9
Vừa bước qua cánh cửa kính, Hagimura bỗng hơi bối rối, vì một cô gái trong bộ vest chỉnh tề tiến đến, cười tươi rói đón anh.
“Kính chào quý khách. Xin hỏi anh có đặt bàn trước không?”
“Tôi không đến để dùng bữa. Tôi đến gặp ông Togami Masayuki.”
Cô gái à lên vỡ lẽ, và gật đầu. “Anh Hagimura đúng không ạ?”
“Đúng. Ông ấy hẹn tôi lúc 9 giờ.”
“Tôi hiểu rồi. Tôi sẽ đi báo ngay. Mời anh đợi ở đây một lát.”
Cô gái chỉ một bộ bàn ghế nhỏ. Chắc là nơi cho khách ngồi đợi trong trường hợp hết chỗ. Quán ăn nổi tiếng có khác.
Hagimura ngồi xuống, đưa mắt nhìn quanh. Nội thất mang hơi hướm hoài cổ nước ngoài, nhưng tường trát vữa rõ ràng là phong cách Nhật Bản. Dường như quán ăn muốn thể hiện niềm tự hào rằng đồ ăn phương Tây là một phần trong văn hóa ẩm thực Nhật Bản.
Khoảng một tiếng trước, Hagimura gọi điện cho Masayuki, đề nghị gặp mặt vì có chuyện cần hỏi. Anh nói muốn mời ông ta tới Sở Cảnh sát một chuyến, và bảo mình sẽ đến đón. Masayuki không thắc mắc nhiều, chỉ đáp sẽ đợi ở quán chính Togami-tei lúc 9 giờ, giọng rất bình thản.
Chẳng mấy chốc Masayuki xuất hiện, áo khoác nâu ngoài sơ-mi trắng, không đeo cà-vạt.
“Xin lỗi đã để cậu đợi lâu.”
“Không sao. Tôi mới phải xin lỗi vì làm phiền anh trong giờ làm việc.”
Xe đã đợi sẵn ngoài quán, cố nhiên không phải xe cảnh sát. Người cầm lái là Kashiwabara. Khi Hagimura và Masayuki đi ra, ông lập tức xuống xe, cúi mình, “Hôm trước đã quấy quả anh rồi.”
“Không sao. Vẫn còn chuyện gì à?” Masayuki nhìn qua nhìn lại hai người.
“Vâng. Có chuyện chúng tôi muốn nhờ anh xác nhận.” Kashiwabara nói.
“Chuyện gì nhỉ?”
“Chuyện gì thì để đến nơi rồi từ từ nói.” Dứt lời, Kashiwabara trở vào xe. Hagimura mời Masayuki ngồi ghế sau, còn mình ngồi ghế phụ lái. Họ sắp xếp như vậy vì không muốn ông ta có cảm giác bị coi là kẻ tình nghi. Quán chính Togami-tei cách Sở chưa đây mười phút lái xe. Tới nơi, họ đưa Masayuki vào phòng họp nhỏ đã chuẩn bị sẵn.
“Lần đầu tiên tôi đến một nơi thế này đấy.” Masayuki đảo mắt nhìn quanh căn phòng chán ngắt với bốn bức tường trắng toát.
“Anh muốn uống gì?” Hagimura hỏi.
“Không cần đâu. Tóm lại, các anh muốn hỏi gì?”
Masayuki thúc giục vào đề, Kashiwabara liền nhìn sang Hagimura, khẽ gật đầu. Hagimura liền nhấc túi giấy vẫn để trong góc phòng lên bàn, lấy ra hộp kẹo lần trước.
“Còn vấn đề gì với nó nữa?” Giọng Masayuki ẩn chứa chút khó chịu.
“Hôm trước tôi đã hỏi anh có nhận ra nó hay không.” Kashiwabara nói. “Anh bảo không. Liệu anh có muốn thay đổi câu trả lời không?”
“Không. Tôi chưa thấy nó bao giờ. Thế thì sao?”
Kashiwabara chồm người tới trước, “Anh Togami Masayuki, anh nói thật đi. Thực sự anh không nhận ra?”
“Tôi không nhận ra.” Masayuki lắc đầu. “Tại sao các anh lại nghi ngờ tôi?”
“Chúng tôi không muốn nghi ngờ, nhưng có bằng chứng cho thấy anh từng chạm vào nó.”
“Bằng chứng?”
“Chúng tôi tìm thấy dấu vân tay của anh trên chiếc đồng hồ trong hộp kẹo. Mà không phải…” Kashiwabara tự phẩy tay trước mặt mình. “Diễn đạt như thế không phù hợp lắm. Đúng hơn là, dấu vân tay trên túi nhựa đựng đồng hồ, hoàn toàn khớp với dấu vân tay trên đồng hồ.”
“Dấu vân tay trên túi nhựa?” Mặt Masayuki cứng đờ, nhưng dáng ngồi vẫn vững vàng, lưng thẳng tắp.
“Còn nhớ lúc anh xem chiếc đồng hồ đựng trong túi nhựa không? Túi nhựa là cách chúng tôi hạn chế mọi sự tiếp xúc trực tiếp với vật chứng. Lúc đến nhà anh, cậu Hagimura đây đeo găng tay. Túi nhựa mới tinh, không có dấu vân tay của ai cả. Chúng tôi đều thấy anh cầm nó lên xem. Cho nên, nhiều khả năng dấu vân tay trên túi nhựa là của anh. Tất nhiên có thể nhầm lẫn, nên chúng tôi cần kiểm tra. Lát nữa chúng tôi xin phép lấy dấu vân tay của anh một cách chính thức, được không ạ?” Kashiwabara nói một hơi, rồi nhìn chằm chằm vào mặt Masayuki như thể muốn thăm dò phản ứng.
Masayuki bặm chặt môi nhìn hộp kẹo, phản ứng duy nhất là chớp mắt hai lần. Một lúc sau, ông lên tiếng, “Không thể từ chối việc lấy dấu vân tay được nhỉ?”
“Anh có lý do đặc biệt nào không?”
“Không không,” Masayuki lắc đầu quầy quậy. “Tôi chỉ hỏi vậy thôi. Thắc mắc quá! Tại sao đang yên đang lành lại xảy ra chuyện này chứ.”
“Chúng tôi không thể bỏ qua việc dấu vân tay của anh xuất hiện trên đồng hồ.” Kashiwabara nói. “Nó mâu thuẫn với lời anh hôm trước.”
“Kể cả thế, tôi vẫn chỉ có một câu trả lời. Tôi không biết hộp kẹo lẫn đồng hồ.”
“Thế anh giải thích ra sao về dấu vân tay?”
“Tôi không giải thích được. Có dấu vân tay của tôi, tức là tôi đã chạm vào nó, còn cụ thể là ở đâu, khi nào, thì tôi chịu. Câu trả lời chính xác nhất là, tôi không nhớ.” Masayuki nói nhanh hơn, nhưng không hề tỏ ra bất an.
Ngồi một bên nghe, Hagimura thầm cảm thán. Nếu ông ta đang diễn thì thật đáng gờm.
“Vấn đề là, chúng tôi tìm thấy nó trên nóc tủ. Chúng tôi nghĩ, anh không thể không nhớ một khi đã cất công đặt nó lên đấy.” Kashiwabara hơi rụt cằm và nhìn lên.
“Nên mới nói tôi không phải người đặt nó ở đấy.” Masayuki dứt khoát. “Các anh cũng tìm thấy dấu vân tay của tôi trên hộp kẹo à?”
“Không, chuyện này…”
“Thấy chưa?!” Nhìn chằm chằm hộp kẹo, Masayuki nói tiếp. “Về chiếc đồng hồ, có lẽ tôi đã chạm vào nó ở đâu đó, còn hộp kẹo do người khác giấu… Nghĩ như vậy hết sức bình thường mà?”
Hagimura lại cảm thán, tâm lý vững ghê! Quả thật, bọn họ vẫn chưa thể lý giải được tại sao không tìm thấy dấu vân tay trên hộp kẹo.
Kashiwabara lấy từ túi trong áo vest ra tấm ảnh và để xuống trước mặt Masayuki. Trong hình là vợ chồng Ariake quá cố, hình như ảnh chụp khi họ đi dự lễ cưới ai đó. Yukihiro mặc lễ phục, còn Toko mặc kimono tay ngắn. Sau án mạng, Hagimura từng photocopy tấm ảnh để cầm đi hỏi thăm khắp nơi.
“Anh có nhận ra người trong ảnh không?” Kashiwabara hỏi.
Masayuki lấy kính ở túi áo ra đeo rồi mới đưa tay cầm ảnh, Hagimura nhận ra mắt ông ta nheo lại một thoáng như thể nhìn vật gì chói lắm.
“Người nào cơ?”
“Người nào cũng được. Họ là vợ chồng. Tấm ảnh này chụp chừng mười bốn mười lăm năm trước.”
Săm soi tầm mười giây, Masayuki lắc đầu gỡ kính xuống, “Xin lỗi các anh, tôi không biết họ.”
“Người đàn ông là chủ chiếc đồng hồ.” Kashiwabara nói. “Anh từng chạm vào chiếc đồng hồ mà bảo không biết chủ của nó?”
“Bởi ban nãy mới nói, tôi còn không nhớ là mình đã chạm vào nó.”
Không một dấu hiệu chột dạ nào xuất hiện trên mặt Masayuki. Hagimura đang chờ xem ông ta dao động, thấy thế không khỏi chưng hửng. Kashiwabara thở dài, nhìn sang Hagimura dò hỏi. Nghĩ một lúc, Hagimura nói.
“Trong thời gian mở quán ăn ở Sakuragicho, anh có từng đến Yokosuka không?”
“Yokosuka à? Có, tầm hai ba lần.”
“Anh đi làm gì?”
“Tôi nhớ không phải chuyện quan trọng. Đơn giản chỉ lái xe chạy lòng vòng thôi.”
“Lần cuối anh đến Yokosuka là khi nào?”
“Khi nào nhỉ…” Masayuki khoanh tay, cau mày nghĩ. “Lúc con tôi còn học tiểu học, nên là khoảng hai mươi năm trước.”
“Anh không có người quen nào ở đó sao?”
“Không.” Masayuki lắc đầu.
Hagimura nhìn Kashiwabara và gật đầu, ngụ ý mình không còn gì để hỏi nữa. Kashiwabara mỉm cười với Masayuki.
“Cảm ơn sự hợp tác của anh. Nếu anh nhớ ra điều gì về những việc đã được hỏi hôm nay, nhờ anh liên lạc ngay với chúng tôi nhé.”
“Được thôi, dù tôi nghĩ là sẽ không có đâu…” Masayuki ngập ngừng nhìn hai điều tra viên. “Tôi có điều muốn hỏi.”
Kashiwabara bằng lòng ngay, “Anh hỏi đi.”
“Nghe nói ngôi nhà ở Sakuragicho bị đột nhập, và hộp kẹo là do kẻ trộm lấy xuống từ nóc tủ.” Masayuki liếc hộp kẹo trên bàn. “Các anh đã bắt được kẻ trộm chưa?”
Hagimura và Kashiwabara nhìn nhau.
“Vẫn chưa. Làm sao?” Kashiwabara hỏi.
Masayuki tỏ ra bất ngờ, hất cằm nhìn hai người, “Chưa bắt được… Tại sao nó lại ở đây?”
“À,” Kashiwabara giơ một tay lên. “Chiếc hộp được tìm thấy cùng vài món đồ ăn trộm khác trên một chiếc xe bị đánh cắp và bỏ lại.”
“Các món đồ ăn trộm kia cũng giấu trên nóc tủ hay sao?”
“Không phải. Chúng nằm chỗ khác.”
“Thế thì tại sao các anh lại khẳng định chỉ có chiếc hộp này nằm trên nóc tủ?”
“Vì có dấu vết chứng minh điều đó. Chúng tôi không thể nói chi tiết hơn với anh.”
Masayuki xem chừng không phục câu trả lời của Kashiwabara cho lắm. Ông ta khoanh tay cúi đầu.
“Có điều gì khiến anh không hài lòng sao?” Hagimura hỏi.
“Không có gì, tôi chỉ đang suy nghĩ rốt cuộc nó được để ở đó từ khi nào thôi.”
“Anh muốn biết từ khi nào à?”
“Ừm, hẳn là sau khi tôi chạm vào đồng hồ.” Masayuki nghiêng đầu nghĩ ngợi một lúc, cuối cùng gục gặc đầu buông xuôi. “Mà thôi. Giờ lấy dấu vân tay đúng không?”
