với nhau, nên mới hỏi vậy thôi.”

“Khùng ghê, tự dưng nghi ngờ em.” Shizuna cúi đầu lẩm bẩm.

“Không phải nghi ngờ, chỉ hỏi cho chắc thôi. Chuyện này kết thúc tại đây nhé. Xin lỗi vì gọi em đến gấp như vậy.”

“Xong rồi à?”

“Xong rồi. Phía Yukinari, mọi việc trông cậy vào em đấy.”

“Ừm.” Shizuna gật đầu, đứng lên khỏi giường.

Shizuna về rồi, Taisuke liền nhìn Koichi với vẻ nghi hoặc, “Anh tin lời nó à?” Thấy Koichi lặng thinh, cậu bực bội gãi đầu. “Anh phải tin vào mắt nhìn người của em. Em hiểu rõ nó nhất mà. Anh biết đấy, thời gian em ở cùng nó nhiều hơn anh, em đã xem nó đóng kịch bao nhiêu lần rồi nên mới nói. Em không nhầm đâu, anh phải tin em!”

Koichi chống tay lên thành ghế, đỡ lấy má, uể oải đáp, “Có ai nói không tin mày đâu.”

“Ể? Nhưng…”

“Anh cũng hiểu nó mà. Mày nói đúng. Đây là lần đầu tiên nó phản ứng dữ dội như thế vì đàn ông.”

“Anh hai…”

“Giờ không đổi hướng được nữa, căng rồi đây.” Koichi thôi đỡ má, đưa tay lên bưng trán.

----------------------------------------

Yukinari vừa dứt lời, Kimiko liền khó chịu ra mặt. Nhìn mẹ cau có, Yukinari thầm than, biết ngay mà.

“Con nói rồi, cô ấy đã giúp con rất nhiều. Cho xem nhà mình một chút thì có sao.”

“Thì không sao, chỉ trơ trẽn thôi.”

“Trơ trẽn đâu mẹ? Bình thường mà.”

“Tới nhà, mình lại phải thết đãi…”

Yukinari lắc đầu bó tay. “Cô ấy nói không cần bận tâm đón tiếp. Cô ấy chỉ xem một vòng rồi về ngay.”

“Cũng phải mời tách trà chứ!”

“Con tự mang trà ra được. Con có nhờ mẹ đâu.”

Yukinari đứng ở cửa nhà bếp, nhìn mẹ đang rửa chén và nói với giọng điệu hơi gay gắt.

“Chuyện gì mà ầm ĩ thế?” Cửa phòng khách mở ra, Masayuki bước vào sau khi thay đồ xong.

Kimiko đi ra khỏi bếp, “Yukinari bảo sẽ dẫn con gái về nhà.”

“Hả?” Masayuki ngạc nhiên. “Con gái nhà ai?”

“Không phải ai xa lạ. Bố biết cô ấy mà. Cô Takamine Saori đấy.”

“Cô bé đến làm gì?”

Yukinari kể cho bố nghe Takamine Saori định đi du học, nên muốn tham khảo nhà ở mang lối kiến trúc giao thoa Tây Nhật.

“Có thế thôi mà ầm ĩ cả lên?” Masayuki nói.

“Con cũng nghĩ thế, nhưng mẹ không đồng ý.”

“Không phải mẹ không đồng ý.”

Yukinari toan hỏi “Chứ ý mẹ là sao?” thì điện thoại đổ chuông. Kimiko nghe máy.

Yukinari thở dài, ngồi xuống sofa phòng khách.

“Trước đây con đã nhắc đến một chuyện lạ lùng nhỉ? Rằng Saori từng ăn cơm bò băm có hương vị giống của nhà mình.” Masayuki hỏi.

Không ngờ bố lại tự đề cập đến chuyện này, Yukinari ngơ ngác đáp, “Đúng vậy. Cô ấy không nhớ tên quán ăn, chỉ nhớ chủ quán mang họ Yazaki. Bố có chút ấn tượng nào không?”

“Yazaki… Chưa hề nghe nói.” Masayuki nghiêng đầu suy nghĩ, trông không có vẻ gì là giả vờ.

Đúng lúc này Kimiko quay lại với vẻ mặt hết sức nghiêm trọng, tay vẫn cầm ống nghe.

“Cảnh sát muốn nói chuyện với anh.” Bà nhìn Masayuki.

Masayuki thoáng lộ vẻ căng thẳng. Yukinari cũng nín thở, chẳng lẽ có sự cố ở chi nhánh nào?

“Cảnh sát ở đâu?”

“Tỉnh Kanagawa.”

“Kanagawa?” Masayuki nghi hoặc đón lấy ống nghe.

Yukinari ngồi bên cạnh, dõi theo cuộc điện đàm của bố mình. Hình như bên kia nói sẽ ghé qua ngay bây giờ, vì lẽ gì thì họ chưa cho biết.

Sau khi đáp tôi sẽ chờ, Masayuki cúp máy, nhìn con trai, “Là sao đây nhỉ?”

“Quán chính trục trặc gì chăng?” Yukinari đoán.

“Thế thì người ở quán phải báo cho mình trước chứ.”

Yukinari nghĩ cũng phải, nên im lặng.

Khoảng ba mươi phút sau, chuông cửa vang lên. Hai viên cảnh sát theo Kimiko vào phòng khách. Một người gần bốn mươi, thân hình rắn rỏi, và một người hơn năm mươi, thân hình khá gầy, đôi mắt sắc bén. Người lớn tuổi hơn tự xưng Kashiwabara, thuộc Phòng Cảnh sát Yokosuka. Người trẻ tuổi hơn là Hagimura thì phải, tay cầm túi giấy.

“Mẹ con tôi ở lại cùng bố có được không ạ?” Yukinari hỏi.

“Tất nhiên là được. Tiện thể, có việc cần xác nhận với cả nhà luôn.” Kashiwabara mỉm cười.

Yukinari ngồi cạnh Masayuki, đối diện hai cảnh sát. Kimiko đi pha trà.

“Trước tiên, có vài thứ đề nghị mọi người xem qua.” Kashiwabara mở lời.

Hagimura lục túi giấy lấy một hộp vuông đựng trong túi nhựa, để lên bàn. Hộp cũ kĩ, han gỉ loang lổ.

“Đây là cái gì?” Masayuki rướn người tới.

“Các vị có nhận ra vật này không?”

Masayuki cau mày suy nghĩ.

Kashiwabara nhìn sang Yukinari.

“Còn cậu? Cậu đã từng thấy nó ở đâu chưa?”

Đoạn ông gọi vọng vào nhà bếp. “Mời chị xem qua luôn hộ.”

Yukinari chăm chú nhìn cái hộp trong túi nhựa, “Giống hộp kẹo quá nhỉ?”

“Ừ, nó là sản phẩm của gần hai mươi năm trước, giờ không bán nữa.”

Kimiko mang trà ra, vừa đặt trà xuống trước mặt từng người vừa nhìn cái hộp trên bàn, “Cái này làm sao ạ?”

Kashiwabara không trả lời bà, mà nhìn Masayuki, “Trước đây, gia đình mình sống ở Sakuragicho đúng không?”

“Vâng, hơn mười năm trước.” Masayuki đáp.

“Sau khi chuyển đến đây, gia đình mình có về lại nhà cũ không? Có vào trong không?”

“Không, tôi chỉ đi ngang qua chứ không vào.”

Kashiwabara nhìn sang Yukinari.

Anh đáp, “Tôi cũng thế,” tuyệt nhiên không hiểu mục đích của đám cảnh sát là gì.

“Hừm. Thật ra, hộp kẹo này nằm trong ngôi nhà đó.”

Yukinari vẫn không hiểu. Masayuki cũng thế, ông thắc mắc nhìn lại cảnh sát.

“Ngôi nhà đó giờ là cửa hàng băng đĩa.” Kashiwabara nói. “Gần đây, trộm đột nhập cửa hàng, cuỗm chiếc hộp đi. Kì lạ là, hàng băng đĩa lại bảo chưa từng nhìn thấy nó. Sau khi điều tra, chúng tôi phát hiện ra nó được cất trên nóc tủ âm tường. Vì muốn hỏi thăm người cư ngụ cũ xem thế nào, nên chúng tôi đến đây.”

“Nóc tủ? Chỗ nào ạ?” Masayuki hỏi.

“Tủ âm tường tầng hai. Ngay cạnh chỗ ván trần nhấc lên được ấy.”

Masayuki lắc đầu. “Không có chút ấn tượng nào. Tôi chưa từng mở trần tủ… Con giấu à?” Ông hỏi Yukinari.

“Con không biết gì cả.”

Masayuki gật đầu. “Chắc có nhầm lẫn. Không liên quan đến gia đình tôi.”

“Vậy gia đình xem giúp mấy thứ trong hộp nhé.”

Kashiwabara dứt lời, Hagimura lại lục túi giấy lấy đồ. Lần này cũng đựng trong túi nhựa, nhưng không chỉ một cái. Ví, son, hộp phấn trang điểm, đồng hồ. Tất cả đều rất cũ kĩ.

Người đưa tay ra đầu tiên là Kimiko. Bà cầm túi chứa thỏi son và hộp phấn lên, nhìn thật kĩ rồi trả chúng lại trên bàn, lắc đầu. “Không phải của tôi. Tôi chưa dùng loại này bao giờ.”

“Ví và đồng hồ thì sao?” Kashiwabara nhìn qua nhìn lại giữa Masayuki và Yukinari.