“Để tôi gọi cậu phụ trách.” Hagimura đứng dậy.
Lấy dấu vân tay xong, Kashiwabara lái xe đưa Masayuki về quán như lúc đến. Hagimura quay lại Sở để báo cáo với đội trưởng Isobe.
“Ông ta bảo là không nhớ, hẳn rồi…” Isobe nói vừa với giọng cay đắng, vừa tỏ ra mọi chuyện đúng như dự đoán.
“Bản thân chúng ta không nắm rõ lộ trình của đồng hồ, nên khi ông ta nói không nhớ đã từng chạm vào nó ở đâu, khi nào, chúng ta không còn cách gì để truy cứu thêm.”
“Tôi đã trao đổi với bên trên, họ bảo chỉ dựa vào chiếc đồng hồ mà đánh dấu hỏi vào Masayuki thì rất mạo hiểm. Đồ đạc của nạn nhân xuất hiện ở nhà ông ta từng ở thì đúng là đáng ngờ, nhưng chưa đủ để trở thành bằng chứng. Nếu thích, ông ta bịa ra lý do nào mà chẳng được.”
“Công nhận. Em chính là muốn chờ nghe lý do nào này.”
“Song ông ta lại một mực nói không nhớ, đành chịu thôi. Không biết ông ta đã tính toán hết rồi mới trả lời như thế hay không nhớ gì thật nhỉ…” Isobe đan hai bàn tay đang để trên bàn vào nhau. “Ấn tượng của cậu thế nào?”
“Khó nói lắm. Trông không giống nói dối, nhưng ở người này toát ra phong thái rất đặc biệt, có thể đã lung lạc được em cũng nên.”
“Còn bản vẽ phác họa chân dung mà nhỉ? Masayuki có giống bản vẽ không?”
“Giống, mà cũng không giống. Mười bốn năm trôi qua rồi.”
“Qua chừng đó thời gian, dù là cùng một người, diện mạo cũng sẽ thay đổi. Chắc không mấy ai nhìn hình tôi mười bốn năm trước mà nhận ra tôi ngay đâu.” Isobe thở dài, vuốt nhúm tóc thưa thớt ra đằng sau. “Bản phác họa kia được vẽ theo lời khai của con trai nạn nhân nhỉ?”
“Cậu con thứ đã bắt gặp người đàn ông có vẻ là hung thủ. Hay chúng ta thử cho nhận diện xem sao?”
“Ừ. Tạm thời nhờ cậu lên kế hoạch giúp tôi trước. Không phải vội đâu. Cậu ta chỉ nhìn lướt qua khi còn bé, giả sử có khai rằng Masayuki giống người cậu ta từng bắt gặp, khả năng lời khai trở thành bằng chứng vẫn rất thấp. Ngược lại, nếu cậu ta bảo không giống, cũng không thể trở thành lý do để chúng ta rời mắt khỏi Masayuki. Chỉ cho nhận diện trong trường hợp cuộc điều tra chứng minh được Masayuki liên quan đến vụ án.”
“Xem như bằng chứng củng cố thôi sếp nhỉ?”
“Chuẩn. Nếu để gia quyến nạn nhân vướng vào cuộc điều tra ở giai đoạn này thì không hay. Gia quyến thường có khuynh hướng quy chụp nghi can là thủ phạm. Như vậy còn đỡ, lỡ họ để lộ thông tin cho giới truyền thông thì rắc rối to.”
“Em sẽ báo lại cho cảnh sát Yokosuka luôn.”
“Ừ, nhờ cậu. Nhân tiện, các cậu đã lấy dấu vân tay của Masayuki rồi đúng không?”
“Lấy rồi ạ. Ngày mai em sẽ đưa đi đối chiếu.”
Có vô số dấu vân tay thu thập được trong nhà ở và quán ăn Ariake, cũng chính là hiện trường vụ án. Những tư liệu này vẫn còn lưu giữ. Ngày mai cảnh sát sẽ kiểm tra xem có dấu vân tay của Masayuki trong số đó hay không. Có thể hung thủ đeo găng tay lúc gây án, nhưng ngay từ đầu nhóm điều tra đã nhận định không phải lần đầu hắn đến Ariake. Nếu tìm thấy dù chỉ một dấu vân tay của Masayuki thôi, cảnh sát cũng có căn cứ để bác bỏ lời khai không biết Ariake của ông ta.
“Chúng ta cần điều tra về Masayuki thời điểm mười bốn năm trước. Bất kể vì lý do gì, người ta khó mà đi cướp và giết một kẻ mới chỉ giáp mặt ở chỗ ghi độ. Phải có mối liên hệ giữa Masayuki với nạn nhân.”
“Em đã bắt tay vào điều tra rồi.”
“Chắc chúng ta sẽ cần thêm nhân lực. Để tôi trao đổi với cấp trên, xin vài người hỗ trợ. Tuy nhiên, phải hết sức cẩn trọng trong quá trình điều tra, kẻo gây ảnh hưởng đến tình hình kinh doanh của Togami-tei thì phiền phức lắm.”
“Em sẽ cẩn thận.”
“Lúc nào cũng phải cẩn thận, đừng hấp tấp. Tôi làm nghề này bao nhiêu năm nay, chưa bao giờ gặp chuyện bắt được hung thủ ngay trước khi thời hiệu kết thúc.”
“Em sẽ ghi nhớ.” Hagimura đáp.
Ra khỏi văn phòng, anh đi về hướng ga Kannai, để đến quán rượu gần đấy chứ không phải vào ga. Anh và Kashiwabara hẹn nhau ở đây. Vừa bước vào quán đã trông thấy Kashiwabara ngồi cong lưng chỗ quầy bar, bên cạnh là cốc trà ô long. Ông đang chăm chú xem cái gì đó. Hagimura nhón chân nhìn qua vai đàn anh thì thấy là ảnh chụp một cậu bé tầm tuổi tiểu học. Hagimura biết, cậu bé ấy là con trai Kashiwabara.
“Xin lỗi để anh đợi lâu.”
Hagimura lên tiếng. Kashiwabara giật mình ngồi thẳng dậy, đút vội tấm ảnh vào túi.
“Cậu tới trễ hơn tôi nghĩ đấy.”
“Có nhiều việc cần bàn với đội trưởng quá.”
Nghe Hagimura kể về cuộc trao đổi với Isobe, Kashiwabara cười khổ.
“Ừm. Phải cẩn thận không được hấp tấp à…”
“Có thể anh nghĩ các sếp dè dặt vì đối tượng là chủ cả chuỗi quán cơm Tây, nhưng chắc họ chỉ muốn thận trọng, tránh bắt nhầm, nhất là khi hình ảnh cảnh sát tỉnh đang được cải thiện nhờ tỉ lệ phát hiện tội phạm cao. Bên anh thế nào? Tình hình Masayuki sao rồi?”
“Vẫn không hề nao núng. Có đoán được lúc về đến nơi, Masayuki nói gì với tôi không? Ông ta bảo ‘Lần sau, mời mọi người đến thưởng thức cơm bò băm, niềm tự hào của tôi nhé’ cơ đấy.”
“Không giống làm bộ làm tịch nhỉ?”
“Không, thật lòng luôn. Có khi nào chúng ta nhầm chăng!”
“Nhầm? Ý anh là Masayuki không phải hung thủ?”
Tay cầm cốc trà ô long, Kashiwabara gật đầu. “Chẳng có bằng chứng nào cho thấy chiếc đồng hồ kia bị lấy cắp vào đêm xảy ra án mạng. Nhỡ đâu Ariake Yukihiro đã vứt đồng hồ đi từ trước, nó lưu lạc thế nào lại qua tay Masayuki, về sau có người bỏ nó vào hộp kẹo, giấu lên nóc tủ. Bản thân người giấu lại quên béng mất.”
“Người giấu là ai?”
“Mấy trò kiểu này, chỉ lũ trẻ nghịch ngợm thôi chứ ai.”
“A! Cậu con trai à?”
“Mười mấy năm trước, cậu ta đang học tiểu học. Sự thật chắc là thế đấy.” Sau khi nhận xét bằng giọng đều đều, Kashiwabara nghiêng đầu suy ngẫm. “Có khi chúng ta đã quá hấp tấp rồi.”
----------------------------------------
Taisuke cho xe van rẽ phải tại đường Showa và tấp vào vỉa hè. Shizuna kiểm tra lại lớp trang điểm, thả chiếc gương cầm tay vào lại chiếc túi xách hiệu Prada, bất giác thở hắt ra.
“Ở đây là được à?” Taisuke hỏi.
“Ừ, cảm ơn anh.”
Quán cà phê cô định đến còn cách đây cả trăm mét, nhưng nhỡ để Yukinari thấy mình bước xuống từ chiếc xe này thì khó mà giải thích. Shizuna vươn tay ra ghế sau, chộp lấy chiếc túi giấy đựng thịt bò om tương mua ở một quán lâu đời chuyên món thịt nằm cách chung cư cô ở năm phút đi bộ. Yukinari có lần đã tấm tắc khen món này.
“Còn quên gì không?”
Nghe Taisuke hỏi, Shizuna cười gượng, vỗ vỗ túi, “Quên thế nào được! Có mỗi một thứ phải mang thôi mà.”
“Không dính dấu vân tay đâu nhỉ? Anh hai đã nhắc là giấy cũng lưu lại dấu vân tay đấy.”
“Em biết mà. Từ lúc anh Ko đưa, em chưa sờ vào nó bằng tay không lần nào.”
“Lúc hành động cũng phải cẩn thận nhé.”
“Em đeo găng, anh yên tâm đi.”
“Đeo găng? Làm thế có lộ liễu quá không?”
“Em nghĩ ra lý do kín kẽ rồi. Hơn nữa, chính anh Ko đã bảo để người ta hơi lấy làm lạ cũng không sao. Tóm lại, trước khi hành động, bắt buộc phải đeo găng tay vào.”
Nghe nói là ý của Koichi, Taisuke mới yên tâm. Cậu gật đầu. “Mấu chốt là phải tìm được vị trí thích hợp nữa. Anh hai đã nghĩ ra mấy chỗ, vấn đề là nhà Yukinari có giống không cơ.”
“Cho nên mới cần vào xem. Em sẽ tìm cách. Cơ hội chỉ có một. Nhất định em sẽ không để các anh thất vọng đâu.”
“Tao rất muốn nói mày đừng cố quá, khổ nỗi…” Taisuke nhăn nhó gãi tai gãi đầu. “Giờ chỉ trông cậy vào mày thôi.”
“Ừm, cứ tin ở em.”
“Tao sẽ đợi ở bên hông nhà Yukinari. Phải sạc pin điện thoại đầy đủ nghe chưa. Cơ bản tao sẽ không liên lạc gì đâu, nhưng luôn sẵn sàng để nghe máy. Trục trặc gì phải báo ngay cho tao. Hễ muốn mày gọi, tao sẽ nhá máy rồi tắt liền.”
“Em biết. Đâu phải lần đầu tiên. Thôi, em đi đây.” Shizuna mở cửa bên ghế phụ lái.
Taisuke bỗng gọi, “Shi!” Shizuna ngoái đầu lại, Taisuke ngắc ngứ một hồi mới hỏi được, “Hôm nay là lần cuối mày gặp Togami Yukinari thật chứ?”
Shizuna nhìn Taisuke chằm chằm, cảm thấy mặt mình cứng ngắc lại. Cô biết phản ứng của mình đang rất gay gắt, nhưng đã quá muộn để làm dịu ánh mắt.
“Ý anh là gì?” Ngay cả giọng điệu cũng trở nên sắc lẻm.
“Không có gì…” Taisuke ấp úng né tránh ánh mắt cô.
“Lần trước em đã bảo đừng đoán mò mà. Sao anh còn lục vấn? Nhảm nhí!”
“Mày dứt khoát được thì tốt rồi.” Vẫn quay mặt đi, Taisuke đáp. “Tao hỏi cho biết thôi.”
“Vớ va vớ vẩn! Em sắp ra trận, đừng làm em mất hứng.”
“Hiểu rồi. Tao xin lỗi.”
“Em đi đây.”
“Ừ.” Taisuke quay lại nhìn em gái, “Cố lên!”
Shizuna hơi sững sờ. Bởi ánh mắt Taisuke nhìn cô tràn ngập dịu dàng và quan tâm. Không nghĩ ra lời nào để đáp, cô chỉ gật đầu, ra khỏi xe và đóng cửa.