Yukinari đang lẩm bẩm không biết, Masayuki bỗng vươn tay ra lấy túi nhựa đựng đồng hồ. Ông nhìn nó chòng chọc, bộ dạng đăm chiêu.

“Anh nhận ra nó?” Mắt hai cảnh sát sáng rực lên.

“À không…” Masayuki lắc đầu, trả túi nhựa lại bàn. “Chưa từng trông thấy.”

“Chiếc đồng hồ rất ý nghĩa.” Kashiwabara nói. “Quà của mấy người bạn chí cốt tặng cho ông chủ một quán ăn nhân dịp mở cửa lại sau thời gian tu sửa. Đó là quán cơm Tây, tên Ariake. Anh biết quán này không?”

Yukinari giật thót vì cụm từ quán cơm Tây, anh quay sang nhìn bố.

Tuy nhiên, Masayuki vẫn giữ vẻ mặt lạnh tanh. Ông chớp chớp mắt rồi nhẹ nhàng đáp, “Không, tôi không biết.”

Từ đầu đến giờ, Hagimura tập trung quan sát biểu hiện của Masayuki mà không nhận thấy bất kì thay đổi rõ ràng nào, thậm chí ông ta không hề xao động khi cái tên Ariake vang lên. Kinh nghiệm mách bảo Hagimura, con người đạt đến độ tuổi nhất định, đặc biệt là ở địa vị hơn người như Togami Masayuki thì không dễ gì bộc lộ cảm xúc, ngay cả khi bị sốc. Anh chỉ thấy khó hiểu ở chỗ Masayuki không mảy may phản ứng trước cụm từ quán cơm Tây. Cậu con trai tỏ ra giật mình, như vậy mới tự nhiên.

Ngoài ra, Hagimura còn chú ý đến việc Masayuki nhặt lấy chiếc đồng hồ và săm soi rất kĩ. Tất nhiên, phàm là đàn ông đứng tuổi, gặp cả đống đồ vật như thế thường sẽ để mắt đến đồng hồ đầu tiên, ví dụ điển hình là ông chủ Good Soft. Giống như bà vợ Masayuki ở đây chú ý ngay tới hộp phấn trang điểm và thỏi son vậy.

“Hồi quán ăn Togami-tei đầu tiên còn ở Sakuragicho, gần đấy có một quán nhậu tên Sunrise. Anh nhớ chứ?” Kashiwabara hỏi. Trước khi đến đây, hai người đã thống nhất với nhau rằng hôm nay ông sẽ dẫn dắt câu chuyện.

“Sunrise à? Để nghĩ xem… Tôi nhớ loanh quanh có vài quán, nhưng tên thì…” Masayuki đáp, vẻ mặt không thay đổi.

“Nghe nói nhà mình từng nhận giao đồ ăn tận nơi?”

Masayuki gật đầu. “Vâng. Một thời gian ngắn.”

“Sunrise là một trong các địa điểm anh từng giao đồ ăn. Khách thời đó kể như thế. Họ nói, hễ đói bụng là lại gọi đồ ở Togami-tei. Giao đồ ăn cho quán nhậu cũng ít thấy, nên tôi nghĩ anh sẽ còn ấn tượng.”

Masayuki khoanh tay, cúi đầu trầm ngâm. Kimiko bỗng xen vào. “Có quán này thật!” Bà nhìn sang chồng. “Toàn gọi đồ vào giờ tào lao không. 2 giờ sáng Chủ nhật chẳng hạn. Gọi nhiều nên cũng chấp nhận được, lung tung đủ món, em nhớ hồi đó chúng ta mệt với họ lắm.”

Tỏ ra đồng ý với những gì vợ nói, Masayuki gật đầu. “Tôi cũng vừa nhớ ra.”

“Tôi nhớ trong tên quán có chữ Sun. Vì lần nào tôi cũng là người nhận điện.”

Có vẻ đúng rồi, Hagimura liếc sang Kashiwabara.

“Anh có nhớ khách quán nhậu không?” Kashiwabara bắt đầu chất vấn.

“Khách quán nhậu? Ừm… Chà…” Masayuki cười khổ. “Chúng tôi chỉ giao đồ ăn tới cửa quán nên không biết khách nào ở trong cả.”

“Trong số khách quán nhậu, có người cũng kinh doanh quán cơm Tây. Tên quán là Ariake.”

Yukinari khẽ “À” lên, đưa mắt nhìn chiếc đồng hồ trong túi nhựa, “Chủ chiếc đồng hồ?”

“Đúng. Họ của ông ta cũng là Ariake. Có khi nào anh quen biết ông ta không.”

Masayuki lắc đầu. “Tôi không nhớ. Tôi nói rồi, tôi không tiếp xúc trực tiếp với khách quán nhậu. Giờ tôi mới biết trong đó có người cùng nghề. Cả chiếc đồng hồ, tôi cũng chưa từng nhìn thấy.”