Taisuke khẽ giơ tay chào tạm biệt rồi lái xe đi. Nhìn xe khuất dần, Shizuna cắn môi. Đã cố chôn chặt, còn đi đào lên… Cô hít một hơi thật sâu và cất bước. Cuối cùng ngày này cũng tới, ngày cô đến nhà Yukinari. Cô tự nhủ bản thân phải tỉnh táo. Cho tới giờ, cô đã lừa gạt không biết bao nhiêu đàn ông, nguyên tắc khắc cốt ghi tâm là tuyệt đối không được mất tập trung, phải nhập vai trước cả khi gặp đối tượng.
Shizuna tự nhắc nhở, mình là Takamine Saori. Có lẽ sau hôm nay, cô không còn cơ hội dùng cái tên này nữa. Sau hôm nay, người con gái mang tên Takamine Saori sẽ biến khỏi cõi đời.
Shizuna và Yukinari hẹn gặp nhau tại quán cà phê ở Ginza 2-Chome, vẫn là nơi họ gặp hai lần trước. Vừa bước vào quán, cô đã nhìn thấy Yukinari. Anh mặc áo khoác nâu đơn giản, tươi cười ngay khi nhận ra cô đến.
Gọi đồ uống xong, Shizuna ngồi xuống, “Hình như tôi để anh phải đợi. Xin lỗi nhé.”
Yukinari nhìn đồng hồ đeo tay, lắc đầu. “Còn năm phút nữa mới tới giờ hẹn. Tại tôi đến sớm quá thôi. Không hiểu sao tôi cứ sốt ruột không yên, nên nghỉ làm sớm luôn.”
“Xin lỗi vì gây ảnh hưởng đến công việc của anh.”
“Không đâu. Tại tôi mong ngóng hôm nay quá thôi. Tóm lại cô đừng bận tâm.”
“Anh nói thế tôi thấy dễ chịu hơn rồi.”
Shizuna cầm cốc trà chanh phục vụ vừa mang ra, nhấp một ngụm để cố trấn tĩnh. Mới ngồi đối diện nhau mà trống ngực cô đã đập dồn, khuôn mặt tươi cười vô tư của anh làm lòng cô rối bời.
“À, cảm ơn cô chuyện hôm trước nhé. Nhóm đầu bếp rất vui khi biết cô khen ngợi món ăn họ làm đấy.”
Yukinari nói, chắc là muốn nhắc lại hôm hai người đến quán ăn ở Azabu Juban để Shizuna nếm thử cơm bò băm nấu theo công thức mới. Cơm bò băm mới cực kì xuất sắc vì làm nổi bật hương vị của nguyên liệu mà vẫn giữ được phong cách nguyên bản. Shizuna nhận xét, “Chân thành mà nói, rất ngon, tôi rất ấn tượng.” Cô không khen lấy lệ, quả thật cơm hôm đó đủ sức sánh vai cơm bò băm của Ariake. “Tôi chỉ là tay mơ nên anh đừng đánh giá cao quá. Tôi cũng từng nói, anh cứ nghe cho biết thôi, đừng để tâm.”
Yukinari đột nhiên nghiêm túc đến lạ, anh lắc đầu. “Không đâu. Nhờ cô thử trước quả là lựa chọn sáng suốt. Tôi đã nhờ vài người thử, chỉ mình cô nhận ra mục tiêu chúng tôi theo đuổi. Quả nhiên, cô có sự quan tâm đặc biệt dành cho cơm bò băm.”
“Không hẳn là quan tâm…”
Shizuna cụp mắt xuống. Yukinari nhớ lại hôm cô hoảng loạn vì ăn cơm bò băm. Anh bỗng thảng thốt, chẳng lẽ mình lại khiến cô ấy chạnh lòng nữa rồi?
“Xin lỗi cô, hình như tôi lại nói linh tinh. Xin lỗi! Tôi vô ý quá…”
Nhìn Yukinari, Shizuna bất giác bật cười. “Không sao. Từ lâu tôi đã nhận ra, anh rất hay lo lắng thái quá. Cứ nghĩ cho người khác mãi, anh không thấy mệt à?”
“Vậy ư? Tôi toàn bị người ta bảo ù lì…” Yukinari xoa xoa cổ.
Chỉ khi liên quan đến tâm lý phụ nữ thôi… Shizuna toan trêu, nghĩ sao kìm lại. “Nói ra thì có vẻ khệnh khạng, nhưng người làm ăn thực sự nên trơ tráo một chút.”
“Cô yên tâm đi, tôi khá trơ tráo đấy. Bằng chứng là tôi cứ viện hết cớ này đến cớ khác để hẹn gặp cô.” Nói đoạn, Yukinari bật cười. Anh cầm biên lai trên bàn lên và bảo, “Chúng ta đi thôi.”
Khẽ vâng một tiếng, Shizuna đứng lên theo.
Ra khỏi quán cà phê, Yukinari vẫy taxi. Như mọi lần, Shizuna ngồi vào trước, Yukinari theo sau và bảo tài xế đưa đến Meguro. Shizuna nhìn khuôn mặt trông nghiêng của Yukinari lúc anh chỉ đường cho tài xế, cố nén xuống cơn bồn chồn cuộn lên trong lòng. Cô quả quyết nghĩ, dù sau này không còn cơ hội ngồi chung taxi với anh nữa, mình vẫn sẽ ổn thôi. Nhưng càng dồn ép bản thân, cô càng thấy bứt rứt khó tả, đành phải tự nhắc nhở như niệm chú, người này là con trai kẻ đã giết bố mẹ. Tiếc rằng câu thần chú chẳng có chút tác dụng nào. Một Shizuna khác trong cô thì thầm, không hề liên quan, đâu phải anh ấy giết, anh ấy luôn thấu hiểu nỗi đau của người khác mà…
Đúng lúc này Yukinari quay sang nhìn Shizuna, mở to mắt đầy ngạc nhiên và nở nụ cười. “Cô sao thế?”
“Không, không có gì.” Shizuna nhìn đi chỗ khác. “Hôm nay bố mẹ anh có nhà không?”
“Có mẹ tôi thôi. Tôi đã dặn mẹ cứ để chúng ta tự nhiên, nên cô yên tâm.”
“Anh đưa cô gái nào về nhà bao giờ chưa?”
“Đây là lần đầu tiên, thành ra mẹ mới để tâm quá mức, dù tôi đã giải thích rằng giữa chúng ta không phải kiểu quan hệ đó đâu, cô chỉ muốn xem kết cấu ngôi nhà mà thôi.” Nói về cuối, giọng anh chùng xuống.
Shizuna gật đầu, đưa mắt nhìn ra cửa sổ và hơi khựng lại khi thấy một chiếc xe van giống hệt xe Taisuke, chỉ khác là hông xe ghi tên một công ty lạ hoắc.
Shizuna nghĩ, bây giờ mà mình đang trên đường đến thăm nhà bạn trai thật thì hồi hộp nhường nào? Tâm trạng thấp thỏm, không biết mình có hòa hợp được với mẹ anh trong lần gặp đầu tiên hay không. Lúc này cô cũng thấp thỏm, nhưng là do không biết liệu mình có hoàn thành nhiệm vụ các anh giao cho hay không. Còn bà mẹ thì sao cũng được. Nghĩ tới việc chia cắt với Yukinari, tim cô thắt lại.
“Vụ du học của cô đến đâu rồi?” Yukinari hỏi.
Shizuna quay sang với nụ cười trên môi, “Hôm trước tôi đã bàn bạc với bố mẹ. Họ bảo muốn đi thì nên đi sớm.”
“Sao nữa?” Ánh mắt Yukinari rất nghiêm túc.
“Có thể tháng sau tôi xuất ngoại. Nhà người bạn tôi sẽ trọ cũng bảo tôi qua mau mau.”
“Không ngờ lại gấp gáp thế. Mà bố mẹ cô nói đúng, muốn đi thì nên đi sớm, sẽ học được nhiều hơn.” Yukinari vừa nói vừa cười, hiển nhiên nụ cười rất gượng gạo.
“Thú thật tôi lo lắm. Có quá nhiều việc phải làm. Tôi còn định đi học một lớp tiếng Anh giao tiếp cấp tốc.”
“Nghe mà quay cuồng! Cố lên nhé.”
Shizuna gật đầu đáp vâng, và lại nhìn ra cửa sổ.
Thế là dọn đường xong. Từ ngày mai, dù Yukinari có liên lạc và bảo muốn gặp, cô cũng đã sẵn lý do bận để từ chối. Một người biết nghĩ cho người khác như Yukinari, bị từ chối một lần là không liên lạc lần nữa đâu. Sang tháng, cô sẽ hủy hợp đồng mạng viễn thông, trước đó thì nhắn tin báo với Yukinari là sắp bay sang Canada. Anh sẽ từ bỏ thôi. Sau này, khi cô gái khác xuất hiện, có lẽ anh chẳng còn nhớ tới cái tên Takamine Saori nữa.
Ổn rồi! Cô thầm nhủ.
“A…” Yukinari bỗng lại lên tiếng, “Cô biết địa chỉ bên Canada chưa?”
“Địa chỉ ạ?”
“Ừm, địa chỉ cô định lưu trú dạng homestay ấy. Nếu cô cho địa chỉ, tôi sẽ viết thư…”
Shizuna lúng túng, không ngờ Yukinari lại nhiệt tình đến vậy, dù trước giờ những người đàn ông bị cô lừa cũng từng hỏi thăm về địa chỉ cô sẽ đến.
“Xin lỗi anh, tôi chưa biết địa chỉ cụ thể.”
“Vậy hẹn lần sau nhé.”
“Vâng.”
“Với cả…” Yukinari liếm môi. “Liệu cô có thể dành chút thời gian gặp tôi trước khi sang Canada không? Có một chuyện tôi phải nói với cô bằng bất cứ giá nào.”
Tỏ tình… Trực giác Shizuna kêu lên. Ánh nhìn chân thành của Yukinari làm cô chói mắt.
Cô khẽ đáp, “Vâng, được thôi.”
“May quá!” Yukinari tựa mình ra ghế, thở phào nhẹ nhõm như vừa hoàn thành một việc trọng đại.
Tim đập loạn xạ làm Shizuna khó thở. Đã bao lần cô nhận thấy mình sắp được đàn ông tỏ tình. Lần nào cô cũng đắc thắng, riêng lần này lại khác. Hôm nay cô chỉ thấy tâm tư rối bời.
Nói thật, Shizuna rất muốn nghe lời tỏ tình của Yukinari, đồng thời lại sợ nghe xong mình khó lòng quên anh được.
“Sắp đến rồi.” Yukinari lên tiếng.
Shizuna sửng sốt nhìn về phía trước. Taxi đã chạy vào một khu nhà ở khá yên tĩnh.
Ngốc vừa thôi! Cô tự mắng. Làm gì có chuyện người đàn ông này sẽ tỏ tình với mày cơ chứ?! Bởi vì chẳng bao lâu nữa, anh ta sẽ trở thành con trai kẻ giết người. Và chính mày gài cái bẫy đó…
----------------------------------------
Ngước nhìn ngôi nhà, Shizuna thầm cảm thán, cụm từ biệt thự được sinh ra là để chỉ những kiến trúc như thế này đây! Nhìn chính diện thì không hình dung nổi nhà lớn cỡ nào, ước lượng theo bề rộng mặt tiền, diện tích phải trên 330 m². Mái ngói đúng phong cách Nhật Bản, bên trên lại là ống khói bằng gạch mang hơi hướm phương Tây.
“Lần đầu tiên tôi thấy một ngôi nhà có ống khói đấy.” Shizuna thật thà phát biểu cảm nghĩ.
“Có lò sưởi trong phòng khách luôn.” Yukinari bình thản đáp. “Bố tôi thích lò sưởi nên khi sửa nhà vẫn để lại, giờ không dùng nữa, nên ống khói cũng chỉ để làm cảnh thôi.”
Yukinari bấm chuông cổng. Một giọng nữ nhẹ nhàng vọng qua loa, “Ai đấy?”
“Con đưa cô Takamine Saori về đến rồi đây.”
Giọng phụ nữ mềm mại đáp “Ừ”. Nghe cách bà trả lời cũng thấy họ sống rất sung túc, thảnh thơi.