“Anh đã dứt khoát đến thế thì đúng là không biết rồi.” Kashiwabara từ tốn nói, tạm thời không còn gì để hỏi thêm.

“Xin lỗi, vụ gì đây ạ?” Yukinari thắc mắc. “Hình như khá xưa cũ, mục đích là gì?”

Hagimura im lặng. Kashiwabara mỉm cười.

“Đúng như cậu nói. Chúng tôi đang điều tra một vụ án xảy ra lâu rồi, đến giờ vẫn chưa có lời giải, đồ vật trong hộp kẹo này có thể là manh mối quan trọng, chúng tôi muốn tìm xem ai đã giấu nó lên nóc tủ.”

“Vụ gì vậy ạ?” Yukinari hỏi.

“Chúng tôi không thể tiết lộ. Nhưng nếu mọi người chia sẻ được chút ấn tượng nào về những món đồ này thì lại khác.”

Yukinari tỏ ra bất mãn, nhìn sang bố.

“Nhà chúng tôi không liên quan.” Masayuki điềm tĩnh nói. “Tôi không biết tại sao những thứ này lại ở trên nóc tủ trong ngôi nhà kia, ít nhất thì, không phải do chúng tôi để lên.” Câu trả lời rõ ràng, ánh mắt không né tránh.

Kashiwabara đáp, “Chúng tôi hiểu rồi. Xin lỗi vì đã quấy rầy gia đình lúc đêm hôm. Hễ nhớ ra bất cứ điều gì, xin báo cho chúng tôi biết. Đây là danh thiếp của tôi, gọi đến cơ quan cũng được, mà gọi thẳng vào máy tôi cũng được.” Nói đoạn, ông đặt danh thiếp lên bàn.

----------------------------------------

Ra khỏi nhà Togami, Hagimura vừa đi vừa hỏi, “Anh thấy sao?”

“Chưa đủ cơ sở để khẳng định.” Kashiwabara cau mặt. “Ông ta cầm đồng hồ lên đầu tiên, đúng không?”

“Đúng. Nên em thấy đáng ngờ.”

“Trái lại chứ!”

“Là sao?”

“Tôi nghĩ, nếu có ấn tượng thì sẽ không vươn tay ra với lấy nó như thế đâu. Giả sử ông ta là hung thủ vụ Ariake, và chiếc đồng hồ bị cướp đi trong đêm án mạng, thì hiện tại ông ta phải do dự khi chạm vào nó chứ?”

“Anh nghĩ Masayuki vô tội?”

“Tôi không chắc. Vì Ariake Yukihiro xuất hiện ở địa điểm ông ta giao đồ ăn, tôi không nghĩ đây là trùng hợp.”

“Em cũng nghĩ thế.”

Khi Koichi kể rằng có quán cơm Tây giao đồ ăn tới chỗ ghi độ, Hagimura và Kashiwabara đã đoán ngay là Togami-tei. Họ tìm đến một số người từng lui tới Sunrise. Ai cũng tỏ ra khó chịu, chắc vì đều không muốn nhớ lại thời ấy, nhưng không khó để hỏi ra quán cơm Tây họ từng gọi đồ ăn. Trừ vài người nói đã quên hoặc không hề biết tên, số còn lại đều có chung câu trả lời: Togami-tei. Tuy nhiên, kí ức của họ chỉ đến ngưỡng ấy. Không một ai nhớ hình dáng người giao đồ ăn, đừng nói đến việc tiếp xúc giữa người ta và Ariake Yukihiro.

Tóm lại, sau khi xác định có mối liên hệ giữa Yukihiro và Masayuki, hai điều tra viên bắt tay vào tìm hiểu, cho nên tối nay, họ đến nhà Togami.

“Chỉ hiềm, tôi thấy lạ lắm.” Kashiwabara nói.

“Lạ chỗ nào?”

“Tại sao lại giấu hộp kẹo lên nóc tủ? Nếu sợ nó gây hậu hoạn thì ném quách đi là xong. Nếu có lý do phải giữ lại, tại sao cứ để mãi ở đấy?”

“Có lẽ cũng định một lúc nào đấy sẽ xử lý, về sau quên mất? Nghe ngớ ngẩn quá nhỉ?”

“Đúng, ngớ ngẩn lắm. Nhìn Masayuki tôi mới nghĩ đến điểm ấy. Trông ông ta không giống loại người hành động bất cẩn đâu.”

Hagimura im lặng. Cảm nhận của anh giống với Kashiwabara, nên không có lời nào để phản bác.

“Ôi, giờ báo cáo lên trên thế nào mới đau đầu đây này.” Kashiwabara gãi gãi mái tóc hoa râm.