Qua cổng là tới lối đi phủ hoa cỏ xanh tươi rực rỡ. Có một cầu thang nhỏ, bên trên có mái hiên. Shizuna thực sự sửng sốt vì cửa trước quá đỗi cao rộng.
“Vì người Đức rất to con, nghe đồn cửa không to cỡ này thì họ không yên tâm.” Yukinari cười nói khi mở cửa. “Mời cô vào.”
Shizuna đáp “Tôi xin phép,” và tiến vào.
Ở tiền sảnh rộng ngang phòng trẻ em ở các nhà bình thường, một phụ nữ bé nhỏ đứng đợi. Bà mặc áo len màu tím nhạt, cổ đeo sợi dây chuyền mảnh, đôi má bầu bĩnh, vóc dáng lại thon gọn, đuôi mắt có nếp nhăn nhưng làn da rõ ràng được chăm sóc tốt.
Shizuna khẽ cúi đầu chào, thầm cảm thán bà có khuôn mặt của người nổi tiếng. Trên taxi, Yukinari đã cho cô biết mẹ anh tên là Kimiko.
“Chào cô, cháu là Takamine Saori. Cháu rất cảm ơn và cũng rất xin lỗi vì đã làm phiền gia đình.”
“Không có gì. Cháu cứ xem thoải mái. Chỉ hiềm nhà cửa chưa được lau chùi cẩn thận, có gì mong cháu bỏ qua cho.”
“Hôm qua mẹ vội vàng tổng vệ sinh rồi cơ mà, mẹ vẫn ngại à?”
Kimiko trừng mắt với đứa con trai đang cả gan trêu mình, “Tiết lộ chuyện hậu trường là phạm quy nhé. Con xoay xở sao cho cô ấy đừng nhìn trúng mấy chỗ chưa lau chùi đi. Mà tạm gác lại chuyện đó, cháu vào nhà đã nào. Uống trà nhé? Thằng này nó không tinh tế lắm đâu, cháu mà đi tham quan nhà ngay là đừng mong có lúc ngồi nghỉ ngơi nữa.”
Lời lẽ hết mực dịu dàng. Qua câu chữ của Kimiko, Shizuna không nghe ra chút khó chịu nào. Chắc chắn bà đang thầm nghĩ cô đúng là mặt dày mày dạn khi đòi dẫn xác đến đây, và cũng tức lộn ruột vì con trai không thể dứt khoát từ chối. Việc bà không thể hiện ra mặt cho Shizuna thấy một điều, bà không đơn giản là vợ một đại gia. Togami-tei giờ rất phát đạt, Kimiko vẫn cư xử như mười mấy năm trước, thời quán còn vắng khách. Nói cách khác, bà vẫn giữ được tác phong tiếp đón ân cần.
Sau khi cởi giày và bước lên nhà, Shizuna mới sực nhớ thứ mình cầm theo.
“Dạ, món này bán gần chỗ cháu, nghe nói nhà mình thích nên cháu mang một ít đến…” Cô đưa túi giấy ra.
“Ôi, cháu không cần khách sáo đâu.” Nhận lấy túi giấy với vẻ mặt khó xử, Kimiko nhìn vào và cười tươi rói. “Trời ạ! Yukinari nói cả chuyện này với cháu à. Con phải lựa chuyện mà nói chứ.”
“Có sao đâu mẹ.” Yukinari cũng bật cười.
“Mất công cháu rồi. Cứ tự nhiên nhé! Nào, mời cháu đi hướng này.”
Nhìn Kimiko quay vào nhà, Shizuna bỗng nghĩ đến từ mẹ chồng. Giả sử sống cùng bà dưới một mái nhà, không biết hai bên có hòa thuận chăng? Trước mặt vợ của con trai mình, vẻ dịu dàng này liệu có thay đổi?
Đột nhiên, Kimiko dừng bước và ngoái lại như nhớ ra điều gì.
“À quên, bố con về rồi đấy.” Bà nói với Yukinari.
Shizuna hơi khựng lại. Bố Yukinari… là Masayuki.
“Hả? Sao bố lại về?”
“Mẹ không biết. Nghe bố con bảo bên quán ăn không có chuyện gì. Chắc bố tò mò nên về xem thế nào. Dù sao, đây cũng là lần đầu tiên con trai đưa một cô gái về nhà mà.” Những lời sau của bà đang nhắm đến Shizuna.
“Tò mò dễ sợ.” Yukinari nhăn nhó. “Xin lỗi cô. Không ngại chứ?”
“Tôi không sao ạ.”
“Mẹ nghĩ ông ấy chỉ muốn chào một tiếng thôi.” Nói đoạn, Kimiko lại rảo bước.
Lần này, Shizuna nhìn người phụ nữ đi phía trước, cảm xúc khác hẳn ban nãy. Cô tự mắng vì đã ảo tưởng bà là mẹ chồng mình. Giờ không phải lúc nghĩ vớ vẩn.
Kimiko dừng bước và mở cánh cửa bên cạnh. “Hai đứa nó về này anh ơi.” Bà nói vọng vào phòng, rồi lại nhìn Shizuna, “Mời cháu vào.”
Shizuna cúi đầu tiến vào. Giữa phòng có bàn lớn, quanh bàn là sofa bọc da. Masayuki đang đứng cạnh ghế, khoác áo cardigan xám.
“Tôi là Masayuki. Cảm ơn cháu vì chuyện hôm trước nhé.”
“Dạ, không có gì.” Shizuna lại cúi đầu.
Lần trước Shizuna gặp Yukinari tại Togami-tei Hiroo, lúc về cô đã giáp mặt Masayuki. Bấy giờ, bố con Yukinari chỉ là mồi săn để ba anh em lừa đảo. Ngay sau đó, Taisuke nhìn thấy Masayuki và làm ầm lên rằng ông ta chính là người đàn ông cậu bắt gặp vào đêm án mạng.
Yukinari dẫn Shizuna đến sofa ba chỗ, rồi ngồi xuống cạnh cô.
“Nghe nói cháu sắp đi du học Canada?” Masayuki ngồi ở phía đối diện, gật gù khi Shizuna đáp vâng. “Kinh nghiệm ở nước ngoài sẽ ảnh hưởng rất lớn đến cuộc đời cháu, và không phải lúc nào cũng theo chiều hướng tốt. Thế mới khó.”
“Kìa bố!” Yukinari cau mày. “Bố đừng làm người ta nhụt chí chứ.”
“Bố không có ý đó.” Masayuki lại nhìn Shizuna, mỉm cười. “Hi vọng chuyến du học sẽ có ích cho cháu.”
“Cảm ơn chú.” Shizuna cúi đầu đáp.
Vừa lúc Kimiko mang trà đến, hương thảo mộc phảng phất tỏa khắp phòng. Shizuna đưa cốc lên miệng, mắt liếc Masayuki. Ông ta đang vươn tay lấy bánh quy.
Người này đã giết bố mẹ…
Phong thái đường hoàng, vẻ mặt trí thức… không một dấu hiệu nào cho thấy ông ta thuộc loại ra tay giết người. Nhưng bản thân đã quen sống bằng nghề lừa lọc, Shizuna hiểu rất rõ không thể đánh giá con người chỉ qua bề ngoài. Thậm chí cô còn cho rằng, bên ngoài càng đường hoàng, bên trong càng xấu xa. Ác mộng mười bốn năm trước rục rịch sống dậy, Shizuna phải cố kìm nén, vì Koichi đã dặn, “Chẳng may gặp Masayuki, cần tránh nghĩ tới án mạng năm xưa. Bằng không em sẽ mất bình tĩnh, muốn báo thù ngay tại chỗ. Cho nên dứt khoát phải kiềm chế, phải nhẫn nại. Rồi chúng ta sẽ đáp trả gấp ngàn lần. Giờ em chỉ tập trung vào nhiệm vụ cần làm thôi, kẻo kế hoạch vỡ lở đấy.”
Koichi nói đúng. Lúc này đây, ngồi đối diện thôi đã đủ khiến cô bừng bừng căm hận, chỉ muốn hét lên thật to. Shizuna cụp mắt xuống, dặn lòng không được nhìn Masayuki nữa.
“Nhân đây, tôi muốn nói lời cảm ơn cháu, vì đã giúp đỡ Yukinari rất nhiều trong việc chuẩn bị cho quán ăn mới.”
“Cháu có làm được gì đâu ạ…” Vẫn cúi mặt, Shizuna lắc đầu quầy quậy.
“Thật ra, hôm trước con đã nhờ cô ấy ăn thử cơm bò băm ở Azabu Juban.” Yukinari nói.
“Ồ! Kết quả thế nào?”
“Cô ấy khen hương vị các nguyên liệu phát huy rất tốt. Cô ấy hiểu được mục đích của con, nên con rất yên tâm.”
“Ra là thế. Cháu không khen xã giao đấy chứ?”
“Dạ, không. Cháu chỉ nói đúng suy nghĩ thôi.”
“Vậy thì tốt quá. Tôi cũng cho là nó có thể cạnh tranh với người ta. Mà Saori này…”
Nghe gọi, Shizuna không thể không ngẩng lên. Cô cố thở đều trở lại, ngồi thẳng lưng rồi nhìn Masayuki, “Vâng?”
“Yukinari kể là cháu từng ăn cơm bò băm ở một quán có hương vị giống hệt cơm bò băm nguyên bản nhà chúng tôi?”
Mặt cứng đờ, tim đập loạn xạ, thân trên đang ngồi thẳng cũng muốn chao đảo, Shizuna cố nặn nụ cười. “Lúc ấy cháu còn bé, không chắc có giống thật không nữa.”
“Quán ở Yokosuka nhỉ, cháu có nhớ địa chỉ hay tên quán không?”
“Con hỏi rồi, cô ấy bảo không nhớ.” Ngồi bên cạnh Shizuna, Yukinari đáp thay.
Shizuna gật đầu. “Vâng.”
“Cháu còn ấn tượng gì khác không? Ví như, ngoài cơm bò băm còn món gì ngon ấy?”
“Ngoài cơm bò băm ạ?”
“Sao bố lại hỏi chuyện này chứ?!” Yukinari phản đối. “Lúc trước bố tỏ ra không quan tâm, thế mà giờ…”
“Đâu có. Bố thấy khá hứng thú, nhưng thôi, xin lỗi vì lằng nhằng hỏi mãi.”
“Hôm nay cô ấy đến để xem nhà mình, có phải để vấn đáp đâu.”
“Ừ nhỉ?” Masayuki gật gù, nhìn Shizuna. “Xin lỗi nếu lỡ làm cháu không vui.”
“Dạ, không sao.” Shizuna mỉm cười. “Lúc đó cháu còn nhỏ quá nên không nhớ rõ. Cả việc cháu bảo hương vị cơm bò băm giống nhau, có thể chỉ là ảo giác. Cháu mới phải xin lỗi vì ăn nói dễ gây hiểu nhầm.”
“Nhớ được hương vị một món ăn đâu phải đơn giản.” Kimiko ngồi ngoài cùng, nãy giờ vẫn im lặng nghe mọi người trò chuyện, đến đây xen vào nhằm làm dịu bầu không khí.
Masayuki xua tay. “Không đâu. Kí ức về hương vị từng nếm khi còn nhỏ thường chính xác bất ngờ đấy. Cho nên người ta mới thích canh miso và cơm nắm mẹ làm đến thế chứ. Nếu cháu nhớ ra điều gì, cứ nói với Yukinari nhé. Biết đâu có cái để tham khảo.” Nói xong, ông ta đứng lên. “Được rồi, cháu cứ tự nhiên tham quan đi, dù nhà không lớn lắm. Tôi xin phép.”
Masayuki đã đi khỏi mà Shizuna còn chưa thôi phấp phỏng, không hiểu tại sao tự dưng ông ta lại hỏi chuyện này.
“Mẹ có món quà muốn tặng Saori.” Kimiko nói với Yukinari, giọng phấn khởi.
“Gì vậy mẹ?”
“Đây.” Bà chìa cho Shizuna một chiếc hộp vuông in logo Chanel.
Shizuna thoáng nhìn là biết thứ gì.
“Nước hoa mẹ mua hồi đi Paris năm ngoái đây mà?”
“Ừ, nó đó. Về nhà mới thấy không hợp với mẹ lắm. Mùi quá nồng và quá trẻ so với mẹ.”
“Nói chung là nước hoa không dùng được chứ gì?” Yukinari cười nhăn nhở.