----------------------------------------

Họ hẹn gặp ở một quán cà phê nằm cách đường Aoyama không xa. Nội thất phần lớn là gỗ, mang lại cảm giác ấm áp dù ánh sáng có ảm đạm. Shizuna mới đến đây lần đầu, nhưng cô nghĩ Yukinari sẽ thích bầu không khí này. Các bàn sắp xếp so le để khách khỏi bối rối vì phải nhìn thẳng vào nhau. Cô nhớ lại lời Yukinari kể về Togami-tei ở Sakuragicho, rằng trong quán có nhiều cột nên khách thấy tự nhiên hơn. Shizuna tin rằng, tâm lý luôn đặt mình vào vị trí người khác của Yukinari là xuất phát từ bản tính anh chứ không phải cố ý rèn luyện mà ra.

Thật khác thường, hôm nay Yukinari đến trễ gần mười phút so với giờ hẹn. Anh chạy lại với vẻ mặt áy náy, “Xin lỗi, tôi đang tìm hiểu một chuyện, không ngờ lại mất thời gian đến thế.”

“Không sao ạ. Anh đừng áy náy. Mà anh tìm hiểu về các món ăn à?”

“Không phải món ăn, mà là…”

Đúng lúc này, phục vụ tiến đến nên Yukinari ngừng kể để gọi cà phê đá. Một lát nữa họ sẽ đến Togami-tei ở Azabu Juban. Cuối cùng cơm bò băm mới đã đáp ứng được tiêu chuẩn của Yukinari nên anh muốn Shizuna ăn thử.

“À, cô nói là từng sống ở Yokosuka nhỉ?”

Câu hỏi làm tim Shizuna đập thình thịch, cô mỉm cười mà lòng thầm cảnh giác.

“Tôi có nói vậy ư?”

“Cô kể về bạn cô cho tôi nghe còn gì. Yazaki Shizuna, con gái ông chủ quán cơm Tây ấy. Quán nhà cô ấy ở Yokosuka đúng không? Thành ra tôi nghĩ bấy giờ cô cũng sống ở Yokosuka.”

Nghe Yukinari gọi tên mình, Shizuna thấy tim đập mạnh hơn, nhưng cảm giác này không hề khó chịu.

“Vì công việc của bố, nên lúc nhỏ tôi từng ở Yokosuka.”

“Vậy ư? Tôi sinh ra và lớn lên ở Yokohama, chưa đến Yokosuka bao giờ. Mà chuyện đó sao cũng được, vấn đề là… cô thực sự không nhớ tên quán cơm Tây nhà bạn cô à?”

Câu hỏi làm Shizuna căng thẳng. Tại sao Yukinari lại muốn đào sâu vụ tên tuổi? Cô tự nhắc nhở phải thận trọng, “Xin lỗi anh. Chuyện lâu quá rồi, nên… Mà quán ăn đó thì sao?”

“Không có gì. Thật ra, tôi bảo đang tìm hiểu một chuyện, chính là về một quán cơm Tây từng ở Yokosuka, vợ chồng ông chủ đều thiệt mạng trong một vụ án. Bạn cô cũng mất bố mẹ đúng không? Tôi thấy hai ca có nhiều điểm tương đồng, nên chỉ muốn hỏi tên quán ăn thôi.”

Shizuna lập tức khó thở như có đá đè trên ngực, phải cố sức lắm mới duy trì được nụ cười trên môi, “Quán cơm Tây anh đang tìm hiểu tên là gì?”

“Ariake. Có phải tên quán nhà bạn cô không?”

Shizuna choáng cả người, nhưng không dám để lộ sự hoang mang. Khẽ nghiêng đầu suy nghĩ một chút, cô lắc đầu. “Không phải. Tôi nhớ là… tên kiểu phương Tây thì phải…”

“Thế à? Chắc là trùng hợp thôi. Hơn nữa, chủ quán Ariake cũng mang họ Ariake luôn, rõ là không phải rồi.”

“Ở Yokosuka có nhiều quán cơm Tây mà.” Shizuna nhấc cốc trà lên, cố giữ bình tĩnh cho tay khỏi run. Theo như Koichi thì cảnh sát đang để mắt đến Togami-tei, thậm chí đã tiếp xúc với Masayuki. Nếu không, làm sao Yukinari lại đi tìm hiểu về Ariake. Tình hình đang đi dần lên cao trào, cô phải mau chóng hoàn thành nhiệm vụ quan trọng các anh giao cho. Nghĩa là Takamine Saori phải biến mất, không được gặp Togami Yukinari lần nào nữa. Mỗi lần nghĩ đến đây, cô lại thấy lòng đau âm ỉ. Tất nhiên, cô nhận thức rõ điều này.

“À quên, chuyện lần trước tôi đã nói với bố mẹ, bố mẹ bảo cô cứ tới đi, đừng ngại.”