“Là nước hoa mua nhầm. Khi gặp Saori, mẹ nghĩ là hợp. Cháu nhận cho cô vui nhé?” Kimiko mở nắp hộp, đưa lọ nước hoa bên trong cho Shizuna.
“Quà đắt thế này, cháu…” Shizuna đón lấy, liếc Yukinari.
“Cô giữ cũng không dùng đến, lãng phí lắm. Nhưng cô thích sưu tầm nước hoa nên cũng không ép cháu đâu. Cháu thử mùi xem có thích không.”
Shizuna xịt một ít lên cổ tay trái, xát nhẹ cổ tay phải vào rồi đưa lên gần mũi. Hương cam quýt ngọt ngào, đúng là mùi chỉ dành cho các cô gái trẻ.
“Thơm quá!” Cô buột miệng cảm thán.
“Đấy! Cháu nhận nhé?”
“Có được không ạ?”
“Được mà! Thú thật trước khi gặp cháu, cô không có ý định này đâu. Cô cứ nghĩ con gái kiểu gì mà lại muốn xem nhà người ta. Gặp cháu rồi, cô thấy rất vui, không nghĩ cháu lại dễ mến đến thế. Mắt nhìn phụ nữ của Yukinari cũng khá lắm!”
“Mẹ nói linh tinh gì vậy.” Yukinari nhăn nhó.
“Nên là, nếu cháu thích thì đừng ngại.”
“Cháu cảm ơn cô. Vậy cháu xin phép nhận. Cháu sẽ dùng cẩn thận.” Nắm chặt lọ nước hoa trong tay, Shizuna cúi đầu, nói lời cảm ơn từ tận đáy lòng. Cô thực sự xúc động, thậm chí còn phải gắng ngăn mình trào nước mắt. Sao lại thế này? Kimiko cư xử rất chân thành, khiến trái tim cô không khỏi dao động.
“Con định dẫn cô ấy đi xem từ đâu?” Kimiko hỏi Yukinari.
“Có lẽ là từ phòng nghỉ cho khách. Con nghĩ phòng đó có giá trị tham khảo nhất. Tiếp theo là phòng sách, và phòng sưởi nắng.”
“Khi nào xong, gọi mẹ nhé.”
“Vâng ạ. Chúng ta bắt đầu chứ?”
Shizuna đáp lại một cách yếu ớt, “Vâng.”
----------------------------------------
Phòng nghỉ cho khách nằm ngay bên cạnh tiền sảnh. Vừa đặt chân vào, Shizuna đã hiểu tại sao Yukinari bảo phòng này có giá trị tham khảo nhất. Kết cấu của nó rất kì lạ.
Thẳng từ cửa vào là bộ sofa, sát tường là bàn trang điểm thiết kế đơn giản. Sàn gỗ. Vào sâu trong là khoảng sàn giật cấp lên chừng vài chục phân, rộng khoảng 5 m², trải ba chiếc chiếu cói.
“Vốn dĩ lát gỗ hết, nghe nói ở đây từng kê giường. Vấn đề là người Nhật đi đâu cũng thích có chỗ duỗi chân, lại rất ưa chiếu. Vì thế, bố tôi bảo thử kiểu này xem sao.”
Yukinari ngồi ghé vào chỗ giật cấp, đưa tay sờ mặt chiếu như để cảm nhận tiếp xúc.
Shizuna cũng ngồi xuống bên cạnh, “Giao thoa Tây ta đây nhỉ?”
“Tôi thấy ý tưởng khá hay. Nhờ nó mà tôi đã có cái nhìn khác về bố mình, không hổ danh là một người kinh doanh cơm Tây nhiều năm. Bởi vì, bản thân món ăn phương Tây ở Nhật cũng là sự giao thoa giữa ẩm thực Nhật Bản và ẩm thực phương Tây.” Yukinari thu chân lên chỗ giật cấp, ngồi xếp bằng cạnh một vài dụng cụ uống trà. “Dưới sàn kia là đồ nội thất cổ điển mang phong cách Anh quốc, còn ở đây đặt vài món đồ đặc trưng Nhật Bản. Tiếp tục là ý tưởng của bố tôi.”
Shizuna chuyển sang ngồi quỳ bên cạnh Yukinari, “Cốc cũng do bố anh chọn sao?”
“Vâng. Tác phẩm của một thợ gốm khá nổi tiếng đấy.”
“Cho tôi xem thử nhé?”
“Cô thích đồ gốm à?”
“Tôi không am hiểu đồ gốm lắm, nhưng lại rất thích chiêm ngưỡng. Vì lâu lâu rồi, tôi từng học một chút về trà đạo.”
“Ồ. Với một người như cô thì hoàn toàn có khả năng này. Cô học Omotesenke à?”
“Tôi học Urasenke ạ. Trường phái đánh trà sủi bọt lên ấy.” Shizuna mỉm cười kéo túi xách lại, lấy đôi găng trắng và xỏ vào.
Yukinari hoảng hốt xua tay. “Không cần, cầm bằng tay không cũng được.”
“Thế này tôi yên tâm hơn. Tôi sợ cứ chú ý để không dính dấu vân tay mà tuột tay làm vỡ đồ thì khó xử lắm.” Nói đoạn, Shizuna vươn tay cầm cốc trà lên xem. Tất nhiên, cô không biết gì về đồ gốm hay trà đạo, cô chỉ từng đọc sách để đi lừa đàn ông thôi. Cô muốn đàng hoàng mang găng tay mà không sợ Yukinari nghi ngờ nên mới viện cớ xem cốc uống trà.
“Tôi rất muốn gặp bố mẹ Saori một lần cho biết.”
Shizuna ngạc nhiên ngẩng lên nhìn anh, “Tại sao ạ?”
“Tôi không có ý gì đâu. Tôi chỉ tò mò, không biết họ làm cách nào mà nuôi dưỡng được một cô gái như cô. Trên đời này có ai tinh tế như cô đâu. Nhất là, theo như tôi thấy, cô không hề làm màu, hành động cử chỉ luôn hết sức tự nhiên. Thật đáng ngưỡng mộ.”
“Anh quá khen. Làm tôi xấu hổ, suýt nữa tuột tay.” Shizuna đặt cốc về chỗ cũ.
“Tôi thật lòng đấy.”
“Anh đừng nói vậy.” Shizuna lùi lại chiếu ngồi, vẫn mang găng tay, tóm lấy túi xách. “Tiếp theo anh cho tôi xem phòng nào ạ?”
“A, chúng ta sang phòng sưởi nắng nhé.” Yukinari đứng lên.
Shizuna đi theo Yukinari, tâm trí chìm đắm trong suy tư phức tạp. Cô nghĩ, người này thật không có mắt nhìn người. Anh ta tin sái cổ lời ngụy biện về việc mang găng tay, và tự tạo một Takamine Saori theo ý mình. Anh ta cho rằng từng hành động, cử chỉ của cô đều hết sức tự nhiên mới buồn cười chứ! Trong khi cô vẫn luôn lo sợ, liệu vở kịch mình đang diễn có lố quá không?
Mặt khác, cô rất vui vì được anh khen. Dù thân phận này là giả, nhưng ít ra, hiện tại anh đang để ý đến mình… Mới nghĩ thế mà tim cô đã loạn nhịp.
Lúc nhận lọ nước hoa của Kimiko, cô cũng có cảm giác tương tự. Hôm nay là lần đầu, đồng thời là lần cuối họ gặp nhau, nên cô cho rằng bà đánh giá mình ra sao đều không thành vấn đề. Thế mà nghe Kimiko nói “Gặp cháu, cô thấy rất vui,” Shizuna vẫn xúc động từ tận đáy lòng, và cực kì thấm thía cái cảm giác mẹ ruột của Togami Yukinari đã tặng quà cho mình. Tuy nhiên, cô buộc phải phản bội họ. Dù là việc cần làm, cô vẫn rất đau lòng.
Phòng sưởi nắng nằm kế bên phòng nghỉ cho khách, chỉ cách một cánh cửa trượt. Kéo cửa ra là không gian rộng hơn 80 m². Ba mặt phòng đều trổ cửa sổ lớn, có cả cửa ra vườn.
“Nghe nói trước đây chỗ này từng là phòng vẽ.” Yukinari nói. “Chủ cũ đam mê hội họa, thích vẽ dưới ánh sáng tự nhiên, nên mới thiết kế một căn phòng ngập nắng thế này.”
Tận hưởng ánh nắng từ hướng Tây Nam rọi xuống sàn nhà, Shizuna khẽ thốt, “Ấm quá!” Ở đây hầu như không bày biện đồ nội thất gì, góc trong có cầu thang, bên trên là căn gác rộng khoảng 3 m².
“Cô nghĩ trên đó có gì?” Dõi theo hướng nhìn của Shizuna, Yukinari hỏi với đôi mắt lấp lánh.
“Tôi không biết. Không phải gác lửng sao?”
“Chúng ta lên xem thử nhé.” Yukinari sải bước đến chỗ cầu thang. Khi đặt chân lên bậc thang đầu tiên, anh ngoái lại. “Cô lại đây đi, đừng ngại.”
Shizuna thoáng do dự rồi làm theo. Đứng trên bậc thang, Yukinari chìa tay cho cô. Shizuna liền đưa bàn tay trái vẫn xỏ găng ra, vừa bước lên cầu thang vừa cảm nhận hơi ấm của Yukinari lan sang mình qua lớp găng. Trên gác lửng là bàn nhỏ và kính viễn vọng. Shizuna ngước nhìn trần nhà và vỡ lẽ. Ngay bên cạnh là cửa sổ trần khá lớn.
“Từ đây có thể nhìn khá bao quát bầu trời đêm.” Yukinari nói.
“Anh thích ngắm sao ạ?”
“Do ảnh hưởng của bố tôi đấy. Bố có đam mê với thiên văn học lâu rồi, từ nhỏ tôi đã thường được bố dẫn đi xem. Chỗ này cũng do bố thiết kế. Gần đây không thấy bố ngắm sao nữa, có thể vì tuổi tác mà bố sợ leo thang.” Nói đoạn, anh nhìn Shizuna và nghiêng đầu thắc mắc. “Chiêm tinh học khá thịnh hành với các cô gái, còn thiên văn học thì các cô không hứng thú lắm nhỉ?”
Yukinari nhắc đến sao làm một kỉ niệm trỗi dậy trong Shizuna. Cô buột miệng. “Trước đây, tôi từng đi ngắm mưa sao băng Sư Tử đấy.”
Yukinari ngạc nhiên. “Vậy ư?”
“Hồi tôi học cấp hai cơ. Trước đó rất lâu, tôi còn đi xem mưa sao băng Anh Tiên nữa.”
Yukinari ngưỡng mộ nhìn cô, lắc đầu. “Nói chuyện với cô nhiều bất ngờ thật. Thiên văn mà cô còn hiểu biết như vậy, thật không tưởng tượng nổi.”
“Đâu có, tôi không biết gì về thiên văn cả. Chẳng qua, bạn rủ nên tôi đi xem cùng.”
“Thật thú vị! Cô có thấy sao băng không?”
“Tiếc là hôm ấy trời mưa. Mấy năm sau, chúng tôi lại cùng đi ngắm mưa sao băng Sư Tử.”
Thật ra, lần đầu tiên đi ngắm sao băng, Shizuna đã ngủ thiếp đi trước khi trời mưa. Lúc thức giấc thì thấy mình đang ở một nơi lạ hoắc, sau đó biết tin bố mẹ bị sát hại. Chuyện đã qua nghĩ lại như ác mộng, Shizuna lắc đầu thật mạnh, cố xua mảnh kí ức này ra khỏi đầu. Giờ không phải lúc nghĩ tới những chuyện vô nghĩa.
Không nhận ra sự khổ sở của cô, Yukinari ngước nhìn cửa sổ trần, mỉm cười. “Hồi nhỏ tôi cũng hay xem sao băng lắm. Vào ngày đạt cực đại, tôi thức đến nửa đêm, một tay cầm máy tính để tính số sao băng, một tay ghi lại kết quả vào sổ. Nói mới nhớ, gần đây không còn xem nữa. Phải rồi, mùa hè sang năm chúng ta cùng đi xem sao băng nhé?” Vui vẻ đề nghị xong anh mới giật mình nhớ ra, “A, làm sao cùng xem được nữa.”
Shizuna mỉm cười, gật đầu. Cô nhận thấy vẻ mặt mình đang rất buồn. Cô buồn thực sự, không hề diễn.
“Cô đi Canada thì sẽ có nhiều cơ hội ngắm sao lắm.” Yukinari lại nở nụ cười. “Chúng ta xuống thôi. Cẩn thận dưới chân nhé.”
Xuống hết thang, Yukinari liền nói muốn cho cô xem phòng sách, “Trước đây là phòng cho người giúp việc. Chủ cũ từng thuê người giúp việc ăn ở tại nhà. Gia đình tôi không cần phòng như vậy, nên đã sửa thành phòng sách.”
Hai người quay lại tiền sảnh, băng qua phòng khách, đi tới cuối hành lang rộng, bên trái có một cánh cửa. Yukinari mở cửa, một hành lang hẹp hiện ra.
“Cánh cửa này trước đây là tường, từ trong nhà không thể đi thẳng sang phòng người giúp việc, nhưng khi làm phòng đọc sách thì để thế sẽ bất tiện lắm.”
Bên phải hành lang hẹp là cửa trượt. Yukinari mở cửa, bật đèn. Vừa đặt chân vào phòng, Shizuna đã mở to mắt. Phòng chỉ chừng 15 m², tường cũng chính là giá sách, sách vở tài liệu ken dày ở từng ngăn, hầu như không có khe hở. Shizuna ngạc nhiên bật thốt, “Oa, mặt tường sửa thành giá sách hết ạ?”
“Không phải đâu.” Yukinari đáp. “Hệ giá này có từ trước rồi, là chỗ người giúp việc cất đồ dùng sinh hoạt và quần áo. Giống tủ tường bây giờ ấy. Chúng tôi chỉ can thiệp chút ít để làm giá sách thôi. Vì là tủ nên độ nông sâu không đồng nhất, dùng thử lại thấy rất tiện. Bố và tôi đều thích.”
Shizuna gật gù tiến vào, lướt mắt nhìn khắp phòng, ý định càng được củng cố, “Nhiều sách thật, nhất là sách nấu ăn.”
“Số ít là của tôi, còn đa số do bố tôi sưu tầm từ thời trẻ. Có lẽ toàn bộ sách liên quan đến nấu ăn trên đời đều nằm ở đây đấy. Sưu tập nhiều vậy thôi, chứ tôi không biết khi nào mới nấu hết.” Yukinari cười méo xệch.
Rời khỏi phòng sách, Yukinari đưa Shizuna đi xem phòng tắm và bồn rửa mặt, nhiệt tình giải thích cách cải tạo thiết kế phương Tây sao cho phù hợp với lối sinh hoạt của người Nhật. Tuy nhiên Shizuna chỉ nghe câu được câu chăng, vì cô còn bận tìm thời cơ.
Họ vừa quay ra hành lang thì thấy Kimiko xuất hiện từ phía đối diện.
“Vẫn chưa xong hả?” Bà hỏi.
“Không ạ, hòm hòm rồi.”
“Vậy, mình đi uống trà nhé? Saori chắc mệt rồi.”
“Cũng phải. Chúng ta đi thôi.” Yukinari nhìn Shizuna.
“Xin lỗi, tôi xin phép dùng nhờ nhà vệ sinh một lúc được không ạ?”
“À, tất nhiên. Cô biết nhà vệ sinh ở đâu chưa?”
“Tôi biết rồi. Anh với cô cứ ra trước đi ạ.” Yukinari gật đầu, cùng Kimiko đi qua hành lang.
Đợi mẹ con họ khuất dạng, Shizuna mới quay gót, mở cánh cửa bên cạnh, im lìm luồn vào hành lang hẹp, lại mở cánh cửa trượt sang phòng sách. Cô mở túi, cẩn thận thò tay vẫn đeo găng lấy cuốn sổ đựng trong bao nhựa, mắt liếc giá sách. Ban nãy cô đã xác định sẽ giấu ở ngăn thấp nhất, vì cho rằng dưới chân sẽ khó bị để ý. Dưới này có một cuốn sách khá dày, nhan đề Các món ăn gia đình trên thế giới. Shizuna nhét cuốn sổ vào bên cạnh, cố đẩy thật sâu để ở ngoài nhìn qua không thấy nó nữa.
Xong xuôi, Shizuna nhanh chóng rời phòng sách, vừa ra hành lang thì đụng phải Yukinari.
“Ơ, sao cô lại…?”
“Ngại quá, tôi đi lạc.”
Yukinari bật cười ha ha, “Tôi biết ngay mà. Nhà vệ sinh bên này cơ.”
Shizuna đi theo Yukinari, vội vàng nhét bao nhựa lấp ló vào túi xách.
----------------------------------------
Sau khi uống trà Nhật ở phòng khách, Kimiko nhiệt tình mời mọc, “Đằng nào cũng đến đây rồi, cháu ở lại ăn tối luôn nhé?” Shizuna từ chối. Yukinari tiễn cô ra cổng, taxi anh gọi cho cô đã chờ sẵn bên ngoài.
“Xin lỗi cô nhé, mẹ toàn nói mấy chuyện làm cô khó xử…”
“Không sao đâu ạ. Tôi mới là người làm phiền gia đình mà. Giá tôi không bận việc khác thì tốt biết bao.”
“Xem chừng mẹ thích cô lắm. Nếu được, trước khi đi Canada, mời cô lại đến chơi nhé?”
Nhìn ánh mắt chân thành của Yukinari, Shizuna khẽ gật đầu.
“Tôi sẽ liên lạc lại sau.” Anh nói.
Shizuna đáp vâng, và bước lên xe. Cho tài xế biết điểm đến xong, cô cúi đầu chào Yukinari, và để tránh tự dằn vặt vì nhìn anh, xe lăn bánh cô mới ngẩng mặt lên, rồi lấy điện thoại gọi cho Taisuke.
“Sao rồi?” Đầu dây bên kia lập tức bắt máy, giọng Taisuke lo lắng vang lên.
“Rất thuận lợi. Có một phòng sách nên em giấu vào đó. Suôn sẻ.”
Tiếng thở phào nhẹ nhõm vọng sang, “Vậy là ổn rồi. Mọi việc đã xong.”
“Ừ, xong. Tất cả kết thúc.”
“Phải uống mừng thôi. Về ngay nhé!”
“Ừm.” Shizuna tắt máy, hít một hơi thật sâu và nhắm mắt lại.
----------------------------------------
Koichi thở phào khi nghe Taisuke báo tin. Cuốn sổ đã lọt được vào phòng sách nhà Togami. Mọi sự tiến triển thật hoàn hảo.
“Không hổ là Shi, nó làm rất tốt! Em cứ lo nó sẽ do dự vì Yukinari cơ, nhưng nó đã vượt qua được. Giờ em đi đón nó rồi về ngay. Đã lâu ba anh em không uống với nhau, hôm nay phải làm vài ly chúc mừng chứ nhỉ?” Giọng Taisuke đầy hào hứng.
Koichi dặn em đi đường cẩn thận, rồi tắt máy, ngồi khoanh tay ở bàn máy tính. Giờ phải làm cách nào để cảnh sát phát hiện ra cuốn sổ. Đó là di vật của bố, là cuốn sổ ghi công thức nấu ăn Koichi mang theo khi rời khỏi ngôi nhà sinh ra và lớn lên. Trong sổ có cả cách nấu cơm bò băm độc nhất vô nhị, với hương vị đã hằn sâu vào kí ức Taisuke và Shizuna.
Koichi cho rằng, nếu thấy nó, cảnh sát nhất định sẽ bắt Masayuki. Tất nhiên, Masayuki sẽ phủ nhận, khăng khăng chối là không nhớ gì, nhưng ông ta sẽ rơi vào thế bất lợi thôi. Còn việc chứng minh cuốn sổ kia là do Ariake Yukihiro viết thì rất đơn giản, chỉ cần nấu cơm bò băm theo công thức trong sổ là sẽ làm sáng tỏ một điều, nó giống hệt món ăn nổi tiếng của Togami-tei.
Cảnh sát sẽ truy cứu xem Masayuki lấy cuốn sổ bằng cách nào. Tất nhiên Masayuki không trả lời được, vì ông ta không biết. Nhưng cảnh sát sẽ không tin, và đưa ra kết luận hợp lý nhất, rằng ông ta đã trộm đi từ hiện trường vụ án. Dấu vân tay trên đồng hồ vàng sẽ củng cố thêm cho kết luận này. Masayuki sẽ sững sờ thắc mắc, bị bắt mà không hiểu tại sao tội ác che giấu suốt mười bốn năm trời tự dưng lại bại lộ. Có thể ông ta nhận ra mình bị gài bẫy, nhưng không làm gì được nữa.
Tuy thế, rất ít khả năng Masayuki tự thú. Dù bằng chứng sờ sờ mà ông ta một mực phủ nhận, viện kiểm sát vẫn không thể khởi tố. Mọi việc còn lại, đành trông cậy vào cảnh sát, Koichi tự nhủ. Chúng tôi đã dọn đường đến tận đây rồi, mong các ông tìm cho ra vật chứng. Khuôn mặt Kashiwabara bất thần hiện lên trong đầu anh.
Đúng lúc này, điện thoại để trước mặt bỗng đổ chuông. Koichi nhìn màn hình và giật mình. Không ngờ Kashiwabara gọi đến thật. Koichi nhấn nút nhận, “Alo.”
“Koichi à? Tôi là Kashiwabara.”
“Cháu biết ạ. Có tiến triển gì mới hả chú?” Theo dòng suy nghĩ nãy giờ, Koichi buột miệng hỏi.
“Tôi có chuyện muốn nói đây. Giờ cháu ở nhà không?”
“Dạ có.”
“Gặp nhau chút nhé? Cỡ mười phút thôi.”
“Dạ được. Gặp ở đâu?”
“Tôi qua chỗ cháu. Tôi đang ở gần đó.”
“Gì cơ?” Koichi thấy rõ mồ hôi lạnh túa ra.
“Tôi có chút việc ở khu lân cận. Giờ ở ngay cạnh chung cư nhà cháu. Căn hộ của cháu số 305 phải không nhỉ?”
Koichi đứng bật dậy, ngó qua cửa sổ. Không thấy bóng dáng Kashiwabara dưới đường, “Nhà cửa cháu bừa bộn, bẩn lắm chú ơi…”
Kashiwabara khẽ cười. “Chú cháu với nhau, ngại gì! Hay cháu không thích cho cảnh sát vào nhà?”
“Không phải. Vậy chú đợi một lát.”
Cúp máy xong, Koichi gọi ngay cho Taisuke nhưng cậu không nhận điện. Cuộc gọi chuyển đến hộp thư thoại. Koichi toan để lại lời nhắn thì chuông cửa vang lên. Sau đó là tiếng gõ cửa, giọng Kashiwabara vọng vào, “Koichi ơi!”
Koichi giật mình. Nào phải ở cạnh chung cư, Kawashibara ở sát căn hộ của anh luôn. Không còn thời gian để liên lạc với hai đứa em, Koichi mở tủ quần áo, ném lên giường chiếc túi Prada đã chuẩn bị sẵn cho những trường hợp thế này. Mỹ phẩm và phụ kiện bên trong tràn ra ngoài. Tiếp theo, anh mở tủ giày ở cửa, lấy đôi xăng đan nữ ra, và cất đôi giày thể thao của Taisuke vào.
Lại một tiếng gõ cửa, “Koichi ơi!”
Koichi bật công tắc giấu phía sau tủ giày rồi mới mở cửa. Kashiwabara xuất hiện trong chiếc áo khoác nâu nhạt, khẽ giơ tay chào, “Hê! Xin lỗi cháu vì đến hơi đột ngột.”
“Không sao ạ. Nhưng mà nhà cháu thực sự rất bừa bộn đấy.”
“Đừng lo! Tôi có đến để kiểm tra nếp sống của cháu đâu.” Kashiwabara bước vào và lập tức nhìn thấy đôi xăng đan. Ông không nói gì, nhưng vào hẳn trong nhà, thấy hai chiếc giường, ông liền hỏi, “Không phải cháu sống một mình sao?”
“Không phải cháu sống thử hay gì đâu.” Koichi nói. “Thỉnh thoảng cô bạn ghé qua ngủ nhờ thôi.”
“Vậy mà cháu mua thêm giường à?”
“Từ trước đã có sẵn hai giường rồi ạ. Ban đầu cháu thuê căn này cùng thằng bạn thân. Hai thằng đều lương bèo nên không tự gánh được tiền nhà.”
“Thằng bạn giờ ở đâu?”