Trong khoảnh khắc, Shizuna không hiểu Yukinari đề cập chuyện gì. Nhớ ra việc đến thăm nhà Togami, cô lập tức ngồi thẳng dậy như bị một cái xiên xuyên qua.

“Chắc bố mẹ anh nghĩ tôi thật trơ trẽn, đúng không?”

“Không đâu. Bố mẹ chỉ bảo không thể tiếp đón một cách nồng nhiệt thôi.” Yukinari nói với vẻ tinh quái.

Cảm xúc phức tạp bao trùm lấy Shizuna. Cô phấn chấn vì có cơ hội hoàn thành nhiệm vụ, bứt rứt vì thời khắc cuối cùng đang đến gần, đồng thời cũng râm ran vui sướng vì được đến nhà anh.

“Mình đi thôi nhỉ?” Yukinari cầm biên lai đứng dậy. Nhìn Yukinari đi đến quầy thanh toán, Shizuna nhớ lại giây phút Koichi và Taisuke chất vấn mình. Câu hỏi của Koichi rất thẳng thắn: “Em phải lòng Yukinari rồi, đúng không?”

Dù không cùng huyết thống, thì quả nhiên vẫn là anh trai. Chính Shizuna cũng mới nhận ra tình cảm của mình gần đây thôi. Mà không, có lẽ cô đã nhận ra từ trước, chỉ cố lảng tránh hiện thực mà thôi. Shizuna định đánh trống lảng, nhưng rõ ràng không thuyết phục được hai anh. Có lẽ bây giờ họ vẫn lo lắng không biết Shi tiếp tục mắc kẹt trong lưới tình, hay sẽ bóp chết tình cảm của mình để thực hiện kế hoạch?

Shizuna không thể phản bội lòng tin của các anh. Từ khi còn nhỏ, họ đã bàn tính một ngày kia sẽ trả thù cho bố mẹ. Cô không thể phá vỡ sự gắn kết vững chắc chỉ vì một cơn cảm nắng nhất thời.

Người đàn ông này… Vừa nhìn Yukinari, Shizuna vừa tự cảnh cáo. Người đàn ông này là con trai của kẻ đã giết chết bố mẹ mình.

----------------------------------------

Ra khỏi quán cà phê, Yukinari vẫy một chiếc taxi. Anh mời Takamine Saori vào xe trước rồi theo vào sau. Nơi họ đến là Azabu Juban.

“Tò mò quá, không biết cơm bò băm của quán ăn mới thế nào?” Taxi vừa lăn bánh, Saori hỏi ngay.

“Cô cứ ăn thử sẽ biết. Tôi rất tự tin về nó.”

“Một người như tôi ăn thử cũng không rút ra nhận xét đáng kể nào, nên tôi không nghĩ sẽ có giá trị tham khảo với anh đâu.”

Yukinari mỉm cười lắc đầu. “Cô chỉ cần cho tôi biết cảm nghĩ kiểu ‘Thật may vì được ăn thử’ hay ‘Biết vậy đừng ăn cho rồi’ là đủ. Dù sao cô cứ thẳng thắn giúp. Khen xã giao chỉ càng khiến tôi khó xử.”

“Sao tôi thấy trách nhiệm của mình nặng nề quá.”

“Đừng áp lực, cứ tự nhiên thôi.”

Shizuna gật đầu đáp lại, lấy lại vẻ mặt nghiêm túc rồi quay nhìn cảnh vật bên ngoài. Trông cô có phần tư lự.

Yukinari nhận thấy cô gái này hôm nay hơi kì lạ. Thái độ cứng nhắc, cảm giác cũng khó gần hơn mọi khi. Thoạt tiên không đến nỗi, từ lúc Yukinari nhắc đến quán cơm Tây Ariake mới thành ra thế. Đáng lẽ anh không nên đả động tới cái chết của vợ chồng chủ quán. Chắc chi tiết này khiến Saori nhớ lại hoàn cảnh nhà bạn thân. Anh hối hận, vì nếu đúng thì anh thật vô ý vô tứ quá.

Sở dĩ Yukinari tìm hiểu về Ariake là do chuyến ghé thăm của hai cảnh sát hôm trước. Anh bứt rứt vì họ từ chối cho biết mục đích điều tra. Cảnh sát bảo tìm thấy hộp kẹo ở ngôi nhà Sakuragicho, thế thì làm sao? Hộp kẹo đựng đồng hồ của chủ quán Ariake, có gì quan trọng chứ? Để làm rõ khúc mắc, Yukinari tiến hành tìm hiểu về Ariake. Anh lên mạng nhập các từ khóa Ariake và quán cơm Tây, và ngay lập tức tìm được tin tức về sự việc mười bốn năm trước.