“Nó lấy vợ nên chuyển ra ngoài rồi. Nó mua giường đôi, để giường này lại đây.” Koichi vừa nói vừa nhét đống mỹ phẩm cùng phụ kiện vào lại trong túi Prada. “Nhà hơi nhỏ, chú cứ ngồi đâu đó đi ạ.”
Kashiwabara nhìn quanh rồi quyết định ngồi cạnh chiếc bàn thấp, “Sao cháu không cưới cô bạn đi?”
Koichi cười gượng, lắc đầu. “Bọn cháu đều chưa tính đến cưới hỏi.”
“Cô ấy bao nhiêu tuổi?”
“23… À không, hình như 24. Bọn cháu quen biết mới non nửa năm.” Koichi lấy chai trà ô long trong tủ lạnh, rót ra hai cốc.
“Nửa năm thì chưa tính tới cưới hỏi cũng phải.” Kashiwabara chú ý nhìn quanh như rà soát.
Trong nhà không còn thứ gì cho thấy Taisuke cũng sống ở đây. Anh em Koichi đã thống nhất như thế từ khi bắt đầu theo nghề lừa đảo. Giả sử Taisuke bị cảnh sát truy lùng, Koichi chỉ việc chối rằng mình không liên lạc với em trai, không biết tung tích nó ở đâu là xong. Koichi không muốn cho cảnh sát biết mình ở cùng em trai và vẫn thường xuyên gặp em gái. Anh giấu nhẹm ngay cả với Kashiwabara. Từ trước đến nay, anh vẫn không muốn để hai đứa em tiếp xúc với cảnh sát.
“Chú bảo có chuyện muốn nói?” Koichi đặt cốc trà ô long xuống trước mặt ông.
Kashiwabara cảm ơn và nhấp một ngụm, “Sau hôm đó, cháu đã gặp em trai chưa?”
Koichi thầm than, biết ngay mà, “Cháu liên lạc rồi, nó chưa phản hồi.”
“Cậu ấy sống tốt không nhỉ…”
Koichi trầm ngâm, “Nó lông bông lắm, nên cháu không nghĩ nó chịu làm việc chăm chỉ đâu. Vì chuyện này mà cháu mắng nó, xong nó cắt đứt liên lạc với cháu luôn. Có khi nó đang nghĩ, gặp nhau lại phải nghe càu nhàu ấy chứ.”
“Từ nhỏ cháu đã thành người giám hộ các em rồi còn gì.” Kashiwabara nói với giọng ngậm ngùi.
“Cần lời khai làm chứng của nó hả chú?” Koichi hỏi.
“Có thể sẽ cần. Vẫn chưa kết luận được gì.”
“Hôm trước chú bảo điều tra đã có chút tiến triển. Tiến triển thế nào ạ?”
Kashiwabara nhăn mặt, khẽ “Ừ” một tiếng, “Sự thật là đã thu thập được kha khá manh mối, và dựa vào đấy mà tiến hành điều tra, nhưng mãi vẫn không tìm ra bằng chứng quyết định. Dù sao cũng đã mười bốn năm trôi qua rồi.”
“Tìm được đối tượng tình nghi rồi ạ?”
Kashiwabara khó nhọc gật đầu. “Vẫn ở mức độ tình nghi thôi. Chúng tôi chưa lần ra mối liên hệ giữa người này với bố các cháu. Nói thẳng ra là đang lâm vào thế bí.”
“Nếu có đối tượng tình nghi, sao các chú không khám nhà hắn?”
“Khám nhà?” Ánh mắt Kashiwabara trở nên nghiêm túc. “Tại sao?”
“Nhỡ đâu hắn đang giấu một thứ gì liên quan đến án mạng, tìm ra nó là mọi việc sáng tỏ, không phải sao?”
Nghe Koichi nói, Kashiwabara nhìn anh chằm chằm bằng ánh mắt sắc lẹm. Nhưng rất nhanh, ánh mắt ông dịu lại, miệng nhếch lên. “Ngay sau án mạng thì may ra, chứ đến giờ này, tôi nghĩ hung thủ không còn giữ thứ gì có thể trở thành bằng chứng kết tội hắn đâu. Hắn xử lý nó từ lâu rồi ấy chứ.”
“Nhỡ không thể xử lý thì sao? Ví như một vật rất giá trị đối với hung thủ.”
“Giá trị? Ý cháu là một thứ đắt tiền?”
“Không hẳn… Chẳng phải đối với mỗi người, giá trị của một vật sẽ khác nhau sao ạ. Có trường hợp, với người này chỉ là rác rưởi, với người khác lại hết sức quan trọng. Cháu nghĩ, có khả năng hung thủ đã trộm đi một thứ na ná như thế.”
Kashiwabara vẫn lưỡng lự. Ông hừm một tiếng thật dài và nghiêng đầu suy ngẫm.
Koichi nôn nóng. Việc điều tra lại có nguy cơ đình trệ, cảnh sát sẽ đưa ra lý do không nắm được bằng chứng xác đáng nên không thể hành động tích cực hơn. Koichi khịt mũi thật mạnh, rồi nói, “Lần trước gặp nhau, chú hỏi cháu có biết quán cơm Tây Togami-tei không nhỉ?”
Kashiwabara ngẩng đầu lên, “Cháu nhớ ra gì à?”
“Không phải. Chỉ là, cháu tò mò nên đã tự tìm hiểu.”
“Cháu thôi ngay nhé! Chúng tôi đã nói chưa đủ bằng chứng kết luận quán ăn này liên quan đến án mạng, cứ giao việc điều tra cho cảnh sát rồi mà.” Giọng Kashiwabara như khiển trách Koichi làm việc thừa thãi.
“Cháu không làm gì ghê gớm cả. Chỉ lên mạng tìm hiểu, đến ăn thử xem nó thế nào thôi.”
Nghe Koichi giải thích, Kashiwabara vẫn không thôi bất mãn, “Để được gì chứ! Hễ cần cháu giúp đỡ, tôi sẽ báo. Đừng đi quá giới hạn.”
“Cháu biết mà. Cháu không định cản trở công tác điều tra, nhưng cháu muốn nói với chú về ấn tượng khi ăn ở Togami-tei.”
“Ấn tượng gì?” Ánh mắt Kashiwabara đầy ngờ vực. “Cháu phát hiện ra điều gì à?”
“Cháu đã ăn thử cơm bò băm ở quán chính bên Yokohama. Và cháu thấy hương vị giống lắm.”
“Giống cái gì?”
“Giống hương vị nhà cháu, giống cơm bò băm bố cháu từng nấu. Không phải giống hoàn toàn, cháu nghĩ nó đã được điều chỉnh chút ít.” Koichi không nói dối, anh đã đến Togami-tei ăn thử, dù thực tế là hương vị ở quán chính vẫn mang hương vị nguyên bản của Ariake, chưa hề điều chỉnh.
“Ý cháu là, quán nhà cháu và Togami-tei liên quan với nhau, thông qua cơm bò băm?” Kashiwabara hỏi.
“Đúng thế. Mà cũng có thể là tại cháu cả nghĩ quá.”
“Hừm… cơm bò băm à…” Kashiwabara nhìn vẩn vơ lên không trung.
Koichi chực nói, biết đâu trong nhà Masayuki đang giấu công thức của Ariake. Nhưng tất nhiên, anh phải kìm lại.
----------------------------------------
Taisuke đón Shizuna ngay cạnh ga Tokyo, sau đó lái xe van về chung cư ở Monzennakacho. Shizuna ngồi ở ghế phụ lái, im lặng nhìn ra cửa sổ.
“Gì mà mặt mày ủ rũ vậy?! Nếu đã hoàn thành kế hoạch, mày phải vui vẻ lên chứ.” Taisuke nói trong lúc lái xe.
“Em chỉ hơi mệt thôi. Trà trộn vào hang ổ kẻ địch thì mệt là tất nhiên mà.” Shizuna uể oải đáp.
“Cũng đúng. Tao chỉ lo mày còn vướng mắc trong lòng.”
“Vướng mắc gì. Em nói rồi, tất cả đã kết thúc.”
Taisuke ậm ừ, không nghĩ ra lời nào để xua đi bầu không khí gượng gạo này. Quả nhiên Shizuna đang rất khổ sở. Taisuke hiểu tâm trạng cô. Không còn cơ hội gặp lại người mình thích, chưa kể phải gài bẫy đổ tội cho gia đình người ta, ai mà vui nổi.
Đậu xe ở bãi rồi, Taisuke và Shizuna cùng vào chung cư, lên cầu thang đến tầng ba. Shizuna im lìm suốt dọc đường, nhưng vừa dừng lại trước căn 305, cô vội giữ tay Taisuke đúng lúc cậu lấy chìa khóa trong túi định tra vào ổ.
Taisuke toan hỏi “Mày làm gì vậy,” liền thấy Shizuna lắc đầu với mình, đưa ngón trỏ lên môi ra hiệu im lặng, tay còn lại chỉ lên phía trên cửa.
Taisuke ngước nhìn và sửng sốt. Đèn cảnh báo cỡ hạt gạo đang bật sáng. Cậu nín thở nhìn lại Shizuna. Hai anh em khẽ gật đầu với nhau rồi rón rén quay ra.
----------------------------------------
“Thú vị đấy.” Kashiwabara nói với vẻ trầm ngâm. “Con trai đầu bếp có khác. Mắt nhìn thật tinh tường… À, phải nói là lưỡi nếm thật tinh tường mới đúng. Hương vị cơm bò băm giống nhau à…” Lời lẽ bỡn cợt, ánh mắt lại hết sức nghiêm túc.
“Điều này có giúp được gì cho công tác điều tra không chú?” Koichi hỏi.
“Nói sao nhỉ, hương vị thì hơi mang tính chủ quan, nên…”
“Hương vị được quyết định bởi cách chọn nguyên liệu và quy trình chế biến. Nếu hương vị giống nhau, cháu nghĩ phải có mối liên hệ ở đây. Cùng một món, hương vị ở mỗi quán lại một khác, vì người ta đều có bí quyết riêng, phần quan trọng nhất luôn được giữ bí mật tuyệt đối. Cháu nghĩ phần này phải giống nhau thì hương vị mới giống nhau.” Koichi tự ý thức được mình đang quá đà, nhưng anh bắt buộc phải gợi ý cho Kashiwabara bằng mọi giá.
Kashiwabara khoanh tay, chậm rãi gật đầu. “Hiểu rồi. Tôi tạm thời ghi nhận. Có thể sẽ cần tới.”
Vẻ lưỡng lự của ông cảnh sát khiến Koichi điên tiết, nhưng đào sâu hơn nữa sẽ rất nguy hiểm.
“Tuy nhiên… Nói ra thì bằng giội nước lạnh vào ý kiến của cháu, hiềm nỗi tôi thực sự băn khoăn, không biết cuộc điều tra hiện tại có đi đúng hướng hay không.”
Koichi cau mày. “Ý chú là sao ạ?”
“Tôi nói là đã tìm thấy manh mối. Suốt mười bốn năm ròng, cảnh sát không phát hiện ra bất kì thứ gì dính dáng đến vụ án, vậy mà gần đây bằng chứng lại liên tiếp xuất hiện một cách hết sức tình cờ. Chúng tôi mừng rỡ mở lại hồ sơ. Vấn đề là trong quá trình điều tra, tôi lại ngờ ngợ, liệu các bằng chứng có thực sự đáng tin?”
Koichi cười gượng lắc đầu, biết rõ cơ mặt mình đang căng cứng, “Chú nói gì lạ vậy! Toàn bộ bằng chứng đều do cảnh sát tìm thấy mà? Chẳng lẽ bất ngờ xuất hiện nhân chứng mới?”
“Đúng là cảnh sát tìm thấy. Cháu biết Hagimura nhỉ? Có thứ còn do chính cậu ấy tìm được.”
“Chú đang nghi ngờ độ tin cậy của những bằng chứng do chính mình phát hiện? Thật vô lý.”
“Cháu nói đúng. Nhưng nếu nghi ngờ chính quá trình tìm ra bằng chứng thì sao? Tôi cho rằng, nhiều khả năng cảnh sát đang bị dắt mũi.”
Kashiwabara nói rất thản nhiên, Koichi lại đổ mồ hôi, người nóng hết cả lên, “Ai dẫn dắt cơ?”
“Tôi không biết. Có thể là người liên quan đến vụ án, có thể đơn giản là một kẻ phá hoại cho vui. Dù sao cũng không thể loại bỏ khả năng này.” Kashiwabara nhìn chằm chằm vào mắt Koichi.