Đọc nội dung, Yukinari không thốt nên lời. Không ngờ lại là một vụ án dã man, giết người cướp của. Giờ thì anh đã hiểu tại sao cảnh sát lại để tâm đến hộp kẹo, đúng hơn là đến chiếc đồng hồ vàng như vậy. Họ ngờ rằng hộp kẹo bị đánh cắp khỏi hiện trường gây án. Nói cách khác, cảnh sát suy luận rằng hung thủ giấu cái hộp lên nóc tủ?

Suy luận ấy có thể hợp lý đối với cảnh sát, nhưng Yukinari cho rằng thật sai lầm khi đánh dấu hỏi vào Masayuki. Ông không có động cơ tấn công một quán cơm Tây ở Yokosuka. Và hơn hết, ông không phải loại người có thể gây ra chuyện tày đình như vậy. Trước sau gì nghi ngờ cũng được giải tỏa, Yukinari chỉ không chịu nổi cảm giác bố mình bị coi là kẻ xấu, dù chỉ trong giây lát.

“Anh… không sao chứ?”

Thấy Yukinari chìm vào suy tư, Saori không khỏi lo lắng.

“A, xin lỗi cô.” Anh nở nụ cười. “Tôi chỉ đang băn khoăn một chuyện thôi.”

“Có vẻ nan giải nhỉ?”

“Sao cô nghĩ thế?”

“Mặt anh thể hiện rõ mà. Chân mày nhăn hết cả lại…”

“Á!” Yukinari đưa tay sờ trán. “Xin lỗi. Nhìn tôi cau có lắm à? Chuyện tôi băn khoăn cũng không đến nỗi nan giải.”

“Sắp khai trương quán ăn nên anh có nhiều chuyện phải lo tính. Vậy mà tôi còn xin xem nhà, gây khó xử cho anh. Thực sự rất xin lỗi. Anh cứ nói thẳng ra nếu thấy phiền nhé.”

Yukinari vội xua tay. “Không phiền. Ban nãy tôi nói rồi mà. Bố mẹ đã bằng lòng, cô đừng nghĩ nhiều quá.”

“Vâng, tôi hiểu rồi.”

Nhìn Saori yên tâm mỉm cười, Yukinari tự mắng mình đang làm cái gì thế không biết, đã nhận thấy cô có biểu hiện khác thường, lại chỉ biết quan tâm bản thân. Không biết còn được ở bên cô bao nhiêu lần, sao nỡ chểnh mảng khi gặp nhau.

Đúng rồi, mai này chắc không gặp nhau được nữa…

Yukinari nhận ra mình đã bị Saori thu hút. Tất nhiên ban đầu anh không có ý đồ gì. Đơn thuần là muốn nghe đánh giá của một cô khách trẻ. Hiện tại đã khác. Anh mong gặp cô nên viện ra đủ mọi cớ. Buổi hẹn nếm thử cơm bò băm hôm nay cũng thế. Động cơ sâu xa là gặp cô, để cô thưởng thức món ăn tâm đắc của anh chứ không phải để nghe nhận xét.

Saori sắp ra nước ngoài. Yukinari rất muốn giữ cô lại, nhưng không có tư cách gì để hành động như thế nên đành thôi.

“Sao hả anh?” Saori quay sang hỏi. Chắc tại Yukinari cứ nhìn chằm chằm vào gương mặt trông nghiêng của cô.

“Không, không có gì.” Yukinari lật đật nhìn thẳng ra trước. Đúng lúc này taxi chở họ dừng lại ở ngã tư.

----------------------------------------

Nhìn đèn đỏ, Hisanobu Takayama ngáp dài. Anh đang trên đường đi làm về, lái chiếc Volkswagen Beetle mua hai năm trước, thân xe màu vàng tươi nổi bật rất hợp với sở thích của anh.

Takayama làm cho một công ty sản xuất máy chơi game, hằng ngày phải ở lại văn phòng đến tận khuya để hoàn thành phần mềm sắp được bán ra thị trường. Cuối cùng cũng hoàn thành, và sau một thời gian dài, hôm nay anh mới được về sớm.

Tuy nhiên anh vẫn không mấy hào hứng, về sớm không có nghĩa là thời gian hạnh phúc tăng thêm. Anh sẽ mua cơm hộp trong cửa hàng tiện lợi, vừa ăn một mình vừa xem chương trình anime đã ghi lại sẵn, y như thường lệ.

Ngáp thêm một cái, Takayama há miệng và tình cờ nhìn sang trái. Thình lình anh giật mình nín thở, mắt trợn tròn, quên cả ngậm miệng vào.

Trong chiếc taxi dừng bên cạnh là Minamida Shiho.

Takayama thầm rủa mình lú lẫn, định nhìn lại cho rõ thì taxi chạy vèo đi. Đèn tín hiệu đã chuyển sang màu xanh. Hàng xe phía sau bấm còi thúc giục. Takayama vội mở máy, vừa nghĩ thật vô lý vừa đuổi theo chiếc taxi. Anh tìm cách chạy song song nhưng không được. Cô gái đáng ngờ ngồi ở băng ghế sau, bên phải. Cô để kiểu tóc khác Shiho, tóc cô dài, mà tóc Shiho ngắn, nhưng gương mặt anh vừa nhìn thoáng qua kia dứt khoát là Shiho. Tuy cảm giác khang khác, anh vẫn cho rằng không có chuyện người giống người. Vì suy cho cùng, đến tận bây giờ anh cũng chưa hề quên Shiho, hễ rảnh anh lại nghĩ tới cô.

Mỗi lần hồi tưởng lúc Shiro rời đi, Takayama lại đau lòng. Anh định thứ Năm ra sân bay Narita tiễn cô, thế mà thứ Tư đã nhận email với nội dung Em lên máy bay đi New York bây giờ đây, lý do là sợ cả hai sẽ đau lòng nếu gặp nhau trước chia ly.

Kể từ đó, Shiho bặt vô âm tín. Không một cuộc gọi đường dài, không một lá thư. Shiho đang ở đâu, làm gì, Takayama không hay biết. Tất nhiên, anh chẳng có cách nào để chủ động liên lạc với cô. Dù tự nhủ đành thôi quên lãng, anh vẫn ôm niềm thương nhớ khôn nguôi. Một trong những lý do khiến dự án lớn này kéo dài là vì anh thường mất tập trung.

Thế mà Shiho anh hằng mong nhớ vẫn ở đây, ở ngay Tokyo.

Không tin được. Lẽ ra cô ấy phải đang ở Mỹ để theo đuổi ước mơ chứ, đang vừa làm trợ lý cho nhà thiết kế vừa trải qua những ngày tháng học việc chứ. Không lý nào lại xuất hiện ở đây.

Takayama tự nhủ mình nhìn nhầm, nhưng vẫn mải miết đuổi theo chiếc taxi. Anh không thể về chừng nào còn chưa nhìn kĩ mặt cô hành khách kia, để xác nhận cô không phải Minamida Shiho. Thật ra thì, về cũng được thôi, đổi lại từ nay trở đi anh sẽ trằn trọc hằng đêm.

Thỉnh thoảng xe khác cứ chen vào giữa, Takayama chật vật mãi mới tiếp cận được chiếc taxi một lần, đúng lúc cô gái lại quay sang bên kia làm anh không sao thấy được mặt. Cứ thế, anh lái xe đến Azabu Juban lúc nào không hay.

Tới một ngã tư đông nghịt thì đèn đỏ. Taxi đỗ lại chờ, cách Takayama bốn xe.

Takayama đang tự hỏi không biết họ định đi đâu, thì thấy cửa sau taxi bật mở. Người đàn ông chui ra, cô gái theo sau. Có lẽ vì thấy đằng trước ách tắc nên họ xuống luôn cho nhanh.

Takayama ráo riết nhìn cô gái. Hai người đi thẳng, không ngoái đầu lại. Nhìn từ đằng sau, vóc dáng cô gái giống hệt Shiho. Hai người rẽ ở ngã tư, biến khỏi tầm mắt Takayama. Sắp mất dấu rồi, anh nôn nóng.

Cuối cùng xe trước cũng nhúc nhích, Takayama cố gắng chuyển làn đường, nhưng hướng rẽ của hai người kia là đường một chiều, ô tô không thể đi vào. Không còn cách nào khác, Takayama đành rẽ ở ngã tư tiếp theo, phố xá nơi đây rắc rối hơn anh tưởng, không biết phải rẽ ở đâu, rẽ hướng nào mới ra được con đường lúc nãy.

Takayama tìm đại một chỗ dừng và lao ra khỏi xe. Anh cảm thấy giờ mà không tìm được cô, về sau cũng không còn cơ hội gặp lại. Takayama chạy khắp con đường mà hai người kia vừa rẽ vào, tuyệt nhiên không thấy bóng dáng họ đâu. Anh ôm đầu nhìn ánh đèn hắt ra từ các nhà hàng và quán ăn san sát. Có lẽ cô gái đang ở đâu đó trong các chỗ ăn uống này. Và cô là một người hoàn toàn khác, chỉ giống Shiho mà thôi. Tuy nhiên, nếu đúng là Shiho thì…

Dù biết mình đang mò kim đáy bể, Takayama vẫn không dứt khoát rời đi được. Anh âm thầm hi vọng, cứ đi loanh quanh thì sẽ gặp cô ở đâu đó.

Rốt cuộc, sau hơn ba mươi phút lang thang vơ vẩn, Takayama đành trở lại xe, thấy con Beetle bị dán giấy phạt, lỗi dừng đỗ không đúng nơi quy định.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!