Cảm nhận được ánh mắt muốn soi thấu nội tâm mình, Koichi rất muốn ngoảnh mặt đi, có điều giờ mà làm thế là mất cả chì lẫn chài. Anh cố gắng kìm lại. “Tại sao chú nghĩ thế? Căn cứ vào đâu, có lý do chính đáng nào không ạ?”
“Căn cứ vào đâu à… Nói thật là khá mơ hồ. Tôi chỉ dựa vào kinh nghiệm và trực giác thôi. Nói ra thì thiếu sức thuyết phục, nhưng manh mối thi nhau xuất hiện ngay trước khi hết thời hiệu tố tụng, tôi thấy đáng ngờ lắm.”
Đúng là không thuyết phục! Koichi vẫn cố gắng giữ tự chủ để khỏi lộ ra biểu hiện bất thường.
“Bên cạnh đó, xét cho cùng, chúng ta cần vật chứng.” Kashiwabara nói. “Các bằng chứng tìm thấy cho tới giờ, bất kể là thật hay giả, đều chưa đủ để xin lệnh bắt ai. Phải có bằng chứng mấu chốt kia. Tính ra, ngay cả lời khai của em cháu cũng không thể trở thành yếu tố quyết định.”
Koichi ngạc nhiên mở to mắt. “Tại sao? Em cháu từng bắt gặp hung thủ, vậy mà lời khai của nó lại không được xem là bằng chứng?”
“Tại lâu quá rồi. Nếu kẻ tình nghi chống chế rằng người giống người, chúng tôi cũng bó tay. Muốn kết tội ai đều phải có vật chứng khách quan, cụ thể.” Kashiwabara liếc đồng hồ đeo tay và đứng dậy. “Xin lỗi vì làm phiền vào lúc cháu bận. Hôm nay cô bạn cháu không tới à?”
“À, chắc là không ạ.”
“Tiếc quá. Tôi đã hi vọng ngồi chờ một lúc thì sẽ gặp cô ấy, vậy mà…” Ra cửa, mang giày xong, Kashiwabara ngoái lại nhìn Koichi. “Không nên ràng buộc mãi với thảm kịch quá khứ. Tôi biết mình nói gì cũng vô ích, nhưng cháu còn trẻ, vẫn nên nghĩ về tương lai.”
“Chú nói đúng.” Koichi đáp. “Chú nói gì đi nữa, cháu vẫn không làm được. Phải giải quyết xong xuôi, cháu mới có thể nghĩ tới tương lai.”
Kashiwabara thở dài cười gượng, “Đành chịu, biết sao giờ.”
“Việc điều tra nhờ cả vào chú.” Koichi cúi đầu kính cẩn.
Tiễn Kashiwabara về xong, Koichi nằm xuống giường, nhớ lại cuộc nói chuyện vừa rồi. Nhiều khả năng cảnh sát đang bị dắt mũi… Koichi chưa từng ngờ rằng sẽ có người suy nghĩ như thế. Anh chỉ đơn giản nhận định, hễ tìm được bằng chứng liên quan đến vụ án, dù là gì đi nữa, cảnh sát sẽ dốc lòng điều tra.
Kashiwabara chưa có căn cứ rõ ràng mà đã nhìn thấu bản chất sự việc, chỉ bằng kinh nghiệm và trực giác. Đúng là lão làng, không thể xem thường.
Ông đang nghi Koichi là kẻ dẫn dụ cảnh sát chăng? Cho nên hôm nay ông mới đích thân đến tận nơi để kiểm tra phản ứng của anh. Chắc chắn ông không thu được bằng chứng xác thực nào. Koichi tự tin mình không hề để lộ sơ hở. Vấn đề bây giờ là chỉ có Kashiwabara nghi ngờ các bằng chứng thu được, hay người khác cũng vậy? Nếu chỉ huy cuộc điều tra cũng đồng ý với Kashiwabara, tức là kế hoạch của Koichi đang dần phá sản. Chưa kể mối quan tâm của nhóm điều tra sẽ chĩa về hướng kẻ nào và ở đâu đã cố tình can thiệp, quấy rối công việc của cảnh sát.
Lời nói của Kashiwabara lúc rời đi lại vang vọng bên tai Koichi. Phải chăng sau khi nhìn thấu tất cả, ông đang ngầm khuyên anh đừng hành động vô ích nữa! Càng nghĩ càng thấy bị dồn vào đường cùng, Koichi ôm đầu, trằn trọc trở mình. Lúc này có tiếng mở khóa. Koichi giật mình ngồi dậy.
Cửa từ từ mở ra, Taisuke thò đầu nhìn vào, khẽ hỏi, “Em vào được chứ?”
“Ừ,” Koichi xuống khỏi giường, “Hai đứa nhìn thấy đèn cảnh báo hả?”
“Suýt chút nữa em mở cửa rồi. May mà Shi phát hiện kịp.”
Shizuna đi vào ngay sau Taisuke. Cô vẫn ăn bận như lúc ra khỏi nhà Yukinari.
“Kashiwabara đến.” Koichi kể.
“Rồi sao?” Taisuke bất an.
“Ông ấy hỏi anh liên lạc được với mày chưa. Anh bảo vẫn chưa.”
“Còn gì nữa? Ông ấy có nói gì về tình hình điều tra không?”
“Nói là đến giờ vẫn chưa tìm được bằng chứng mang tính quyết định. Cần phải có vật chứng.”
“Vậy thì ngon! Nãy em báo qua điện thoại rồi đấy, Shi đã hoàn thành nhiệm vụ. Kế hoạch công thức nấu ăn thành công.”
Koichi gật đầu, nhìn Shizuna, “Shi giỏi lắm! Vất vả cho em quá!”
“Vất vả gì!” Shizuna nhún vai. “Cũng không khó khăn hơn mấy vụ trước. Chỉ cần tìm cơ hội gài sổ vào. Dễ hơn nhiều so với đi lừa tiền ấy chứ.”
Koichi đau lòng khi nhìn Shizuna cố tỏ ra mạnh mẽ. Hôm nay cô trang điểm nhã nhặn hơn mọi khi, vẻ mặt không tươi tắn như thường lệ.
“Giờ chỉ chờ cảnh sát đến soát nhà nữa thôi.” Trái với Shizuna, Taisuke rất phấn khởi. “Đến giờ, mọi chuyện vẫn diễn biến theo kế hoạch của anh hai.”
Koichi cố nặn ra một nụ cười. “Ừ.” Anh không thể tỏ ra bất an trước mặt hai đứa em.
----------------------------------------
Đang định cầm cốc bia tươi thì thấy Kashiwabara xuất hiện ở cửa quán, Hagimura vội giơ tay lên ra hiệu.
Kashiwabara chào hỏi và ngồi xuống đối diện, cầm khăn vải ướt lau mặt và tay, rồi gọi một cốc bia tươi.
“Hôm nay anh đi đâu à?” Hagimura hỏi.
“Tôi lên Tokyo, dọn dẹp một vụ lông gà vỏ tỏi đáng xấu hổ thôi. Cũng không thể chăm chăm mãi vào một vụ sắp hết thời hiệu.”
Bia của Kashiwabara được mang ra. Hai người im lặng chạm cốc.
“Bên cậu thế nào? Có tiến triển gì không?” Kashiwabara hỏi.
Hagimura chỉ biết nhăn nhó, “Nói thật là không. Em đang lội ngược về thời Masayuki còn kinh doanh ở Sakuragicho để điều tra các mối quan hệ của ông ta, nhưng không tìm thấy giao điểm nào với nhà Ariake. Em tìm hiểu từ phía nhà Ariake, cũng không thấy dính dáng gì đến Masayuki. Hoàn toàn đi vào ngõ cụt.”
“Mối liên kết giữa hai bên, chỉ có ghi độ kia thôi à.”
Hagimura gật đầu. “Trước hết, có thể khẳng định một điều, Togami Masayuki và Ariake Yukihiro đã gặp nhau tại quán nhậu Sunrise. Sau khi quen biết, giữa hai người hẳn là có trao đổi gì đó. Em nghĩ vẫn còn lưu lại dấu vết, nhưng đã mười bốn năm trôi qua rồi…”
Kashiwabara vươn tay lấy một trái đậu nành Nhật, không cho vào miệng mà mân mê trên tay. “Còn dấu vân tay? Việc đối chiếu dấu vân tay của Masayuki với dấu vân tay thu được từ hiện trường sao rồi?”
Câu trả lời của Hagimura vẫn không khá khẩm hơn. Anh cầm cốc bia lên, lắc đầu. “Bên giám định đã cố hết sức, nhưng không phát hiện ra dấu vân tay trùng khớp. Rất có khả năng Masayuki chỉ đến Ariake vào ngày thực hiện hành vi phạm tội. Vì ông ta mang găng tay lúc hành động.”
“Đáng tiếc! Isobe nói sao?” Kashiwabara nhắc tới cấp trên của Hagimura.
“Anh ấy bảo cứ thế này thì không đi tiếp được. Hiện tại quá ít cơ sở để khiến ông ta tự thú.”
Kashiwabara bỏ trái đậu nành Nhật vào miệng, uống một ngụm bia, thở dài. “Vẫn chưa vớt được thi thể lên nữa.”
“Thi thể nào?”
“Thi thể tên trộm đã lẻn vào cửa hàng DVD ấy. Hắn chèo thuyền ra biển, và biến mất tăm.”
“À, đúng rồi. Vẫn chưa có tin báo vớt được. Biển mênh mông rộng lớn vậy mà.”
“Hắn chết mất xác ngoài biển… Hay vốn dĩ không có người nào như thế?”
“Anh nói sao?” Hagimura thắc mắc. “Quả nhiên là ngụy tạo hiện trường à?”
“Không, không sao.”
“Giả sử tên trộm dàn dựng hiện trường giả, còn thật ra hắn vẫn sống, thì cũng không giúp ích gì thêm cho chúng ta. Thậm chí hắn còn không biết những thứ bị đánh cắp có ý nghĩa thế nào mà.”
“Tôi muốn gặp hắn xem sao.” Kashiwabara nói. “Không có tin tức gì về người được nhắc đến trong di thư à?”
“Di thư tìm được bên bờ biển á? Chẳng có gì hết. Chưa nghe ai bảo là xác định được thân phận người đó.”
“Vậy à?” Kashiwabara khẽ gật đầu.
Hagimura không hiểu, tại sao lúc này Kashiwabara lại quan tâm đến tên trộm kia thế. Nhờ những thứ tên trộm lấy ra, cảnh sát mới liên tiếp làm rõ nhiều sự thật mới, và tới được chỗ Masayuki. Nhưng bản thân tên trộm có liên quan đến vụ Ariake đâu.
“Phía anh thì sao? Có thu hoạch gì không?”
Kashiwabara lắc đầu ngay. “Tôi nói rồi, quay như chong chóng với mấy chuyện vụn vặt. Làm gì có thời gian tự do điều tra.”
“Vậy à?”
“Mấy vụ cỏn con cứ xảy ra liên tiếp, tôi đành bó tay. Tất nhiên, chỉ thị của cấp trên là phải ưu tiên những vụ có khả năng giải quyết. Trưởng phòng làm như không hề liên quan đến những vụ tồn đọng từ xa xưa, còn bảo hết thời hiệu cũng không phải trách nhiệm của mình.”
Kashiwabara kể lể như thể rất khó khăn vì không được cấp trên thấu hiểu, nhưng Hagimura lại thấy chính Kashiwabara mới đang mất dần nhiệt huyết với vụ án, ngay cuộc hẹn hôm nay cũng do Hagimura đề xuất.
“Mà cậu ăn gì ở đó vậy?” Kashiwabara hỏi.
“Ở đâu cơ?”
“Togami-tei. Gần chỗ cậu làm mà?”
“À, em chưa ăn ở đó bao giờ.”
“Vậy à.”
“Sao ạ?”
“Không có gì. Tôi chỉ đang nghĩ, đi thử một lần cũng hay. Ông ta tự hào với cơm bò băm thế cơ mà.”
“Ừm. Em sẽ đi với anh, khi nào cũng được.”
Kashiwabara gật đầu, uống cạn cốc bia, gọi phục vụ lại, bảo lấy thêm cốc nữa và một suất sashimi.
Nhìn ông, Hagimura cảm giác rõ ràng ông có điểm khác xưa.